Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 3: Bị bám theo
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn hộ của hai người là loại hai phòng ngủ một phòng khách, nên phòng khách và phòng ăn đều dùng chung.
Khi người giao đồ ăn gọi điện, cô thò đầu ra mở cửa, thấy phòng khách không có ai, cửa phòng Thẩm Trạc cũng đóng chặt.
Sợ sệt như kẻ đang làm chuyện mờ ám, Sơ Vũ lén lút nhận đồ ăn. Do dự một lúc, nghĩ rằng không muốn ăn ngay trong phòng riêng, cô vẫn quyết định ra bàn ăn đặt đồ xuống.
Cô vừa mở hộp và ăn một miếng salad nhạt nhẽo như cỏ khô, thì cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở ra.
Hai người đối mặt nhau, Sơ Vũ lập tức cúi đầu, nhân tiện liếc nhìn bộ đồ ngủ mình đang mặc.
May quá, bên trong váy ngủ vẫn còn mặc nội y. Nếu không có gì bất ngờ, bữa ăn này chắc có thể kết thúc trong yên ổn.
"Anh định nấu à?" Cô thấy anh lấy đồ trong tủ lạnh ra đặt lên bàn ăn, động tác thành thạo đánh kem, trông như sắp làm món ngọt.
Cô định đứng dậy nhường chỗ, nhưng ánh mắt Thẩm Trạc liếc qua, giọng trầm thấp của anh vang lên: "Không cần, em không chiếm chỗ."
Sơ Vũ cúi gằm mặt, tiếp tục khó khăn nhai món salad khô khốc, nhưng động tác của người bên cạnh quả thực thật khó mà lờ đi. Nào là nghiền nhuyễn hạt dẻ, nào là bóp kem lên khuôn nướng, mọi thao tác đều nhịp nhàng, trôi chảy.
Chẳng mấy chốc, lò nướng đã tỏa ra mùi bánh ngọt thơm lừng.
Thật khó tin, một người trông như chàng trai lạnh lùng, phong độ như Thẩm Trạc vậy mà lại biết nấu ăn, mà còn rất thành thạo.
Ánh mắt của Sơ Vũ vô thức dừng lại trên bàn tay trắng trẻo, thon dài của Thẩm Trạc, thấy anh đang phết lớp kem nhân hạt dẻ lên từng chiếc bánh nhỏ vừa nướng xong, từng cái bánh dần phồng lên tròn trịa.
Cảnh tượng trước mắt vừa đẹp mắt vừa thơm lừng.
Cô quay sang nhìn đĩa salad nhạt nhẽo của mình, đành làm bộ không quan tâm mà dán mắt vào màn hình điện thoại. Tiếng máy móc trong bếp vừa dứt...
"Ục..." một tiếng vang lên trong phòng ăn tĩnh lặng đến mức cô ngượng chín cả mặt.
Sơ Vũ lập tức vội vàng lùa mấy miếng rau, chỉ hận không thể vùi cả mặt vào hộp đồ ăn.
Cô cố giả vờ như chưa có gì xảy ra, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng cười khẽ của người bên cạnh, trầm ấm mà mang theo chút ý cười.
Nếu không phải trong tình huống này, Sơ Vũ nghĩ chắc mình sẽ thấy tiếng cười của Thẩm Trạc rất dễ nghe. Nhưng bây giờ cô chỉ muốn chui xuống đất.
"Em biết hành vi này gọi là gì không?" Giọng anh đầy từ tính, khiến tai cô ngứa ran.
"Hả?" Cô còn chưa kịp ngẩng đầu, trước mặt đã xuất hiện một cái đĩa sứ đen, bên trên là một chiếc bánh kem tròn xinh xắn phủ đầy kem hạt dẻ thơm lừng.
"Vừa ăn trong bát, vừa dòm trong nồi." Thẩm Trạc nói khẽ, giọng mang theo chút trêu chọc, tay cũng đẩy đĩa bánh về phía cô.
Sơ Vũ vô thức nuốt nước bọt, liếc nhìn ngón tay thon dài của anh, rồi lại nhìn tay mình ngắn ngủn, cuối cùng vẫn kiên quyết từ chối chiếc bánh.
"Cảm ơn anh, nhưng em đang giảm cân, không ăn đâu."
Sợ bụng mình lại réo lên, cô vội vàng thu dọn hộp đồ ăn trên bàn, định mang vào phòng luôn.
Vừa đứng dậy, xoay lưng nhấc túi đựng đồ ăn.
Cô lập tức cứng đờ, như thể bị ai đó bấm nút "tạm dừng".
Ánh mắt Thẩm Trạc khẽ chuyển, tò mò nhìn cô. Thị lực của anh thuộc hàng 5.4, lại thêm nghề nghiệp và sở thích, khả năng bắt chuyển động cực kỳ nhạy bén.
Thế nên anh nhìn thấy rất rõ sợi dây áo ngủ màu trắng nhỏ xíu bên hông váy của cô vừa bị đứt, ngay khoảnh khắc ánh mắt anh rơi xuống đó, một đầu dây đã tụt hẳn vào trong lớp vải.
Cô vừa cúi xuống nhấc túi là đúng lúc dây tuột.
Thẩm Trạc lập tức chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
Nhìn bóng dáng cô cuống cuồng chạy vọt vào phòng, anh hơi nhướn mày. Mấy cái váy bây giờ chất lượng đúng là không thể tin tưởng được, sợi dây mỏng manh đến mức đó mà cũng coi là trang phục sao?
Sơ Vũ gần như nhanh như chớp, vừa khom người vừa vứt túi đồ ăn đi, sau đó bay như phi vào phòng ngủ, lại quỳ thụp trên thảm.
Nhìn sợi dây áo tai hại kia, cô vừa giận vừa xấu hổ. Không phải cô bất cẩn, mà là hôm trước dọn tủ quần áo bị kẹt vào cửa tủ, không ngờ lại đứt đúng lúc như vậy.
Mới vừa mạnh miệng nói là giảm cân, giờ lại bị bắt gặp dây áo lót bị tuột, chẳng khác nào tự nhận mình béo lên.
Mặt mũi vứt hết về nhà ngoại rồi!!!
"Chắc chắn là hôm nay không xem lịch vạn niên rồi, chắc chắn luôn." Sơ Vũ mở lịch trên điện thoại ra, quả nhiên thấy ghi rõ ràng: hôm nay kỵ ra khỏi nhà.
Thế nên suốt cả buổi tối hôm đó, cô kiên quyết làm theo lời dạy của tổ tiên, tuyệt đối không bước chân ra khỏi phòng.
Dù mùi bánh bên ngoài có thơm đến mấy, cô cũng chỉ ôm chặt con gấu bông mà nhịn đói cho qua.
Đến tối mịt, khi trời đã tối hẳn, Sơ Vũ vừa định ngồi vào bàn làm việc thì phát hiện cà phê dự trữ và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày đều gần như cạn sạch.
Ngày mai còn phải làm việc cả buổi sáng, cô không thể thiếu cà phê để tỉnh táo làm việc. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô vẫn phải bước ra khỏi phòng.
May là vừa rồi cô nghe thấy tiếng cửa phòng khách đóng lại, chắc là Thẩm Trạc đã ra ngoài "làm việc".
Thời điểm cũng đúng kiểu thời gian mà "người bận rộn" sẽ ra ngoài.
Sơ Vũ chọn bừa một chiếc quần jean, mặc thêm áo thun trắng ngắn tay, tóc thì chưa kịp gội nên đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai màu hồng phấn.
Siêu thị gần khu chung cư, khu vực này lại nằm gần trường đại học nên vẫn còn khá đông đúc.
Cô ôm một túi đồ lớn bước ra từ siêu thị, trong tai vẫn đeo tai nghe, nhạc đều đều vang lên, bước chân thì ung dung chầm chậm dạo bước trên vỉa hè.
"Anh Thẩm, nghe nói tối qua cậu thức đêm làm việc, hôm nay gọi cậu ra đây xả stress đấy."
Trước cửa quán bar ven đường, mấy chàng trai tụ tập lười nhác trò chuyện.
Thẩm Trạc đã uống mấy ly, cảm thấy trong quán quá bí bách nên ra ngoài hít thở một chút, trên mặt vẫn là nụ cười lười biếng quen thuộc.
"Tối qua mới thức trắng, hôm nay còn uống nữa, mấy người muốn tôi đột tử à?"
Phương Bác đứng cạnh cười đùa, "Không phải tại người ta tối qua khó đối phó quá sao, ngoài anh Thẩm ra thì ai giải quyết nổi, sao, đổi địa điểm đi đánh rank không?"
Thẩm Trạc hơi nhướng mày, vừa định đồng ý thì ánh mắt bỗng quét sang phía bên kia đường.
Một cô gái đang cúi đầu đi, phía sau lại có một cái bóng mờ ám lén lút theo sau, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng thu hẹp.
Chỉ thấy bàn tay kia đã sắp đưa ra chạm vào cô.
Anh suy nghĩ trong đầu, cố nhớ lại tên cô gái ấy, gì mà Sơ Sinh hay Lông Vũ, chẳng kịp nghĩ cho rõ nữa.
"Sơ Vũ." Anh cất giọng gọi, hơi nâng âm lượng.
Nhưng cô gái bên kia đường lại chẳng có phản ứng gì, không biết đang bận gì mà cứ cắm đầu bước đi.
Đám bạn bên cạnh nghe anh Thẩm gọi tên con gái, còn tưởng mình nghe lầm, chưa kịp hiểu ra thì người vừa ở trước mặt đã sải bước đi thẳng về phía bên kia đường.
"Anh Thẩm..." Phương Bác kêu lên.
"Cái gì vậy, anh Thẩm biết yêu rồi à? Có bồ hả? Cô gái này chưa gặp bao giờ nha."
Người bên cạnh nói theo: "Đừng đùa, có cô gái nào chịu nổi cái miệng của anh Thẩm chứ, chưa nói được ba câu đã bị chửi cho khóc rồi."
Sơ Vũ đang đắm chìm trong thế giới riêng, bỗng cảm thấy có người khẽ chạm vào lưng mình, cô khẽ giật mình rụt lại, vừa định quay đầu...
Một bóng đen đột ngột bao phủ trước mặt, dọa cô giật nảy mình, tai nghe có dây bị kéo tuột, cô vội nghiêng đầu, suýt nữa thì đập trúng vai người vừa đến.
"Ai..." Cô vừa ngẩng đầu thì nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của một chàng trai, trong đó phảng phất vẻ tức giận.
Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Thẩm Trạc kéo hẳn ra phía sau lưng mình, làn hương bạc hà nhè nhẹ quen thuộc từ người anh lập tức bao trùm lấy cô.
"Đầu óc có vấn đề à?" Ánh mắt Thẩm Trạc lạnh băng phóng thẳng về phía người đàn ông nọ, giọng trầm và sắc lạnh như dao: "Đường lớn không đi, rảnh rỗi đến mức theo đuôi con gái à?"
Sơ Vũ rụt rè ló đầu ra sau lưng anh nhìn, mới thấy rõ khuôn mặt hèn hạ, tục tĩu của gã đàn ông, lúc này cô mới bừng tỉnh, cảm giác sợ hãi và buồn nôn lập tức dâng trào.
Gã đàn ông thấy Thẩm Trạc cao gần mét chín, lập tức tỏ ra sợ sệt, xoay người định rút lui, miệng vẫn lẩm bẩm những lời không sạch sẽ: "Tối rồi còn ăn mặc lẳng lơ thế..."
Sơ Vũ cau mày nhìn lại quần áo mình đang mặc, rõ ràng là bình thường hết mức, nội y cũng là loại chuyên dành cho người ngực nhỏ, chẳng gợi cảm chút nào.
Cô mặc gì thì liên quan gì đến hắn chứ? Vừa định chửi lại thì người đứng phía trước đã ra tay trước.
Anh vung chân dài quét ngang một cái, rầm, gã đàn ông ngã sấp mặt xuống đất.
Thẩm Trạc còn chưa thấy hả giận, mũi giày đè mạnh lên cổ chân gã, dùng sức ấn mạnh xuống.
Tiếng rên đau đớn vang vọng, còn sắc mặt của anh thì lạnh lẽo đến rợn người: "Mẹ mày giữ cái mồm sạch sẽ vào, người ta mặc gì liên quan quái gì tới mày?"