84. Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

So với vòng loại, khu vực thi đấu chung kết được kiểm soát chặt chẽ hơn hẳn. Vì vậy, giáo viên phụ trách cùng Sơ Vũ – những người không phải thí sinh – chỉ có thể ngồi ở hàng ghế ngay cạnh khu vực thi đấu.
Thật trùng hợp, chỗ ngồi của Thẩm Trạc và các thí sinh lại nằm sát bên kia ranh giới, hai nhóm chỉ cách nhau một dải phân cách an ninh.
Tuy nhiên, bên cạnh đó còn có nhân viên giám sát luôn túc trực, nên hoàn toàn không có chuyện "gian lận từ phía khán đài".
Trên màn hình lớn, bảng xếp hạng năm ngoái vẫn đang hiển thị, và cái tên Thẩm Trạc tất nhiên vẫn đứng ở vị trí số một, không có gì bất ngờ.
Anh đang chỉnh máy tính thì phía trước đột nhiên có một bóng người chắn ngang tầm nhìn của anh.
Anh ngẩng đầu lên, thấy trước mặt mình là hai người, một nam một nữ.
"Có chuyện gì sao?" Thẩm Trạc hỏi, giọng điệu lạnh nhạt.
Điều này cũng không lạ, trước hoặc sau mỗi trận đấu, thỉnh thoảng vẫn có người đến bắt chuyện với anh. Anh đã quá quen rồi.
Cậu con trai kia là người mở lời trước, vừa nhìn thấy thái độ bình thản của Thẩm Trạc liền nói: "Năm ngoái tôi thua cậu là vì khinh địch, năm nay sẽ không có chuyện đó đâu."
Thẩm Trạc liếc nhìn người đó một cái, nhận ra đây là người về nhì năm ngoái.
"Ồ, vậy thì chúc cậu may mắn." Giọng anh vẫn nhàn nhạt.
"Cậu...!" Người kia bị thái độ dửng dưng của anh chọc tức, "Thẩm Trạc, cậu có ý gì?"
Thẩm Trạc nhún vai, anh đã chúc người ta thành công rồi còn muốn gì nữa?
"Vậy được rồi, tôi đổi ý. Chúc cậu thất bại." Anh nói xong còn lắc đầu như bất đắc dĩ: "Lần đầu gặp người muốn bị nguyền rủa đấy, đành chiều theo ý cậu lần này vậy."
Những người xung quanh nghe thấy đều cố nín cười.
Cô bé năm nhất ngồi cạnh Sơ Vũ ghé đầu thì thầm với cô: "Chị ơi, anh Thẩm bình thường cũng như vậy sao? Em nghe nói anh ấy hiền lắm mà?"
Sơ Vũ quay sang nhìn cô bé với ánh mắt không thể tin nổi, như muốn nói 'em tỉnh lại đi', rồi tặc lưỡi: "Hiền á? Chắc chỉ có chữ 'h i ề n' là hơi dính dáng đến chữ 'h' trong 'tính cách' của anh ấy thôi."
Cậu con trai nọ bị nghẹn lời, chỉ còn cách lặp lại lời mình một lần nữa: "Nhưng lần này tôi nhất định không chủ quan nữa đâu!"
Thẩm Trạc bắt đầu mất kiên nhẫn.
"'Chủ quan' là từ gì thế, tôi chỉ từng nghe tới 'nhỏ nhẹ dịu dàng' thôi."
Cậu ta lập tức suy sụp tinh thần.
Giang Lạc nhìn theo bóng lưng khuất dạng một cách chật vật của người kia, giơ ngón cái với Thẩm Trạc: "Đánh sập tinh thần đối thủ trước trận, chiêu này cao tay thật đấy."
Thẩm Trạc không nói gì, chỉ là tiện miệng lỡ lời trêu chọc một chút thôi.
"Bạn học Thẩm à..."
Lúc nãy đi cùng cậu con trai kia còn có một cô gái, mà giờ cô ấy vẫn chưa rời đi. Giọng nói ngọt ngào yểu điệu của cô ta khiến Thẩm Trạc suýt rùng mình, cứ như thể cái họ 'Thẩm' của mình không nên bị gọi ra với cái tông giọng đó.
"Còn chuyện gì nữa?"
Cô gái hơi ngượng ngùng: "Tôi hy vọng sau khi thi có thể trò chuyện trao đổi với cậu một chút, lần sau có thể tiếp tục làm đối thủ của nhau..."
"Không được đâu." Thẩm Trạc dứt khoát ngắt lời, "Bậc đại học chỉ được thi ICPC hai lần thôi, cô không biết sao?"
...
Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng đến mức muốn chôn mình.
Cô gái lúng túng thấy rõ, ánh mắt lảng tránh, vô tình nhìn thấy chiếc băng cổ tay màu đen của anh liền hỏi: "Cậu bị đau cổ tay à? Tôi có mang theo tinh dầu thư giãn, có thể giúp cậu dễ chịu hơn..."
Thẩm Trạc đưa tay gãi đầu, vuốt tóc mái ra hai bên, để lộ gương mặt góc cạnh cực kỳ thu hút. Không cần cố tình, ánh nhìn của mọi người xung quanh đều vô thức dừng lại ở anh.
Anh xoay nhẹ cổ tay, chậm rãi đáp: "Ơ? Cô nhìn ra sao? Cái băng cổ tay này là bạn gái tôi tặng đó."
Không khí đông cứng ngay lập tức.
Sơ Vũ nhìn theo bóng lưng cô gái kia vội vàng rời đi như chạy trốn, rồi lại nhìn về phía Thẩm Trạc với vẻ mặt tỉnh bơ. Quả nhiên là chiêu trò cao tay, chỉ trong mười phút đã khiến hai đối thủ nặng ký phải bỏ chạy thục mạng.
Cô bé năm nhất ngồi cạnh xem xong cả "vở kịch", len lén nói nhỏ với Sơ Vũ: "Thương chị ghê..."
"Anh Thẩm có sức công kích mạnh quá, mấy người dễ tổn thương đừng lại gần anh ấy, không là sẽ tan nát ngay."
Sơ Vũ đã quá quen với những cảnh tượng thế này, chỉ bình tĩnh trả lời: "Không sao, không phải vất vả gì cả... khổ thì cũng là khổ cái số thôi."
Thẩm Trạc nghe thấy câu nói nhỏ của cô, khẽ liếc nhìn sang, vẻ mặt còn hơi ngơ ngác như thể chưa hiểu.
Trận chung kết chính thức bắt đầu. Nhóm người lúc nãy còn cười cợt vô tư, trong chớp mắt đã nghiêm túc lại, ai nấy đều căng như dây đàn, trước khi có kết quả, chẳng ai dám chắc mình đúng.
Sơ Vũ nhìn chăm chú vào gương mặt nghiêng trầm tĩnh của Thẩm Trạc, rồi khẽ liếc sang bên cạnh.
Chỗ đó là chỗ ngồi của Cảnh Vân, còn Giang Ký Bạch thì ngồi ở hàng ghế khán giả cùng với họ.
Sơ Vũ thấy có chút vui thầm trong lòng. Dù bản thân không hề yêu thích ngành máy tính, nhưng cô không thể không thừa nhận, chỉ cần có năng lực chuyên môn, ngành này quả thực là một lựa chọn đầy tiềm năng để có được công việc tốt với mức lương cao.
Dù trước kia điều kiện giáo dục có phần lạc hậu, gia đình có gặp khó khăn, thì ngành máy tính vẫn có thể mang đến cho người ta một con đường công bằng hơn để vươn lên.
Từng giây từng phút trôi qua, Sơ Vũ chăm chú nhìn theo những ngón tay đang gõ liên tục trên bàn phím của các thí sinh, cho đến khi người dẫn chương trình chính thức tuyên bố cuộc thi kết thúc.
MC quay về phía màn hình lớn ở phía sau. Trên đó là danh sách các đội tham gia thi đấu. Mỗi câu trả lời đúng sẽ được cộng điểm, nếu vượt qua điểm của đội phía trên thì thứ hạng sẽ thay đổi.
"Bây giờ, bắt đầu ROLL BẢNG!"
MC vừa đọc tên đội, màn hình lớn liền bắt đầu hiển thị trạng thái đúng sai của từng câu trả lời. Ở những câu đầu, gần như đội nào cũng đúng, nên bảng xếp hạng không có thay đổi đáng kể.
Phải đến hai câu cuối khó hơn, không khí mới bắt đầu hồi hộp nghẹt thở.
Đội của Thẩm Trạc đang ở khoảng giữa bảng xếp hạng. Khi đến lượt câu cuối cùng, Sơ Vũ liếc nhìn tên đội vừa hiển thị trên màn hình, chính là đội vừa nãy đến gây sự!
"Ồ? Hôm nay làm bài tốt thật đấy nhỉ?" Thầy giáo ngồi bên cạnh nói, "Năm ngoái thì còn thua xa, nhưng năm đó đội mình có anh sinh viên đã tốt nghiệp rồi, người đó từng là bạn thi đấu lâu năm của Thẩm Trạc, nay đổi người mới thì cũng cần thời gian thích nghi thôi."
"Không sao đâu ạ." Sơ Vũ cố giữ bình tĩnh, nói như tự trấn an chính mình vậy.
Thầy cũng ngồi thẳng lại, mắt dán chặt vào màn hình: "Có khi bị chọc một cái lại tỉnh hẳn ra ấy chứ. Nhưng thầy tin tưởng ba đứa nó."
Cuối cùng cũng đến lượt đội của Thẩm Trạc.
MC nhìn số điểm chênh lệch trên màn hình, phấn khích hét lên: "Đội đại diện trường Kinh Đại đang kém 1 điểm! Nếu giải đúng được câu cuối cùng sẽ bảo vệ thành công ngôi vô địch ICPC châu Á! Nào, chúng ta cùng chờ xem câu 2-58!"
Sơ Vũ hồi hộp đến mức tay đổ mồ hôi, ánh mắt vẫn dán chặt lên màn hình.
Nhưng rồi cô đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn, rời mắt khỏi màn hình, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thẩm Trạc.
Anh nghiêng người dựa vào ghế, thoải mái nhướng mày về phía cô, ánh mắt ấy không hề có chút hoang mang nào.
Nhìn thấy ánh mắt ấy, lòng Sơ Vũ thoáng chốc bình tĩnh lại.
Ngay lúc đó, giọng MC vang lên: "Câu 2-58 — chính xác! Chúc mừng đội đại diện trường Kinh Đại! Tên đội là... 'Năm ngoái nhìn nhầm đề' ư??"
MC còn nghi ngờ lặp lại một lần nữa: "Chính thức bảo vệ thành công ngôi vô địch ICPC khu vực châu Á!"
Sơ Vũ trước đó vì quá hồi hộp theo dõi, hoàn toàn chưa để ý đến tên đội.
Thầy giáo ngồi cạnh cũng ngớ người, quay đầu hỏi: "Cái tên đội này ai nghĩ ra vậy?"
Giang Lạc bất lực chỉ vào người ngồi bên cạnh: "Còn ai vào đây nữa."
Sơ Vũ không khỏi cảm thán: Thật quá ngông nghênh.
Gọi là "năm ngoái nhìn nhầm đề" mà vẫn giành cúp vô địch về, đúng là xúc phạm người khác không lời nào cay đắng bằng.
Cả khán đài nổ tung trong tiếng hò reo.
Thẩm Trạc chỉnh lại quần áo, chuẩn bị bước lên nhận giải. Ánh mắt từ các trường đại học khác, từ nhân viên ban tổ chức, từ tất cả các đội thi đều dồn về phía họ.
Ai ai cũng biết đây là nhà vô địch năm ngoái, mà nhân vật cốt cán chính là Thẩm Trạc.
Giữa vô vàn ánh mắt đang dõi theo, Thẩm Trạc vẫn giữ nguyên dáng vẻ nhàn tản, phớt đời như mọi khi. Khi đi ngang qua Sơ Vũ, anh bất ngờ nghiêng người, khẽ ghé sát vào tai cô.
Giọng anh trầm ấm, mang theo chút kiêu ngạo: "Em căng thẳng cái gì chứ. Câu cuối cùng đó là anh làm."
"Không thể sai được."