Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi việc xong xuôi thì cũng đã là nửa đêm. Kỳ thực, cơn say của Sơ Vũ đã tỉnh gần hết từ lúc nào, chỉ là đầu óc vẫn còn hơi chậm chạp hơn bình thường một chút.
Thẩm Trạc ôm chặt cô trong lòng, như thể sợ cô sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy. Anh một tay chống gối, cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ bé đang vùi mình trong chăn.
Sơ Vũ đặt một chiếc chăn chặn giữa hai người, bản thân thì ôm chặt chiếc chăn không buông, gần như vùi nửa khuôn mặt vào trong đó.
"Bây giờ em có thể đi tắm rồi ngủ được rồi." Thẩm Trạc giơ tay sờ trán cô.
Khi tỉnh táo lại, Sơ Vũ mới thấm thía câu 'rượu sắc hại người'. Rõ ràng lúc đó cô biết mình đang làm gì, nhưng lời nói ra thì đúng là chẳng hề kiêng dè, cũng không biết ngượng chút nào.
Giờ nghĩ lại cô mới thấy xấu hổ.
Cô liếc nhìn người đang nằm bên cạnh. Vì vừa vận động xong, trên làn da rắn chắc của Thẩm Trạc phủ một lớp mồ hôi mỏng. Ánh mắt cô trượt từ cánh tay anh xuống xương quai xanh.
Cho đến khi nhìn thấy cơ bụng và đường nhân ngư đang ẩn mình trong chăn, cô mới vội vàng thu mắt lại.
Cô nói nhỏ: "Nếu không làm gì cả, thì em nằm đây đến giờ cũng có thể đi tắm rồi ngủ rồi."
Dù sao thì cũng đã mấy tiếng kể từ lúc uống rượu. Ngày mai còn phải đến trường, hôm nay coi như thức trắng cả một đêm.
Thẩm Trạc khẽ cười: "Tỉnh rồi thì giả vờ không quen biết à?"
Ánh mắt cô lúc nãy nhìn anh rõ ràng chẳng hề che giấu điều gì. Trong lúc đó, tay cô cũng không ít lần mò mẫm, chỉ là sức yếu, đến cào cũng chỉ khiến người ta thấy nhột mà thôi.
Sơ Vũ ngẩng cổ cãi lại: "Anh thôi cái kiểu đổ vấy cho em đi."
Thẩm Trạc lười nhác nhìn cô.
Sơ Vũ nhớ lại lúc đầu bị anh dụ dỗ thay đồ thì càng cảm thấy mất mặt. Dù đúng là bản thân cô cũng có chút tò mò, nhưng vừa hơi men lên đã bị anh xúi giục, nói gì nghe nấy.
Tất cả đều là lỗi của Thẩm Trạc!
Cô nhìn về phía Thẩm Trạc. Người này không những chẳng có dấu hiệu bị ảnh hưởng gì, ngược lại còn có vẻ đắc ý, khiến cô càng cảm thấy bất bình: "Sao anh lại không có chuyện gì hết vậy chứ!"
Thẩm Trạc nhướng mày, biết cô đang nói gì, bật cười thành tiếng. Cô đâu nhìn thấy được dáng vẻ của mình lúc này.
Gương mặt cô ửng hồng như một quả đào chín mềm, ngọt đến độ muốn chảy nước, nhìn thế nào cũng là dáng vẻ tràn đầy sinh khí, vậy mà miệng lại than vãn như thể bị thiệt thòi lắm vậy.
Anh cười như trêu chọc: "Hết cách rồi, do tập thể dục thường xuyên nên thể lực tốt mà."
Ánh mắt Sơ Vũ tỏ vẻ hoài nghi.
Thẩm Trạc cố ý trêu cô: "Lần sau anh sẽ dẫn em chạy bộ cùng."
Nhìn ánh mắt cô như một đứa trẻ tò mò, Thẩm Trạc cảm thấy cô đúng kiểu nói lý thuyết thì hăng, thực hành thì yếu xìu. Anh đứng dậy, tiện tay mặc đồ ở nhà, đứng bên mép giường.
Rồi ôm cả người lẫn chăn lên, bước về phía phòng tắm: "Em đúng là tỉnh rồi đấy, đi tắm trước nào."
Sơ Vũ áp mặt lên vai anh, quay đầu nhìn chiếc chăn và ga trải giường đang bị kéo lê trên đất, tức tối chỉ huy anh: "Bộ drap giường của em, còn cả đồ ngủ nữa, đều bị bẩn hết rồi!"
Thẩm Trạc gật đầu không chút do dự: "Biết rồi, anh sẽ giặt."
Sơ Vũ nhìn mấy món đồ dùng xong bị quăng vào thùng rác. Ngày mai còn phải dọn dẹp nữa. Cô chỉ tay vào thùng rác: "Còn cả mấy thứ bên trong nữa."
Dù sao thì cô cũng ngại không dám vứt ở thùng rác tầng dưới, hay gọi người giúp việc đến dọn dẹp.
Thẩm Trạc bất đắc dĩ: "Anh đi vứt."
Sơ Vũ cuối cùng cũng hài lòng, vừa cười vừa lẩm bẩm nhỏ giọng: "Tất cả đều là lỗi của anh, vốn dĩ anh nên là người đi vứt."
Thẩm Trạc còn phải mất một lúc mới phản ứng lại được, rồi nhận ra quả thật không thể phản bác cô.
Trong phòng tắm, Thẩm Trạc đặt cô vào bồn. Vừa quay người, anh đã bắt đầu nghiên cứu đống chai lọ của Sơ Vũ. Dù anh cũng chẳng hiểu tại sao những món cùng công dụng lại phải mua đến vài loại.
Ví dụ như đều là tẩy trang nhưng lại phân ra dạng nước và dạng dầu; đều là để tắm nhưng lại có sữa tắm, dầu tắm, rồi tẩy tế bào chết. Thôi thì dùng hết một lượt chắc cũng không sai.
Lúc Thẩm Trạc quay người lại, anh đã thấy cô đang gục bên mép bồn tắm lờ đờ sắp ngủ. Trên chiếc cổ trắng nõn của cô còn lốm đốm những dấu vết ửng hồng.
Chờ đến khi anh dùng xong hết một lượt mấy món đồ trên kệ, thì cũng vừa lúc anh quấn khăn tắm, bế cô từ trong bồn ra ngoài, đi thẳng về phòng mình.
Sơ Vũ vừa được đặt xuống giường thì đã ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt phảng phất từ trong chăn. Hương thơm rất dễ chịu. Ánh mắt lơ mơ của cô nhìn người đang giúp mình đắp chăn.
"Anh không ngủ à?" Cô ngáp một cái, nói lí nhí, vừa nói vừa lục tìm điện thoại: "Mấy giờ rồi... có phải sắp đến giờ đi học không?"
Thẩm Trạc thầm nghĩ ngày đầu tiên đi học cũng không đến mức vô nhân tính như vậy. Anh ấn tay cô vào trong chăn.
"Học cái gì mà học, giờ này bảo vệ trường còn chưa dậy, em định tới bật đèn à?"
"Ồ." Sơ Vũ yên tâm. Cơn buồn ngủ khiến cô quên khuấy đây là phòng của Thẩm Trạc, miệng còn lẩm bẩm: "Không phải đi học thì tốt rồi... nếu không cần đi học, cho em cầm không một triệu em cũng chịu..."
Thẩm Trạc chẳng hiểu logic gì ở đây, nhưng dù sao thì đây cũng là những lời nói tùy tiện sau khi ôm được người rồi. Anh vừa đáp vừa dỗ dành: "Được rồi, em ngủ trước đi."
"Thế còn anh làm gì?" Sơ Vũ cuộn mình trong chăn như cái kén, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn chằm chằm anh, như thể sợ anh mặc đồ rồi chuồn mất vậy.
Thẩm Trạc thở dài, hơi bất đắc dĩ: "Anh đi thay ga giường, không phải em vừa mới dặn xong à?"
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu. Ga giường đúng là phải thay, không thì mai cô ngủ kiểu gì. Nhưng cô vẫn có cảm giác như mình đang quên chuyện gì đó, nghĩ mãi vẫn không ra.
Cô ngửa đầu nhìn Thẩm Trạc, nghiêm túc hỏi: "Có phải em quên cái gì không nhỉ? Cứ cảm giác rất quan trọng ấy..."
Thẩm Trạc sợ cô thật sự nhớ ra chuyện đó, vội vàng tắt đèn, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng nghĩ nữa, ngủ dậy rồi biết đâu nhớ ra. Ngoan, ngủ đi."
Cuối cùng cũng dỗ được cô ngủ say, Thẩm Trạc mới vào phòng Sơ Vũ thay ga giường, rồi nhét hết vào máy giặt. Lúc ra tới phòng khách, anh thấy con mèo nhỏ đang ngủ trên sofa.
Mặt nó vùi trong đuôi mình, ngủ ngon lành y như chủ nó vậy.
Anh nhẹ nhàng bế mèo bỏ vào ổ. Ai ngờ con mèo vẫn tỉnh, vừa thấy anh là định kêu lên. Thẩm Trạc vội giơ tay, không chút do dự bịt miệng con mèo lại.
Chỉ sợ tiếng kêu làm Sơ Vũ tỉnh dậy rồi lại nhớ ra mấy chuyện không nên nhớ.
Thẩm Trạc đặt nó vào trong ổ, mặt không biểu cảm bịt miệng nó, nghiêm túc nói: "Ngoan một chút, mèo ngoan thì không được kêu."