Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em?
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai chữ "xài chùa" được Thẩm Trạc nhấn giọng thật mạnh, Sơ Vũ vội đảo mắt nhìn quanh, sợ người khác nghe thấy hai người đang nói gì.
"Mấy câu này mà nói giữa chốn đông người được sao?" Cô suýt đưa tay bịt miệng anh.
"Thế thì có sao đâu?" Thẩm Trạc nhún vai, "Em còn dám bỏ sáu vạn ra đặt trai bao kia mà, nói 'xài chùa' lại không chịu nổi?"
"Còn mấy câu chào buổi sáng kinh điển của em trước đây là gì nhỉ."
Anh lôi điện thoại ra, đưa sát vào khung chat đọc vanh vách: "Không hút thuốc, không uống rượu, không đi sát với con gái, phụ nữ bên ngoài đều xấu xa, chỉ có em là chân thành yêu anh..."
Sơ Vũ không muốn nghe lại quá khứ đen tối của mình, lập tức bịt miệng anh lại, không cho đọc tiếp, cô biết thừa mấy câu thả thính kia sến sẩm đến mức nào.
"...Chuyện đó chỉ là hiểu lầm thôi. Ngoài đời, em thật sự là một đứa trẻ thuần khiết, lương thiện, mê học tập."
"Ồ." Thẩm Trạc cười lạnh: "Tốt nhất đừng để anh phát hiện thêm nhược điểm nào nữa."
Sơ Vũ thầm nghĩ ngoài vụ "đặt trai bao" ra thì mình còn có quá khứ đen tối gì nữa đâu.
Thẩm Trạc nhìn dáng vẻ không hề chột dạ của cô, chợt nhớ khoảng thời gian trước tối nào cũng nghe tiếng tai nghe của cô vọng ra, mỗi lần kết nối lại đều mang đến cho anh một bất ngờ.
Vậy lần tới đừng ngắt kết nối nữa nhé.
Sơ Vũ tự thấy mình chưa từng yêu đương một cách "đàng hoàng", trong mắt Giang Ký Bạch, mối tình trước e rằng chỉ là sản phẩm bồng bột của buổi tụ tập.
"Thẩm Trạc." Cô bỗng tò mò, không biết trong quá khứ sạch trơn về chuyện tình cảm của anh có điều gì khác không.
"Anh từng theo đuổi ai chưa? Thất bại cũng tính."
"Hử?" Thẩm Trạc suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, cong ngón tay gõ nhẹ vào trán cô: "Thất bại? Anh chưa từng thích ai khác, em không biết à?"
Chuyện này bị Phương Bác với Thịnh Diễm rêu rao không biết bao nhiêu lần rồi.
Thấy đôi mắt vốn lạnh nhạt của anh giờ còn lộ vẻ kiêu ngạo, Sơ Vũ nhịn cười: "Anh còn tự hào nữa hả?"
"Tại sao không?"
Tâm tính Thẩm Trạc vững vàng đến lạ, giấy rượu đèn hoa anh đã thấy đủ cả, nhưng vẫn tin suy nghĩ của mình mới là đúng nhất.
"Anh luôn giữ đầu óc tỉnh táo, không yêu bừa, cũng rất rõ khi nào mình thích ai, tất nhiên là đáng tự hào."
Nói xong, anh cúi nhìn cô. Thật ra theo nghĩa nào đó, trong chuyện nam nữ, hai người bọn họ đều là "tân binh".
"Em muốn anh theo đuổi em à?"
"Em không, em chỉ tò mò thôi!" Sơ Vũ quay mặt đi, "Trong đầu anh, 'theo đuổi' sẽ không phải kiểu chạy 800 mét, anh đuổi em chạy đấy chứ?"
Thẩm Trạc: "?"
"Anh chưa yêu đương chứ đâu có ngốc." Anh thản nhiên bỏ hộp sữa chua từ tay cô vào xe hàng, "Hơn nữa nếu thế mà cũng gọi là theo đuổi, em lên đường chạy cùng lắm cũng được hai bước."
"Tại sao?" Sơ Vũ còn hơi không phục, "Thể lực em chạy nửa vòng sân là chuyện nhỏ, còn chạy nhanh ấy chứ!"
Thẩm Trạc cúi nhìn đôi chân cô: "Vì một bước của anh bằng hai bước của em, nên nhiều nhất em đi được hai bước là anh đã bắt kịp rồi."
Sơ Vũ đứng sững tại chỗ, nhất thời không biết nên mắng anh hay xấu hổ, tại sao có người nói câu ấy xong còn tiện thể công kích cả chiều cao của cô.
"Ây da, hai đứa có mua hay không mua, đứng chắn đường bao lâu rồi?"
Đằng sau bỗng có cô dì đẩy xe hàng tới, với vẻ mặt kiểu "giới trẻ bây giờ yêu đương là như vầy hả": "Yêu thì về nhà mà yêu, chặn người khác mua đồ là sao?"
Sơ Vũ lập tức né qua một bên. Thẩm Trạc ung dung đẩy xe hàng, cất sữa chua vào: "Xin lỗi ạ, bọn con về nhà yêu ngay đây ạ."
Thấy mặt anh vẫn không đổi sắc, Sơ Vũ thở phào: "Anh không giận hả?"
Thẩm Trạc nhướng mày: "Vì sao phải giận?"
"Vì em thấy nhiều bạn trai muốn giữ hình tượng trước mặt con gái, là cứ như thú hoang không nói đạo lý vậy, chỉ biết thể hiện bản thân mình."
Là người chuyên viết, sở thích lớn nhất của Sơ Vũ khi ra ngoài là lén lút quan sát, để hiểu được sự đa dạng tính cách con người.
Nghe xong, Thẩm Trạc hơi ngơ: "Không hiểu thì cũng không tôn trọng. Lúc nãy đúng là anh chắn lối người ta."
Thấy vẻ mặt cô thả lỏng, anh chợt nghi ngờ: "Chẳng lẽ vì anh hai lần tống người khác vào đồn mà em thấy anh là một kẻ dễ bốc đồng?"
"Em không... không có." Sơ Vũ lí nhí. Lúc đầu cô chưa hiểu vì sao Thẩm Trạc đánh Giang Ký Bạch, nhưng hôm ở đồn công an đi ra cùng anh trai, cô còn gì mà không hiểu nữa.
Người luôn hờ hững như Thẩm Trạc hiếm khi lộ ra vẻ nôn nóng. Một tay anh đẩy xe, tay kia kéo ống tay áo của cô: "Lần đó là tâm trạng anh bực thôi. Bình thường cảm xúc anh rất ổn định, tuyệt đối không phải người hay động tay động chân. Từ nhỏ đến giờ chưa từng bị kỷ luật vì đánh nhau, càng không có cái án tích vớ vẩn nào, nghe rõ chưa?"
Anh đang kéo cô lại gần thì bắt gặp vẻ mặt cô cố nín cười, "Cười gì?"
Sống chung với anh chừng ấy thời gian, Sơ Vũ biết thừa tính anh thế nào, chỉ là vừa rồi anh thao thao bất tuyệt cứ như tự tiếp thị chính mình vậy.
"Cười anh đáng yêu."
Thẩm Trạc hừ mũi, hóa ra những gì anh nói vừa rồi coi như uổng phí.
Lúc về, Thẩm Trạc xách hai túi đồ to, Sơ Vũ ôm hai ly trà sữa.
"Có cần em vào bếp giúp không?" Cô bám vào khung cửa bếp, thò đầu nhỏ ra nhìn anh đang rửa rau.
"Xin em đừng giúp thì hơn. Còn muốn sống thêm một ngày." Anh chẳng thèm quay đầu.
"Thế thì em đành ngồi sofa chờ ăn vậy, đau lòng ghê cơ."
Đợi anh bưng món ra bàn, quay lại thấy Sơ Vũ đang cặm cụi làm gì đó trên bàn trà. Anh lại gần: "Trẻ con mà im re thì đa phần là đang làm chuyện xấu đấy."
Cúi đầu nhìn, thì ra cô đang gỡ băng cá nhân.
Thẩm Trạc ngồi xuống cạnh: "Bị từ khi nào thế?"
Nghĩ đến mấy tờ giấy thấm máu lần trước trong bếp, anh thuận tay kéo tay cô vào lòng bàn tay mình, lật đi lật lại ngắm nghía: "Vết thương lần trước còn chưa lành à?"
"Hả, anh nói lần nào?" Sơ Vũ ngơ ngác, chỉ vết xước trên tay: "Cái này là lúc nãy lấy đồ bị bìa giấy cứa vào tay một cái."
Thẩm Trạc dùng tăm bông chấm khô miệng vết thương, rồi lấy băng cá nhân băng lại, cúi đầu nói khẽ: "Anh nói vụ làm bánh lần đó."
Nhắc chuyện cũ, Sơ Vũ hơi ngượng: "À... lúc bào vụn vỏ chanh, lỡ tay thôi mà, lành rồi mà."
Nói xong chợt nhớ ra điều gì đó, cô ngẩng lên nhìn anh: "Cái bánh đen thùi lùi lần trước bị mất một miếng rồi, chẳng lẽ anh ăn hả?"
"Sao? Dù gì em cũng làm cho anh."
"Em với Hamburger còn không dám thử xem có độc không, anh ngốc à, nó ra nông nỗi như vậy mà còn ăn?" Cô không dám tưởng tượng mùi vị thế nào.
"Ừ." Thẩm Trạc đóng nắp hộp thuốc, "Vì là em làm."