92. Chương 92: Chiếu lên màn hình lớn

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 92: Chiếu lên màn hình lớn

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Người ta là kẻ thích rình trộm, còn anh lại là chuyên gia nghe lén." Sơ Vũ tức đến nổ đom đóm mắt, nghiến răng mắng anh.
Thẩm Trạc bất đắc dĩ xòe tay, vừa định vòng qua eo cô, đã bị cô hất phắt xuống, đành buông thõng hai tay bên mình.
"Là em tự động kết nối tai nghe vào máy anh mà, đâu phải anh cố tình."
Sơ Vũ lắc đầu lia lịa: "Em không nghe! Tại ai bảo anh dùng cùng loại tai nghe với em làm gì cơ chứ?"
Cô đặt tay lên cổ anh, chẳng dùng bao nhiêu sức, chỉ ấn nhẹ khiến anh nhột nhạt không chịu được.
Đến lúc này, Thẩm Trạc mới hiểu vì sao ba anh từng nói: "Phụ nữ lúc nổi giận là không thể nghe bất cứ lý lẽ hay lời giải thích nào."
Lúc đó anh còn không tin, bảo rằng cứ giảng lại lần nữa là được.
Ba anh chỉ lắc đầu: "Lúc đó không phải lúc để lý lẽ, mà là lúc cần được dỗ dành."
Hồi ấy anh còn rất có khí khái, kiên quyết từ chối lời dạy ấy: "Con không biết dỗ dành người khác."
Sơ Vũ nhìn thấy khóe miệng anh khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười khó hiểu, cơn giận lại càng bốc lên ngùn ngụt.
"Anh đang cười em đó sao?"
Thẩm Trạc chỉ đành lắc đầu cười khổ, lòng bàn tay luồn qua lớp áo ngủ đặt lên mông cô, kéo người cô áp sát vào mình: "Chẳng phải chỉ là xem cái đó thôi sao, có cần bóp cổ anh đến thế không?"
Đến lúc này Sơ Vũ mới ý thức được tư thế hiện tại của mình quả là không ổn, nhưng giờ thì đã quá muộn rồi.
Tay cô rút khỏi cổ anh, ánh mắt lơ đãng rơi vào yết hầu trắng trẻo nổi bật của Thẩm Trạc.
Xương cốt trên người anh chỗ nào cũng gợi cảm, từ cổ tay, xương quai xanh, đều vừa gầy vừa rắn chắc.
"Thì... mất mặt mà." Cô lẩm bẩm, lí nhí nói.
Thẩm Trạc ôm cô nhẹ nhàng lắc lư, giọng trầm ấm dịu dàng dỗ dành: "Có gì mà mất mặt chứ? Em chẳng phải vừa nói rồi sao, chuyện thường tình thôi mà. Hồi trước tụi con trai trong lớp anh lúc dậy thì còn hay xem nữa là, có ai thấy xấu hổ đâu."
Sơ Vũ nghĩ cũng đúng, con trai xem thì gọi là rung động tuổi mới lớn, vậy cô xem thì có gì sai chứ?
"Muốn nói gì thì cứ nói, đừng ngại." Thẩm Trạc thấy cô cứ ấp a ấp úng, dứt khoát nói thẳng.
Sơ Vũ mím môi: "Chẳng qua là trước đây mọi người đều né tránh nói đến chuyện t*nh d*c, hễ nhắc tới là bị gán cho cái mác... không kiềm chế được ấy."
"Cứ coi nó như một từ trung tính là được rồi. Giống như ăn uống, cũng là nhu cầu cơ bản thôi."
Không hiểu sao, nghe vậy Sơ Vũ bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Đây hình như là lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm cô nghiêm túc nói về chuyện t*nh d*c, mà lại là với Thẩm Trạc.
"Em không phải... phát tiết gì đâu, em là đang học hỏi đấy."
Sơ Vũ nghẹn cả buổi mới rặn ra được một câu nghiêm túc.
Thẩm Trạc thoáng không theo kịp dòng suy nghĩ của cô.
"Học cái gì cơ?"
Anh đột nhiên thấy có gì đó nguy hiểm, cười nhẹ hỏi: "Anh còn chưa học nữa là, em đã bắt đầu rồi sao? Em nhất định phải cạnh tranh đến mức đó ư?"
Anh vốn nghĩ chuyện này cứ để thuận theo tự nhiên, hai người vẫn chưa đến mức ấy, học sớm làm gì. Nhưng nghĩ lại, học một chút cũng cần thiết.
Dù sao làm thế nào để khiến bạn tình vui vẻ, cũng là một môn học mà.
Sơ Vũ trừng mắt nhìn anh: "Em cạnh tranh với anh chỗ nào cơ chứ?"
Đến khi nhận ra được ẩn ý trong lời anh, cô tức muốn hộc máu, vỗ vai anh: "Ai học vì anh chứ?! Em học là để phục vụ cho công việc của em, được chưa hả?!"
"Không phải em đang viết truyện tình yêu người già sao?" Thẩm Trạc nhướng mày nhìn cô, "Hay là em đang viết mấy thứ không đàng hoàng đấy?"
"Sơ Vũ, truyền bá vì lợi nhuận là phạm pháp đấy, anh không muốn sau này thấy bạn gái mình ngồi sau song sắt đâu nha."
Mặc dù anh cũng không nghĩ Sơ Vũ có gan làm thật, cô chỉ là một anh hùng bàn phím trên mạng mà thôi.
"Im đi!"
Càng nói càng rối, Sơ Vũ nổi giận: "Em là công dân ưu tú, học hành đàng hoàng để phục vụ công việc thôi, đừng có vu oan giá họa cho em!"
Cô vùng vẫy muốn rời khỏi người anh, định quay về phòng mình.
Dù sao thì bong bóng cũng đã bị chọc thủng rồi, giờ cô muốn xem gì thì cứ xem thôi.
Thẩm Trạc đại khái cũng hiểu cô đang nghĩ gì, kéo cổ tay cô lại, kéo thẳng cô vào lòng.
"Được rồi, coi như cống hiến cho sự nghiệp vậy."
Anh mượn ánh đèn lờ mờ, ghé sát nhìn gương mặt đang đỏ ửng của cô: "Em còn tiến bộ rồi, chứ anh thì vẫn chưa biết gì cả."
Sơ Vũ nâng mặt anh lên, quan sát cẩn thận.
Gương mặt này nhìn kiểu gì cũng ra gương mặt nam chính tiểu thuyết, tệ nhất thì cũng phải là cao thủ tình trường.
Ai ngờ hóa ra lại là trai tân chính hiệu.
"Vậy anh muốn thế nào?" Sơ Vũ hỏi.
"Cùng nhau tiến bộ chứ sao." Thẩm Trạc thong thả đáp, mấy chữ đơn giản mà qua miệng anh nghe mập mờ đến mức đỏ mặt, chẳng rõ là cố ý hay vô tình.
Sơ Vũ cầm điện thoại lên, gom hết mấy thứ Ôn Lê từng gửi vào một thư mục, rồi chuyển thẳng cho anh: "Sư phụ dắt vào cửa, học hành tùy cá nhân."
"Anh nói rồi đấy, phát tán là phạm pháp."
Sơ Vũ nhìn anh như nhìn một kẻ thần kinh: "?"
"Thế thì anh báo công an đi."
Chứ nếu cô không gửi thì anh xem bằng gì? Mà gửi rồi thì tính là "phát tán", nhưng cô có lấy một xu nào đâu?
Bất chợt, tay cô khựng lại, là Thẩm Trạc rút điện thoại khỏi tay cô, đặt lên bàn trà.
"Anh có cách không cần phát tán vẫn xem được." Anh nắm lấy lòng bàn tay cô, chậm rãi nói.
"Cách gì?" Sơ Vũ tò mò nhìn anh hỏi:
"Anh định ngồi thiền rồi chia sẻ não bộ với em sao?"
Thẩm Trạc lấy chiếc điều khiển trong ngăn kéo ra: "Chiếu màn hình lên TV, chúng ta cùng xem."
Rồi anh còn bổ sung một câu: "Dù sao thì ai xem nhiều hơn một giây hay ít hơn một giây, đều không tính là 'cùng nhau tiến bộ' đâu."
Sơ Vũ nhìn cái TV đang sáng dần lên, cả người choáng váng, thấy quá vô lý.
Cô lăn lộn bò khỏi người Thẩm Trạc, cuộn mình vào góc sofa bên kia, ra sức xua tay từ chối: "Không, em không coi đâu. Tụi mình còn chưa đến mức cùng xem mấy thứ này, nó... mờ ám quá."
Thẩm Trạc dịch người lại gần, chậm rãi nhìn cô: "Em quên rồi sao? Bọn mình là người yêu đấy."
Sơ Vũ nghĩ, chính vì là người yêu nên mới không thể xem cùng. Còn nguy hiểm hơn cả đi xem phim kinh dị ngoài rạp nữa.
Cô vừa định đi giấu điện thoại, sau gáy đã bị anh vòng tay kéo lại.
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, dịu dàng mút lấy từng chút.
"Giờ nhớ ra chưa?"
Sơ Vũ bị anh hôn đến ngẩn ngơ, ánh mắt dừng lại trên từng đường nét rõ ràng trên gương mặt anh.
Bỗng nhiên cô cảm thấy Thẩm Trạc từ đầu đã tính sẵn nước đi này rồi.
"Coi không?"
Anh buông môi cô ra, hơi thở có phần hỗn loạn.
Sơ Vũ lập tức lắc đầu.
Thẩm Trạc bị chọc cười: "Xem ra vẫn chưa đủ."
Dứt lời, anh lại cúi đầu hôn tiếp, Sơ Vũ nghi ngờ anh định hôn cô đến nghẹt thở chết luôn khỏi phải xem.
Tay Thẩm Trạc vẫn loanh quanh trong vùng được cho phép, siết eo cô lại, chạm nhẹ vuốt ve.
"Tiểu Ngư à?" Anh dùng giọng khẽ khàng dụ dỗ: "Nếu em vẫn không chịu coi, anh sẽ tiếp tục đấy."
Sơ Vũ bị anh làm cho mồ hôi rịn ra cả người, tay chân mềm nhũn. Cô cảm thấy nếu không xem ngay bây giờ, Thẩm Trạc thật sự sẽ 'ăn thịt' cô luôn.
"Xem! Xem! Xem!"
Cô ném điện thoại cho anh: "Nhưng em có ba điều kiện! Lúc xem không được hôn em, không được chạm vào em, không được nhìn em!"
Thẩm Trạc nhướng mày, nhận lấy điện thoại cô, ngẫu nhiên chọn một video, chiếu lên màn hình TV.
Sơ Vũ nhìn cái video bị phóng đại lên gấp mấy lần trên màn hình lớn, thầm thở dài, cái này sao có được cảm giác như lúc nằm trong chăn xem một mình được chứ...
Phòng khách lờ mờ, sàn nhà ấm áp khiến người ta cứ muốn nằm lười mãi.
Sơ Vũ co ro trong góc sofa, len lén xem, thỉnh thoảng lại lén nhìn Thẩm Trạc.
Anh ngồi tựa lưng vào sofa, nét mặt không biến chuyển gì, vẫn là dáng vẻ hờ hững quen thuộc.
Đến mức Sơ Vũ còn nghi ngờ anh bị cận, không thấy rõ video, đúng là phí phạm tài nguyên.
"Em nhìn anh làm gì?" Thẩm Trạc đột ngột lên tiếng.
"Liên quan gì đến anh?" Sơ Vũ ôm chặt cái chăn: "Dù sao anh cũng không được nhìn em."
Vừa dứt lời, Thẩm Trạc liền quay đầu, ánh mắt rơi thẳng vào người cô.
Ánh mắt vừa rồi còn bình thường giờ bỗng trở nên đen thẫm, sâu hút như lốc xoáy, đầy kìm nén.
Sơ Vũ lập tức cảm thấy có gì không ổn, còn chưa kịp chạy đã bị anh túm lấy cổ chân kéo lại.
Sau lưng cô nhanh chóng cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của anh.
"Em nói ba điều kiện gì ấy nhỉ?" Thẩm Trạc ôm lấy cô, cằm gác lên vai cô, cười khẽ mang chút bất cần: "Hình như anh chưa từng đồng ý đâu."