139. Chương 139: Chào anh, lối rẽ trái là câu lạc bộ

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 139: Chào anh, lối rẽ trái là câu lạc bộ

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sơ Vũ vẫn định giả vờ ngây thơ, làm vẻ mặt vô tội nhìn Ôn Lê: "Thẩm Trạc còn bạo hành gia đình tớ nữa cơ, vậy mà cậu chỉ quan tâm xem bọn tớ dùng tư thế nào. Quả nhiên tình bạn của chúng ta đúng là một mớ bòng bong."
Ôn Lê thấy cô bạn mình như vậy thì nói: "Thẩm Trạc vừa mới nói sẽ về nấu cơm, thoáng cái đã bị cậu bảo là gã vũ phu rồi sao?"
"Tớ nghi ngờ trong mắt Thẩm Trạc chỉ có hai kiểu người." Ôn Lê tiếp tục: "Một là cậu, hai là những người khác. Anh ấy đúng là nhẫn tâm thật đấy, còn nhắn vào nhóm rằng dạo này không ai được phép đến ăn chực nữa."
Sơ Vũ biết chuyện này, nếu không chẳng mấy chốc là mấy người bạn kia lại xách bánh ngọt hoặc nguyên liệu sang, đúng là cố tình dụ dỗ cô mà.
"Thịnh Diễm đâu rồi? Hôm nay không thấy anh ấy theo cậu à?" Sơ Vũ hiếu kỳ, bình thường hai người bọn họ như hình với bóng.
Trong trường không ai biết hai người họ là con của một gia đình tái hôn, ai cũng tưởng giữa họ có quan hệ đặc biệt nào đó.
Ôn Lê mở máy tính, chăm chú làm PPT, thuận miệng trả lời: "Hôm trước tớ đùa là trên mặt anh ta có mấy vết thâm mụn tuổi dậy thì, thế là anh ta xin tớ số liên lạc của thẩm mỹ viện, chắc giờ đang ở thẩm mỹ viện rồi."
Sơ Vũ thực sự bái phục, liền thăm dò hỏi: "Anh ấy chăm chỉ như vậy, cậu không thấy có gì bất thường à?"
"Ở tuổi này, thích làm đẹp cũng là chuyện bình thường mà." Ôn Lê vừa nói vừa chỉ vào màn hình máy tính của mình: "Cậu xem giúp tớ cái này được không? Lần trước Thẩm Trạc nhắc tớ rằng xâm phạm quyền riêng tư là phạm pháp, nên tớ phải làm sao để vừa không xâm phạm quyền riêng tư, lại vừa khiến mọi người đều biết người bị nói tới chính là Cố Văn Thanh."
"Trước đó chẳng phải cậu vẫn ung dung, không vội vàng gì sao?" Sơ Vũ hỏi.
"Thẩm Trạc sắp tốt nghiệp rồi, đến lúc đó mọi người sẽ đổ dồn sự chú ý vào anh ấy. Tớ phải nhanh chân hành động trước, không thể để Thẩm Trạc cướp mất sự chú ý của tớ." Ôn Lê nghiêm túc nói.
"Chút tiền và quà cáp đó chẳng đáng là bao. Hắn không phải ngày nào cũng tỏ vẻ mình thanh cao sao, tớ phải đạp lên thể diện 'phượng hoàng nam' của hắn mà bước lên. Mấy hôm trước hắn còn nói tớ tiêu tiền như nước, sau này nếu lỡ hai người ở bên nhau, liệu tớ có không muốn chịu khổ cùng hắn hay không."
"Hắn đúng là quá có tính chiếm hữu với tiền của người khác." Sơ Vũ cũng thấy chấn động, nắm chặt tay Ôn Lê rồi nghiêm túc bảo: "Bạn yêu quý ơi, cậu nhất định phải phân biệt cho rõ giữa Cartier nạm kim cương với bún ốc thêm trứng đấy nhé."
"Thẩm Trạc đi đâu rồi?" Ôn Lê thắc mắc.
"Hình như anh ấy đi xem địa điểm thuê văn phòng." Sơ Vũ đáp.
Ôn Lê nghe vậy thì có chút không thể tưởng tượng nổi: "Anh ấy định với cái kiểu tóc đó mà đi kêu gọi người ta góp vốn khởi nghiệp à? Ai mà tin anh ấy cho nổi chứ."
Ban đầu Sơ Vũ không để ý, nghĩ bây giờ làm gì còn ai định kiến về lập trình viên nữa. Ai ngờ đến trưa khi Thẩm Trạc quay về, mặt anh hầm hầm như thể cả thế giới nợ anh tám triệu vậy.
"Không thuận lợi à?" Sơ Vũ rào trước đón sau, vừa an ủi: "Khởi nghiệp giai đoạn đầu gặp chút trắc trở là chuyện bình thường mà. Anh trai em lúc mới tốt nghiệp cũng ngày nào cũng gặp vấp váp, bây giờ thì đã khác hẳn rồi."
Thẩm Trạc lắc đầu: "Không có gì đâu, anh thuê được văn phòng rồi."
"Thế sao anh vẫn không vui?" Sơ Vũ gặng hỏi.
Bình thường Thẩm Trạc vốn đã hay mặt lạnh, nhưng hôm nay rõ ràng anh đang đè nén cơn bực tức. Đột nhiên anh mở miệng nói: "Chiều nay anh phải đi nhuộm tóc đen lại."
Sơ Vũ đương nhiên đồng ý: "Được thôi, vừa khéo tóc đen cũng đang mọc chân rồi. Nếu vẫn để tóc trắng đi chụp ảnh tốt nghiệp thì nổi bần bật."
Cô thắc mắc: "Nhưng sao tự nhiên lại muốn nhuộm đen trở lại vậy? Trước đó anh còn thích lắm mà, ngày nào cũng kéo em đi chụp ảnh."
Thẩm Trạc khựng lại, nhớ tới chuyện mình đã gặp phải khi ra ngoài hôm nay. Vốn anh đã hẹn gặp người phụ trách cho thuê văn phòng, nhưng sau khi bước vào tòa nhà, anh liền hỏi cô lễ tân xem người phụ trách đã đến hay chưa.
Cô lễ tân còn trẻ ngẩng đầu nhìn anh: "Anh đến để bàn công việc phải không ạ?"
Anh gật đầu. Hôm nay ra ngoài, để trông chuyên nghiệp hơn, anh mặc một bộ vest hoàn chỉnh, áo khoác cầm trên tay. Lúc bước xuống xe, anh có tháo một cúc áo sơ mi trên cùng và đang cúi đầu xem tin nhắn điện thoại.
Cô lễ tân bỗng cẩn thận chỉ về phía bên cạnh tòa nhà: "Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ rồi ạ, đây là khu văn phòng ạ."
Thẩm Trạc ngớ người một lát. Sau khi định thần lại, anh lặp lại lần nữa: "Tôi tìm người phụ trách."
Cô lễ tân ngớ người ra rồi gật đầu: "Dạ vâng, người phụ trách bên em đang ở câu lạc bộ, đó cũng là sản nghiệp của ông ấy. Hôm nay bên đó đang tuyển người mẫu nam, chẳng phải anh đến ứng tuyển sao ạ?"
Nghe Thẩm Trạc kể xong tình huống đó, Sơ Vũ cười lăn lóc trên sofa, cười đến mức không thể thẳng lưng dậy nổi.
Nghe tiếng cười không hề kiêng nể của cô, mặt Thẩm Trạc lại càng sa sầm: "Buồn cười lắm hả? Sao anh không biết cái ngành này ở Kinh thị bây giờ lại phát triển đến thế cơ chứ!"
"Có gì đâu, con gái cũng có nhu cầu mà, giá trị cảm xúc quan trọng lắm đó." Sơ Vũ bĩu môi: "Rồi sau đó thế nào, người phụ trách của họ nói gì nữa?"
Thẩm Trạc cười nhạt: "Ông ta nói làm người mẫu nam bây giờ ít rủi ro hơn khởi nghiệp, khuôn mặt này của anh đảm bảo kiếm được bộn tiền."
Nói xong, anh quay sang nhìn Sơ Vũ đang cố nín cười, lạnh lùng hỏi: "Em hài lòng chưa?"
Sơ Vũ không dám mở miệng, bụng nghĩ thầm đương nhiên là hài lòng rồi, bởi ngay từ đầu cô đã nhìn ra anh vốn là một tiềm năng làm người mẫu nam cơ mà.
Trong thời gian giảm cân, cả ba bữa mỗi ngày đều do Thẩm Trạc đảm nhiệm. Sơ Vũ thấy áy náy nếu để một mình anh bận rộn nên cô nhận việc đi mua nguyên liệu và rửa bát.
Thẩm Trạc đứng cạnh phụ cô một tay. Lau khô bát đĩa xong, anh định cất vào tủ thì trông thấy bên trong có mấy bộ bát đĩa màu hồng phấn.
"Em mua đấy à?" Anh cất tiếng hỏi.
Sơ Vũ ngoảnh lại nhìn rồi gật đầu: "Lần trước em làm vỡ mấy cái đĩa của anh, nên mua đền anh gấp đôi luôn."
Thẩm Trạc nhớ lần đó là khi làm bánh ngọt, không ngờ cô vẫn để tâm.
Trước đây khi hai người còn chưa thân thiết, đồ dùng sinh hoạt hằng ngày đều được để riêng, không biết từ lúc nào mọi thứ đã được để lẫn vào nhau.
Những món đồ tông màu trầm mà anh thích dùng trước kia đều bị ai đó chiếm lấy, trở nên đủ mọi màu sắc. Nếu là anh của ngày trước, thật khó mà tưởng tượng nổi có ngày mình lại nằm ngủ trên bộ chăn ga gối màu vàng kem.
Anh đang mải suy nghĩ thì chợt nghe cô nàng vừa rửa bát xong đang chuẩn bị đi tắm gọi anh. Thẩm Trạc còn tưởng trong phòng tắm xảy ra chuyện gì, vội chạy tới.
Nhưng đến nơi, anh thấy cô gái đang đứng trong phòng tắm, tay chỉ vào mấy chai sữa tắm, sữa rửa mặt trên kệ, hai má phồng lên chất vấn anh.
"Có phải anh lén dùng sữa tắm với sữa rửa mặt của em không hả?"
Dạo gần đây Sơ Vũ đã thấy đồ của mình hao hụt nhanh bất thường rồi.
Thẩm Trạc có chút chột dạ, đưa tay gãi gãi sau gáy: "Đâu có."
Vừa dứt lời, Sơ Vũ đã nhào tới bên anh như một chú cún con, cô chun mũi ra sức đánh hơi: "Thế sao trên người anh lại có mùi hương quen thuộc của em?"
Thực ra mấy ngày nay anh không về phòng mình ngủ, đương nhiên cũng chẳng dùng phòng tắm và đồ dùng rửa ráy của bản thân, thế mà người nào đó vẫn cứ nghiêm túc bịa chuyện.
"Chắc tại ngày nào cũng sống cùng nhau nên mùi nó ám vào thôi."
Sơ Vũ hừ nhẹ một tiếng, đưa tay lên ngửi cánh tay mình: "Thế sao em chẳng bị ám chút mùi của anh?"
"Có lẽ vì ngày nào anh cũng tắm cho em nên anh bị nhiễm mùi của em nhiều hơn."