Chương 33: Hôn người khác giới

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 33: Hôn người khác giới

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thịnh Diễm hơi bất bình, sao cứ đến lượt Thẩm Trạc là toàn những câu hỏi dễ xơi thế này, còn hỏi lần gần nhất động lòng là khi nào nữa chứ.
Anh ta nghiêm túc nghi ngờ rằng từ tuổi mới lớn đến giờ Thẩm Trạc chưa từng động lòng vì ai.
"Cái này tôi còn có thể trả lời thay cậu ấy, chắc chắn là chưa bao giờ." Vừa nói anh ta vừa định giật lại lá bài trong tay Thẩm Trạc rồi quẳng đi.
Không dám tưởng tượng phải là tiên nữ cỡ nào mới khiến "Ngài Thẩm" chủ động rung động, từ thời cấp ba nhìn người ta yêu sớm, anh ta đã tò mò chuyện này rồi.
Sơ Vũ không khỏi kinh ngạc, hóa ra là chưa từng. Người này đúng là lòng sắt đá. Công việc là công việc, tình cảm là tình cảm, đi qua rừng hoa mà chẳng vướng nổi một cánh.
Đúng lúc mọi người chuẩn bị thu dọn để bắt đầu ván tiếp theo, người vẫn im lặng nãy giờ bỗng mở miệng, giọng chầm chậm: "Vừa nãy."
"Nói gì đấy, cậu phát sốt à?" Thịnh Diễm nghi ngờ ngay rằng thằng bạn này nói nhảm, "Đừng để sốt cháy mất não."
Sơ Vũ cũng hơi hoang mang: "Vừa nãy" là sao? Vừa nãy Thẩm Trạc xảy ra chuyện gì à? Chẳng lẽ là trong lòng len lén nhớ ai đó một cái?
Cả bọn nhìn nhau, trừng mắt nhìn chằm chằm Thẩm Trạc.
Chỉ thấy người kia chậm rãi lên tiếng, khẽ liếc họ một vòng, giọng nhàn nhạt đáp: "Chẳng lẽ tim các người vừa nãy không động sao?"
"Ai mà không động thì tôi đề nghị sơ cứu tim phổi ngay đi."
"Đừng có chết thật."
... Sơ Vũ thấy họ quả nhiên vẫn đánh giá thấp cái miệng của Thẩm Trạc, lần nào mở miệng cũng ngoài dự đoán.
Thịnh Diễm thấy chán, trên đời này ai chơi khăm lại qua mặt được Thẩm Trạc chứ.
Ván mới bắt đầu, vận đen lần này rời khỏi người Thẩm Trạc và Thịnh Diễm, dồn hết lên người Sơ Vũ. Cô nhìn điểm gieo được là một, đã chuẩn bị sẵn lựa chọn: "Thật lòng."
Thịnh Diễm còn đứng bên lầm bầm: "Sao các người toàn 'thật lòng' thế, có học tôi tí đi, có tinh thần 'đại mạo hiểm' không?"
Sơ Vũ rút một lá bài, nhìn câu hỏi trên đó, hơi câm nín. Bài này đúng là biết đánh trúng tâm lý của cô, Ôn Lê đứng cạnh đọc lên: "Bây giờ có người thích không?"
Ánh mắt Thẩm Trạc nhàn nhạt rơi trên người cô, nhìn không ra cảm xúc. Trong chốc lát Sơ Vũ không biết đáp thế nào, vì người cô quen thì ít, thân hơn lại càng ít, nên mỗi người, mỗi đoạn tình cảm với cô đều đủ quan trọng, đủ rõ ràng.
Nhưng cô cũng là người có ranh giới rõ ràng, biết rõ mình ghét gì nhất, nên thỉnh thoảng mất ngủ vẫn ép bản thân "cắt bỏ".
Cắt bỏ quá khứ.
Cô khẽ lắc đầu.
Thẩm Trạc nhìn động tác ấy, mắt khẽ rũ xuống, không biết đang nghĩ gì.
"Chắc là coi như không." Sơ Vũ do dự một lúc.
Tình cảm không phải thứ có hình thù vật chất, không thể nói cắt là sạch bóng ngay được, nhất định phải có một quá trình chậm rãi, như rút tơ vậy. Cho đến một ngày nào đó, có thể là một khoảnh khắc rất bình thường, cô sẽ phát hiện đã rút sạch sẽ rồi.
Lông mày Thẩm Trạc chau lại: "Có là có, không là không, 'coi như không' là ngữ pháp gì?"
Sơ Vũ bực bội trừng mắt nhìn anh, loại người lạnh lùng vô tình như anh thì hiểu gì.
Tình cảm hình thành cần thời gian, phai nhạt đi đương nhiên cũng cần thời gian, làm sao có chuyện nói không muốn, không thích nữa là giây sau biến thành người xa lạ.
Giờ cô không thích Giang Ký Bạch nữa, nhưng không muốn nói tuyệt đối như vậy, cô chỉ là còn cần thêm một vài chuyện để xác nhận thôi.
"Liên quan gì tới anh." Sơ Vũ phồng má trừng mắt lại, "Tim anh đập cái đã được gọi là 'động lòng' thì em 'chắc là không' cũng đâu có nghĩa là 'không' hẳn."
Cô tưởng Thẩm Trạc chắc chắn sẽ mỉa mai thêm vài câu, ai ngờ thật kỳ lạ, anh lại quay mặt đi, không nói nữa.
Không cần lại gần xem biểu cảm, Sơ Vũ cũng biết "Công chúa Thẩm" lại giận rồi.
Trong đầu cô ngay lập tức vang lên nhạc nền: "Lại sao nữa~ đại tiểu thư của tui~"
Thịnh Diễm bên cạnh còn gào: "Mấy người làm sao đấy, có dám chơi 'đại mạo hiểm' cho sôi động tí không? Hay là bí mật nhiều quá nên toàn 'thật lòng' vậy?"
Vừa dứt lời, xúc xắc phía đối diện đã dừng. Nãy giờ tránh nạn suôn sẻ, lần này đến lượt Ôn Lê ăn điểm thấp nhất.
Cô nàng với Thịnh Diễm nghĩ giống nhau, chơi đại mạo hiểm vui hơn.
Cô nàng rút một lá, vừa lật ra đã tuyệt vọng. Cái vận rủi gì thế này, còn tệ hơn lá lúc nãy của Thịnh Diễm.
"Xin hãy tỏ tình với một người khác giới có mặt."
Cô nàng len lén liếc Thẩm Trạc, vị này thì chắc chắn là không thể, dù chỉ là đùa trong game cũng không.
Dù sao nếu làm thế, lần sau có khi khỏi được vào nhà luôn, chủ yếu là trong mắt cô nàng, hạnh phúc của vị này gắn liền với Sơ Vũ.
Vậy nên lựa chọn duy nhất còn lại là Thịnh Diễm đang ngồi đối diện trông ngu ngơ như husky.
"Đừng nhìn tôi." Thịnh Diễm cảnh giác, phản kháng ầm ĩ: "Tôi từ chối mấy chuyện trái đạo đức này! Chúng ta là anh em một nhà, tỉnh táo lên, em định phá nát cái nhà này à!"
Bên cạnh, Sơ Vũ và Thẩm Trạc ôm bát hạt dưa chờ xem vở "kịch luân lý gia đình" của năm.
Ôn Lê lườm anh ta một cái. Không phải cô nàng thiếu tinh thần chơi game, mà nhìn cái mặt trang điểm như ma của Thịnh Diễm, thật sự khó mà "diễn sâu" được.
Biết thế lúc nãy đã bảo anh ta kiềm chế, trông cho ra dáng người một chút.
"Thịnh Diễm." Ôn Lê cố nín cười, nói rành từng chữ: "Tôi với anh vô cùng vô cùng sâu nặng. Nếu được, tôi mong anh mỗi ngày chuyển cho tôi một triệu."
Mới đầu nghe còn tưởng cô nàng định sâu nặng theo kiểu gì, suýt nghĩ cô nàng hứa cho anh ta một triệu cơ.
"Quá đáng nha, còn đòi ăn bám." Thịnh Diễm giật giật khóe miệng.
Có Ôn Lê làm mẫu, mấy ván sau ai nấy chơi càng hăng. Đến lượt Thịnh Diễm, "đại mạo hiểm" của anh ta cũng không quá gắt: Gọi cho người thứ năm trong danh bạ, kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo.
Sơ Vũ tưởng với người quen biết rộng khắp như Thịnh Diễm thì thử thách này dễ như chơi. Ai dè anh ta lôi điện thoại lướt danh bạ một vòng...
Gương mặt tuyệt vọng ngước nhìn Thẩm Trạc: "Rót rượu cho tôi."
Cả bọn còn chưa kịp hiểu, chen vào nhìn màn hình. Người thứ năm lại đúng là cô Lâm nổi tiếng nghiêm khắc ở Đại học Kinh Đô, người khiến Sơ Vũ nghe danh đã phải e ngại, đồng thời là giáo viên hướng dẫn luận văn của cả Thịnh Diễm lẫn Thẩm Trạc.
"Tôi mà gọi cú này, mai cô ấy bắt tôi nộp luận văn ngay lập tức." Thịnh Diễm ngửa cổ cạn ly, với dân nhậu như anh ta, chút cồn này chẳng thấm vào đâu.
Ván tiếp theo, dưới sức ép của tập thể, Thẩm Trạc cũng chọn đại mạo hiểm, vì "thật lòng" của người này chẳng có giá trị gì. Anh rút trúng: Gọi cho người yêu cũ xin quay lại.
"Không có." Anh thả lá bài về chỗ cũ, còn hơi đắc ý.
Nhưng làm sao họ tha cho được? Thịnh Diễm hò hét chọc ghẹo: "Không có thì uống, còn muốn chạy à?"
Thẩm Trạc liếc anh ta một cái sắc như dao. Kết quả, không biết từ lúc nào, Sơ Vũ đã cầm chai rót cho anh một ly đầy ắp.
Trong lòng Thẩm Trạc kết luận, hai người này đúng chuẩn "hồ bằng cẩu hữu".
Sơ Vũ vừa hả hê rót rượu người khác xong, ván sau đã tới lượt cô thua. Cô tất nhiên không thể phá hỏng cuộc vui, run rẩy nhưng vẫn tỉ mỉ chọn một lá.
"Em định nhìn đến hoa mắt à?" Thẩm Trạc thấy từ lúc rút đã do dự, giờ lật ra lại im lặng.
Trẻ con mà im lặng, đa phần là đang làm chuyện xấu.
Anh nghiêng người liếc lá bài trong tay cô, vừa hay chạm mắt Sơ Vũ, đúng là "chọn kỹ càng" được một lá xuất sắc không ai sánh bằng. Trên đó viết: Hôn một người khác giới bất kỳ đang có mặt trong 3 giây.