68. Chương 68: Không rời nổi anh

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 68: Không rời nổi anh

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Trên bàn ăn còn có đồ em mua ở tiệm, anh không đụng đến một miếng. Cái món đen thùi lùi kia nhìn là biết ngay không ăn được, anh còn nhất quyết cắn thử một miếng, đừng nói tối đó anh không về là vì phải vào bệnh viện đấy nhé?"
Thẩm Trạc nhắc lại: "Là em tự tay làm thì phải nếm chứ, nếu không thì chẳng phải uổng phí công sức sao."
Trong lòng Sơ Vũ bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp. Quả thật đó là lần đầu cô bước vào bếp học làm món gì đó, đến cả cô còn chẳng dám nếm thử mùi vị thế nào.
"Về sau anh cứ ăn đồ em tự tay... mua là được rồi, tấm lòng em vẫn như vậy." Cô nhìn vẻ mặt trầm xuống của anh, chợt sực nhớ ra, hôm ấy anh rời nhà, nếu ra khỏi cửa sẽ đúng lúc chạm mặt Sơ Tự đang đến tìm cô, thế nên anh mới hiểu lầm Sơ Tự là bạn trai của mình.
Giờ cô mới hoàn toàn hiểu ra.
"Vậy nên anh đánh Giang Ký Bạch với cả anh trai em, rồi lần trước nổi giận, đều là vì em, chứ không phải vì sĩ diện gì cả." Sơ Vũ bất ngờ chủ động nắm lấy tay anh.
Thẩm Trạc nhìn cô lặng lẽ, có chút không tự nhiên: "Đừng lật sổ nợ nữa."
Nhất định phải nhắc chuyện anh đánh anh trai cô sao...
Anh vừa định đứng dậy, nhưng Sơ Vũ không cho anh cơ hội "chạy trốn". Cô nửa quỳ trên sofa, nhờ vậy mà ngang tầm mắt với anh.
Bất chợt, cô nghiêng người tới, chủ động ôm lấy vai anh.
"Xin lỗi nha, Thẩm công chúa." Sơ Vũ tựa cằm lên vai anh, nhỏ giọng nói, "Thật ra em đúng là cái đồ đầu gỗ."
Cả người Thẩm Trạc hơi cứng đờ lại: "Em lại tái phát... 'khát da' à?"
"Không." Sơ Vũ nghiêm túc trả lời.
"Ừm." Bàn tay Thẩm Trạc ôm lấy eo cô, giọng anh nghe nhẹ nhàng nhưng rõ ràng ẩn chứa chút hân hoan.
Đây là lần đầu khi không ốm đau, không khó chịu, không say rượu, Sơ Vũ tỉnh táo ôm anh như vậy. Mùi hương của hai người quấn quýt vào nhau trong không khí.
Bạc hà pha đào mật, ngọt lịm nhưng vẫn thanh mát.
Cả người cô ngả vào người anh, theo thói quen cọ cọ vai anh một chút: "Cái bánh hôm đó... sao?"
Nghĩ tới cái cảm giác khi "ăn" món đó, Thẩm Trạc quyết định thành thật: "...Lần sau đừng làm... gạch lát nền nữa."
-
"Vậy hai người rốt cuộc đã yêu nhau hay chưa?" Ôn Lê hỏi. Dù ngày nào Thịnh Diễm cũng rỉ rả bên tai cô rằng "sống chung là chắc chắn yêu rồi", nhưng hiểu tính Thẩm Trạc, nếu là yêu thật, chắc anh sẽ nhắn từng người phát lì xì, mà thế nào cũng rất lớn.
Mắt Sơ Vũ vẫn dán chặt vào màn hình trình chiếu PPT trên bục giảng: "Chưa, chắc là đang trong giai đoạn tìm hiểu?"
"Cậu theo đuổi Thẩm Trạc á?"
Sơ Vũ trố mắt: "Trông tớ giống kiểu chủ động lắm sao?"
"Không giống." Ôn Lê nghiêm túc, "Nhưng cậu là 'cao thủ' trên mạng."
Sơ Vũ thấy mình để lại vết đen trong lịch sử cả đời, vừa hay đến giờ giải lao, cô định gục xuống bàn để ngủ bù.
Ôn Lê thấy mắt cô díp lại không mở nổi, bỗng ghé sát lại gần để tám chuyện: "Buồn ngủ vậy? Hai người chẳng lẽ... bắt đầu từ 'bạn tình' trước hả?"
"!?" Sơ Vũ vội vàng bịt tai lại: "Đây đâu phải xe buýt đâu chứ! Tớ là thức đêm làm việc, làm việc đấy, hiểu không? Tớ thuộc loại người chìm đắm trong sắc đẹp đàn ông sao?"
Ôn Lê nhìn cô kích động như vậy, bình thản xác nhận: "Thuộc."
Lâm La ngồi đằng trước bỗng quay lại, vẻ mặt thần bí: "Bạn... gì cơ? Ai với ai? Cậu với Thịnh Diễm hay cậu với Thẩm Trạc?"
Sơ Vũ lập tức chỉ sang Ôn Lê: "Cô ấy."
"Tớ với Thịnh Diễm là anh em một nhà, đừng nói mấy câu gây chia rẽ tình cảm gia đình." Ôn Lê mặt không biến sắc.
"Ai với ai đoàn kết cơ?" Lời còn chưa nói dứt, chỗ trống bên cạnh Ôn Lê bỗng xuất hiện thêm một người. Thịnh Diễm tò mò dựng tai lên chen vào giữa: "Tôi cũng muốn nghe."
Vừa thấy anh ta, mấy người đều đồng loạt quay mặt đi.
Sơ Vũ cũng thế, lại nhận ra ánh mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Cô quay đầu, thấy ngay Thẩm Trạc ngồi bên, vẻ lười nhác thường thấy.
"Sao anh ở đây?" Sơ Vũ nép mình sau lưng Lâm La.
Thẩm Trạc lấy chiếc laptop trong túi ra đặt lên bàn, rất tự nhiên: "Theo đuổi người ta chẳng phải đi học cùng, ăn cùng sao. Anh đang thực hành đấy thôi."
Thấy ánh mắt đổ dồn về phía mình ngày một nhiều, Sơ Vũ nhỏ giọng: "Vậy giờ em đồng ý, anh có thể về luôn không?"
Thẩm Trạc quay sang nhìn cô: "Không."
Anh nói tiếp: "Phải có chút nghi thức chứ. Một ngày thường, một tiết học vớ vẩn như thế mà em đã gật đầu rồi, anh không đồng ý."
Sơ Vũ: "..."
Rốt cuộc là ai theo đuổi ai đây?
Thôi, nhường cho "công chúa" vậy.
"Được thôi." Sơ Vũ nghĩ, ở bên Thẩm Trạc thì những tình huống như thế này còn nhiều, coi như tập thích nghi sớm.
Cô liếc màn hình đầy ắp code trên máy anh, len lén ghé sát lại gần: "Anh biết người ta theo đuổi nhau còn phải làm gì nữa không?"
Ánh mắt Thẩm Trạc rơi trên gương mặt đang sắp dán vào vai mình, anh cười khẽ, nghiêng lại gần: "Làm gì?"
"Viết hộ bài tập ấy." Sơ Vũ tùy tiện chỉ vào lưng người ngồi hàng đầu: "Bạn trai của cô gái phòng bên thay cô ấy viết hộ hẳn bốn mươi nghìn chữ cảm nghĩ tư tưởng."
Tất nhiên Thẩm Trạc hiểu cô đang tính gì: "Anh có thể viết hộ em bốn mươi nghìn chữ cảm nghĩ, nhưng đừng mong anh gõ hộ em dù chỉ hai dòng code chuyên ngành."
"Vô tình quá." Lâm La bất chợt quay đầu buông thõng một câu.
"Liên quan gì đến cô." Thẩm Trạc nhướng mắt nhìn cô.
Sơ Vũ vội đưa tay bịt miệng anh lại, áy náy nhìn Lâm La: "Cậu đừng chấp nhặt, miệng anh ấy vốn là như vậy mà."
Môi anh dán vào lòng bàn tay cô, hơi thở nhè nhẹ, nhột nhột.
"Nhìn cái này." Thẩm Trạc kéo tay cô xuống, lấy trong túi ra một tờ đơn đặt trước mặt cô.
"ICPC (International Collegiate Programming Contest – Cuộc thi Lập trình Sinh viên)??!" Sơ Vũ nhìn đi nhìn lại tờ đơn, "Dù anh có muốn em tiến bộ đến mấy cũng không thể đẩy em đi thi cái này chứ?"
Chẳng lẽ bắt cô làm trò cười trước mặt mọi người.
"Là anh đi thi. Thời gian chưa chắc chắn, mỗi năm đều có suất dự bị dành cho sinh viên. Em tự quyết định có điền vào hay không."
Dĩ nhiên Sơ Vũ biết ICPC có trọng lượng như thế nào. Có đại thần như Thẩm Trạc dẫn dắt, bao người mơ được tham gia rồi nhân tiện ôm lấy thứ hạng cao về để "mạ vàng" cho CV.
"Em không đi." Cô đẩy tờ đơn trả lại. Cô không cần lớp mạ vàng hào nhoáng đó, vô công bất thụ lộc.
"Được." Thẩm Trạc thu tờ đơn về. Anh mang đến cũng vì lười, đỡ sau này Sơ Vũ muốn thì lại phải quay về xin. Tốt nhất là để cô tự quyết định.
Sơ Vũ lầm bầm: "Sao anh có thể thiên vị như thế chứ, suất đó phải để cho người xứng đáng chứ."
"Số người trong đội là anh quyết." Thẩm Trạc bình thản nói, "Suất này chẳng có 'vàng' gì đâu, không tính là thi, cùng lắm là tính vào bộ phận hậu cần thôi?"
Lúc này Sơ Vũ mới hiểu mình đã hiểu lầm.
Hú hồn vía, suýt chút nữa thì cô đã tưởng mình biến thành "Đát Kỷ học thuật".
"Thế anh cho em đi làm gì? Để mở mang tầm mắt à?" Chẳng lẽ để cô chứng kiến cảnh anh giành quán quân?
Thẩm Trạc khẽ thở dài bất lực: "Anh phải tới Nam Giang một thời gian. Chẳng phải em không rời xa anh được sao?"