Chương 12: Em có ngủ hay không?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 12: Em có ngủ hay không?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh có bệnh hả?" Sơ Vũ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Nói ra những lời như vậy, chẳng lẽ chính anh không thấy kỳ quặc sao? Nói xong, cô còn nghiêm túc nói thêm: "Em không chửi anh đâu, em hỏi nghiêm túc đấy."
Thẩm Trạc lại chẳng hề ngượng ngùng, trái lại, cả người toát ra vẻ bất cần, kiểu đã hỏng thì hỏng cho trót, vô cùng bình thản: "Ừ, tôi có bệnh."
"...Vậy sao cứ bắt em ngồi đây?"
Sơ Vũ vẫn chưa hiểu mô tê gì. Tuy nói ngồi cạnh Thẩm Trạc đúng là có giúp ích cho chứng khát da của cô thật đấy, nhưng rõ ràng là có gì đó không ổn chút nào.
Ngón tay Thẩm Trạc gõ gõ nhẹ lên mặt bàn như đang cân nhắc điều gì đó.
Sơ Vũ nheo mắt: "Không lẽ anh sợ ở một mình?" Cô nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc, đúng là đàn ông, bề ngoài sáng sủa thế mà bên trong lại yếu đuối. Đến mức ngồi một mình trong phòng khách cũng không dám sao?
Thẩm Trạc cố nhịn không trợn trắng mắt, nghiến răng gật đầu: "Phải. Cho nên em ngồi đây được chưa?"
"...Thôi được rồi, vì tình người mà nhận lời vậy."
Sơ Vũ quay người hí hửng chạy về phòng lấy laptop, bước chân còn vui vẻ như trẻ con được kẹo.
Không cần lý do mà được ngồi cạnh Thẩm Trạc, còn gì vui hơn?
Cô đặt laptop lên bàn trà, vừa chuẩn bị gõ chữ thì cảm nhận được có một ánh mắt sắc lẹm từ bên cạnh liếc sang. Kiểu như đang dò xét?
Cô cảnh giác ngẩng đầu lên, trừng mắt: "Anh nhìn cái gì?"
Hôm nay cô viết đến đoạn cao trào giữa nam nữ chính, đoạn này cực kỳ thân mật. Bị người khác nhìn thấy trong lúc gõ những thứ đó, cô thà đập đầu vào tường còn hơn.
Thẩm Trạc nhìn xác nhận: cô không đeo tai nghe, cũng không mở những đoạn video học tập gì đó. Cuối cùng anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đúng, nhìn cái mặt non choẹt như học sinh tiểu học, ai ngờ trong đầu lại nghĩ những thứ điên rồ đến vậy.
Anh khẽ bĩu môi: "Chưa thấy qua, tò mò thôi."
Sơ Vũ nhanh tay che màn hình lại, chuyên tâm vào việc viết truyện. Có Thẩm Trạc ngồi cạnh, dù không chạm tay chân gì nhưng hiệu quả trị chứng khát da rõ rệt hẳn.
Chưa kể đến tối nay cô đã "chăm học" như thế, bây giờ viết mượt như nước chảy mây trôi, gõ mấy dòng mà cứ như có thần linh nhập hồn.
Thẩm Trạc thì ngồi chơi game suốt buổi tối. Cuối cùng anh cũng có thể đeo tai nghe rồi, anh có thói quen chơi game mà không đeo tai nghe thì cảm thấy không quen.
Thế là một người chìm đắm trong thế giới ảo, một người gõ phím lạch cạch như bắn pháo hoa, kỳ lạ là không ai làm phiền ai.
Sơ Vũ gõ xong, đăng bài lên trang web, vừa nhìn đồng hồ thấy đúng 10 giờ tối. Hiệu suất hôm nay cao hơn hẳn mọi ngày. Cô chuẩn bị gập máy, quay đầu nhìn người bên cạnh thì ngạc nhiên, anh vẫn đang mải miết chơi game.
Tay cô dừng lại giữa chừng.
Nếu giờ cô đứng dậy vào phòng, lỡ như Thẩm Trạc ngại ngùng không giữ cô lại thì sao?
Không được, vì kế hoạch chữa bệnh dài hạn của bản thân, cô nhất định phải ghi điểm.
Cô chống cằm, ngồi yên đó nhìn anh chơi tiếp.
Thẩm Trạc đang trong lúc chờ hồi sinh, vươn vai quay đầu lại, vừa đúng lúc đối mặt với đôi mắt đen láy, sáng quắc đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại của anh.
Ồ? Cục khoai tây này biết nhìn người sao?
"Muốn chơi không?"
Thật ra Sơ Vũ cũng không có nhu cầu chơi game lắm, chỉ là tò mò rốt cuộc một trò chơi như thế nào lại có thể giữ chân người ta suốt cả buổi tối không chán?
Thẩm Trạc bất giác nhớ đến hồi cấp 3 học tiết Sinh học, thầy cô nói về cách thanh thiếu niên kiểm soát những xung động sinh lý.
Phương pháp: phân tán sự chú ý.
"Cho em thử." Anh đưa điện thoại cho cô, nhìn dáng vẻ háo hức của cô, càng chắc chắn cô đúng là rảnh quá không có trò gì giải trí nên mới nảy ra cái ý tưởng "học" những thứ đó.
Sơ Vũ cầm máy, nghĩ thầm ngồi không cũng chán, thế là nhận lời chơi ngay: "Chơi kiểu gì?"
Thẩm Trạc chỉ vào màn hình: "Bấm vào đây, rồi vào đây. Tay còn lại thì điều khiển hướng di chuyển, đơn giản lắm."
Chưa đầy một phút, Sơ Vũ nhìn chằm chằm màn hình chói mắt với chi chít các nút kỹ năng và hiệu ứng đặc biệt, tay chân luống cuống như gà mắc tóc.
"Di chuyển! Dùng kỹ năng!" Thẩm Trạc ngồi bên hướng dẫn.
Và... phụp, màn hình chuyển sang tông xám.
Phòng khách rơi vào yên tĩnh.
Trên kênh chat chung, đồng đội vẫn đang hùng hổ nhắn tin spam:
"Chiêu cuối hụt, tốc biến đập tường, ông chơi bằng chân à?"
"Gà quá!"
Sơ Vũ nhìn đếm ngược thời gian hồi sinh, lại nhìn hàng loạt lời chửi rủa không ngớt, máu nóng dồn lên não.
Chết có một lần thôi mà, mấy ông làm quá lên thế?
Cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Trạc: "Hay là anh dạy em lại lần nữa?"
Khóe miệng Thẩm Trạc giật giật. Cảm giác bản thân như thầy giáo thể dục bị điều đi trông lớp sinh học.
Bình thường mà Thịnh Diễm hay Phương Bác mà "gà" đến mức này, anh đã đuổi khỏi tổ đội lâu rồi.
"...Tiếp tục đi."
Sơ Vũ điều khiển nhân vật trên màn hình, vừa đúng lúc hồi sinh thì dính ngay vào một pha giao tranh tổng thể. Cô còn chưa kịp định hình thì tay đã loạn xạ bấm lung tung mà gần như chẳng có tác dụng gì.
Ngay lúc thanh máu sắp cạn, có một đôi tay vươn tới chạm vào điện thoại, Thẩm Trạc ngồi sát bên cô, một tay điều khiển nhân vật tránh né.
Ngón tay chạm nhau, đầu óc Sơ Vũ bỗng "đơ toàn hệ thống".
Cô chỉ nghĩ được đúng một câu: Làm ơn... nhiều hơn nữa đi!
"Thả chiêu kìa." Thẩm Trạc thấy cô ngẩn người ra, đưa tay gõ nhẹ vào cổ tay cô một cái. Kết quả lại thấy cô gái kia cả người run rẩy.
Gõ nhẹ thế mà cũng đau? Anh suýt nghi ngờ lực tay của mình có vấn đề.
"Ơ... được rồi!" Sơ Vũ tỉnh táo lại. Cảm giác ngón tay còn đang dính vào nhau, cô dứt khoát không rút về luôn. Thôi kệ đi, b**n th** thì b**n th**, miễn là thoải mái hơn việc tự chịu đựng một mình là được.
Thế là sau một pha hợp sức thao tác, màn hình chuyển xám lần hai.
"Không phải chứ? Ông đang diễn trò với tôi à?"
"Ulti không nỡ xài, ông nuôi tình nhân trong game đấy hả?"
Đồng đội lại bắt đầu ném đá trên kênh chat.
Hai người đưa mắt nhìn nhau. Sơ Vũ ngoan ngoãn trả điện thoại lại cho Thẩm Trạc.
Chết một lần bị chửi thì giận. Chết hai lần bị chửi thì ngoan.
Thẩm Trạc cũng không ngờ trên đời lại có người chơi game kém đến mức độ này. Vừa định lấy lại máy, anh liếc xuống thấy những đầu ngón tay còn chạm nhau.
Độ ấm của cô không bằng anh, đầu ngón tay còn hơi lạnh.
Thế nhưng sao mặt cô lại đỏ vậy?
Thẩm Trạc rơi vào trầm tư. Nghĩ tới những hành động vừa nãy, anh bắt đầu nghi ngờ: Chẳng lẽ mình bị gài bẫy?
"Ngày mai còn có tiết, nghỉ ngơi đi." Anh đứng dậy định về phòng.
Sơ Vũ cũng vươn vai một cái. Hôm nay học cả ngày đúng là mệt, dù ngồi ở phòng khách lâu như vậy, nhưng mà cũng không phải không có thu hoạch.
Hòa nhau.
Về tới phòng, ngả lưng xuống giường, cô ôm chặt lấy con búp bê nhồi bông rồi gào thầm một tiếng.
Những thứ kiểu "gãi nhẹ một cái rồi dừng", căn bản không phải thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được! Khi nào mới được ôm người thật mà hít hà như ôm con búp bê này đây?!
Nghĩ càng nhiều càng mất ngủ, Sơ Vũ đành lôi điện thoại ra tiếp tục "học tập".
Dù sao thì học là con đường không có điểm dừng.
Cùng lúc đó, Thẩm Trạc bên kia cuối cùng cũng được nằm xuống nghỉ ngơi. Vừa bấm mở bài hát ru ngủ, thì âm thanh quen thuộc lại truyền vào tai nghe.
...Đm, mấy đứa dậy thì thời nay đều trâu bò đến vậy sao?
Anh trợn mắt nhìn lên trần nhà. Muốn chết quá.
Sơ Vũ bên này vừa định tắt máy đi ngủ, thì cửa phòng bị gõ "cốc cốc". Cô lồm cồm ngồi dậy, vừa mở cửa đã đập ngay vào mắt cô là xương quai xanh trắng bóc, thẳng tắp của nam chính.
Tóc Thẩm Trạc vẫn còn nhỏ nước, từng giọt theo cổ trượt xuống, mất hút sau lớp áo ngủ.
Ánh mắt anh lạnh lùng, lông mày hơi nhíu mang theo vẻ bất mãn.
"Em có ngủ hay không?"
Đầu óc Sơ Vũ lập tức đứng hình.
"...Sắp ngủ rồi..." Cô đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu. Không lẽ anh cũng không dám ngủ một mình sao?
Cô cố nhịn cái h*m m**n đưa tay sờ thử. Dù sao cũng là lần đầu được thấy gần đến thế, làn da kia, dáng người kia, mà lại còn là vừa tắm xong, chỉ mặc áo ngủ nữa chứ.
Sơ Vũ nuốt nước bọt cái ực: "...Nhưng mà chuyện này thì em không giúp được anh đâu."