Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 25
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
Trong thiền phòng của chùa Bạch Thủy.
“Năm đó, Trại chủ Ngân Hạnh đã giao vật này cho lão tăng.” Sư trụ trì lấy ra một chiếc hộp gỗ, “Giờ đây đã đến lúc vật về với chủ cũ rồi.”
Không gian xung quanh vô cùng yên tĩnh, hai người quỳ gối trên đệm đan bằng trúc trắng.
Mộc Cát Sinh nhìn bức thư pháp treo trên tường, nét mực liền mạch, phóng khoáng mạnh mẽ, được viết theo thể chữ Cuồng thảo*. Y trầm trồ: “Quả nhiên là phong thái khí phách của một bậc thầy, đại sư sưu tầm được sao?”
(*Cuồng thảo: Thể chữ Hán phóng khoáng, nhiều chữ có thể nối với nhau chỉ bằng một nét, hoàn toàn thoát khỏi tính thực dụng của văn tự, trở thành thể chữ thuần nghệ thuật.)
Sư trụ trì mỉm cười hiền hòa: “Là Trại chủ Ngân Hạnh tự tay viết tặng ta.”
Mộc Cát Sinh kinh ngạc: “Đây là chữ của sư phụ ư?”
Trong ấn tượng của y, chữ viết của Trại chủ Ngân Hạnh luôn ngay thẳng, rõ ràng, đặc biệt rất giỏi về Liễu thể. Thật khó mà tưởng tượng được, nét chữ Cuồng thảo phóng khoáng, không theo khuôn mẫu như thế này lại được viết ra từ đôi bàn tay gầy guộc, xương xẩu ấy.
“Tiền bối hạp trung tam xích thủy, chước thủ thanh quang tả sở từ.”
(Kiếm ba thước nước trong tráp cổ, bóc sạch tre non viết Sở từ)
“Câu thơ này đến từ thi nhân quái dị Lý Trường Cát.” Sư trụ trì chậm rãi nói: “Ý thơ trang nghiêm nhưng đầy sát khí, vốn không thích hợp với thiền phòng trong chùa cổ. Nhưng trước khi Trại chủ Ngân Hạnh qua đời đã từng nhờ lão tăng treo bức Cuồng thảo này ở đây, dụng ý trong hai câu thơ này chắc chỉ có Mộc công tử mới có thể hiểu được.”
“Những gì tôi học được còn chưa bằng nửa tài hoa của sư phụ.” Mộc Cát Sinh nghe vậy lắc đầu, “Đại sư có biết gì về thuở bình sinh của sư phụ không?”
“Các đời trong mạch Thiên Toán đều độc hành một mình. Lão tăng chỉ biết từ hơn ba mươi năm trước trại chủ bắt đầu lập thư trai trong chùa, còn về khoảng thời gian trước đó thì lão tăng cũng không rõ.”
“Từ hơn ba mươi năm trước…” Mộc Cát Sinh thở dài, “Nhưng trông sư phụ cũng mới ba mươi tuổi là cùng.”
“Thật lòng tôi hoàn toàn không biết gì về quá khứ của sư phụ. Người của Thiên Toán Mạch không được ghi trong sổ sinh tử, ngay cả Phong Đô cũng không thể tra ra. Bây giờ nghĩ lại, đám đệ tử chúng tôi thật quá bất hiếu.”
“Việc đã qua không thể ngăn cản, việc sắp tới có thể còn kịp.” Sư trụ trì khẽ niệm một tiếng Phật hiệu, “Hiện giờ hộp gỗ đã về với chủ, cuối cùng cũng không phụ sự ủy thác của trại chủ.”
“Thật lòng tôi đã rất lo lắng về những gì mình đã làm ngày hôm nay, nhưng đến khi nhìn thấy chữ của sư phụ, tôi cảm thấy dường như hết thảy mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của ông ấy.” Mộc Cát Sinh mỉm cười: “Nhờ vậy tôi cũng thấy an tâm hơn nhiều. Chỉ là, chuyện tôi đã lấy đi tiền Sơn Quỷ, kính xin đại sư đừng thông báo cho các Chư Tử của bảy nhà biết.”
“Công tử cứ yên tâm, lão tăng cũng không nhận lệnh của bảy nhà, mà chỉ nhận lệnh của một mình Trại chủ Ngân Hạnh.”
Mộc Cát Sinh tạm biệt sư trụ trì, quay về thư trai, đi vào hương đường.
Sư trụ trì giao cho y một chiếc hộp gỗ tương đối bình thường, sạm màu cũ kỹ, không có bất kỳ hình trang trí nào, cũng không có chốt khóa đồng, thoạt nhìn càng giống một khối gỗ vuông nhẵn bóng. Mộc Cát Sinh đặt tay lên hộp, đang nghĩ xem làm thế nào để mở nó ra, thì bỗng nghe thấy một tiếng “răng rắc”, giữa hộp gỗ xuất hiện một khe hở.
Mộc Cát Sinh thấy thế liền cười, nhấc nắp hộp lên, “Không hổ là tay nghề của Mặc gia.”
Bên trong bao gồm bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ, một phong thư và một cái túi gấm.
Mộc Cát Sinh mở thư ra, chỉ thấy mười bốn chữ:
Người Phong Đô tới, dùng tiền đồng.
Gặp phải đại biến, mở túi gấm.
Y ngẩn người một lát, rồi đột nhiên bật cười lớn tiếng: “Sư phụ ơi sư phụ, chuyện gì người cũng dự liệu được hết vậy sao?” Sau đó y đổi giọng, “Còn gặp phải đại biến mở túi gấm, người cho rằng mình là Khổng Minh đấy à. Huống hồ, quân sư người ta cho Triệu Vân tới ba túi gấm lận, người đưa có một túi thì thật nghèo quá rồi đó, có cần keo kiệt như vậy không.”
Nói xong y cất túi gấm, đổ hết tiền đồng ra, sau đó phát hiện một tờ giấy ở dưới đáy hộp, vẫn là chữ viết của Trại chủ Ngân Hạnh – “Con cũng không phải Triệu Tử Long, chớ ghét bỏ vi sư nghèo.”
Mộc Cát Sinh: “...”
Không thể không nói, sư phụ chung quy vẫn là sư phụ, hiểu rất rõ đồ đệ nhà mình. Mộc Cát Sinh á khẩu không nói nên lời, đành phải cất tiền vào túi, rồi đặt hộp gỗ ở trên hương án, lễ độ cung kính dập đầu ba cái.
Ngày hôm sau, Phong Đô nhận được thư của Mộc Cát Sinh.
Ngày 20 tháng 9 âm lịch, âm binh xuất quan.
Trong liên tục mấy tháng tiếp đó, Mộc Cát Sinh bận tối mắt tối mũi, thường là đêm khuya mới ngả lưng ngủ, đến ngày hôm sau trời chưa sáng đã vùng dậy làm việc. Việc huấn luyện binh sĩ bước đầu đã đạt hiệu quả, nhưng vẫn có một đống chuyện đau đầu nhức óc đang chờ y xử lý.
Vũ khí được trang bị trong nước quá lạc hậu so với nước ngoài, đa phần đều sử dụng súng trường Trung Chính, tầm bắn kém xa các loại súng khác hiện giờ. “Trước đây nhà Thanh còn ký cái công ước quốc tế chết tiệt gì nữa vậy.” Mộc Cát Sinh đứng trên bãi bắn, hầm hầm tức giận, “Quân đội cấm dùng đạn dum-dum.”
Đạn dum-dum có lực sát thương cực cao, sau khi đầu đạn xâm nhập vào cơ thể con người sẽ nở bung ra và biến dạng, do đó nó còn được gọi là “đạn nở”. Thế nhưng quỹ quân sự trong nước thiếu thốn nghiêm trọng, chỉ được trang bị súng máy hạng nhẹ, lựu đạn, súng phóng lựu này nọ, còn các loại súng cối thì hoàn toàn không có. Về phần súng tiểu liên và súng ngắn liên thanh, các binh lính lâu năm thậm chí còn chưa từng nghe danh.
Mộc Cát Sinh tức giận đến mức cứ hai ba hôm lại muốn chửi thề. Y ở nước ngoài nghèo thì nghèo thật đấy, nhưng sớm biết trong nước như thế này thì có bán cả phủ Mộc cũng phải vận chuyển vũ khí về. Hiện giờ chiến cuộc trong nước bùng lên khắp nơi, giao thông phong tỏa, dù có tiền cũng đành bó tay chịu trói.
Tuy rằng Tư lệnh Mộc nuôi con trai như nuôi chó hoang, nhưng vẫn để lại cho y một đội quân được trang bị vũ khí tốt nhất trong nước. Cả nước chỉ có hai mươi sáu khẩu pháo, không dám nghĩ đến tình hình chiến tuyến sẽ như thế nào. Cuối cùng các cựu binh đã nghĩ ra cách, súng trường Trung Chính có tầm bắn ngắn, nên chỉ đành tăng lực sát thương bằng cách – mài dẹt đầu đạn trên đá, tạo thành mặt cắt ngang. Sau khi bắn trúng mục tiêu viên đạn có thể xoáy sâu vào cơ thể, thường thường gây ra vết thương nghiêm trọng.
Ở nước ngoài học được một đống thứ, nhưng về nhà cần tiền không có tiền, cần lương thực không có lương thực, vẫn phải dùng phương pháp thủ công thô sơ. Mộc Cát Sinh cảm thấy mình xuất ngoại bốn năm thực sự quá uổng phí, chẳng bằng theo cha y đi đánh giặc, không thì làm ăn kiếm tiền, dù sao cũng tốt hơn việc ngồi nhìn như bây giờ. Ngược lại, lão tham mưu nhìn y cười ha hả: “Cậu chủ nhỏ trưởng thành lên nhiều quá.”
“Bác đừng trêu chọc cháu nữa, chờ cha cháu về sẽ cưới vợ cho cháu, rồi cháu cũng sẽ làm cha, còn nhỏ gì nữa.” Mộc Cát Sinh bận rộn cả ngày, vội vàng xới vội hai thìa cơm nguội, “Vả lại trong thời cuộc bây giờ, ai còn nhàn nhã làm cậu chủ chứ.”
Lão tham mưu để lại tập điện tín trên bàn, trước khi đi vẫn cười: “Cậu chủ nhỏ nói phải.”
Tham mưu là cựu binh đi theo Tư lệnh Mộc từ những ngày đầu, gần như là nhìn Mộc Cát Sinh lớn lên. Y không dám cãi lại người lớn, đành phải cúi đầu và cơm thật nhanh, xong bị nghẹn đến mức suýt không thở được, lục lọi khắp nơi tìm phích nước nóng, “Mẹ kiếp, nhà ai lại cho cậu chủ ăn thứ này chứ!”
Tìm thấy phích nước nóng nhưng kết quả là trong bình rỗng không, Mộc Cát Sinh đành phải đi lấy nước, tiện thể ghé phòng truyền tin gọi điện thoại, “Alo? Dì Triệu ạ, Lão Nhị có ở đó không dì?”
Đúng lúc Tùng Vấn Đồng đang ở Quan Sơn Nguyệt, hắn liền đi tới nhận điện thoại, “Làm sao?”
“Ngày mai đến đưa cơm cho cha cậu…” Mộc Cát Sinh còn chưa dứt lời, bất chợt có một tiếng nổ lớn rung trời chuyển đất truyền đến từ đằng xa, cuộc gọi đột ngột bị ngắt, chỉ còn tiếng tút tút báo máy bận.
Cả khu doanh trại đều bị kinh động, Mộc Cát Sinh ném phích nước xuống, chạy lên sân thượng. Ngoại ô thành phố nằm trên một vùng đất cao, đứng trên sân thượng có thể quan sát nửa tòa thành, vừa rồi y nghe rất rõ ràng, tiếng động phát ra từ bên trong thành.
Mộc Cát Sinh chạy vội lên lầu, khói bụi phía xa cuồn cuộn bốc lên, gió lạnh rít gào, tầm nhìn bị che khuất. Y bảo người lính tùy tùng đi theo lấy cho mình một cái ống nhòm, rồi lấy ra mấy đồng Sơn Quỷ, sắp xếp chúng theo vị trí những cột khói trong thành. Cuối cùng y nhìn trận đồ vừa được bày ra, sắc mặt thay đổi.
“Hôm nay là ngày mấy tháng mấy?” Y hỏi người lính tùy tùng bên cạnh.
Người lính tùy tùng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của y, lập tức nói: “Ngày 29 tháng 10.”
Ngày 29 tháng 10 chính là ngày 20 tháng 9 âm lịch. Mộc Cát Sinh bước nhanh chạy đi, vội vàng để lại một câu nói, “Phái một tiểu đội đi hỗ trợ, những người khác ở nguyên tại chỗ chờ lệnh, không có mệnh lệnh của tôi, không ai được phép vào thành.”
Tuy Mộc Cát Sinh nói không cho phép những người khác hành động bừa bãi, nhưng bản thân lại xông pha đi đầu tiến vào trong thành. Y chạy như điên đến thẳng nhà họ Ô, không gõ cửa mà trèo tường vào thẳng, vừa lúc gặp Ô Tử Hư đang đi ra ngoài.
“Cậu đến đúng lúc lắm.” Ô Tử Hư kéo lấy y, “Đường dây điện thoại bị cắt, tôi đang định ra ngoại thành tìm cậu.”
Mộc Cát Sinh chú ý tới Tẩu Cô Vọng trong tay anh, “Tiếng động bất thường trong thành ban nãy, có liên quan đến Phong Đô đúng không?”
“Âm binh xuất quan.” Ô Tử Hư nói ngắn gọn, “Đám Diêm Vương sắp không ngăn được rồi, bà lớn Thái Tuế và các trưởng lão trong gia tộc đều đã chạy tới đó. Tôi có chuyện cần nói rõ cho cậu biết, cậu hãy nhớ kỹ…”
“Tôi vẫn luôn muốn hỏi.” Mộc Cát Sinh ngắt lời hỏi: “Âm binh xuất quan, rốt cuộc là vượt qua cửa nào?”
“Thành Tây Quan.” Ô Tử Hư nói: “Âm binh xuất quan, vạn quỷ kéo đến – Âm binh bị trấn áp dưới địa ngục A Tỳ, cùng với oan hồn lệ quỷ bên trong tiêu diệt lẫn nhau, chính là để giữ thế cân bằng. Nhưng thế gian đại loạn khiến oán khí tăng vọt, sự cân bằng bị phá vỡ, địa ngục A Tỳ không thể trấn giữ được những thứ này nữa. Một khi âm binh phá vỡ Thành Tây Quan, Phong Đô chắc chắn sẽ rơi vào cảnh lầm than.”
Mộc Cát Sinh xoay người nắm lấy Ô Tử Hư, “Cậu cũng muốn tới đó?”
“Cậu là người nhà họ Mộc, còn tôi là người Âm Dương gia.” Ô Tử Hư nhìn y cười nói: “Cũng như nhau thôi, Lão Tứ cậu còn gì muốn hỏi không?”
“Cậu có bao nhiêu phần trăm nắm chắc thắng lợi?”
“Rất khó nói trước.”
“...!Nhất định phải sống sót trở về.”
“Đương nhiên rồi.” Ô Tử Hư vỗ vai y, “Nơi đây là quê hương, sau khi chết hồn sẽ quay trở về. Dù cho thật sự âm dương cách trở, cũng nhất định phải về tìm mấy anh em.”
Sau khi tiễn Ô Tử Hư đi, Mộc Cát Sinh lấy tiền đồng ra gieo một quẻ, tìm được nơi nguy hiểm nhất trong thành rồi chạy đến đó. Chỉ thấy giữa ngã ba đường sụp xuống một cái hố lớn, sâu hun hút, từng cơn gió lạnh lẽo thổi lên. Lúc này y mới nhận ra, đây là nơi Lão Ngũ đi lạc năm đó, cũng chính là thang Âm Dương, nối liền hai cõi người và quỷ.
Ngoại trừ Âm Dương gia, thì muốn mở thang Âm Dương cần phải có một lực lượng cực lớn để phá mở. Năm đó chính bà lớn Thái Tuế Ô Nghiệt đã tự tay mở thang Âm Dương. Bây giờ thang lại tự động xuất hiện, chứng tỏ dưới địa mạch đã xảy ra một trận xáo động cực mạnh, tình hình trong thành Phong Đô không chỉ đơn giản là khó giải quyết.
Nửa đêm, cư dân đều bị tiếng động lạ lùng đánh thức, trên đường phố đông nghịt người, tiếng nói ồn ào vang lên không ngớt. Mộc Cát Sinh ném ra một đồng Sơn Quỷ, trấn áp âm khí bốn phía, sau đó giật xuống một chuỗi đèn lồng đỏ từ mái hiên cửa hàng gần đó, quây thành một vòng quanh cái hố lớn.
“Mọi người yên lặng một chút!” Mộc Cát Sinh cao giọng nói: “Đường xá lâu ngày không được sửa chữa nên bị sụt lún, xin mọi người chú ý đi đường vòng! Đêm khuya trời tối, bà con hãy về nhà nghỉ ngơi trước đi! Ngày mai sẽ có người đến sửa chữa!”
Việc cấp bách trước mắt là phải giải tán đám đông này, thang Âm Dương vừa mới được mở ra, không biết sẽ có thứ gì thoát ra ngoài. Thời cuộc hiện tại đã vô cùng hỗn loạn, nếu như có thêm những thứ thần thần quỷ quỷ xông đến đây, e rằng cả thành phố sẽ phát điên lên mất.
“Thưa cậu.” Có bà lão chống gậy hỏi: “Sắp đánh giặc rồi sao?”
“E là vừa nãy có pháo bắn vào rồi chứ?”
“Không phải đang đánh giặc ở phía Nam sao? Mới đó đã đánh tới đây rồi à?”
Mộc Cát Sinh nghe xong chợt giật mình, không ngờ những câu nói kia lại mang đến một góc nhìn mới cho y. Y thuận theo tình hình nói: “Dạo gần đây không được yên ổn, mọi người hãy giải tán trước đi! Tụ tập lại một chỗ sẽ càng dễ trở thành mục tiêu! Quân đội canh giữ thành sẽ đảm bảo an toàn cho mọi người!”
“Cậu là ai?” Có người chú ý đến Mộc Cát Sinh, nhìn thấy quân phục trên người y, “Lính à? Mấy người có bảo vệ nổi thành này không?”
Mộc Cát Sinh im lặng, trước mắt bao người lại không biết phải nói gì cho phải, chỉ đành đáp lời: “Chị ơi, chị về nhà nghỉ ngơi trước. Ngày mai sẽ có thông báo trong thành, nhất định sẽ cho chị một lời giải thích thỏa đáng.”
“Giải thích cái gì chứ? Từ tháng Bảy đến giờ, lũ quan chức mấy người chỉ biết luôn mồm giải thích!” Người phụ nữ hùng hổ nói: “Có giỏi thì ra ngoài đánh giặc đi! Ở đây thể hiện giọng quan cách làm gì!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Từ khi khai chiến đến nay, chưa từng thắng trận nào! Đám lính các người quá vô dụng!”
“Một lũ phế vật chỉ giỏi oai hùm xó bếp!”
“Ngày ngày đều muốn chúng ta cống lương nộp thuế! Quốc gia chính là bị đám sâu mọt này vơ vét sạch!”
Đám đông bắt đầu phẫn nộ kích động, như một hòn đá rơi gây ra trận lở đất. Gần đây tình hình xã hội căng thẳng, tất cả mọi người đều lo lắng đề phòng, chỉ sợ không cẩn thận sẽ chết trong chiến tranh loạn lạc. Mộc Cát Sinh biết mình đang bị lôi ra làm bia đỡ đạn, không cần biết đám người này nói những thứ tà môn ngoại đạo gì, tóm lại là muốn trút giận lên y. Từ trước đến nay y mặt dày quen rồi, đám người này mắng chửi thế nào cũng chẳng hề gì. Chỉ là thang Âm Dương đã mở, đám người này tụ tập cùng một chỗ sớm muộn gì cũng sẽ hấp dẫn thứ gì đó đến. Đến lúc ấy sẽ có vô số đôi mắt, vô số cái miệng há to chực chờ, rồi sẽ lại có vài người xui xẻo chết bất đắc kỳ tử, có trời mới biết tin tức sẽ lan truyền thành cái dạng gì.
“Đây, đây…” Một cô gái sợ hãi mở miệng, “Anh này là công tử nhà Tư lệnh Mộc, anh ấy sẽ giúp chúng ta, mọi người bình tĩnh một chút…”
“Ôi chao!” Người phụ nữ kéo bím tóc của cô gái, “Con ranh con, thấy người ta đẹp là đã bênh vực rồi à? Lương tâm của mày ném cho chó ăn rồi à?”
“Con trai của Tư lệnh Mộc? Tiểu Bá Vương ngày xưa sao?”
“Không phải cậu ta đã ra nước ngoài du học rồi à? Lúc Trại chủ Ngân Hạnh qua đời cũng chẳng về, giờ về để làm gì?”
“Khi sư diệt tổ, quân Tây giả tạo!”
Mộc Cát Sinh nghe không nổi nữa, y xắn tay áo lên, định chửi một trận. Chẳng phải chỉ là gào mồm mắng chửi thôi sao? Thời buổi này còn ai không phải phụ nữ?
Ngay trong giây phút y hít sâu một hơi chuẩn bị mở miệng, thì đột nhiên có người nắm lấy tay y, nhỏ giọng nói: “Đừng chửi người ta, để tôi.”
Mộc Cát Sinh nghẹn hơi thở trong cổ họng, tức giận quay đầu lại, “Sao anh biết tôi muốn chửi người ta?”
Sài Thúc Tân nhướng mày nhìn y, trên mặt hiện rõ vẻ “chẳng lẽ không phải sao?”. Không biết Sài Thúc Tân đã chạy tới đây từ lúc nào, hắn đẩy Mộc Cát Sinh ra phía sau, giọng nói bình tĩnh vang vọng: “Đêm đông trời lạnh, dược liệu trong thành lại khan hiếm, chi bằng mọi người về nhà tạm lánh trước, kẻo bị phong hàn.”
Nói xong hắn cúi người hành lễ, “Quan chức trong thành sẽ không ngồi yên mặc kệ chuyện hôm nay. Sáng sớm ngày mai, nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.”
“Giải thích hộ tôi.” Mộc Cát Sinh lầm bầm bên cạnh: “Lâu năm không sửa chữa, đột nhiên xảy ra sụp lún.”
Sài Thúc Tân quay đầu lại liếc nhìn y. Mộc Cát Sinh lập tức đưa tay lên làm động tác kéo khóa miệng.
Sài Thúc Tân quanh năm khám bệnh bốc thuốc trong thành, danh tiếng cực kỳ tốt. Hắn vừa lên tiếng, mọi người cũng không tiện nói gì thêm nữa, từ từ giải tán. Hắn đi tới trước mặt Mộc Cát Sinh, “Một mình cậu vào trong thành sao?”
“Tôi đã phái một đội cứu viện tới, nhưng bên này quá nguy hiểm, không gọi họ qua.” Mộc Cát Sinh nhìn cái hố lớn trên mặt đất, “Đây là thang Âm Dương.”
“Tôi vẫn còn nhớ.”
“Ở phía dưới có thứ gì đó.” Mộc Cát Sinh nói: “Tôi đã dùng tiền Sơn Quỷ để tạm thời trấn áp chúng, nhưng đây không phải là kế lâu dài. Nhất định phải có người đi xuống đóng thang Âm Dương lại.”
“Anh đừng xuống.” Mộc Cát Sinh nhìn thấy vẻ mặt Sài Thúc Tân, y biết ngay người này muốn nói gì, “Số lần anh xuống Phong Đô quá ít, kinh nghiệm không đủ. Lão Nhị đâu? Gọi hắn tới đây.”
“Quan Sơn Nguyệt đã sụp mất một nửa, Mặc Tử đang hỗ trợ bên đó.”
“Quan Sơn Nguyệt cũng sụp sao?” Mộc Cát Sinh nhíu mày, “Được, vậy tôi sẽ đi xuống. Anh ở trên canh chừng giúp tôi, đừng để người khác tới gần.” Nói xong y tung người nhảy xuống lòng đất.
Sài Thúc Tân muốn ngăn y lại, hắn vươn tay ra, nhưng lại chỉ túm được khoảng không.