Chương 13: Trai bao chạy chỉ tiêu

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 13: Trai bao chạy chỉ tiêu

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"...?" Thẩm Trạc cảm thấy mình thật sự không thể theo kịp tâm tư của học sinh tiểu học ngày nay. Lại thấy ánh mắt cô dán chặt vào anh, không hề có vẻ gì là khó chịu.
"Trước khi nói mấy câu đó, làm ơn dời ánh mắt đi chỗ khác đã." Anh nhàn nhạt mở miệng.
Cô vờ như bình tĩnh dời mắt đi, nhưng thực ra lúc nãy còn hơi buồn ngủ, giờ thì đầu óc mơ màng như người say thuốc.
"Ai mà biết được, nửa đêm nửa hôm mặc áo choàng tắm gõ cửa phòng con gái là có ý gì chứ..." Cô nhỏ giọng lầm bầm.
Cảm giác cứ như là trai bao đang chạy chỉ tiêu vậy.
Nghe cô nói, cứ như thể cô mới là người có lý. Thẩm Trạc nhìn dáng vẻ mắt díp lại vì buồn ngủ của cô, chẳng lẽ cái "phim" vừa nãy lại có tác dụng gây ngủ à?
"Vậy anh có chuyện gì sao?" Sơ Vũ hỏi lại với giọng hòa nhã. Chắc không phải anh chỉ đến để kiểm tra xem cô đã ngủ chưa chứ, anh đâu phải mẹ cô.
Thẩm Trạc cúi đầu nhìn lại trang phục đang mặc, đúng là lúc nãy bực quá nên không để ý. Anh ung dung mở miệng: "Vậy mà em cứ tùy tiện mở cửa cho người ta vào như vậy sao?"
Sơ Vũ: ... Anh bị hâm à? Ai mà vừa tắm xong nửa đêm đi gõ cửa phòng người khác chỉ để hỏi cái này?
"Anh đang kiểm tra đấy à?" Cô bắt đầu nghi ngờ người này bị mộng du.
"Ờ." Thẩm Trạc gật đầu thản nhiên: "Nhắc em một câu, thức khuya sẽ không cao được đâu."
Anh phất tay quay người định rời đi: "À phải, mấy hôm nữa Thịnh Diễm với Phương Bác đến nhà ăn cơm. Họ bảo muốn rủ em ăn cùng, em thấy được không?"
"Có gì mà không được?"
Thẩm Trạc ngẩng đầu nhìn cô: "Hiện tại quyền sử dụng nhà hiện đang thuộc về em, bọn họ đến đương nhiên phải hỏi ý em trước."
Sơ Vũ khẽ gật đầu: "Em thì ok mà."
Khó mà tưởng tượng nổi, người mười năm không màng đến giao tiếp xã hội như cô, vậy mà vì Thẩm Trạc lại quen biết được hai đàn anh mới. Tuy chưa thể gọi là bạn, nhưng ít nhất cũng là bước đầu làm quen.
Phải công nhận những người bên cạnh Thẩm Trạc đúng là chất lượng hơn hẳn đám bạn như Giang Ký Bạch kia nhiều.
"Em đang nghe anh nói không đấy?" Người đối diện gõ nhẹ hai cái lên khung cửa.
"Hả?" Sơ Vũ mím môi nhìn anh.
...
Thẩm Trạc nhìn vẻ mặt vô tội của cô, đành phải lặp lại lần nữa: "Anh bảo em chuẩn bị trước đi." Nói xong lại sợ cô không hiểu ý mình, bèn nói thêm: "Hai người kia đều là đàn ông, em cũng hiểu rồi chứ gì."
Sau khi đóng cửa lại, Sơ Vũ mới hiểu được ý anh, chẳng phải anh sợ cô lại như hôm mới dọn đến, quên mặc nội y mà mở cửa cho người ta sao?
Hiện tại cô là một người bạn cùng nhà trưởng thành rồi! Vừa nãy xuống giường mở cửa cũng đã nhớ mặc áo khoác rồi đó nha!
Mặc dù bị làm phiền một trận như vậy, Sơ Vũ vẫn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon lành. Chỉ còn lại người bên kia thì do tai nghe vẫn còn bật, lại thêm vừa mới tắm xong, anh hoàn toàn không còn tâm trạng ngủ nữa.
Sáng hôm sau, họ lại gặp nhau trong thang máy.
"Chào buổi sáng!" Sơ Vũ vẫy tay với anh. Hôm nay không có tiết của cô Lâm, đúng là một ngày thứ ba hạnh phúc.
Ánh mắt cô rơi xuống quầng thâm rõ mồn một dưới mắt Thẩm Trạc, nổi bật đến mức cứ như vừa bị ai đấm một phát.
Trên làn da vốn đã trắng bệch, lại càng nổi bật hơn.
Trong lòng cô thầm nghĩ: Làm trai bao đúng là có hại cho sức khỏe, trông như sắp héo tàn đến nơi rồi.
Cô lắc đầu liên tục, muốn xua mấy ý nghĩ đó ra khỏi đầu, lỡ mà để Thẩm Trạc biết được, chắc cô sẽ bị anh rượt tám trăm con phố không thèm ngoặt luôn.
Thẩm Trạc nhấc mí mắt, lười biếng liếc cô một cái. Thấy cô gái rạng rỡ, tinh thần sáng láng như vậy, anh lại càng thấy bực bội.
Mở miệng lạnh như băng: "Buổi sáng thật tệ."
Sơ Vũ: ...
Cô biết ngay mà, bị rút sạch thể lực thì chắc chắn sẽ có chuyện, giờ anh biến thành "oán phu" rồi.
Ngành của Sơ Vũ có một số môn học chung với các khoa khác, giống như hôm nay là môn chung với Khoa Trí Tuệ Nhân Tạo.
Lúc giảng đường gần kín chỗ, Giang Ký Bạch cùng mấy đứa bạn mới lù lù đi vào, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Dù gì từ lúc nhập học, Giang Ký Bạch cũng luôn là tâm điểm của mọi chuyện bàn tán ở Kinh Đại, từ gương mặt tuấn tú cho tới lịch sử tình trường dày đặc như tiểu thuyết.
Sơ Vũ không ngẩng đầu. Nếu là trước đây, dù chưa ở bên nhau, ánh mắt cô cũng giống mọi người, luôn dừng lại trên người Giang Ký Bạch.
"Anh Giang, không ngồi chỗ này à?" Có người đi ngang qua hỏi.
Dù gì những lần học chung thế này, Sơ Vũ lúc nào cũng giữ chỗ cho Giang Ký Bạch.
Nhưng Giang Ký Bạch không hề quay đầu, đi thẳng lướt qua chỗ Sơ Vũ.
Động tác nhỏ vậy nhưng giữa phòng học lại cực kỳ dễ nhận ra. Mấy người bên cạnh thấy tình hình không ổn, lập tức im bặt.
"Giang Ký Bạch, bên này này!" Một giọng nữ vang lên rõ ràng trong lớp học, dịu dàng ngọt ngào.
Người bị gọi tên ngẩng đầu nhìn theo giọng nói, rồi quay người bước về phía đó.
"Anh Giang, chuyện này là sao vậy?" Nam sinh ngồi cạnh tò mò hỏi.
Từ trước đến nay chỉ từng thấy người chia tay rồi níu kéo muốn quay lại với Giang Ký Bạch, kiểu bình tĩnh dứt khoát thế này đúng là lần đầu tiên.
"Không nhìn ra à? Chẳng qua là anh Giang của chúng ta chơi chán rồi thôi." Một tên khác tiếp lời, giọng điệu giễu cợt.
Lâm Chu Chu ngồi một bên, mê mẩn nhìn nghiêng gương mặt ưu tú của Giang Ký Bạch, nhưng phát hiện ánh mắt anh ta lại đang dừng ở phía trước.
Giang Ký Bạch rút điện thoại ra nhìn một chút, đoạn tin nhắn giữa anh ta và Sơ Vũ vẫn dừng lại ở dòng tin nhắn vài ngày trước: "Video em xem rồi, chúng ta chia tay đi."
Lúc đó anh ta còn ngơ ngác, nhắn lại một câu: "Ý gì?"
Sơ Vũ không dùng biểu tượng cảm xúc dễ thương như thường lệ nữa, trả lời rất bình tĩnh, cũng rất tuyệt tình: "Em không cần anh nữa, Giang Ký Bạch."
"Ha, chia tay thì chia tay. Người tiếp theo sẽ tốt hơn thôi, anh Giang còn thiếu bạn gái à?" Lại một tên nữa xen vào phụ họa.
Giang Ký Bạch nhếch môi cười nhạt, đúng là thế thật.
-
Ôn Lê ngồi cạnh Sơ Vũ nhìn toàn bộ quá trình, thuận tay lườm cho mấy ánh mắt đầy ác ý kia phải dời đi chỗ khác: "Là Lâm Chu Chu đó, đúng là chuyên thu gom rác. Mấy thứ cậu không cần, cô ta đều gom hết."
"Còn con nhỏ Cảnh Vân kia, trước đây cậu hay mua trà sữa với quà vặt cho cô ta, giờ sao lại ngồi chung với Lâm Chu Chu rồi?"
Sơ Vũ lắc đầu: "Chắc dạo này tớ không ở ký túc xá nên hai người họ thân nhau hơn."
"Hừ, sau này cấm có mua trà sữa cho cô ta nữa..." Ôn Lê vẫn thấy không thoải mái chút nào.
Vừa dứt lời, chỗ trống bên cạnh Sơ Vũ bỗng có người ngồi xuống, là Cảnh Vân.
"Tớ không quen ngồi với đám kia, vừa nãy mới thấy hai cậu ngồi đây nên chạy qua đây." Cảnh Vân nói nhẹ nhàng.
Ôn Lê hơi chột dạ, len lén nháy mắt với Sơ Vũ, cũng phối hợp gật đầu: "Đúng đúng, tụi nó ồn ào quá trời."
Vì giáo viên vẫn chưa đến nên lớp khá ồn ào, mấy lời tám chuyện cũng chẳng ai cố tình hạ giọng.
"Giang Ký Bạch lại chia tay nữa hả? Đây là mối thứ mấy trong kỳ này rồi trời?"
"Mối này cũng được hai tháng rồi đó, coi như là lâu nhất rồi. Tưởng đâu lần này anh ta đổi gu thì sẽ ổn định lại chứ."
"Bạn gái cũ của anh ta là ai vậy?"
"Cái cô ngồi giữa dãy bên kia kìa."
"Ủa? Tôi cứ tưởng là cô ngoài cùng chứ? Nhìn hợp gu của anh ta mà. Trông giống kiểu Giang Ký Bạch vẫn thích ấy, người đâu mà xinh quá vậy?"
"Nghe nói là bạn cùng phòng của bạn gái cũ của anh ta..."
Ôn Lê đang lườm dọa tụi kia thì nghe tới câu này bèn liếc sang Cảnh Vân một cái. Hồi năm nhất, cô ta trông chẳng có gì nổi bật, thậm chí hơi quê mùa, vậy mà sau kỳ nghỉ hè này nhìn lên hẳn, đúng là thay da đổi thịt.
"Đừng nghe mấy người đó nói bậy." Ôn Lê hừ nhẹ, không thèm che giấu sự khinh thường: "Nếu sau này tớ mà sinh con gái được như cậu, mềm mại, ngoan ngoãn, đáng yêu thế này, chắc ngày nào tớ cũng thơm chết."
Sơ Vũ chống cằm nghịch điện thoại. Nói không buồn thì là giả. Chỉ là khi mới bắt đầu quen Giang Ký Bạch, cô đã nghe quá nhiều lời như "không xứng", "bình thường quá"... nên giờ nghe được mấy lời đó, lòng cũng không còn gợn sóng mấy.
"Cậu đang xem gì đó?" Ôn Lê tò mò rướn người qua định nhìn màn hình.
Sơ Vũ chẳng giấu, kéo lại để cô nàng xem thoải mái.
Trên khung tìm kiếm nổi bật hiện ra mấy dòng chữ: "Làm thế nào để đặt trai bao?"
"Đặt trai bao có phạm pháp không?"
"Đặt nhiều lần có được giảm giá không?"
Phía dưới còn bá đạo hơn nữa:
"Trai bao bị suy thận có rẻ hơn không?"