Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 27
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
“Sức mạnh của một thành phố có thể không đủ để phòng thủ,” Mộc Cát Sinh nhấn mạnh từng chữ, chậm rãi nói: “Vậy sức mạnh của bảy gia tộc thì sao?”
“Tập hợp sức mạnh của bảy gia tộc, có thể bảo vệ được một tòa thành không?”
Ô Nghiệt ngẩn người, sau đó bật cười lớn: “Hay lắm! Tập hợp sức mạnh của bảy gia tộc, đấu với quỷ binh còn được nữa là chỉ bảo vệ một tòa thành nhỏ bé, làm sao mà không được chứ?” Bà ôm bụng cười ha hả, suýt nữa cười ra nước mắt, “Nhưng ngươi đã nghĩ xem, dựa vào đâu mà bảy gia tộc phải bảo vệ thành này cho ngươi không?”
Mộc Cát Sinh trầm mặc một lúc lâu, nói: “Chức vị Thiên Toán Tử.”
“Ô hô, mấy ngày trước ngươi nói hùng hồn lắm mà, giờ gặp chuyện thì lại nghĩ đến sư phụ mình.” Ô Nghiệt nhướng mày, “Ông ta truyền lại chức vị kia cho ngươi bao nhiêu năm mà ngươi cũng không chịu ngồi, quỷ binh vừa đến là ngươi đã sợ rồi sao?”
“Làm người quý ở chỗ tự biết mình, tôi có thể giỏi đánh trận, nhưng đối phó với quỷ thần lại nằm ngoài khả năng của tôi.” Mộc Cát Sinh nói: “Huống hồ, chuyện tôi tiếp nhận Tiền Sơn Quỷ sớm muộn gì cũng sẽ bị bảy gia tộc biết được, mà tôi lại dùng số tiền đó để phong ấn Cổng Âm Dương.
Cứ như vậy, cho dù tôi có từ chối, bảy gia tộc cũng sẽ không bỏ qua.”
“Ngươi hiểu ra là tốt.” Ô Nghiệt chuyển đề tài, nói: “Bảy ngày trước ngươi dùng Tiền Sơn Quỷ phong ấn Cổng Âm Dương, Phong Đô cũng vừa trải qua đại loạn, cả bảy gia tộc đều đã biết mọi chuyện.
Lần này trở về, chờ đợi ngươi là một cuộc chiến cam go đấy.”
“Bà lớn à, ngài đừng nói như thể mình không liên quan gì chứ.” Mộc Cát Sinh mệt mỏi nói: “Truy ngược lại nguyên nhân của chuyện này, thì chính là do trận pháp lớn của ngài gây ra tai họa mà.”
“Ai cũng có nỗi lo riêng, ngươi có tòa thành mà ngươi muốn bảo vệ, ta đây cũng có con cháu phải lo lắng đau đầu.” Ô Nghiệt thản nhiên nói: “Ai làm người đó chịu thôi.”
“Tôi cũng không thể đánh lại bà, bà nói gì thì là vậy đi.” Mộc Cát Sinh thở dài: “Vẫn cảm ơn bà đã đưa tôi một đoạn đường.”
“Cảm kích trong lòng là đủ.
Sắp về dương thế rồi, ta lại dặn dò ngươi một câu, nhóc con nghe xong suy nghĩ thật kỹ.” Ô Nghiệt đặt mái chèo xuống, kề sát lại gần Mộc Cát Sinh, khẽ nói: “Kế thừa chức vị Thiên Toán Tử là điều không tránh khỏi, nhưng ngươi phải suy nghĩ kỹ.”
“Các đời đại diện Bảy Gia Tộc, liệu có thật sự nghe theo lệnh của Thiên Toán Tử không?”
Ô Nghiệt đưa Mộc Cát Sinh trở về dương gian, trước khi rời đi còn ném cho anh ta một lọ thuốc, “Những viên thuốc này chứa tu vi của ta, có thể giúp ngươi hoạt động tự nhiên như bình thường.”
Mộc Cát Sinh cúi người nói cảm ơn, “Cảm ơn bà lớn.”
“Không cần cảm ơn, dù sao ta cũng là người đã chết, thứ duy trì sự sống của ta cũng khác người thường, uống ít thôi, nếu không sẽ tổn thọ đấy.” Ô Nghiệt phất tay, “Cút đi.” Nói xong cầm mái chèo, nghênh ngang rời đi.
Mộc Cát Sinh trở về trại quân ở ngoại thành trước, lão tham mưu nhìn thấy anh ta thì giật mình kinh hãi, “Sao cậu lại về đây?”
Anh ta có chút sửng sốt khi bị hỏi vậy, “Ý bác là gì?”
“Không phải cậu đi cùng công tử Dược gia vào thành cứu trợ thảm họa sao?” Cuộc đối thoại hỏi một đằng trả lời một nẻo, lão tham mưu cũng đang mơ hồ không hiểu chuyện gì, “Sao cậu lại ăn mặc thế này? Cậu bị thương sao?” Nói xong ông cả kinh, “Sẽ không phải là có dân chúng nổi loạn chứ?”
Mộc Cát Sinh quay lưng bước đi, xông thẳng vào phòng làm việc của mình, lấy sổ ghi chép công việc ra, xem lại tất cả công việc trong mấy ngày qua – Đêm ngày 29 tháng 10, trong thành xuất hiện tiếng động lạ, rạng sáng hôm sau xảy ra động đất, đường phố bị hư hại nặng nề, nhiều người bị thương.
Mấy ngày kế tiếp đều là chi tiết quá trình cứu trợ thảm họa.
Mộc Cát Sinh nhìn chữ ký phê duyệt ở trang cuối, đại khái hiểu ra mọi chuyện.
Trận động đất là do quỷ binh tràn vào Cổng Âm Dương gây ra, còn về người thay anh ta xử lý việc quân thì chắc chắn là Tùng Vấn Đồng.
Mặc gia giỏi thuật dịch dung, Lão Nhị có thể bắt chước chữ viết của anh ta giống đến bảy tám phần.
Năm đó bọn họ học ở thư viện, thường dùng kế đánh tráo này để giúp nhau trốn học, chịu phạt quỳ thay, tuy rằng rất khó lừa được chủ nhân Ngân Hạnh, nhưng lừa người thường thì đơn giản.
(*李代桃僵 Lý đại đào cương: Mận chết thay đào, đưa người khác ra thế thân gánh vác tai họa cho mình.
Kế thứ 11 trong 36 kế Binh pháp tôn tử.)
Mộc Cát Sinh thở phào nhẹ nhõm.
Tùng Vấn Đồng không giỏi điều binh, vì để không gây thêm rắc rối cho anh ta, mấy ngày nay hắn cơ bản không xử lý bất kỳ việc quân sự nào, chủ yếu là cứu trợ thảm họa trong thành.
Anh ta lật xem đống tài liệu tồn đọng, phê duyệt trước vài văn kiện quan trọng, sau đó thay quần áo, vội vã chạy vào thành.
Việc cấp bách hiện tại là phải nhanh chóng đổi người, nếu không hai Mộc Cát Sinh cùng xuất hiện trên đường, ai nhìn thấy chẳng cho là gặp quỷ, rồi lại sinh ra thêm rắc rối mới.
Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng tình hình trong thành vẫn khiến Mộc Cát Sinh kinh hãi.
Anh ta đi thẳng về đến khu vực tâm chấn, nhà cửa, đường phố đều đổ nát hơn nửa, khắp nơi là đống đổ nát.
Lều phát cháo miễn phí dựng dọc đường, phía sau là hàng dài người xếp hàng, rất nhiều người kéo cả gia đình đến chờ nhận cháo.
Chưa đầy bảy ngày, cảnh tượng đã khác một trời một vực.
Tùng Vấn Đồng thiết lập một khu vực cứu trợ thảm họa, ngoài việc phát cháo mỗi ngày, thì người vô gia cư có thể vào nghỉ ngơi, không đến mức phải lang thang trên đường.
Thế nhưng dư chấn vẫn chưa dứt, tất cả mọi người vẫn còn thấp thỏm lo âu, rất nhiều người thậm chí không dám về nhà, sợ rằng mình sẽ là người tiếp theo bị đè chết.
Cả con phố dài chìm trong khung cảnh u ám, một cơn gió lạnh thổi qua, ngay cả ánh mặt trời cũng lạnh lẽo đến thấu xương.
Mộc Cát Sinh đi trên đường, cảm thấy tiền đồng trong tay áo khẽ rung lên, đó là chúng đang cộng hưởng.
Anh ta dùng Tiền Sơn Quỷ phong ấn Cổng Âm Dương, quỷ binh đang bạo động trong cổng liên tục tấn công phong ấn, anh ta có thể cảm nhận được lực trấn áp ngày càng yếu đi.
Không thể kìm hãm được lâu nữa.
Trong thâm tâm Mộc Cát Sinh hiểu rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì rốt cuộc cũng không phải là kế lâu dài.
Mỗi một đồng Tiền Sơn Quỷ đều ẩn chứa sức mạnh to lớn, nhưng phát huy được bao nhiêu còn tùy thuộc vào năng lực của người nắm giữ.
Hiện giờ anh ta đang bị trọng thương, có thể hoạt động là đã cố gắng chống đỡ lắm rồi, thành ra anh ta dùng một đồng tiền phong ấn Cổng Âm Dương, lại chỉ có thể phát huy chưa đến ba mươi phần trăm uy lực.
Ô Nghiệt tính không sai, nhiều nhất chỉ còn nửa tháng nữa là quỷ binh sẽ phá vỡ phong ấn.
Anh ta đi đến cuối phố, thấy một hàng dài người đưa tang, nhang đèn, ngựa giấy, tiếng kèn thê lương, tiền giấy bay lả tả khắp trời.
Mộc Cát Sinh bị một người ăn xin đụng phải, lảo đảo vài bước, “Ôi, năm đại họa!” Người đó tóc tai bù xù, chân đất, điên điên khùng khùng bỏ đi.
Ở ven đường có một thầy bói mù đang ngồi, Mộc Cát Sinh bị kẻ điên đụng phải, vừa vặn dừng lại trước sạp bói của người nọ.
Người mù nghe tiếng ngẩng đầu, lộ ra nụ cười gầy gò, trơ xương: “Chiến tranh sắp nổ ra rồi, có muốn bói một quẻ cầu bình an không?”
“Xin ngài thương xót!” Một người dân què bị thương bò về phía anh ta, “Cho tôi ít tiền!”
Một người phụ nữ nhếch nhác, bẩn thỉu ngồi bên vệ đường, vẻ mặt thất thần nâng bát cháo vừa nhận, đột nhiên gào khóc, rên rỉ một hồi.
Những kẻ điên, người mù, người què, kẻ dại, đủ mọi thân phận khốn cùng trải khắp con phố dài, tiếng kèn tang vang vọng trời đất, dường như tất cả đều đã hóa điên loạn.
Mộc Cát Sinh không thể nhìn thêm được nữa, vội vàng đặt xuống vài đồng tiền rồi xoay người rời đi.
Lão tham mưu nói Tùng Vấn Đồng và Sài Thúc Tân cùng nhau tiến vào thành.
Mộc Cát Sinh đi tìm khắp nơi mà không thấy ai, đành đến phủ Sài trước.
Phủ Sài có diện tích rộng lớn, nằm ở một khu vực hẻo lánh trong thành.
Lần trước Mộc Cát Sinh đến đây đã là từ nhiều năm trước.
Thời trẻ từng đạp tuyết tìm mai, giờ cảnh vật vẫn đó mà người đã khác xưa.
Anh ta gõ cửa ngách, đệ tử nhà thuốc mở cửa sửng sốt, “Không phải ngài vừa đi sao ạ?”
Mộc Cát Sinh đoán người đối diện đang nói đến Tùng Vấn Đồng giả dạng anh ta.
Anh ta lại không tiện hỏi thẳng mình vừa đi đâu, bèn nói: “Tôi nhớ ra một chuyện, vừa nãy quên bàn bạc với Tam...!khụ, Linh Xu Tử, anh ta có ở trong phủ không?”
“Thì ra là thế.” Đệ tử nhà thuốc cúi người, “Gia chủ vẫn chưa ra ngoài, mời ngài đi theo tôi.”
Đệ tử nhà thuốc dẫn Mộc Cát Sinh thẳng đến đại sảnh, trong phòng tràn ngập tiếng tranh cãi.
Đệ tử nhà thuốc cúi chào, nói: “Vốn nên mời ngài dùng trà, chỉ là sau khi ngài vừa rời đi, gia chủ và các trưởng lão vẫn tranh cãi không ngừng.
Hạ nhân vào phủ đã nhiều năm, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng này, đành mạo muội mời ngài đến đây khuyên giải.”
Mộc Cát Sinh nghe vậy giật mình, không biết rốt cuộc bên trong đang xảy ra chuyện gì, chỉ đành thuận theo tình thế mà nói: “Không sao.”
“Xin ngài chờ một lát.” Đệ tử nhà thuốc nói, “Hạ nhân đi thông báo ngay ạ.”
Mộc Cát Sinh chờ ở ngoài sảnh, nghe loáng thoáng cuộc đối thoại, dường như Dược gia đang tranh luận gay gắt về chuyện phân phối dược liệu, “Ta tuyệt đối không đồng ý!” Có người lớn tiếng nói, giọng điệu kích động, “Chuyển bảy phần dược liệu ra mặt trận, chỉ giữ lại ba phần để cứu trợ thảm họa trong thành.
Đồ nhãi ranh ngu dốt, ngươi muốn tiêu sạch vốn tích lũy trăm năm của Dược gia mà không để lại gì sao?!”
“Đất nước dù hùng mạnh cũng đã suy yếu kiệt quệ.” Là tiếng của Sài Thúc Tân, “Tòa nhà sắp đổ, không ai có thể khoanh tay đứng nhìn.”
“Thiên hạ hợp tan, triều đại đổi thay là lẽ thường tình! Ngươi thân là đại diện gia tộc, nhưng lại chỉ quan tâm đến cái được cái mất của một tòa thành, đúng là tầm nhìn hạn hẹp!”
“Da không còn, lông sẽ bám vào đâu? Không thể bảo vệ một tòa thành, thì làm sao bảo vệ quốc gia?”
“Ngươi hành động cảm tính, vì cái nhỏ mà mất cái lớn!”
“Hạ nhân xin phép làm phiền.” Tiếng của đệ tử nhà thuốc chen vào, “Công tử họ Mộc có việc muốn gặp gia chủ.”
“Đến đúng lúc lắm! Cho cậu ta vào đây, hôm nay phải giải quyết xong chuyện này!”
Chỉ vài câu nói cũng đã khiến Mộc Cát Sinh giật mình kinh hãi.
Anh ta nhân lúc đệ tử nhà thuốc đi ra bẩm báo liền vội giữ lại hỏi, “Bên trong vẫn đang tranh cãi sao?”
“Vâng, mấy ngày nay ngài cùng gia chủ bận rộn cứu trợ thảm họa, đã dùng rất nhiều tài nguyên của Dược gia, nên các trưởng lão đều rất tức giận.” Đệ tử nhà thuốc nói: “Chuyện này lớn, hạ nhân không dám nói nhiều, ngài mau vào đi.”
Mộc Cát Sinh nghe không hiểu, “Kho dược liệu của Dược gia dồi dào lắm mà, chỉ cứu trợ thảm họa thì sao có thể đến mức này?”
“Mấy ngày qua ngài đã hỏi như vậy rất nhiều lần rồi đó.” Đệ tử nhà thuốc thở dài, “Một hai lần đương nhiên không đáng là bao, nhưng tích lũy từng ngày từng tháng...!Thôi, ngài mau vào đi, mọi người đều đang chờ ngài.”
Mộc Cát Sinh vốn muốn hỏi thêm, nhưng đã bị người kia đẩy vào.
Có rất nhiều người trong đại sảnh, Sài Thúc Tân thấy anh ta tiến vào, ra hiệu từ xa, Mộc Cát Sinh lập tức hiểu ra, hắn đang coi anh ta là Tùng Vấn Đồng.
Nhưng mà trưởng lão trong phòng vẫn gọi anh ta là Mộc công tử, vậy thì chắc hẳn Lão Nhị đã bí mật giả trang thành anh ta.
Gần đây xuất hiện những biến số hỗn loạn khó lường, làm như vậy quả thật ổn thỏa hơn nhiều.
Trong chính sảnh có người đứng dậy nói: “Mộc công tử, vừa nãy đội do thám do bảy gia tộc phái đi đã gửi thư hồi âm, xác nhận Cổng Âm Dương thực sự đã bị Tiền Sơn Quỷ phong ấn.
Nếu như ngài đã tiếp nhận Tiền Sơn Quỷ, thì nên thực hiện trách nhiệm của Thiên Toán Tử.”
Mộc Cát Sinh tự nhủ trong lòng, đúng là ghét của nào trời trao của ấy.
Nhưng anh ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, “Tôi không có ý định quản chuyện của bảy gia tộc.”
“Nếu việc này không chỉ liên quan đến bảy gia tộc thì sao?”
Ánh mắt Mộc Cát Sinh dần lạnh xuống, “Các vị muốn nói gì?”
“Muốn xin một quẻ bói.” Sài Thúc Tân lên tiếng, “Xin Thiên Toán Tử dùng Tiền Sơn Quỷ để bói quẻ, tính sự tồn vong của một thành phố.”
Anh ta nói chuyện với Lão Nhị thực sự chẳng khách khí chút nào, Mộc Cát Sinh thầm nghĩ vậy.
“Sự sống còn của một thành phố? Ý anh là sao?”
“Chuyện đã đến nước này, chúng ta sẽ nói thẳng cho ngài biết.” Một ông lão có mặt ở đó nói: “Thiên Toán Tử đến thăm Sài thị ta liên tiếp mấy ngày liền, cả hai bên đều hiểu rất rõ dụng ý đằng sau.
Thiên Toán Tử có trách nhiệm bảo vệ thành, nhưng lại gặp phải rắc rối của quỷ binh, đơn giản là muốn mượn sức mạnh của bảy gia tộc để xoay chuyển tình thế.”
“Xin ngài đừng nói vậy.” Mộc Cát Sinh xua tay, “Một câu Thiên Toán Tử, hai câu Thiên Toán Tử, tôi không gánh vác nổi.”
“Tiền Sơn Quỷ đã chọn chủ, ngài đã kế thừa chức vị Thiên Toán Tử, số trời đã định, cũng không phải chỉ cần phủ nhận ngoài miệng là có thể bỏ qua.” Ông lão chậm rãi nói: “Lệnh của Thiên Toán Tử, bảy gia tộc không ai không tuân theo.
Nếu ngài muốn mượn sức mạnh của bảy gia tộc thì cũng không phải không được, chỉ là có một điều kiện.”
Mộc Cát Sinh không ngờ họ lại trực tiếp nói toạc ra như vậy, tuy rằng ngoài ý muốn, nhưng anh ta vẫn tiếp lời ông lão, “Điều kiện gì?”
“Chính là điều gia chủ vừa nói, muốn xin một quẻ bói.” Ông lão nói: “Tính xem tòa thành ngài muốn bảo vệ, có thể giữ vững được không.”
“Nếu giữ được, bảy gia tộc nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ.
Nếu không giữ được, bảy gia tộc sẽ rút lui trong vòng ba ngày.” Giọng nói của ông lão vang vọng trong đại sảnh, “Ở lại hay rời đi sẽ dựa vào quẻ bói để quyết định.”
Vài lời nói lại giống như sấm sét giáng xuống, chấn động cả đại sảnh.
Anh ta nhớ lại câu nói mà Ô Nghiệt đã nói trước khi đi – “Các đời đại diện Bảy Gia Tộc, liệu có thật sự nghe theo lệnh của Thiên Toán Tử không?”
Thiên Toán Tử bói mệnh trời, dưới mệnh trời, bảy gia tộc hoàn toàn tuân theo.
Nhưng thứ bảy gia tộc thực sự nghe theo, chính là quẻ bói được tính ra bằng Tiền Sơn Quỷ, chứ không phải một mình Thiên Toán Tử.
Mệnh trời, lệnh của Thiên Toán Tử – chỉ một sai lệch nhỏ cũng dẫn đến hậu quả khôn lường.
Đám người này coi Thiên Toán Tử thành cái gì chứ? Mộc Cát Sinh thầm nghĩ, là kẻ truyền lời cho “mệnh trời” sao?
“Đây là chuyện lớn.” Ông lão kia vẫn nói tiếp, “Xin hãy nghĩ kỹ.”
“Hay là thế này.” Mộc Cát Sinh từ từ nói, “Tôi ném Tiền Sơn Quỷ đi, bảy gia tộc giải tán ngay tại chỗ.
Từ nay về sau có chuyện gì xảy ra thì mỗi người tự dựa vào bản lĩnh của mình để ứng phó, thấy thế nào?”
“Láo xược!” Có người nổi giận đùng đùng, quát: “Thằng nhãi ranh, mày dám sao!”
“Vậy mời các vị tìm người tài giỏi khác.” Mộc Cát Sinh xoay người rời đi, “Cái trò chơi vớ vẩn này, ta đây mặc kệ.”
“Khoan đã!” Ông lão kia đứng lên, “Thiên Toán Tử chớ hành động cảm tính như vậy.
Quẻ này không chỉ liên quan đến việc bảy gia tộc đi hay ở, mà còn liên quan đến sự sống còn của cả tòa thành! Thảm kịch trên đường rõ ràng trước mắt, lẽ nào Thiên Toán Tử thấy an lòng rồi sao?”
“Mẹ kiếp, rốt cuộc ông muốn nói cái gì?” Mộc Cát Sinh dừng bước, “Đừng tưởng rằng ông lớn tuổi thì tôi sẽ không đánh ông.”
“Thiên Toán Tử hãy suy nghĩ kỹ lại.” Giọng nói của ông lão trầm như tiếng chuông: “Nếu như thành bị phá hủy, dựa vào sức mạnh của một mình Thiên Toán Tử thì làm sao có thể bảo vệ tính mạng của mấy vạn người trong thành đây? Thiên Toán Tử tất nhiên vô cùng dũng cảm, nhưng bên ngoài có cường địch xâm lược, bên trong có quỷ binh bạo động.
Thiên Toán Tử đặt tay lên ngực tự hỏi xem, ngài còn dám chắc thắng trận chiến này không?”
“Nếu quẻ bói bất lợi, cần phải nhanh chóng sắp xếp dân chúng trong thành sơ tán, đây mới là kế sách vẹn toàn.
Tất nhiên hành động ngông cuồng có thể phô trương uy phong nhất thời, nhưng cuối cùng cũng không phải là kế lâu dài.
Nếu tương lai khắp nơi trong thành chất đầy hài cốt, Thiên Toán Tử có thể không hổ thẹn với lương tâm sao?”
Lời còn chưa dứt, Mộc Cát Sinh đã đạp một cước lên cửa chính đại sảnh, cánh cửa “ầm ầm” sập xuống.
Tất cả mọi người trong sảnh đều kinh hãi.
“Ngông cuồng?” Mộc Cát Sinh khẽ nói: “Tướng sĩ bách chiến, da ngựa bọc thây* – vậy mà trong miệng ông lại chỉ là một câu ngông cuồng?”
(*da ngựa bọc thây: hình dung tướng sĩ khí khái anh dũng không sợ chết nơi chiến trường.)
Sài Thúc Tân nghe vậy chấn động, hắn chợt nhận ra điều gì đó, đột nhiên đứng dậy.
“Chỉ xin một quẻ mà muốn định đoạt sống chết của cả vạn người, ai cho ông cái quyền nắm giữ quyền sinh tử trong tay như thế? Mẹ nó, Đại Thanh đã diệt vong mấy chục năm rồi!” Mộc Cát Sinh quay đầu lại nhìn thẳng vào đối phương, “Ông nói tôi hành động cảm tính, thế chẳng lẽ ký thác sự thắng bại vào bốn mươi chín đồng tiền rỉ sét không dùng được lại không thấy nực cười thảm hại sao?”
“Ông nói tôi trẻ con miệng còn hôi sữa, ăn nói linh tinh.
Tôi cười ông già yếu, tham sống sợ chết!”
Tất cả mọi người đều xôn xao, có người giận tím mặt, quát, “To gan!”
“Thiên Toán Tử hãy thận trọng lời nói.” Ông lão trầm giọng nói: “Mệnh trời bí hiểm khó đoán, chớ coi trời bằng vung.”
“Vậy thì ngại quá.” Mộc Cát Sinh đột nhiên nở nụ cười, “Tôi đây coi trời bằng vung cũng không phải thầy bói, cái thứ mệnh trời vĩ đại kia lại chẳng mở miệng nói được.
Bảy gia tộc của mấy ông to lắm chắc, chẳng qua cũng chỉ là một đám ruồi không đầu.”
“Ý của Thiên Toán Tử, là không định bói quẻ sao?”
“Không bói.” Mộc Cát Sinh đáp: “Sau này nếu tôi nằm lại chiến trường, mạch Thiên Toán Tử sẽ bị đứt đoạn.
Mấy ông cũng có thể giải tán ngay tại chỗ, mỗi người đều được tự do thoải mái.”
“Nếu đã như thế thì cho phép tối nay chúng ta rút lui.” Ông lão nói: “Không có quẻ bói, chúng ta cũng không có trách nhiệm phải tuân theo.”
Mộc Cát Sinh phất tay, muốn đi ra ngoài, “Xin cứ tự nhiên.”
“Thật đáng buồn.” Ông lão thở dài nói: “Ngày xưa gia chủ bỏ bao tâm huyết, giờ tất cả đều đổ sông đổ biển.”
“Ông có ý gì?” Mộc Cát Sinh nghe ra được hàm ý trong lời nói của ông ta, “Cứu trợ thảm họa trong thành vốn là trách nhiệm của Dược gia, liên quan gì tới tôi?”
Có người cười nhạt một tiếng: “Cậu nói đơn giản thật đấy, chỉ là cứu trợ thảm họa thì có thể sánh bằng một phần mười nghìn những gì Dược gia chúng tôi đã làm ngày xưa không?”
Lời còn chưa dứt, Sài Thúc Tân đã lập tức trách mắng: “Im miệng!” Nói xong, hắn muốn đi tới ngăn cản người kia nói tiếp, nhưng Mộc Cát Sinh đã nhanh hơn một bước.
Anh ta sải bước đi tới trước mặt đối phương, “Ông nói rõ ràng mọi chuyện ra, Dược gia đã làm gì?”
Đối phương trừng mắt lạnh lùng nhìn anh ta, nghiêm túc nói: “Năm đó tư lệnh Mộc bị vây hãm trên núi, tình cảnh nguy cấp, nguồn nước trong núi lại bị nhiễm độc, quân sĩ bị bệnh hơn nửa.
Sau đó có thầy thuốc vượt ngàn dặm đường đến, vượt qua bao vòng vây, lúc ấy mới cứu được mạng của cha cậu! ”
“Cậu đi du học bốn năm, tự do tự tại.
Lại không biết chiến sự trong nước vẫn xảy ra liên tục, quân đội thiếu thốn tiền bạc, lương thực, nhưng phàm là quân đội dưới quyền tư lệnh Mộc, chưa bao giờ thiếu hụt một chút gì.
Cho tới bây giờ nguồn cung ứng vẫn liên tục không ngừng, thậm chí có cả thuốc tây đặc trị từ nước ngoài! Lính quân y ngàn vàng khó cầu, nhưng hàng năm đều có sinh viên y du học trở về, chỉ để ra trận cùng quân đội!”
“Đủ loại chuyện như thế, cậu thực sự nghĩ rằng chỉ vì tư lệnh Mộc quan tâm giúp đỡ cấp dưới, cho nên quân đội mới bách chiến bách thắng sao?”
“Nếu không phải có lệnh của gia chủ, thì ai sẽ nghe theo một môn sinh thậm chí còn chưa từng kế thừa chức vị Thiên Toán Tử chứ?”
“Hắn gần như đã dốc cạn toàn bộ nguồn lực của Dược gia lên người cậu rồi!”