Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 188: Ngoại truyện 20
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào ngày thi đại học, trời quang mây tạnh. Địa điểm thi của cả Ôn Ý và Sơ Tự đều ở trường trung học trực thuộc Giang Thị.
Kiểm tra lại thẻ dự thi lần cuối, Ôn Ý nhìn sang người bên cạnh đang bình thản như không, định nói vài câu để bớt căng thẳng.
"Sơ Tự, nếu tôi thi đại học đạt điểm cao hơn mong đợi thì có được thưởng gì không?"
Sơ Tự thản nhiên đáp: "Được thưởng vào một trường đại học tốt trước đã."
"..." Ôn Ý bĩu môi bất mãn: "Thế thì sao gọi là thưởng! Đó là điều tôi xứng đáng nhận được mà."
Sơ Tự bật cười, đặt tay lên vai cô, dẫn cô vào khu vực thi: "Thi cho tốt vào."
"Những gì cậu muốn, đều sẽ có cả thôi."
Ôn Ý không nghe rõ câu sau của anh, vì xung quanh quá ồn ào. Cô đoán chắc là lời động viên gì đó thôi.
Thi xong môn Tiếng Anh cuối cùng, trời đổ mưa rào, xua tan cái nóng oi bức mấy ngày qua.
Ôn Ý không mang dù, ra đến nơi thì thấy Sơ Tự đang đứng dưới mái hiên khu giảng đường, vẻ mặt lạnh lùng nhìn màn mưa, không biết đang nghĩ gì.
Đúng là cái vẻ bí ẩn khó lường của học sinh giỏi.
"Thế nào rồi?" Sơ Tự quay sang nhìn cô.
Ôn Ý nghiêng đầu: "Cũng ổn, tôi làm xong kiểm tra lại hai lần rồi. Sao cậu còn chưa về?"
"Đợi mưa tạnh." Ánh mắt Sơ Tự vẫn hướng ra màn mưa. Đang định nói gì đó với Ôn Ý thì người bên cạnh đột nhiên túm lấy áo anh, kéo anh chạy ra mưa.
"Dù sao sau này cũng không phải đi học nữa, có ốm thì cũng chẳng sợ gì." Ôn Ý vừa kéo anh chạy vừa nói đầy phóng túng.
Sơ Tự bị ướt sũng ngay lập tức. Anh cởi áo khoác trùm lên người Ôn Ý: "Mặc váy mà còn dám dầm mưa à?"
Hôm nay Ôn Ý mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng, khoác ngoài một chiếc áo len mỏng màu xanh lam. Bị mưa xối ướt, lớp vải dính chặt vào người, đường cong cơ thể lộ rõ mồn một.
"Ai mà thèm nhìn chứ." Ôn Ý dửng dưng nói. Mọi người xung quanh đều đang bận rộn so đáp án hoặc thu dọn đồ đạc, ai hơi đâu mà quan tâm đến hai người bọn họ.
Áo khoác của Sơ Tự rất rộng, che khuất quá nửa người cô. Sơ Tự đẩy cô vào taxi đưa về nhà.
Lúc anh về đến nhà, Sơ Vũ nhìn ông anh ướt như chuột lột mà há hốc mồm.
"Anh, dù đề thi có dễ thì cũng đâu cần hưng phấn đến mức này chứ?"
"Hay là chị Ôn Ý đồng ý yêu anh rồi nên anh sung sướng phát điên?"
"Anh vui đấy, được chưa?" Sơ Tự đặt đồ dùng thi xuống, cầm khăn tắm vào phòng tắm.
Hậu quả của màn dầm mưa đầy ngẫu hứng là cả hai cùng lăn ra ốm. Sơ Tự nằm bẹp ở nhà, ngủ li bì mấy ngày.
Điểm thi đại học chưa có, nhưng điện thoại của các văn phòng tuyển sinh đã gọi tới tấp. Sơ Tự nhất quyết không nghe máy.
Cảm cúm chưa khỏi hẳn, trường trung học trực thuộc đã tổ chức họp lớp. Mọi người tập trung tại một khách sạn, lớp nào tụ tập lớp nấy.
Nhưng vì lớp chọn chỉ có một, lại có Sơ Tự ở đó, nên học sinh các lớp khác cứ kéo nườm nượp sang.
Ai cũng bảo muốn sang xin vía học thần, mong sao khi có điểm sẽ được cao hơn một chút.
Ôn Ý nhìn chàng trai đang bị vây giữa đám đông. Sơ Tự uống chút rượu nên khóe mắt hơi ửng đỏ, bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày.
Cô bạn cùng bàn trêu chọc cô: "Sao đông người thế này mà có mỗi hai người bị ốm vậy? Ai lây cho ai thế? Lây kiểu gì, có phải thi xong hai người làm hành động gì thân mật lắm không?"
Ôn Ý nhìn vẻ mặt hóng hớt của cô bạn mà bất lực: "Không ai lây ai cả, hôm thi xong dầm mưa nên cùng ốm thôi."
Đám đông phía trước tản ra, có người quay lại hỏi Ôn Ý: "Các cậu có muốn lên xin vía học thần không?"
Ôn Ý vội xua tay: "Thôi, tớ xin kiếu."
Sơ Tự nghe thấy giọng cô, ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn về phía này.
Vì cả hai cùng ốm nên mấy hôm nay không ra khỏi nhà, đây là lần gặp đầu tiên sau khi thi xong. Ôn Ý bỗng có cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp.
Có lẽ vì suốt cả năm lớp 12, ngày nào hai người cũng gặp nhau, đến cuối tuần còn đi học thêm. Tính ra đây là lần đầu tiên xa cách lâu đến vậy.
"Sao cậu không lên?" Cô bạn cùng bàn hỏi: "Có phải lén lút xin vía chán chê rồi không? À đúng rồi, bọn tớ chỉ dám nói chuyện uống rượu với Sơ Tự thôi, chứ mơ mà được chạm vào tay học thần, còn cậu thì khác rồi."
"Tớ có chạm đâu." Ôn Ý thở dài: "Bọn tớ cũng mấy ngày không gặp rồi."
"Không tin. Đối diện với khuôn mặt 'cao lãnh chi hoa' của Sơ Tự mà cậu nhịn được không giở trò á? Mau khai thật đi, Sơ Tự có mấy múi cơ bụng?"
Ôn Ý: "..." Cô thật sự không biết, nhưng cũng khá tò mò, dù sao bình thường nhìn dáng người Sơ Tự cũng rất đẹp.
Đặc biệt là lúc hút thuốc, thực sự có nét quyến rũ mê người.
"Sau này nếu hai người cưới nhau, tớ nhất định phải ngồi bàn chủ tiệc đấy nhé!" Cô bạn cùng bàn cười trêu: "Tớ chính là bà mối của hai cậu mà."
Buổi họp lớp kéo dài đến tối muộn. Sơ Tự uống khá nhiều rượu, Lâm Hạo đề nghị đưa anh về nhưng anh xua tay từ chối. Lúc đi ra cửa, quả nhiên thấy Ôn Ý đang đứng đợi.
"Về bằng gì?" Sơ Tự hỏi.
"Đi bộ về, vừa nãy ăn no quá."
Sơ Tự gật đầu, hai người chậm rãi tản bộ trên phố, hướng về phía nhà Ôn Ý.
"Vừa nãy sao không qua chỗ tôi?" Ánh mắt Sơ Tự vẫn rất tỉnh táo, chỉ có hơi men thoang thoảng trên người.
Ôn Ý cũng uống một chút, đầu hơi đau. Cô lấy bao thuốc lá vị bạc hà trong túi ra, kẹp một điếu trên tay: "Đông người quá, ai cũng muốn xin vía, nhỡ may làm hỏng vận may của cậu thì sao."
Sơ Tự bật cười khẩy: "Cậu cũng tin cái này à?"
"Thà tin còn hơn không tin." Ôn Ý đi loạng choạng, vô tình va vào vai Sơ Tự. Cô ôm trán, oán trách: "Cái đường này sao chẳng thẳng gì thế nhỉ?"
Sơ Tự nhướng mày nhìn bộ dạng làm nũng của cô. Lúc hút thuốc, Ôn Ý không toát lên vẻ nổi loạn, ngược lại có thêm vài phần trải đời khó tả, giống như những cô gái trên áp phích Hồng Kông của những năm về trước.
"Lại đây." Sơ Tự nắm lấy cánh tay cô, kéo cô về phía mình: "Tôi dìu cậu."
Ôn Ý thuận thế dựa hẳn vào vai Sơ Tự, chậm rãi bước đi: "Buồn ngủ quá."
Làn khói thuốc lượn lờ quanh cô khi cô nói chuyện, mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với hương bạc hà tạo nên một mùi rất đặc biệt. Sơ Tự cúi đầu ngửi nhẹ: "Thơm đấy, cho tôi thử một chút."
Ôn Ý lục lọi túi áo: "Đợi tôi tìm cho."
Vừa dứt lời, điếu thuốc trên môi cô bất ngờ bị Sơ Tự rút ra, kẹp giữa hai ngón tay anh. Anh nâng mặt Ôn Ý lên, người hơi cúi xuống.
Ôn Ý đột nhiên ngẩn người, nhìn khuôn mặt Sơ Tự ngày càng gần, vị bạc hà trong miệng cô vẫn chưa tan hết.
Sơ Tự cúi đầu, môi anh áp lên đôi môi đỏ mọng của cô, đẩy cô lùi vào dưới ánh đèn đường. Nụ hôn thật sâu, không hề có chút ngượng ngùng của lần đầu, mà mang theo sự chiếm hữu nồng đậm.
Ôn Ý chần chừ một thoáng, rồi vòng tay ôm lấy cổ Sơ Tự, đáp lại anh.
Hôn đến khi cả hai sắp không thở nổi, họ mới tách ra. Sơ Tự miết nhẹ lên đôi môi đỏ đã lem son của cô, thì thầm:
"Tôi bảo là điếu thuốc trên môi cậu, chứ không phải một điếu mới."