Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 1
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Bình kiểm tra lại địa chỉ trong tay lần nữa, cậu thật sự nghi ngờ mình đã tìm nhầm chỗ.
"Bác ơi, cháu muốn hỏi bác một chuyện." Cậu đã đứng do dự rất lâu, không thể không tìm một người nào đó để hỏi thăm: "Cho cháu hỏi là bác có biết số 3 phố Thành Tây ở đâu không ạ?"
"Số 3? Đó chẳng phải là cái chỗ ngay phía sau lưng cậu đó thôi!" Ông bác chỉ vào kiến trúc bên kia đường, "Cả cái chỗ to đùng ở đó kìa, thanh niên lớn thế này rồi mà mắt mũi kèm nhèm thế?"
An Bình mắt tròn xoe, thốt lên: "Nhưng đó là miếu Thành Hoàng mà bác!"
"Đúng rồi, là Thành Hoàng đó.
Miếu Thành Hoàng ở phố Thành Tây!" Ông bác khó hiểu liếc nhìn cậu ta, xong nhìn thấy cậu mặc đồng phục học sinh liền ngạc nhiên: "Cậu học trường cấp Ba số 1 à? Giờ này vẫn chưa tới giờ tan học mà?"
"Dạ không, hai ngày nay trường cho nghỉ." An Bình vội vàng giải thích: "Thầy cô nhờ cháu mang bài tập đến cho bạn cùng lớp, dạo này bạn ấy bị ốm, vẫn chưa đi học được." Cậu giơ cái túi trong tay lên, trắng xóa một màu ảm đạm, toàn là đề thi.
An Bình là lớp phó học tập, giao bài tập đến cho bạn học là chuyện bình thường.
Cậu đã hẹn giờ với bạn học qua mạng, sau đó đến giờ thì vội vàng mang tới.
Kết quả là vừa đến nơi nhìn thấy cổng lớn trước mặt, cậu mắt tròn xoe đứng hình – thời buổi này mà có nhà nào ở miếu Thành Hoàng sao?
Bây giờ là sáu rưỡi chiều, bình thường vào thời điểm này vẫn chưa tới giờ tan học.
Chẳng trách ông bác cứ nhìn chằm chằm cậu, có lẽ ông đã gặp nhiều người trốn học đi chơi net, nhưng chưa từng thấy ai trốn học đi thắp hương.
Ông bác thấy rõ đề thi trong túi, "Hèn chi, tôi còn tưởng cái túi này của cậu là đồ cúng."
"Đâu phải bác ơi." An Bình cười gượng gạo.
Dùng đề luyện thi đại học làm đồ cúng, e là thần tiên cũng phải làm đến hộc máu.
"Số 3 phố Thành Tây à, vậy thì không sai đâu, chính là chỗ đó." Ông bác chỉ vào cổng miếu Thành Hoàng, "Mau đi đi, chút nữa sẽ đóng cửa." Nói xong lại thấy có hơi khó hiểu, "Mà nhà bạn học của cậu ở đây thật à? Bạn học của cậu có tụng kinh không vậy?"
Có ở đây không thì cậu không rõ lắm, còn tụng kinh hay không thì cậu lại càng không biết...!Thấy câu chuyện càng ngày càng đi xa chủ đề chính, An Bình cười ha hả: "Cháu cảm ơn bác, cháu đi trước đây ạ!" Nói xong cậu vội vã băng qua đường.
An Bình nhìn cổng lớn trước mắt mà đắn đo suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi vào.
Thôi nghĩ ngợi làm gì, đã hẹn trước rồi, không thể thất hứa được, cứ vào xem sao.
Một giây sau, người gác cổng thò đầu ra: "Vé vào cổng tham quan, năm mươi tệ một vé."
An Bình: "..."
Không phải chứ, vé vào chùa Linh Ẩn cũng chỉ có ba mươi tệ thôi mà anh? An Bình khó tin nhìn cánh cổng lâu năm không được tu sửa trước mặt.
Lớp sơn đỏ đã phai nhạt, bong tróc từng mảng, dán ngay giữa cổng là một đống tờ rơi quảng cáo nhỏ "Thông cống thoát nước", "Mở khóa giá rẻ", "Thuốc dân gian chữa bệnh trĩ".
Hơn nữa tại sao cậu đến giao bài tập về nhà mà còn phải mua vé?
"Có vào không? Giờ cậu không vào thì để tôi đóng cửa luôn." Người gác cổng đeo một cái băng tay màu đỏ, vừa mở miệng đã tuôn một tràng như bắn rap: "Vé vào cửa năm mươi tệ, mua xong không lo bị thiệt, cũng chẳng sợ bị lừa.
Ngôi miếu này đã tồn tại mấy trăm năm, vào trong cậu có cậy một cục gạch mang đi cầm cố cũng có giá trị ngang giá vé..."
An Bình thực sự không muốn nghe người gác cổng thao thao bất tuyệt về con đường làm giàu mới, dù sao cũng đã đến đây rồi, cậu đành phải nén giận móc tiền ra, "Anh ơi, anh họ gì vậy?" Với tài ăn nói này, anh ta không thể phát huy hết tài năng khi làm người gác cổng, mà đúng là sinh ra để làm trong lĩnh vực kinh doanh tiếp thị.
"Haizzz, có gì đâu mà cậu hỏi, quét mã hay tiền mặt đây?" Người gác cổng xé một tấm vé, vỗ vỗ thẻ công tác trên ngực, "Tôi họ Hoàng, Hoàng Ngưu."
Cái tên rất hợp.
An Bình siết chặt tấm vé đắt đỏ trong tay.
Đây chẳng phải là phe vé thì là gì.
(*Hoàng Ngưu: ngoài nghĩa là con bò thì còn có nghĩa là người buôn vé, bán lại với giá chợ đen.)
An Bình lúng túng bước vào cổng, tuy rằng miếu Thành Hoàng có lịch sử lâu đời, nhưng không có di tích cổ hay truyền thuyết gì đáng kể, đây gần như chính là một tòa kiến trúc đã đổ nát nhiều năm và chỉ náo nhiệt vào mỗi dịp lễ hội miếu đầu năm.
Trong sân vắng lặng, ở giữa có trồng một cây bạch quả rất lớn.
Bốn bề vắng tanh, An Bình bỗng có cảm giác như bị lừa.
Nhưng xem ra mọi chuyện đều khá kỳ lạ, không bị lừa mới là chuyện lạ.
Cậu thử gọi: "Bạn, bạn học Mộc?"
Quả nhiên không thấy ai.
An Bình thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng trong lòng cuối cùng cũng dần tan đi.
Thật lòng mà nói, hôm nay cậu thật sự không muốn giao túi bài tập này.
Hay đúng hơn là, cậu không dám giao.
Cậu là lớp phó học tập, tính cách lại hòa đồng, đã quen với việc giúp đỡ các bạn trong lớp, giao bài tập về nhà cho bạn học cũng không phải vấn đề gì to tát.
Nhưng vấn đề mấu chốt là ở người xin nghỉ ốm, cũng chính là bạn học Mộc mà cậu vừa gọi tên.
Mộc Cát Sinh, đại ca trường cấp Ba số 1 thành phố.
An Bình biết được những điều liên quan đến người này chủ yếu là qua lời đồn: Đúp lớp ba năm, diện mạo và tài đánh đấm được trời phú, thành tích học tập kém xa năng lực vận động, giỏi nhất là đánh nhau và xin nghỉ ốm.
Lúc An Bình mới nhập học đã nghe nói về Mộc Cát Sinh, vốn là hai người sẽ chẳng có liên quan gì, nhưng đáng tiếc cái anh chàng này đúp lớp đến độ trời đất chấn động, quỷ thần khóc thét, và thế là cậu có duyên được xếp cùng lớp với anh ta.
Khai giảng được ba tháng, An Bình hầu như không nhìn thấy Mộc Cát Sinh, bởi anh ta rất ít khi đến lớp, luôn trong trạng thái nghỉ ốm như thể đang tham gia cuộc phiêu lưu của ếch xanh vậy.
Trường cấp Ba số 1 thành phố là trường trọng điểm của tỉnh, nội quy của trường cực kỳ nghiêm ngặt, giáo viên chủ nhiệm phê duyệt giấy xin nghỉ còn khó hơn cả cho vay nợ, và đây cũng là lần đầu An Bình thấy có người có thể xin nghỉ liên tục ba tháng trời.
Trong khoảng thời gian đó cậu chỉ gặp qua Mộc Cát Sinh hai lần.
Một lần là người này ngồi ở hàng cuối cùng ngủ say như chết, đến chiều tỉnh dậy thì đang bị chôn vùi trong đống đề thi, động tĩnh lúc đó như một trận tuyết lở.
Một lần khác là ở cổng trường, An Bình bắt gặp Mộc Cát Sinh kéo băng nhóm đánh nhau.
Hôm đó trời mưa to, An Bình đi tìm thầy cô hỏi bài, hỏi rất lâu đến tối mịt mới về.
Cậu ở phía xa xa nhìn thấy Mộc Cát Sinh đứng gần cổng trường, buộc áo đồng phục ngang hông, dưới chân anh ta là một đống người nằm la liệt.
Cậu cách anh ta rất xa, Mộc Cát Sinh dường như không phát hiện ra cậu.
Cậu chỉ thấy đối phương xách mấy cái ba lô từ dưới đất lên, mở ra xem một chút rồi lại vứt đi.
An Bình tưởng rằng anh ta đang tìm thứ gì đó, cuối cùng lại phát hiện anh ta cầm một cái ô, sau đó lấy ra một lon coca, ung dung bật mở nắp lon, phát ra một tiếng "tách".
An Bình là một học sinh ngoan ngoãn, bình thường nghe thấy tiếng tăm của đại ca trường thì đều lựa chọn đi đường vòng.
Nhưng ngày đó cậu đứng trong mưa ngẩn người một lúc, cảm thấy so với việc vắt óc với đường cong conic thì kéo băng nhóm đánh nhau thực sự ngầu hơn một chút.
...Điều kiện tiên quyết là bỏ qua cái hình Hello Kitty to đùng trên ô của anh ta.
An Bình chỉ gặp qua Mộc Cát Sinh hai lần, cậu quả thực không biết rõ đại ca trường trong truyền thuyết rốt cuộc là người ra sao.
Cậu không dám không giao số bài tập này, nhưng cũng chẳng muốn giao chút nào.
Bằng không cậu đã chẳng chần chừ ngồi xổm cả buổi trước cổng miếu Thành Hoàng rồi còn không gọi điện thoại hỏi thăm, cuối cùng vẫn phải mua tấm vé vào cửa "lừa đảo" giá năm mươi tệ.
Thật sự là có tâm mà không có gan.
Giao bài tập về nhà cho đại ca trường, lại còn là bài tập không có đáp án tham khảo.
Hành động này có lẽ còn ngu xuẩn hơn cả việc dâng lễ là đề luyện thi đại học cho Thành Hoàng.
Nghĩ đến chuyện Mộc Cát Sinh không thèm để ý tới cậu, chẳng qua chỉ là nhất thời hứng lên trêu đùa một chút, hai người sẽ không gặp nhau nữa.
Đây có lẽ là kết quả tốt nhất mà An Bình có thể nghĩ ra.
Thấy mặt trời sắp lặn, trong miếu Thành Hoàng này cũng chẳng có gì để xem, coi như đến dạo một vòng, An Bình nghĩ thầm như vậy.
Ngay khi cậu xách túi chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy tiếng "cọt kẹt" từ cánh cửa mở ra bên hiên, sau đó một giọng nói ngái ngủ vọng tới --
"An Bình?"
An Bình giật mình quay đầu nhìn về phía sau, không dám tiếp lời.
Dường như đối phương vừa tỉnh ngủ, chân mang dép tông, tay cầm ca sắt tráng men, trên cổ vẫn đeo gối kê cổ.
Anh ta chú ý tới ánh mắt của An Bình, ngáp dài một hơi rồi khẽ gật đầu.
Có bốn lời đồn chính về Mộc Cát Sinh tại trường cấp Ba số 1 thành phố, đó là: diện mạo, tài đánh đấm, nghỉ ốm và đúp lớp.
Trong đó diện mạo xếp thứ nhất, anh chàng này đúp lớp liền ba năm, tiện thể cũng đoạt được danh hiệu hotboy trường suốt sáu học kỳ.
An Bình độc thân từ trong bụng mẹ cho đến giờ nên cũng không thể hiểu được ánh mắt của nhóm nữ sinh, cậu chỉ thấy người trước mắt vẫn còn buồn ngủ, mặc bộ quần áo như của mấy bác cán bộ trung niên, đầu tóc rối bù như ổ gà, nhưng xét riêng về khuôn mặt thì quả thật rất đẹp trai.
"Ngại quá, tôi ngủ say quá, không nghe thấy tiếng gọi..." Mộc Cát Sinh nói vài câu nhưng An Bình không phản ứng, "Lớp phó học tập?"
"Hả? À, tôi đang nghe đây!" An Bình giật mình, hơi kinh ngạc, "Anh biết tôi là lớp phó học tập sao?"
"Bạn học cùng lớp có gì mà lạ mặt đâu." Mộc Cát Sinh nói, "Tôi còn thấy cậu nấu lẩu cay trong lớp đó."
An Bình đỏ bừng mặt.
Lần đó là cậu đánh cược thua với bạn bè, phải giúp thằng nhóc kia ăn vụng trong giờ tự học.
Hậu quả là nếu không tự tìm đường chết thì sẽ không chết.
Chẳng biết thằng nhóc này lấy một hộp lẩu tự sôi từ đâu ra, nấu xong mùi thơm phức bay khắp lớp, cuối cùng cả hai đều bị giáo viên chủ nhiệm đuổi ra ngoài.
"Đừng đừng đừng, dừng ở đây thôi." Cậu vội vàng chuyển đề tài, đưa cái túi trong tay qua, "Đây là bài tập mà thầy cô bảo tôi mang tới cho anh, hai ngày nay anh nghỉ nên bài tập về nhà khá nhiều."
"Cảm ơn." Mộc Cát Sinh xách túi nhìn thoáng qua, "Ồ, bài tập hai ngày còn nhiều hơn số bài tập tôi làm trong một tháng nghỉ phép."
An Bình vốn định nói trong hộc bàn của anh vẫn còn rất nhiều bài tập chưa làm...!nhưng nghĩ lại thì vẫn không nói ra.
Ngay sau đó cậu nhìn thấy Mộc Cát Sinh đi vào chính điện, lắc lắc cái túi trong tay rồi ném toàn bộ đề thi vào trong hòm công đức.
An Bình nhìn ngây người.
Người này đang làm gì thế?
"Tôi đang công đức đấy." Mộc Cát Sinh dường như đã nhìn thấu sự nghi hoặc của An Bình, giọng điệu lên xuống trầm bổng: "Đây là một miếu Thành Hoàng rất có phong cách, tiền công đức cũng ngập tràn hương thơm của tri thức."
An Bình quá bất lực để chỉ trích cái giọng điệu như đọc diễn cảm trong hội nghị này, "Không phải chứ, bạn học Mộc, đây là bài tập..." Nói được nửa câu thì cậu dừng lại.
Thôi quên đi, nói chuyện bài tập với đại ca trường còn không bằng đi giảng toán cho Thanos.
"Cũng đã đến đây rồi, cậu có muốn dâng nén hương không?" Mộc Cát Sinh vô tư phóng khoáng, trông không giống vẻ ngày thường, cũng không có vẻ gì là khó gần, "Dù sao đây cũng là ngôi miếu trăm năm tuổi, ít nhiều gì cũng đáng giá, bình thường vào tham quan còn phải thu tiền vé vào cửa."
An Bình nghẹn lời: "Tôi đã trả tiền vé rồi, năm mươi tệ."
Mộc Cát Sinh nháy mắt, "Học sinh được giảm nửa giá đó."
An Bình: "..."
"Chắc là cậu bị Hoàng Ngưu lừa rồi." Mộc Cát Sinh nhìn vẻ mặt cậu, cười khúc khích nói: "Vậy thì, tôi tặng miễn phí cho cậu một nén hương.
Thành Hoàng cai quản nhân gian cả trăm đời, cầu gì cũng được, không thiệt đâu."
Mộc Cát Sinh lấy nén hương ra, trên chính điện thờ một pho tượng Thành Hoàng bằng bùn, gương mặt không vui cũng không buồn, lớp sơn đã bong tróc mất bảy tám phần, là một bức tượng đã xuống cấp, hư hỏng nặng.
An Bình nói thầm trong lòng, định xin bừa một mong ước học hành thành tài, đúng lúc đó cậu lại nghe thấy tiếng "leng keng" vang lên bên tai, không biết Mộc Cát Sinh lấy mấy đồng xu từ đâu ra, đang tung chúng trong tay.
"Thành tâm thì linh nghiệm." Đối phương nói chắc như đinh đóng cột: "Vừa nãy tôi ném vào rất nhiều đề thi, ngài Thành Hoàng chắc chắn sẽ nghe thấy."
Câu nói này thật sự có rất nhiều kẽ hở để vặn lại nhưng An Bình chỉ nhắm mắt im lặng, suy nghĩ thêm một lúc, nghiêm túc thành tâm cầu nguyện.
Cuối cùng, cậu còn chưa mở mắt ra đã nghe thấy Mộc Cát Sinh nói một câu: "Lớp phó học tập, cậu cầu bình an cho ai vậy?"
An Bình sửng sốt, "Sao anh biết tôi đang cầu nguyện gì?"
"Tôi tính được." Mộc Cát Sinh chỉ chỉ mấy đồng xu trên bàn thờ, "Ngay từ đầu cậu muốn cầu học hành, thế sao lại chuyển sang cầu bình an?"
"Tính được?" An Bình nghĩ ngợi lung tung trong đầu.
Tính bằng cách nào? Bằng bộ công thức hàm số lượng giác sao?
"Cậu đừng hoảng sợ, tôi không ăn thịt trẻ con đâu." Mộc Cát Sinh chỉ vào ba nén hương cúng trong lư hương, "Nén hương ở giữa bị gãy ngang, là điềm đại hung.
Nhìn tướng mạo của cậu thì là người rất may mắn, lẽ ra không thể đốt được nén hương như vậy.
Cậu cầu bình an cho ai?"
"Sao anh không tự tính thử xem?"
"Tôi cũng đâu phải thần tiên." Mộc Cát Sinh xua tay: "Không muốn nói thì thôi, nhưng tôi đề nghị cậu, tốt nhất nên tìm người xem số đi.
Cái miếu này có cả đống hỏng hóc, cầu xong chưa chắc đã chuẩn xác, nhưng điềm dữ khẳng định sẽ linh nghiệm."
Lần đầu tiên An Bình gặp phải chuyện thế này, phản ứng ban đầu là không tin, thuận miệng đáp lại: "Tìm ai? Thầy bói à? Dạo gần đây thành phố đang dọn dẹp, mấy sạp bói toán đã biến mất từ lâu rồi, anh có ai để giới thiệu không?"
"Có." Mộc Cát Sinh chỉ vào chính mình, "Tôi đây."
An Bình: "..."
Thật sự, nếu như không phải ban nãy Mộc Cát Sinh nói mấy câu quá chuẩn xác thì cậu nhất định sẽ cho rằng đại ca trường bị điên, mang bộ mặt người nhưng không nói được một câu tiếng người.
"Tôi không hỏi chuyện thừa thãi đâu, cũng không có ý bảo cậu cho tôi mượn bài tập để chép." Mộc Cát Sinh đưa đồng xu trong tay cho cậu, là bảy đồng năm hào, "Thế này đi, cậu tung thử vài lần xem."
An Bình nhìn ba tệ rưỡi trong tay, "Ý anh là sao vậy?"
"Tâm nguyện mà cậu vừa cầu là điềm cực xấu, trên người sẽ lưu lại vài phần không sạch sẽ.
Bây giờ cậu tung đồng xu, chắc chắn sẽ rất xui." Mộc Cát Sinh ra hiệu bảo cậu tung, "Tung đi, tuyệt đối tung bao nhiêu lần cũng đều ra mặt trái."
An Bình nửa tin nửa ngờ tung thử, tất cả đều giống như anh ta nói.
Cậu không tin có chuyện như thế, lại ném thêm nhiều lần, cả bảy đồng đều ra mặt trái, bao nhiêu lần vẫn vậy.
"Đồng xu này của anh có vấn đề gì phải không?"
"Giả một đền mười." Mộc Cát Sinh cầm ca sắt uống trà, "Ra ngoài rẽ trái, cậu cầm chúng đến quầy ăn vặt mua que cay, ông chủ nhất định sẽ không bảo cậu dùng tiền giả."
Cũng đâu còn ai chú ý xem năm hào có phải tiền giả hay không nữa chứ?!
Hai người nói chuyện lan man một hồi, không ngờ Mộc Cát Sinh lại rất giỏi ăn nói, có thể làm An Bình đang cáu kỉnh bắt đầu cười tủm tỉm.
Cuối cùng An Bình chẳng e dè gì nữa, nói thẳng: "Được rồi, bạn học Mộc, anh xem giúp tôi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"
"Vâng thưa ông chủ, cảm ơn đã tìm tới tôi." Mộc Cát Sinh lấy một tờ giấy từ trong túi, "Gỡ chuông cần người buộc chuông, tâm nguyện mà cậu xin từ Thành Hoàng nơi đây đương nhiên sẽ được Thành Hoàng nơi đây đáp ứng.
Trước tiên phải dâng cúng lên miếu, đây là danh sách đồ cúng, xin cậu cất kỹ."
An Bình cầm lấy danh sách nhìn qua một lượt, vẻ mặt xanh xao, "Xin thất lễ cho tôi hỏi, vì sao đồ cúng lại là mì bò dưa chua Lão Đàm?"
"Ngài Thành Hoàng chỗ chúng tôi khá hòa nhập với dân gian, rất thích món này."
"...Thế thuốc hỗ trợ tiêu hóa là sao vậy?"
"Cậu chưa nhìn thấy bảo tướng* của pho tượng này sao." Mộc Cát Sinh chỉ vào bức tượng Thành Hoàng xanh xao vàng vọt trong chính điện, nói rất lý lẽ "Dáng người của vị Thành Hoàng chỗ chúng tôi tương đối thon thả, sợ ăn nhiều, khó tiêu."