Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 4
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Bình khó khăn lắm mới ăn xong nửa hộp mì gói, đến lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì phát hiện không gian xung quanh đã thay đổi một cách kỳ lạ.
Cách bài trí trong phòng biến thành kiểu dáng theo phong cách cổ xưa, cậu bị bốn mặt bình phong vây quanh, ở chính giữa là một chiếc bàn gỗ vuông nhỏ, trên đầu là một chiếc đèn kéo quân.
Trong không khí tràn ngập mùi hương lành lạnh, giống như hương thơm của hoa mai.
Trước khi rời đi Mộc Cát Sinh đã nói, ăn mì là có thể trở về, nhưng An Bình khẳng định cảnh tượng trước mắt tuyệt đối không phải là cảnh tượng của thế giới người sống.
Trong lòng cậu bồn chồn, không khỏi hoảng loạn, tự nhủ thầm chẳng lẽ xảy ra lỗi kỹ thuật gì rồi? Cậu ăn mì chưa chín kỹ? Hay là đổ gói gia vị chưa đủ nhiều?
Xung quanh tĩnh lặng, An Bình giằng xé nội tâm một lúc lâu, cảm thấy chắc chắn Mộc Cát Sinh sẽ không lừa mình.
Dù sao cậu vẫn chưa đưa tiền.
Vậy thì chuyện xảy ra trước mắt có lẽ là hiện tượng bình thường.
Nơi này có thể là một chỗ giống như một trạm trung chuyển, chỉ cần mở cánh cửa nào đó là cậu có thể trở về.
An Bình đứng đờ đẫn một lúc, nhận ra căn phòng này không phải hoàn toàn tự động, cũng không có chức năng dịch chuyển tại chỗ, muốn đi ra ngoài thì vẫn phải tự mình hành động.
Vì thế cậu đẩy bình phong ra một chút, phát hiện bên ngoài lại là một hành lang được thắp nến đỏ sáng rực, trải dài hai bên là hai hàng cửa sổ chạm khắc hoa văn bằng gỗ.
Khung cảnh này thực sự rất đậm chất ma quái, khiến An Bình sởn gai ốc.
Theo bản năng, cậu muốn quay người bỏ chạy ngay lập tức, nhưng mà xung quanh không có cửa, muốn thoát thân thì chỉ có một con đường duy nhất để đi.
Cậu cắn răng quyết tâm, nhón chân đi trên hành lang, nín thở một hơi rồi lao về phía trước.
Cả quãng đường vừa chạy vừa nhảy, giống như một con châu chấu bị bỏng lửa.
Ở cuối hành lang có một cánh cửa.
An Bình không dám dừng bước, nếu không cậu nhất định sẽ lại chần chừ đứng ngoài cửa thêm một lúc lâu nữa, vậy nên cậu dồn hết dũng khí xông thẳng vào bên trong.
Sau chín năm học phổ thông, khó có được một lần cậu lại mạnh mẽ như vậy.
Thế nhưng sự nhiệt huyết còn chưa kịp bùng lên đã nguội lạnh, An Bình trợn tròn hai mắt nhìn cảnh tượng trong phòng, há hốc mồm phát ra tiếng kêu kỳ lạ.
Nến đỏ hình hoa trên bàn, giường phủ lụa đỏ —— Đây lại chính là một căn phòng cưới!
An Bình hoảng sợ khi nhìn thấy khắp nơi đều một màu đỏ thẫm.
Không phải là cậu nghĩ quá nhiều, mà là những câu chuyện phòng cưới bị ma ám thật sự nhiều vô kể, như biển rộng.
Đáng sợ hơn, phòng cưới này còn mang phong cách cổ xưa, vừa tràn đầy không khí vui mừng vừa toát lên vẻ ma quái kỳ lạ, nhìn thế nào cũng thấy rợn người.
Cậu quyết định lùi nhanh về phía sau nhưng lại vấp chân ở bậu cửa, ngã xuống mặt đất rồi đập trúng bàn thờ bên cạnh cửa, làm cho bình hoa trên đó rơi xuống đất vỡ toang.
An Bình ngã đau đến mức hoa mắt chóng mặt, cậu thầm nghĩ thôi chết rồi, nghìn vạn lần cầu mong đừng có nữ quỷ nào xuất hiện đến đây bắt hồn đòi mạng.
Cậu hoảng sợ nằm rạp trên mặt đất, cố gắng mở mắt nhìn vào bên trong —— Chỉ thấy tấm màn che phía xa khẽ lay động, để lộ ống tay áo với những họa tiết được thêu bằng chỉ vàng, từng phần họa tiết trải dài lên trên và biến mất dưới lớp khăn trùm đầu đỏ sẫm.
Lúc này An Bình mới nhận ra trong phòng có người đang ngồi, nhìn trang phục thì đây chắc chắn là cô dâu.
Đúng là, sợ thứ gì thì sẽ gặp thứ đó, xong đời rồi.
Chạy một quãng đường dài vừa hoảng vừa sợ, màu đỏ trước mắt dần dần trở nên mơ hồ, An Bình không còn chút sức lực đứng dậy, mí mắt nặng trĩu.
Cuối cùng cậu ngất lịm đi.
Chờ đến lúc An Bình mở mắt ra thì bầu trời ngoài cửa đã sáng choang.
"Rốt cuộc cậu cũng tỉnh, cậu ngủ say thật đấy." Giọng nói của Mộc Cát Sinh truyền đến, "Cảm giác thế nào?"
An Bình ngơ ngác ngồi dậy, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại, "Chúng ta...!đã quay về rồi sao?"
"Về rồi, bây giờ cậu đang ở thế giới người sống 'hàng chính hãng', hàng giả bao đổi trả." Mộc Cát Sinh ngồi trên ghế bàn phía trước, đưa cốc sắt tráng men nóng hổi cho cậu, "Đã tám giờ sáng rồi."
An Bình sững sờ nhận lấy, "Hiện tại đã là ngày hôm sau rồi sao?"
"Đúng vậy, ông chủ à.
Cậu thảnh thơi, ngủ li bì suốt cả một đêm."
"Tôi đã có một giấc mơ vô cùng kỳ lạ." An Bình rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, ôm cốc sắt uống một hớp, "Đây là nước gì vậy? Uống rất ngon."
"Nước đường đỏ pha mật quế hoa, bổ khí dưỡng huyết, chuyên dùng cho phụ nữ."
"...Vậy hả, cảm ơn anh rất nhiều.
"An Bình nghẹn lời một lúc rồi nói về chuyện chính, "Tôi mơ thấy tôi đi đến một căn phòng, là kiểu phòng cưới thời xưa ấy, ở trong đó còn có một cô dâu."
"An Bình này, cậu muốn chia sẻ cho tôi cảnh mộng xuân của cậu sao?" Mộc Cát Sinh nhướng mày, "Cô dâu gì, cảm giác như thế nào?"
An Bình suýt sặc nước, "Không phải mộng xuân! Nói là cảnh phim ma còn giống hơn! Suýt nữa thì tôi đã sợ chết khiếp rồi.
Anh nói xem, chẳng lẽ có thứ gì đó linh tinh trong khe hở Tam Đồ kia bám lên người tôi đúng không?"
"Muốn biết cũng được thôi." Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm nói: "Thêm tiền."
"Cũng không thể tặng dịch vụ hậu mãi sao?" An Bình thần sắc mệt mỏi, "Bao nhiêu tiền?"
"Nói chuyện tiền bạc lại làm mất hòa khí, giúp tôi làm bài tập là được." Mộc Cát Sinh lấy điện thoại ra, "Nhưng mà cậu yên tâm, người bình thường sau khi ra khỏi khe hở Tam Đồ có vài giấc mộng kỳ quái là chuyện rất bình thường, không có gì đáng ngại đâu, qua vài ngày là ổn."
Lúc này An Bình yên tâm hơn, cậu suy nghĩ một chút, lấy chùm búp bê cầu nắng ở trong túi ra đưa cho Mộc Cát Sinh, "Mấy con búp bê cầu nắng này xử lý thế nào? Anh muốn thu hồn của lớp trưởng từ chúng nó luôn sao?"
"Không phải thu hồn, mà là gọi hồn." Mộc Cát Sinh nhận lấy chùm búp bê, "Dịch vụ hậu mãi của chúng tôi rất chu đáo đấy.
Mọi chuyện kế tiếp cứ giao cho tôi là được, chừng vài ngày nữa lớp trưởng có thể tỉnh lại."
"Thật tốt quá, cuối cùng cũng không uổng công sức bỏ ra." An Bình lập tức thở phào, "Đúng rồi, lúc ấy anh nói lớp trưởng bị dẫn vào khe hở Tam Đồ là vì ôm mối khúc mắc quá nặng trong lòng.
Vậy anh có biết mối khúc mắc của lớp trưởng là gì không?"
Mộc Cát Sinh nhìn cậu một chút, "Cậu muốn biết sao?"
An Bình vội vàng xua tay, "Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết quy tắc trong nghề của anh, không tiện trả lời thì thôi."
"Cậu hiểu lầm ý của tôi rồi." Mộc Cát Sinh lại rút ra một nắm tiền xu, "Tôi có thể nói cho cậu biết, nhưng mà phải thêm tiền."
An Bình: "..."
"Đừng làm cái vẻ mặt sầu não như thế chứ ông chủ trẻ, không có tiền sao? Tôi có thể giảm giá."
"Tôi cảm thấy tò mò chuyện riêng của người khác không hay lắm, chưa chắc lớp trưởng đã muốn cho tôi biết." An Bình gãi gãi đầu, "Nhưng chuyện đã đến nước này, hình như biết một phần sự thật cũng không phải chuyện gì quá đáng.
Dù sao cũng là bạn học với nhau, bình thường cũng khá thân thiết."
"Vậy nên?"
"Nói thế nào nhỉ.
Tôi nghĩ lớp trưởng đã phải ôm mối khúc mắc vô cùng nặng nề, thế mà bình thường cô ấy vẫn tỏ ra bình thường, tôi cảm thấy..." An Bình hơi bối rối, "Có lẽ nên có người chủ động giúp đỡ cô ấy.
Cô ấy có thể không muốn nói, nhưng mọi chuyện đã rất nghiêm trọng, nên có một người giúp cô ấy một tay."
"Càng nói càng kỳ quái." An Bình xua tay, "Tôi có rất nhiều suy nghĩ, anh đừng cười tôi."
"Tôi hiểu rồi." Mộc Cát Sinh cười cười, đưa điện thoại di động cho An Bình, "Dịch vụ hậu mãi, không cần cảm ơn."
An Bình kinh ngạc nhận lấy điện thoại di động, phát hiện trên đó lại là thông tin cá nhân của lớp trưởng, ánh mắt của cậu dừng lại ở một hàng chữ, "Đây là...!Anh lấy nó ở đâu ra vậy?"
"Lưu ban ba năm, tôi quen tay tra hồ sơ lắm rồi." Mộc Cát Sinh nói: "Trước năm lớp 10, cô ấy đã tạm nghỉ học một năm, hoặc có lẽ là trì hoãn nhập học một năm."
"Cô ấy được đưa đi cai nghiện internet, nguyên nhân là yêu qua mạng."
An Bình chết lặng.
"Những thứ chúng ta nhìn thấy trong mấy căn phòng trong khe hở Tam Đồ có thể chính là hồi ức năm cô ấy nghỉ học." Mộc Cát Sinh rút lấy điện thoại từ trong tay An Bình, "Lúc cậu ngủ tôi đã thử tìm hiểu, nơi cô ấy từng tới thực sự không phải một nơi tốt đẹp gì cả.
Cho nên việc cô ấy bị dẫn tới khe hở Tam Đồ cũng chẳng có gì khó hiểu."
"...Có thể cứu sống lớp trưởng không?"
"Cô ấy có thể tỉnh lại, sức khỏe cũng có thể phục hồi." Mộc Cát Sinh nói: "Còn những chuyện khác, không do tôi phụ trách."
"Vậy ai là người phụ trách?"
"Chính cô ấy, ba mẹ cô ấy, hoặc bất cứ ai khác.
Tóm lại những chuyện này xem như là chuyện trần thế, tôi chỉ là một học sinh lưu ban đội sổ, lấy đâu ra quyền phát biểu."
"Tôi cảm thấy ba mẹ của lớp trưởng đối xử với cô ấy rất tốt." An Bình không biết nên nói gì, "Nhưng chuyện như thế này...!Trời ơi, tôi không biết nữa, anh nghĩ xem ai đúng ai sai?"
"Làm sao tôi biết được, đến cả bốn lựa chọn ABCD trong bài thi thử mà tôi còn chẳng biết cái nào đúng cái nào sai." Mộc Cát Sinh nhún nhún vai, "Không biết ngọn ngành thì không thể phán xét lung tung.
Nói theo người khác là đơn giản nhất, nhưng có đôi khi giữ im lặng mới khó."
"Đúng thật, là tôi đường đột quá rồi." An Bình thở dài, "Quên đi, tôi sẽ tự mình suy nghĩ lại."
"Có rất nhiều chuyện không thể hiểu thấu, cứ từ từ thôi." Mộc Cát Sinh suy nghĩ một chút, "Không thể nói ai đúng ai sai, nhưng lớp trưởng là người vô tội nhất.
Có lẽ có thể nói cô ấy còn non nớt chưa hiểu chuyện, nhưng đối với thiếu niên mười mấy tuổi, bắt đầu biết yêu cũng không phải là điều sai trái hay lệch lạc gì cả."
"Có lỗi đương nhiên phải bị phạt, nhưng đây không phải là phạt, đây là đang giết cô ấy." Mộc Cát Sinh nhận xét, "Mọi chuyện đã qua hết rồi."
"Vậy anh cảm thấy người sai là ba mẹ cô ấy sao?"
"Tôi đã nói là tôi không biết mà." Mộc Cát Sinh đành chịu, "An Bình này, sao cậu lại cố chấp thế nhỉ?"
An Bình nhìn chằm chằm vào y, không lên tiếng.
"Được rồi được rồi." Mộc Cát Sinh thở dài, "Cậu có biết tại sao chúng ta vẫn có thể cứu lớp trưởng ra không?" Y không đợi An Bình mở miệng, tự hỏi rồi tự trả lời, "Thôi, chắc chắn là cậu không biết."
"Là vì bát mì dưa chua kia đó.
Lúc ấy lớp trưởng ăn bát mì dưa chua kia, để lại một vật dẫn đường, nhờ nó mà chúng ta mới có thể đi vào cứu cô ấy, và cũng nhờ nó mà thoát ra bên ngoài."
"Tôi vừa mới kiểm tra lại, ngày hôm ấy chính là sinh nhật của lớp trưởng."
"Cậu nói bát mì kia là được mẹ cô ấy mang tới, thì đó chắc hẳn là mì trường thọ do bà tự tay làm."
"Lớp trưởng ôm mối khúc mắc sâu sắc trong lòng vì hành động của ba mẹ, song lại được cứu nhờ bát mì của mẹ."
Mộc Cát Sinh tung đồng xu trong tay, vang lên những tiếng leng keng trong trẻo, "Sinh ra để nuôi dưỡng, nuôi dưỡng để hủy hoại, hủy hoại để cứu vớt, ai đúng ai sai? Đối mặt với những hành động mù quáng nhưng xuất phát từ lòng quan tâm lo lắng, ta tha thứ cho họ thì sao? Mà không tha thứ thì thế nào? Mỗi một nét bút hạ xuống đều thay đổi vận mệnh.
Trên đời này có rất nhiều chuyện không thể phân định rõ ràng, nếu không đã chẳng có lệ quỷ ở Phong Đô mang theo oán khí ngút trời hoành hành khắp nơi.
Phán Quan dùng một nét bút định đoạt chuyện thiên hạ, nhưng có phục hay không thì chỉ có bản thân mới có thể quyết định."
"An Bình này, cậu vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo chuyện này, hỏi tôi cũng vô dụng, có thể giải quyết chỉ có người liên quan." Mộc Cát Sinh xoa đầu An Bình, "Cậu vẫn nên tập trung tinh thần giải quyết bài tập mấy ngày này trước đi."
"Vậy là anh muốn tôi không giúp cô ấy?"
"Sao lại ngốc thế này rồi." Mộc Cát Sinh đành chịu, "Ý tôi là đừng suy nghĩ quá nhiều.
Có rất nhiều chuyện chưa rõ đúng sai, muốn làm gì thì cứ làm, làm sai thì chịu lỗi.
Mà tôi nói này, có phải cậu học nhiều quá đến mức ngốc luôn rồi đúng không, chứ sao lại giống cô dâu nhỏ không dám làm trái lời mẹ chồng thế."
Mấy câu đầu còn rất bình thường, nghe đến câu cuối cùng An Bình lập tức sặc nước, ho sù sụ, "Tôi thành thật xin lỗi về những câu hỏi vừa rồi."
"Không cần phải vậy, hiếm khi học sinh giỏi lại cần tôi chỉ bảo.
Cậu còn chưa rõ chuyện gì không?"
An Bình có hơi do dự, "Có thể nói cho tôi biết anh đang làm gì không?"
"Đi học lưu ban, ăn không ngồi rồi." Mộc Cát Sinh vung tay lên, "Bói toán bán thời gian, khách quen được giảm giá."
"Được rồi." An Bình đã quen với việc người này nói nhảm, "Nói chung là lần này cảm ơn anh, có cơ hội tôi sẽ đến đưa bài tập cho anh lần nữa."
"OK." Mộc Cát Sinh cười nói: "Nhớ mang theo thẻ học sinh, vé vào cửa được giảm nửa giá."
Hai người tách ra ở cổng trường, buổi sáng nắng dịu, nhưng Mộc Cát Sinh vẫn khó chịu nhìn bầu trời, mượn ô từ phòng bảo vệ rồi che ô thong dong đi dạo về phố Thành Tây.
Phố Thành Tây là phố cổ, giờ này đã có ông cụ bày sẵn một bàn cờ bên đường.
Mộc Cát Sinh đứng bên cạnh xem một lúc, chỉ điểm giúp ông cụ thắng một ván, sau đó đi vào một nhà hàng, "Có ai không?"
Đây là một nhà hàng lẩu có mặt tiền rộng, trang trí theo phong cách cổ.
Nhà hàng lẩu rất ít khi mở cửa vào buổi sáng, trong hai tầng lầu rộng lớn không có ai trả lời lại.
Tuy nhiên Mộc Cát Sinh lại không hề coi mình là khách, tự vào bếp nấu nước lẩu, bày ra một bàn thức ăn lớn.
Sau đó, y lại lấy cốc sắt tráng men ngâm trà Bích Loa Xuân, đốt lửa đun bếp, khói bốc nghi ngút.
Y nấu một nồi lẩu uyên ương, nửa âm nửa dương, một bên non xanh nước biếc một bên sông đỏ rực, làn khói bốc lên trong phòng càng ngày càng dày.
Lúc nồi mở ra, Mộc Cát Sinh cầm đũa phẩy khói trắng trên mặt bàn, phía đối diện nồi lẩu uyên ương chợt xuất hiện một bóng người, không biết đối phương đã ngồi đó từ khi nào, giờ đang nhúng móng giò vào trong nồi lẩu cay.
"Ông không thấy phiền hả, gọi tôi về là lại có chuyện gì?" Người nọ gặm chân giò trong miệng nói không rõ tiếng, giọng nói giống như của một thiếu niên, "Rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi tìm việc mà làm đi, đừng có mà suốt ngày gọi người ta tới sai bảo."
"Con gái à, con vừa đi đâu thế?" Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm ôm cốc sắt, "Thu tiền thuê nhà sao? Gần đây giá đất Phong Đô tăng chưa?"
"Chết tiệt ông đừng có gọi tôi là con gái!" Đối phương nổi khùng, "Có quỷ mới là con gái của ông!"
"Được thôi, con nhóc này." Mộc Cát Sinh thản nhiên đổi cách xưng hô, "Dạo gần đây con đang bận gì vậy?"
"Con nhóc cũng không được! Mà tôi làm gì thì liên quan gì đến ông?"
"Con gái yêu của cha ngoan nào, sao con lại tức giận đến thế.
Ở độ tuổi này của con là sẽ mắc bệnh tuổi dậy thì đấy, không phải thời kỳ mãn kinh đâu." Mộc Cát Sinh nhấp ngụm trà, "Hôm nay ta không chỉ đến chơi hóng mát, mà còn có chuyện muốn nói con hãy lắng nghe, đừng làm trễ giờ ngủ của cha con."
"Chết tiệt ông——" Đối phương có vẻ rất tức giận muốn lật bàn lên, nhưng vừa mới đứng lên thì Mộc Cát Sinh đã nhanh miệng nói: "Trung học Phổ thông số 1 xuất hiện khe hở Tam Đồ."
"Khe hở Tam Đồ? Chẳng phải thứ đó ở khắp mọi nơi sao? Trong khe nứt âm dương đầy." Đối phương thoáng dừng lại, "Ý ông là gì?"
"Có học sinh đi lạc vào khe hở Tam Đồ."
Giọng nói của đối phương đột nhiên lớn hơn: "Hả?!"
"Cái tật xấu một tí là kích động này của con thực sự cần phải sửa." Mộc Cát Sinh giơ tay lên, "Đừng hoảng hốt, người cha anh minh thần võ của con đã cứu người ra rồi."
"Khe hở Tam Đồ rất phổ biến, nhưng về cơ bản người bình thường không thể đi lạc vào đó.
Ta – cha của con đã điều tra ra được, học sinh đi lạc không có gì đặc biệt, là người bình thường thực sự."
Mộc Cát Sinh gõ vào cốc sắt, "Ngoài ra chỉ có một khả năng, chính là năng lượng của khe hở Tam Đồ đã trở nên mạnh hơn.
Nhưng khe hở Tam Đồ nằm trong khe nứt âm dương, không bị thứ khác quấy nhiễu, đây vốn là thứ ổn định nhất nhưng bây giờ lại xuất hiện biến động —— Chắc con cũng hiểu điều này có nghĩa là gì."
Thiếu niên nói trầm giọng, "Trấn Sơn Quỷ suy yếu rồi."
"Vật kia đã trấn giữ gần một trăm năm, đã rất lâu rồi." Mộc Cát Sinh nói: "Cứ bình tĩnh, con thu tiền thuê nhà xong thì nhớ nhân tiện đi xem, có vấn đề thì sửa, còn thật sự không dùng được thì đổi cái khác.
"
"Ông nói thì đương nhiên bình tĩnh rồi, đây cũng không phải là thay ống nước đâu!" Đối phương cắn răng, "Tại sao chuyện gì ông cũng nói đơn giản như vậy hả?"
"Nếu không thì sao? Chẳng lẽ cha phải rớt nước mắt nước mũi dặn dò con chú ý cẩn thận sao?" Mộc Cát Sinh nói được nửa chừng thì chợt hiểu ra, "À cha hiểu rồi, con muốn làm nũng thì cứ nói thẳng đi." Nói xong y dang rộng hai tay ra, "Con gái qua đây, để cha ôm một cái nào, cha nhớ cục cưng chết đi được"
"..." Thiếu niên đứng hình, há miệng ra rồi lại khép lại, cuối cùng khó khăn lắm mới thốt ra một câu, "Vô sỉ!"
"Không muốn ôm thì thôi, sao lại nói chuyện với cha con thế." Mộc Cát Sinh thản nhiên vỗ một cái lên đầu đối phương, sau đó quay người đi xuống lầu, "Đồ ăn trên bàn đóng gói lại cho ta, rồi đưa một set lẩu đến miếu Thành Hoàng nhé."
Thiếu niên muốn tránh mà không tránh được, bị Mộc Cát Sinh vỗ làm lảo đảo một bước, phẫn nộ nói: "Ông nằm mơ đi!"
"Ta đã đặt trên app rồi, cha con là hội viên cấp sáu đấy." Giọng nói của Mộc Cát Sinh vọng lên từ tầng dưới, "Không thích đưa à, không đưa thì ta sẽ viết đánh giá kém cho tiệm của con."
Thiếu niên dường như đã bị Mộc Cát Sinh chọc tức đến sôi máu, đứng tại chỗ chửi rủa suốt ba phút, sau đó cứng nhắc cúi xuống, lấy ra một đống hộp đóng gói ở dưới gầm bàn.