42. Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Trạc bật phắt dậy khỏi ghế sofa: "Báo cảnh sát? Cô ấy thế nào rồi?"
Điều đầu tiên anh nghĩ đến là chuyện lần trước Sơ Vũ mới chuyển nhà, buổi tối ra ngoài đã gặp phải rắc rối nào đó.
Thẩm Trạc có chút bực bội. Đáng lẽ lúc nãy anh đã định bí mật đi theo tiễn cô về, nhưng tiếc là khi Sơ Vũ chột dạ, sự cảnh giác của cô ấy lại tăng lên đáng kể.
Trên đường đến "Ngày Đêm", suýt nữa thì anh đã bị cô phát hiện.
Phương Bác ngơ ngác: "Tôi có để ý gì đâu, cô gái đó mặc kín mít, chỉ vì giọng nói hơi giống nên tôi mới nhìn kỹ một chút."
"Lúc đó đường đông người, tôi nghĩ chắc là không có chuyện gì đâu nên cũng không dừng lại."
"Cô ấy đến Ngày Đêm làm gì chứ nhỉ, chắc Phương Bác nhìn nhầm rồi." Thịnh Diễm nói.
Vừa dứt lời, cả Thịnh Diễm và Phương Bác đã trố mắt nhìn Thẩm Trạc mở cửa lao ra ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng.
Phương Bác đứng sững: "Chỉ nghe thấy tên Sơ Vũ thôi mà kích động đến vậy sao?"
Thịnh Diễm lại chẳng mấy bận tâm lắm, tiện miệng nói bâng quơ: "Ờ, tại cậu ta cho rằng Sơ Vũ có ý với mình, chắc đến tuổi động tình rồi."
Thẩm Trạc ra ngoài tìm một vòng nhưng không thấy bóng dáng Sơ Vũ đâu, định gọi điện hỏi thử thì phát hiện không gọi được.
Hết cách rồi, anh đành quay về nhà xem tình hình thế nào.
Vì hôm nay đi cùng Sơ Vũ đến "Ngày Đêm", anh cũng không lái xe, đành vẫy tạm một chiếc taxi để đi nhanh hơn.
Nhưng người tính không bằng trời tính, tối cuối tuần khu vực gần khu đại học tắc cứng như nêm cối.
Khi về đến nơi đã hơn chín giờ, vừa mở cửa ra, anh đã thấy cô gái đang ngồi trên ghế sofa xem phim, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
"Em vừa ra ngoài à?" Thẩm Trạc cố tỏ ra thản nhiên, "Sao không nghe điện thoại?"
Sơ Vũ nhớ lại chuyện vừa rồi, nếu để Thẩm Trạc biết cô đến "Ngày Đêm" thì chẳng phải sẽ bị lộ hết sao. Cô vội lắc đầu: "Không có, vừa nãy em đang sạc điện thoại nên không để ý."
Thẩm Trạc nhìn cô nói dối không chớp mắt: "Vừa nãy tôi nghe Phương Bác bảo gặp em ngoài đường, còn nghe nói em đang gọi điện báo cảnh sát."
Sơ Vũ không ngờ thế giới lại nhỏ đến vậy, cô ngụy trang kỹ thế rồi mà vẫn bị nhận ra được. "À... mới nhớ ra, em tính đi ăn tối, ai ngờ cái quán đó bắt buộc phải dùng tối thiểu một mức nhất định, tức quá nên gọi điện báo Cục Quản lý Thị trường, rồi giận quá hóa no, thế là về luôn."
Thẩm Trạc nghe mà thấy cũng hợp lý ra phết, đúng kiểu chuyện Sơ Vũ có thể làm. Dù gì trước đây cô cũng từng vì món Cung Bảo Kê Đinh không có kê đinh mà gọi điện tố cáo rồi.
"Em đúng là minh chứng sống động cho câu 'dân dĩ thực vi thiên' luôn đấy."
"Phương Bác? Hai người đi đâu vậy?" Sơ Vũ nhớ lại vụ bị "cho leo cây" lúc nãy, giọng cô lập tức trở nên sắc bén.
"Chơi game."
Thẩm Trạc vừa định rửa tay thì thấy người đang ngồi trên ghế sofa bỗng im bặt, hình như cô ấy đang giận.
Anh hơi hoang mang.
Sơ Vũ trong lòng đã chửi thầm Thẩm Trạc một vạn lần. Mình chờ dài cổ như vậy mà cái gọi là "có việc" của anh ta lại là đi chơi game ư?!!!
Thẩm Trạc vào phòng nhắn tin cho Thịnh Diễm: "Con gái thường tức giận vì lý do gì thế?"
Thịnh Diễm: "Nếu là người khác thì tôi không biết, chứ là cậu thì quá bình thường rồi."
Thịnh Diễm: "Thẩm Trạc mà ngậm miệng một phút, thế giới sẽ yên bình một giờ."
Thẩm Trạc cảm thấy mình hỏi nhầm người rồi, Thịnh Diễm là kẻ độc thân mấy chục năm, thì làm sao hiểu được tâm lý con gái?
Anh mở Baidu định tìm kiếm thử, thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên từ phòng khách.
Anh nhìn ra ngoài, thấy Sơ Vũ đưa tay tắt máy, chắc lại là một cuộc gọi rác.
Thẩm Trạc trầm tư, lại gõ tìm kiếm:
"Cuộc gọi tiếp thị thường kéo dài bao lâu?"
"Cuộc gọi rác bao lâu thì thay một lô dữ liệu?"
Vừa liếc qua kết quả, chuông điện thoại lại reo.
Lần này, Sơ Vũ bắt máy.
Cô nói mấy câu rất nhỏ nhẹ, rồi bắt đầu lén lút tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng cầm lấy chìa khóa, định đi ra ngoài.
"Em đi đâu đấy?"
Giọng anh vang lên khiến Sơ Vũ giật nảy mình. Quay đầu lại thấy Thẩm Trạc đang đứng trước cửa phòng nhìn chằm chằm cô.
"Em có việc phải ra ngoài." Sơ Vũ dập máy, rồi chuẩn bị đi.
Thẩm Trạc lúc này bắt đầu nghi ngờ cô bị lừa đảo dụ dỗ đi nộp tiền: "Không phải em định đi chuyển khoản đấy chứ?"
Sơ Vũ thấy anh thật là kỳ cục: "Anh quản em làm gì?"
Vừa dứt lời, cô đã định mở cửa bước đi.
Thẩm Trạc vội khoác đại cái áo khoác ngoài rồi đi theo ra, ngăn cô lại và nói: "Vừa rồi là ai gọi đấy? Đừng cả tin quá, giờ chiêu trò lừa đảo tinh vi lắm đấy."
Sơ Vũ hơi sốt ruột: "Lừa đảo cái gì mà lừa đảo chứ, em có việc chính đáng, anh đừng theo nữa."
Không nói cho anh biết, lại còn gấp gáp ra ngoài, trông vừa mờ ám vừa lén lút, rất giống một nạn nhân bị lừa. Thẩm Trạc càng nghĩ càng thấy hối hận vì đã chuyển tiền cho cô, nhỡ đâu cô bị lừa sạch thì sao?
Bây giờ anh còn sốt ruột hơn cô.
"Việc gì? Em nói rõ trước đã."
Hai người sóng bước trên con đường trong khu đại học, Sơ Vũ không muốn để Thẩm Trạc đi cùng đến đồn công an, nếu không thì chuyện cô tới Ngày Đêm và đánh mất sợi dây chuyền sẽ bị bại lộ hết.
Mà cô gấp gáp như vậy là có lý do, sợi dây chuyền đó là quà tốt nghiệp của Sơ Tự tặng, vừa đắt tiền vừa có ý nghĩa. Nếu để Sơ Tự biết cô làm mất, chắc chắn sẽ đánh gãy chân cô.
Cô bước nhanh phía trước, không để ý, bất chợt cổ tay cô bị ai đó kéo mạnh, cả người cô theo lực xoay lại.
Một cú loạng choạng, cô nhào thẳng vào lòng Thẩm Trạc.
Thẩm Trạc cũng không ngờ mình ra tay hơi mạnh tay, vội ôm eo cô giữ chặt lại.
Khoảnh khắc đó, cả hai đều khựng lại.
Sơ Vũ sững người ngước lên nhìn anh, cơ thể gần đến mức khiến cô quên cả chuyện đang làm.
"Em nói rõ trước đã, vừa rồi là ai gọi." Thẩm Trạc cuối cùng cũng giữ chân được cô lại, cúi đầu nhìn vẻ mặt sốt ruột của cô, nơi đuôi mắt hơi ửng đỏ.
Lúc này ở Kinh Đô, cuối hè đã sang, tiết trời đã vào thu, gió đêm se lạnh.
Đầu óc Sơ Vũ cứ ù ù cạc cạc, nhìn Thẩm Trạc khoác áo khoác cho cô, còn cúi người kéo khóa áo lên, cúi đầu xuống ngang tầm mắt cô.
Cô đâm thẳng vào đôi mắt đen nhánh kia.
"Đồn công an gọi..." Cô bắt đầu không thể suy nghĩ nổi nữa.
"Giờ nhiều vụ lừa đảo giả danh công an lắm, em xác minh thông tin chưa?"
Sơ Vũ bất lực, nhưng nhìn dáng vẻ Thẩm Trạc như thể thà chết cũng không để cô đi một mình, cô đành phải nói thật lòng: "Thật sự không phải lừa đảo đâu, em vừa đánh rơi đồ nên báo công an, hồi nãy đồn gọi báo đã tìm thấy, bảo em đến nhận lại..."
Thẩm Trạc vẫn cảm thấy không yên tâm. Thời sự bây giờ toàn tin con gái bị lừa đến nơi vắng rồi mất tích, mà Sơ Vũ thì trông đúng kiểu ngây thơ dễ dụ.
"Vậy tôi đi cùng em."
Thẩm Trạc bây giờ cứ như sợ cô trốn mất đến nơi, Sơ Vũ biết chẳng thể trốn được nữa, đành gật đầu: "Được rồi."
Nói xong, cô cúi đầu nhìn bàn tay Thẩm Trạc vẫn đang siết chặt bên hông cô, nhỏ giọng: "Vậy... anh có thể buông tay ra chưa?"