Khi tang lễ và hôn lễ hòa làm một, ta bước đi trên con đường giao thoa giữa cõi nhân gian và chốn Hoàng Tuyền u tịch.
Kiệu hoa rực rỡ được chuẩn bị, nhưng hương nến và nhang đèn lại nghi ngút như một lời tiễn biệt. Lễ hợp cẩn này, không phải do bà mối se duyên, mà là do Mạnh Bà chứng giám.
Áo đỏ thắm hòa cùng giấy trắng tang thương. Kèn loa rền vang mười dặm, không phải để báo tin hỷ, mà để tuyên cáo một lời thề nguyện vượt qua sinh tử: Sống nương tựa nhau, chết cũng không lìa.
Một tình yêu định mệnh, liệu có thể tồn tại vĩnh cửu giữa hai thế giới?
Truyện Đề Cử






