156. Chương 156: Nhớ anh lắm rồi

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 156: Nhớ anh lắm rồi

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Sơ Tự cười khẩy một tiếng. Chắc chắn hai đứa này chẳng nói được lời nào hay ho, không phải đang nguyền rủa anh là cái bóng đèn chắn đường, hay một "Diêm Vương sống" chuyên phá hỏng chuyện tốt của người ta thì cũng chẳng khá hơn là bao.
Anh vừa định quay lại tìm Ôn Ý để than thở, thì thấy vợ mình đã sớm bị Sơ Vũ kéo ngồi xuống, cô em gái còn đang tíu tít gắp thức ăn cho chị dâu.
Sơ Tự:... Hóa ra sau lưng mình chẳng có một ai chống đỡ cả.
"Kìa." Ôn Ý cảm nhận được ánh mắt của anh, vẫy tay ra hiệu gọi chồng lại ngồi: "Ngon lắm đấy! Anh nên học hỏi đi."
Mọi người đã ngồi vào chỗ, Sơ Tự rất "ý tứ" nếm thử một miếng nhỏ, "Cũng tạm được, đặt đồ ăn ngoài của quán nào đấy?"
Những người còn lại đều im lặng không nói gì.
Sơ Vũ chỉ tay về phía Thẩm Trạc đang ngồi cạnh mình: "Thẩm Trạc làm đấy. Lúc em chuyển nhà đã bảo không nỡ xa đồ ăn anh ấy nấu, anh còn không tin, giờ thì tin chưa?"
Đôi đũa đang định gắp thức ăn của Sơ Tự khựng lại giữa không trung.
Ôn Ý không nhịn được bật cười, cố ý trêu chọc: "Sao thế, tự dưng lại không thích ăn nữa à?"
"Cũng bình thường thôi." Giọng điệu Sơ Tự đầy vẻ gượng gạo.
Cuối cùng, lúc dọn bàn ăn, Sơ Vũ cảm thấy người ăn nhiều nhất lại chính là anh trai mình. Mọi người nói chuyện rôm rả suốt bữa, chỉ mình Sơ Tự là cắm cúi ăn, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Cứ đưa tay ra là gắp, gắp xong lại ăn.
Khi tiễn mọi người ra về, Sơ Vũ kéo Ôn Lê lại, vẻ mặt đầy bí hiểm hỏi: "Món quà tớ gửi cho cậu, cậu xem chưa?"
Ôn Lê lắc đầu: "Vẫn chưa, thấy báo chuyển phát nhanh nói còn hai ngày nữa mới đến, đến nơi tớ sẽ đi lấy liền. Cậu mau nói cho tớ biết đi, có phải là chiếc váy tớ thích không?"
"Cậu về xem là biết ngay ấy mà." Sơ Vũ thì thầm dặn dò cô bạn, "À đúng rồi, chú Thịnh và mẹ cậu có ở nhà không?"
"Không, hai người đi công tác ở tỉnh khác rồi." Thịnh Diễm, đang đứng ngay sau lưng hai cô gái, lên tiếng.
Lúc này Sơ Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu để hai vị phụ huynh kia nhìn thấy món quà đó, thì không phải chỉ xấu hổ chết đi được, mà là "tử trận" luôn ấy chứ.
Vì Sơ Tự vẫn chưa đi nên khí áp quanh Thẩm Trạc có chút hạ thấp. Trước khi đi, thấy cô bạn gái nhỏ vẫn còn đang thì thầm to nhỏ với Ôn Lê, anh càng thêm "sôi máu" hơn.
Anh trực tiếp vươn tay kéo người về phía mình.
"Này, cậu làm gì đấy." Sơ Tự thấy hành động của anh liền lên tiếng hỏi, nhưng ngay lập tức bị Ôn Ý túm chặt, không cho anh xen vào.
"Ăn chực xong rồi chột dạ à?" Ôn Ý tỏ vẻ ghét bỏ: "Biết là anh sợ em gái mình yêu đương bị lừa, nhưng Thẩm Trạc cũng quen biết hơn nửa năm rồi, cậu ấy có làm gì không đáng tin đâu, anh có thể buông tay một chút được không?"
Lúc này Sơ Tự mới chịu thôi: "Biết rõ là rau cải trắng nhà mình sớm muộn gì cũng bị heo ủi, nhưng vẫn hy vọng ngày đó đến muộn một chút mà."
Trong mắt anh, Sơ Vũ vẫn là cô bé tết tóc đuôi sam, vì rào cản tâm lý mà ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau anh như cái đuôi nhỏ.
Đột nhiên Sơ Tự thấy sống mũi hơi cay cay. Rốt cuộc là từ bao giờ mà cái đuôi nhỏ ấy đã đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi chứ.
Không còn ai cản trở, cặp đôi trẻ ở bên nhau tự nhiên hơn hẳn. Sơ Vũ bị Thẩm Trạc kéo sát vào người, ngửa đầu nhìn anh đầy dò hỏi.
"Bao giờ anh mới chuyển đến đây? Nhỡ căn bên cạnh bị người khác thuê mất thì làm sao?"
Hai người nói chuyện rất nhỏ, nếu không Sơ Tự nghe thấy lại ầm ĩ lên mất.
Thẩm Trạc xoa đầu cô: "Yên tâm, anh thuê rồi, mấy hôm nữa công việc bớt bận sẽ chuyển qua."
"Vậy anh nhớ báo trước cho em một tiếng, em canh lúc anh trai em không có nhà sẽ qua giúp anh dọn dẹp." Sơ Vũ kiễng chân, ghé vào tai anh thì thầm.
Thẩm Trạc bị vẻ đáng yêu của cô chọc cười, vừa định véo má cô, cúi đầu định hôn thì bất ngờ cảm nhận được ánh mắt như hổ đói rình mồi từ phía bên cạnh.
Thôi thì tém tém lại chút vậy.
Sau khi tiễn mọi người về hết, Sơ Tự nhìn cô em gái đang cười ngây ngô, giọng điệu đầy châm chọc: "Gặp nhau một cái là vui thế à?"
Sơ Vũ ngước mắt liếc nhìn anh trai: "Lúc trước anh thất tình em còn chưa thèm nói anh đâu nhé."
Sơ Tự nhắm mắt lại. Oan nghiệt mà.
"Được rồi." Anh cũng chuẩn bị về nhà mình: "Anh không cấm em yêu đương, nhưng trước khi hai đứa tốt nghiệp hay đính hôn, thì cho dù có làm hàng xóm cũng không được sống chung."
Sơ Vũ chỉ chú ý đến cụm từ "làm hàng xóm" mà anh trai vừa nói.
Chẳng lẽ anh trai cô có khả năng tiên tri thật à?
"Không phải anh cổ hủ đâu, nhưng khi cãi nhau, người không chịu nổi phải bỏ đi phần lớn đều là con gái. Nếu em không muốn nửa đêm phải ôm vali khóc lóc đi tìm chỗ ở, thì đừng có dọn về sống chung với người ta."
Sơ Vũ nghe lời anh trai phân tích, nghiêm túc hỏi lại: "Thế nếu em mua nhà, bắt anh ấy ở rể, lúc cãi nhau em đuổi anh ấy đi, thế là được chứ gì?"
Sơ Tự ngớ người ra một giây. Anh còn chưa nghĩ đến trường hợp này.
"Thông minh." Ôn Ý ở bên cạnh hùa theo nói: "Chị ủng hộ, nếu em không có tiền mua nhà, cứ bắt anh trai em mua cho."
Đêm hôm khuya khoắt, Sơ Tự đột nhiên bật dậy trên giường: "Anh bỏ tiền mua nhà cho cái tên Thẩm Trạc ở, hình như có gì đó sai sai thì phải."
Ôn Ý buồn ngủ díp cả mắt, nói: "Yên tâm đi, em gái anh đứng tên chủ hộ mà."
-
"Con tốt nghiệp rồi giờ đang ở đâu? Có muốn về nhà ở không?" Trong điện thoại, Lâm Thu Đồng đang hỏi han tình hình của con trai.
Thẩm Trạc ôm một thùng các tông, kẹp điện thoại giữa vai và tai: "Con lại chuyển nhà rồi, mẹ không cần lo đâu."
"Thế con gửi địa chỉ cho mẹ đi, không thì có con trai thế này cũng chẳng khác gì không sinh không dưỡng."
Thẩm Trạc ngước mắt nhìn cái đầu nhỏ đang thập thò ngoài cửa phòng: "Mẹ ơi con đang bận chuyển nhà, lần sau nói chuyện nhé."
Mẹ Thẩm bị cúp máy cái rụp:... Lần trước nó gọi điện về là lúc tốt nghiệp thì phải.
"Em giúp anh." Sơ Vũ chạy tới đỡ lấy thùng đồ trên tay anh, "Anh còn cần mua gì không? Để em đi mua cho."
"Chỉ thiếu ít đồ dùng sinh hoạt thôi." Thẩm Trạc né người không để cô bê đồ nặng, căn hộ này vốn đã đầy đủ nội thất, anh chẳng cần sắm sửa gì thêm.
Khi hai người từ siêu thị dưới nhà trở về, Thẩm Trạc xách túi đồ, nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ bị đè dưới đống đồ dùng sinh hoạt.
"Bảo sao lúc nãy em cứ lén la lén lút." Anh nhìn cô gái đang vùi mặt vào trong áo khoác với vẻ đầy hứng thú.
Sơ Vũ lúc nãy nhân lúc anh đang tính tiền đã nhanh tay lấy hộp đồ từ trên kệ xuống: "Em sợ lúc cần lại không có, lần sau chưa chắc đã có cơ hội tốt thế này..."
"Cơ hội gì cơ?" Thẩm Trạc vẫn chưa hiểu ý cô.
Hai người đi đến cửa căn hộ của Thẩm Trạc, Sơ Vũ thì thầm: "Hôm nay anh trai em về Giang Thị rồi."
"Thế à?" Thẩm Trạc kéo dài giọng nói, ôm lấy vai Sơ Vũ, cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô, "Xem ra Tiểu Ngư của chúng ta cũng nhớ anh lắm rồi..."
"Nhớ cơ thể anh?"
Sơ Vũ bị anh trêu đến ngứa ngáy trong lòng. Từ sau khi sống riêng, hai người chỉ có mỗi nụ hôn ngắn ngủi nửa phút trong bếp lần trước.
Cô kiễng chân, vòng tay ôm cổ Thẩm Trạc và ấn xuống.
"Làm gì đấy?" Thẩm Trạc ung dung liếc nhìn cô, nhưng nhất quyết không chịu cúi thấp người xuống.
Sơ Vũ biết anh cố ý, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu, giọng nói lí nhí: "Anh hôn em đi mà."