Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 39: Anh ơi, nhìn nè
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sơ Vũ giật mình thon thót. Sáng nay ngủ dậy, cô cứ ngỡ mình đang mơ nên mới vén áo nhìn lén cơ bụng của anh ấy một chút, chỉ là thoáng qua thôi mà! Chứ có phải cố tình đâu!
"Em chẳng thấy gì hết! Anh có ngủ trần đâu mà lo!" Sơ Vũ cố ý nâng giọng lên cao hơn bình thường để che giấu sự hoảng hốt của mình.
Thẩm Trạc vốn có thói quen sau khi tắm xong sẽ quấn khăn lau tóc rồi leo lên giường luôn, phía trên để trần, phía dưới thì mặc quần. Nhưng tối qua trong nhà có nhiều người, anh còn đặc biệt cẩn thận mặc cả bộ đồ ngủ cho nghiêm chỉnh.
Lúc này anh cúi xuống nhìn Sơ Vũ, miệng thì bảo "chẳng thấy gì", nhưng hai má cô đã đỏ ửng, nhìn là biết ngay.
"Nhìn cái mặt em kìa, rõ là đang mong tôi ngủ trần đấy chứ." Anh chậm rãi nói.
Sơ Vũ vội đưa tay sờ mặt mình, đúng là nóng bừng thật. "Em nóng vì vừa chạy xong ấy mà! Em đi học đây!"
Cô vừa đi vừa thầm kêu gào trong lòng: đến trong mơ cô còn chưa dám cởi quần anh, đã rất giữ ý rồi! Cái tên Thẩm Trạc này rõ ràng là cố ý muốn moi tiền đây mà! Cái thân phận "phú bà" của mình... chắc bị anh phát hiện mất rồi.
Vừa tới lớp chuẩn bị học, Sơ Vũ chợt nhớ ra chuyện tài khoản phụ của mình. Ngoài đời thì còn phải giữ hình tượng, chứ lên mạng thì tha hồ bung lụa!
Vừa mới đổi nick xong, đã thấy tin nhắn của Thẩm Trạc gửi lại:
"Nếu không có việc gì thì tôi xóa kết bạn."
Sơ Vũ luôn tin rằng để kéo gần khoảng cách với ai, tốt nhất là thành thật với nhau. Ví dụ như:
[Nick phụ: "Chửi tui thì ngồi tù"]: Anh ơi, cho tui xem cơ ngực.
Cùng lúc đó, trong lớp học thiết kế tốt nghiệp, Thẩm Trạc nghe điện thoại rung, mở ra thấy tin nhắn thì phì cười.
Cô nàng này thay đổi nhanh thật, sáng thì nhìn bụng và chân anh, giờ đổi qua ngực rồi. Không biết sau này nếu lén vào phòng nhìn luôn ngực anh, thì lần kế lại muốn xem gì? Cứ thế lấn tới sao?
Z: "Muốn xem cũng nhiều ghê."
Chửi tui thì ngồi tù: "Sao nào?"
Chửi tui thì ngồi tù: "Anh làm nghề này chẳng phải cũng kiếm sống nhờ tuổi trẻ sao?"
Thẩm Trạc bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Dù người ta vẫn nói làm ngành máy tính là kiếm sống nhờ tuổi trẻ, nhưng nếu cô muốn nhờ vả, thì dùng kiểu nói chuyện này chắc chắn sẽ chết sớm.
Z: "Ồ? Vậy em nghĩ nghề này tụi anh làm gì?"
Chửi tui thì ngồi tù: "Làm trai bao không phải chỉ cần đẹp trai à? Còn đòi hỏi tố chất gì?"
Đọc tới đây, Thẩm Trạc suýt đứng phắt dậy ngay trong lớp, định chạy qua lớp Sơ Vũ lôi ra đánh cho tỉnh.
"Ơ? Gì thế? Đứng lên làm chi?" Thịnh Diễm ngồi bên cạnh ngơ ngác hỏi.
Anh cố gắng kiềm chế, ngồi xuống lại. Sơ Vũ bám lấy anh lâu thế chắc chắn có mục đích. Anh quay sang hỏi Thịnh Diễm: "Nhìn tôi giống trai bao lắm hả?"
Thịnh Diễm nhìn anh đầy vẻ trêu chọc: "Trai bao kiểu gì? Tiếp rượu hay... tiếp giường?"
"Có khác gì nhau?"
"Chứ sao không? Tiếp giường trông còn thảm hại hơn chứ." Thịnh Diễm châm chọc, "Dù có nghèo cũng đừng dại nghĩ mấy chuyện đó, Thẩm thiếu gia à, làm trâu làm ngựa chứ đừng làm gà vịt nhé."
"Biến." Thẩm Trạc hít sâu trấn tĩnh, "Tôi giống trai bao chỗ nào?"
"Cái mặt chứ đâu." Thịnh Diễm thản nhiên đáp, "Mà ai kêu cậu cứ tối ngày lượn lờ như ma, người ta hiểu lầm cũng đúng. Đó gọi là cái giá của nhan sắc."
"Thế rốt cuộc là ai có con mắt tinh tường định bao dưỡng cậu?"
"Cút đi, cậu mới là tiểu bạch kiểm."
Z: "Ồ? Vậy em tìm trai bao để làm gì? Ai đưa liên hệ của tôi, nói tôi làm nghề đó?"
Tất nhiên Sơ Vũ không dại gì nói thật. Nhưng hôm nay cũng coi như có tiến triển, ít nhất thì Thẩm Trạc không còn muốn xóa cô nữa.
Chửi tui thì ngồi tù: "Chỗ hội sở cho."
Chửi tui thì ngồi tù: "Nghe nói một đêm một vạn ba?"
Thẩm Trạc cạn lời, trắng trợn nói dối đến vậy luôn á? Hội sở nào? Rồi anh nhớ tới lần trước gặp cô ở "Ngày Đêm", lúc đó còn gọi cả trai bao... Không chừng lúc đó cô đã nhắm trúng anh rồi! "Quả nhiên..." Anh bật cười thành tiếng.
"Cái gì vậy?" Thịnh Diễm nghe thấy liền ghé lại.
"Có người có ý đồ bất chính với tôi."
Thịnh Diễm liếc nhìn đầy phức tạp, "Không phải cậu luôn tránh xa mấy vụ này à? Nay còn vui vẻ khoe ra?"
"Đi khám mắt đi, ai vui vẻ?" Thẩm Trạc mặt không cảm xúc, tập trung nhắn lại.
Z: "Ồ, một vạn ba hả."
Chửi tui thì ngồi tù: "Nếu không uống rượu, không làm chuyện đó, chỉ được sờ thôi thì có giảm giá không?"
Thẩm Trạc nhìn chằm chằm hai chữ "chuyện đó" với "sờ", mắt muốn lòi ra. Rồi lại nghĩ tới chuyện cô từng lén xem phim "18+", thấy cũng hợp lý.
"Cười cái gì? Nay cậu lạ ghê á." Thịnh Diễm bắt đầu thấy rợn người.
"Thỏ trắng nhỏ mở mặt nạ ra, hóa ra là thỏ vàng." Anh cố nhịn cười, bình thản đáp.
Z: "Xin lỗi, tôi không hiểu 'chuyện đó' là chuyện gì?"
Z: "Tôi là nam sinh thuần khiết."
Sơ Vũ bên này thì sốc tận óc: sắc đẹp đúng là thứ kiếm tiền nhanh thật, mặt như Thẩm Trạc mà không cần ngủ cùng, chỉ cần ngắm và sờ soạng mà đã hết một vạn ba?!
Chửi tui thì ngồi tù: "Vậy sờ vài cái thì bao nhiêu?"
Thẩm Trạc khóe miệng giật giật, cô nói chuyện vậy mà thấy bình thường à?!
Z: "Một tiếng một vạn ba, nguyên đêm giảm còn sáu vạn sáu."
Sơ Vũ há hốc miệng, suýt nữa gõ ra câu "người quen có giảm giá không", nhưng vẫn kịp nhìn lại số tiền mình tích cóp mấy năm nay...
Chửi tui thì ngồi tù: "...Vậy nếu tui trả tiền, anh có nghĩa vụ không được thất hứa, đúng chứ?"
Thẩm Trạc nhếch mép, sợ anh biết rồi bỏ chạy à? Còn không biết đến lúc đó là ai chạy...
Z: "Đúng. Vậy hẹn thời gian đi."
Chửi tui thì ngồi tù: "Cuối tuần này, ở Ngày Đêm?"
Z: "Rất mong chờ được gặp em."
Cuối cùng Sơ Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng không khó như tưởng tượng! Nhưng cô vẫn thấy khinh bỉ kiểu dễ bị tiền dụ dỗ này của Thẩm Trạc. Vừa nghe tới tiền, liền đổi giọng ngọt xớt ngay.
-
Tối đó tan học, Sơ Vũ đang hí hửng kể lể với Ôn Lê về "thành tựu vĩ đại" hôm nay thì vừa tới chân cầu thang đã đụng mặt Thẩm Trạc và Thịnh Diễm cũng đang xuống.
"Gì mà lén lút thế? Hai người mặt gian xảo thấy sợ." Thịnh Diễm cảm thấy hôm nay ai quanh mình cũng có vấn đề.
"Đâu có gì!" Sơ Vũ phản ứng siêu nhanh.
Thẩm Trạc đứng bên cạnh liếc cô, chẳng nói lời nào, anh cũng thấy chột dạ thật, vừa mới "chốt đơn" sáu vạn sáu, bị người nhà biết chắc chắn sẽ gãy chân.
"Đi ăn đi?" Thịnh Diễm gợi ý.
"Ăn gì?" Ôn Lê hỏi.
"Đầu thỏ cay?"
Ôn Lê hơi khựng người lại, "Tự nhiên thèm đầu thỏ chi vậy?"
Thịnh Diễm cố ý chọc cho cô nàng buồn nôn: "Sao? Cũng kiểu 'ấy da, sao ăn thịt thỏ được', tôi thấy em còn có thể ăn người đấy."
"Thế thì tôi ăn anh đầu tiên." Ôn Lê đấm thùm thụp vào vai anh ta.
Thịnh Diễm chỉ sang Thẩm Trạc vẫn im lặng: "Là cậu ấy nói muốn ăn thỏ." "Tôi nói hồi nào?" Thẩm Trạc khó hiểu, chẳng bao giờ ăn cái thứ vừa phiền phức vừa mất hình tượng đó.
"Thì hôm nay cậu cứ lảm nhảm thỏ trắng thỏ vàng gì đó suốt, tôi tưởng cậu thèm thỏ nên mới vậy."