Chương 32: Lần rung động gần nhất

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 32: Lần rung động gần nhất

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt của Thẩm Trạc xưa nay luôn lạnh nhạt, như thể khắc lên dòng chữ "người lạ chớ lại gần". Bình thường mỗi lần xỏ xiên người ta, trên khóe môi anh thường trực nụ cười mỉa mai, trêu chọc.
Tóm lại, đó là một gương mặt đáng ghét nhưng không ai dám động vào.
Đây là lần đầu tiên Sơ Vũ thấy trong đôi mắt đen láy ấy ánh lên một tia cười không hề mang sát khí. Nụ cười chỉ nhàn nhạt thôi, nhưng khi kết hợp với độ cong khóe môi... Thật sự rất biết cách đánh lừa người khác!
Ánh mắt vốn dĩ nhìn chó cũng như muốn chửi bới, giờ bỗng hóa thành nhìn chó cũng đầy thâm tình.
"Anh... anh... anh..." Sơ Vũ bỗng lắp bắp, "Em đặt món đây này, anh mau vào bếp trông chừng đồ ăn của mình đi."
Thẩm Trạc đứng thẳng người dậy. Lúc nãy, anh vẫn còn khom lưng để cùng Sơ Vũ xem điện thoại. Khi quay người đi, anh giả vờ như thuận miệng nhắc: "Tài khoản Meituan này lần trước tôi đã dùng rồi, em còn tài khoản nào khác không?"
Trong chớp mắt bị sắc đẹp làm cho mê mẩn, đầu óc Sơ Vũ ngưng trệ: "Có thì có, nhưng lần trước sao em không thấy có quà tặng kèm nhỉ?"
Thẩm Trạc thuộc dạng nói dối mà mặt không đỏ, tim không loạn, nhàn nhạt đáp: "Tôi đã cầm vào phòng ngủ rồi. Thấy em không hứng thú nên không đưa."
Sơ Vũ đúng là chẳng mấy hứng thú, cô thích kiểu khác hơn: "Vậy rốt cuộc anh muốn mấy phần? Anh thích ăn... số phức à?"
"Càng nhiều càng tốt."
Đúng lúc Thịnh Diễm và Ôn Lê chơi game xong quay về, cũng vừa đến giờ ăn. Sơ Vũ tò mò nhìn hai người: "Ai thắng vậy?"
Thịnh Diễm liếc Ôn Lê, hừ một tiếng: "Gà mờ."
Ôn Lê cũng không ngờ Thịnh Diễm ở lĩnh vực này lại thực sự có vài chiêu. Sơ Vũ giơ hai bàn tay lên nhìn Ôn Lê: "Vậy cậu có thể làm tiếp cho tớ không?"
Lúc nãy, mười ngón tay mới làm xong chín, Ôn Lê bị khích tướng lôi đi đánh game, còn lại mình Sơ Vũ ngồi đây, nhìn thế nào cũng thấy ngón cuối cùng không ưng ý.
"Được được được!" Ôn Lê suýt quên béng mất chuyện này.
Cô nàng vừa quét lớp sơn đầu tiên thì điện thoại Sơ Vũ reo. Ôn Lê định bấm từ chối, tưởng lại là điện thoại lừa đảo.
"Chắc trà sữa đến rồi." Sơ Vũ bảo Ôn Lê bắt máy, dặn shipper cứ để trước cửa là được.
"Để tôi ra lấy." Thẩm Trạc đứng phía sau cô. Trong bếp mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ chờ dọn ra mâm thôi, anh đương nhiên rảnh rỗi.
Ôn Lê nhìn bóng Thẩm Trạc đi ra, thì thào với Sơ Vũ: "Hai người bây giờ sao... thấy lạ lạ ấy, mà tớ lại không nói ra được cái lạ ở chỗ nào."
Thịnh Diễm thuộc dạng có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, kiểu "ăn trực" chính hiệu, nên dĩ nhiên không đi lấy trà sữa. Nghe Ôn Lê nói, anh ta chen vào một câu: "Ngày nào em chẳng thấy ai cũng lạ. Lúc tôi ở chung với Thẩm Trạc cũng y hệt vậy. Vả lại, ai ở chung với Thẩm Trạc mà chẳng phải bám cơm bám bánh của cậu ta."
Sơ Vũ cũng gật đầu, chủ yếu là cô cũng chẳng biết những người bạn cùng thuê phòng khác thường tương tác với nhau ra sao.
Cô và Thẩm Trạc bình thường cũng chẳng liên lạc gì mấy. Cùng lắm thì coi như bạn ăn chung.
Từ ngày được bám cơm của Thẩm Trạc, kế hoạch giảm cân của cô đã bị xếp xó từ lâu.
Thẩm Trạc đẩy cửa ra, xách túi đồ ăn đặt dưới đất lên. Trên phiếu dán bên ngoài có ghi hạng mục món đã đặt và số điện thoại người đặt, bốn số ở giữa đã bị ẩn đi.
Anh rút tờ bảng số điện thoại lần trước ra đối chiếu.
Thẩm Trạc bật cười, đúng là một bất ngờ lớn dành cho anh.
Anh thu lại dáng vẻ, xách túi đồ vào phòng khách, lấy trà sữa ra đặt lên bàn ăn, còn chiếc túi thì ném thẳng vào thùng rác.
Ba người trên sofa đang trò chuyện hăng say, chẳng ai để ý bên này.
Tựa vào đảo bếp, Thẩm Trạc lấy điện thoại ra, mở danh bạ đã bị anh chặn từ lâu. Quả nhiên, khung chat đã bị những dòng "văn chương điên rồ" của đối phương lấp đầy.
Z: "Vậy cậu add tôi có việc gì, không thì xóa đi."
Anh muốn xem rốt cuộc Sơ Vũ là người thế nào, chẳng lẽ cô bị đa nhân cách? Anh cũng không hiểu những lời lẽ hoang dại trong khung chat kia cô nói ra bằng cách nào.
Anh từng tưởng mình gặp phải nữ biến thái, ngày nào cũng gửi mấy câu cố định:
"Cho xem chân."
"Cho xem cơ bụng."
Bên kia mãi không trả lời. Thẩm Trạc liếc nhìn phòng khách một cái, tay đang bận thì đúng là không trả lời được. Anh khẽ cười khẩy.
Ăn tối xong, Thịnh Diễm nằng nặc đòi không về, vì về là lại bị bố anh ta lải nhải. Giờ thì hay rồi, lại thêm một bà mẹ Ôn Lê đứng bên phụ họa.
Khiến anh ta và Ôn Lê ngày nào cũng bị "đấu tố", cứ như anh em ruột thật.
Ôn Lê lôi từ túi mình ra một hộp bài, đặt "cạch" lên bàn trà: "Hay là chúng ta chơi cái này một lúc?"
Sơ Vũ phục sát đất, chiếc túi của Ôn Lê cứ như túi thần kỳ, không chỉ có đồ trang điểm, bộ làm móng, giờ ngay cả trò giải trí cũng có luôn.
"Hay hay hay!" Thịnh Diễm đã xé bao bì, miễn là không phải về nhà thì chơi gì cũng được. "Thật hay thách á? Tưởng bài tây chứ."
Anh ta lắc đầu: "Chơi cái này phải có rượu chứ, không thì phạt cái gì đây, chẳng lẽ phạt là uống một ngụm trà sữa?"
Vừa dứt lời, Thẩm Trạc đã từ huyền quan bưng ra một chai rượu vang. Anh liếc nhìn độ cồn thấy không cao lắm, chắc là lần trước mua để nấu ăn, cất mãi chưa dùng.
"Đúng là Doraemon." Thịnh Diễm cảm thán, muốn gì có nấy thật.
Sơ Vũ nhìn rượu mà hơi sợ, chuyện say lần trước vẫn như mới. Cô không sợ say, chỉ sợ mất trí. Đến giờ cô vẫn hoài nghi hôm đó rốt cuộc mình đã làm gì.
"Ấy da, chỉ là trò chơi nhỏ thôi." Ôn Lê đã ấn cô ngồi xuống. Sơ Vũ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Cũng phải, hôm nay đâu có ở ngoài. Có say thì lăn vào phòng ngủ là xong.
Họ đổ xúc xắc, ai có điểm nhỏ nhất thì chọn thật lòng hay mạo hiểm, rồi rút thẻ.
Ván đầu, Thịnh Diễm đổ ra số 1, nhỏ nhất không còn gì để bàn cãi. "Tôi làm gương cho mọi người nhé. Thật lòng thì vô vị, vì tôi chẳng có bí mật gì. Chơi thẳng mạo hiểm."
Anh ta rút một lá: "Xin mời người bên tay phải của bạn chỉ định hình phạt."
Bên phải anh ta là Sơ Vũ. Trong chốc lát cô chưa nghĩ ra hình phạt gì, Thịnh Diễm thì đắc ý, không rơi vào tay Thẩm Trạc và Ôn Lê là đỡ sợ.
"Anh biết em rất nhân từ mà phải không?" Anh ta nhìn Sơ Vũ đầy mong chờ.
"Vậy... để Ôn Lê tô son cho anh nhé?" Sơ Vũ dò dẫm. Cô thật sự không nghĩ ra được gì.
Thịnh Diễm lập tức gào thét, thế khác gì rơi vào tay Ôn Lê!
"Anh còn không vui hả? Son của tôi hơi bị đắt đó." Ôn Lê cầm tăm bông tô cho anh ta, một tay bóp cằm không cho anh ta động đậy.
Nhìn đôi môi đỏ lòe của Thịnh Diễm, Sơ Vũ không nhịn được bật cười, trông chẳng khác gì phim kinh dị. Ôn Lê cố tình tô cho thật lố bịch.
Cô liếc nhìn thỏi son một cái, chỉ có thể nói màu sắc thì đẹp.
Cô bỗng cảm nhận được một ánh nhìn từ bên cạnh. Sơ Vũ nghiêng mặt, bắt gặp ánh mắt hiếu kỳ của Thẩm Trạc.
Cô giơ thỏi son, người nghiêng hẳn về phía anh, cố ý dọa: "Sao? Anh cũng muốn tô à? Em tô cho anh một phát nhé?"
Cô chớp chớp mắt, lộ ra vẻ lanh lợi tinh quái. Lại một lần nữa, Thẩm Trạc ngửi thấy mùi đào nhè nhẹ ấy.
"Rồi rồi, ván tiếp." Ôn Lê tô xong còn tiện tay chụp cho Thịnh Diễm một tấm ảnh, làm tư liệu uy hiếp về sau.
Đến lượt Sơ Vũ, cô ném được số 6 thì thở phào một hơi. Đến Thẩm Trạc thì ra số 2.
Kết quả, Thịnh Diễm lại là 1, nhưng vì vừa bị phạt xong, mọi người quyết định cho anh ta một vé an toàn.
Vậy quyền lựa chọn rơi xuống Thẩm Trạc.
"Thật lòng." Anh đưa tay rút đại một lá bài. Sơ Vũ thấy anh cứ im im không nói, bèn thò mặt lại gần, đọc chậm rãi dòng chữ trên đó: "Lần rung động gần đây nhất là khi nào?"