66. Chương 66

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đài tế trời.
Mộc Cát Sinh nhìn bóng lưng cách đó không xa, khẽ thở dài một tiếng.
Năm xưa khi gieo quẻ bói vận nước, y đã lo nghĩ rất nhiều điều. Nếu nói Tùng Vấn Đồng là người khiến y yên tâm nhất thì Sài Thúc Tân chính là người khiến y không yên lòng nhất.
Tùng Vấn Đồng có thể liều cả tính mạng giúp y đối đầu với âm binh, và cũng sẽ là người vượt qua nỗi đau nhanh nhất sau khi y chết. Hắn tựa như lưỡi đao sắc bén không bao giờ gỉ sét, luôn tỉnh táo, sáng suốt, không phí hoài một khắc nào.
Mà Sài Thúc Tân thì hoàn toàn trái ngược. Người này nặng lòng, bên ngoài có vẻ không vướng bận gì nhưng thực chất bên trong lại chất chứa đầy chấp niệm.
Trước lúc chết, Mộc Cát Sinh từng nghĩ, Sài Thúc Tân chịu giúp mình, vậy ắt hẳn sẽ theo đến cùng, dẫu tăm tối cũng không quay đầu. Nay đại nghiệp chưa thành mà y đã ngã xuống giữa chừng, người này chắc sẽ tức điên lên mất, không chừng còn rải tro cốt của y xuống sông cho hả giận.
Chỉ có điều, dựa theo truyền thống của phái Thiên Toán, sau khi Thiên Toán Tử qua đời, phải đủ một trăm ngày mới được hỏa táng. Dù hắn có muốn rải tro cốt của mình thì cũng phải chờ qua trăm ngày đó. Đều là người trưởng thành cả, một trăm ngày quá đủ để nguôi ngoai rồi, nếu trăm ngày qua đi mà người này vẫn không buông được thì thôi, kệ hắn vậy.
Tuy nhiên, y thực sự không ngờ người này lại ngoan cố đến thế, cứ đứng sừng sững trên đài tế trời suốt một tháng, canh giữ thi thể y không rời nửa bước. Ngay cả ở trong ảo cảnh, Mộc Cát Sinh nhìn mà cũng thấy ngượng, ước gì có thể nói thẳng với anh Hai rằng: “Các ông mau đem tôi đi thiêu đi, hắn cứ đứng canh mãi thế này thì đâu còn là hận tôi nữa mà giống hệt con trai đang để tang cha vậy.”
Nhưng suốt tháng trời không uống lấy một giọt nước, đến hai mươi tư tấm gương hiếu thảo cũng không có màn hiếu thảo nào cảm động trời đất như hắn. Nhà Thanh diệt vong bao năm rồi, ta không cần ai chôn cùng đâu, mau lui đi.
Tùng Vấn Đồng bước lên đài tế trời, ôm theo một cái hộp.
Sài Thúc Tân quay lưng về phía hắn, đứng yên bất động, một tay vẫn đặt lên quan tài, bên trong là thân xác mặc áo trắng của Mộc Cát Sinh.
Sau khi chết, thi thể của Thiên Toán Tử sẽ không thối rữa, dung mạo vẫn giống như lúc còn sống, trừ phi bị hỏa táng.
Tùng Vấn Đồng nói thẳng vào vấn đề: “Tôi không tới để khuyên anh, anh muốn ở đây canh giữ thì chẳng ai cản, nhưng tôi với anh Ba sắp đi rồi, đến Thừa Tước Đài trên núi Côn Luân.”
Sài Thúc Tân im lặng không đáp, Tùng Vấn Đồng tự mình nói tiếp: “Trước khi gieo quẻ, anh Tư đã đến gặp tôi một lần, giao cho tôi một vài thứ. Tôi xem qua rồi, chắc toàn đồ để lại cho anh.”
Tùng Vấn Đồng đặt hộp xuống đất, xoay người rời đi, chỉ bỏ lại một câu, “Chập tối nay chúng tôi lên đường, muốn đi cùng hay không, tùy anh quyết định.”
Mộc Cát Sinh tiến lại gần, ký ức trước đây vốn không đầy đủ, y cũng rất tò mò muốn biết mình đã để lại gì cho Sài Thúc Tân.
Tùng Vấn Đồng suy nghĩ chu đáo, sợ Sài Thúc Tân không chịu động vào nên đã mở toang hộp ra đặt trên mặt đất, dù không muốn nhìn cũng phải nhìn.
Bên trong là một cuốn sổ ghi chép dày cộp.
Cuốn sổ ghi chép được bọc bằng giấy da bò, trên bìa viết mấy chữ nguệch ngoạc như bùa chú. Mộc Cát Sinh nhìn mãi mới nhận ra đây là nét chữ của chính mình năm xưa, đề một tiêu đề —— «Bệnh học Nội khoa phương Tây».
Hình như y biết đây là thứ gì rồi.
Y vẫn còn nhớ như in những năm tháng đi du học của mình. Hồi ấy, vì thường thư từ qua lại với Sài Thúc Tân nên y hay để ý đến y học phương Tây. Sau đó, tình cờ y được tặng một cuốn sách y khoa, nghe nói là một tác phẩm kinh điển trứ danh, đáng tiếc lại chưa có bản dịch tiếng Việt. Tuy Sài Thúc Tân biết chút tiếng Anh nhưng lại không thông thạo các thuật ngữ học thuật chuyên sâu, gửi về nước cũng vô ích. Khoảng thời gian đúng lúc rảnh rỗi không có việc gì, y tiện tay dịch được hơn nửa cuốn sách.
Sau này về nước, cả chồng bản thảo dày cộp cũng được y nhét vào vali hành lý, vượt biển trở về. Nhưng về rồi bận trăm công nghìn việc, y mãi không có thời gian dịch nốt phần cuối.
Chẳng bao lâu sau khi đám Tùng Vấn Đồng rời đi, Sài Thúc Tân từ từ cúi xuống, cầm cuốn sổ ghi chép lên.
Gió thổi qua đài tế trời, những trang giấy bị thổi tung loạt xoạt, nét chữ có chỗ ngay ngắn có chỗ lại xiêu vẹo. Trên giấy còn loang lổ đủ loại vết ố: màu nâu là cà phê, màu đỏ là rượu vang, còn những vệt nước nhạt màu, có lẽ là lúc y đang dịch dở dang thì gục xuống bàn ngủ quên.
Cuốn sổ nặng trịch được đóng thành một tập dày cộp. Có điều mấy trang cuối toàn giấy trắng, chỉ có một dòng chữ mở đầu viết bằng bút máy——
Dở dang còn chưa vẹn, đợi bút người viết tiếp.
Kẹp giữa đó là một phong bì, một lá thư giới thiệu và một vé tàu đến Mỹ.
“Đó là những gì mình có thể làm.” Mộc Cát Sinh thầm nghĩ.
Trước khi chết, chắc hẳn y đã suy tính đến chuyện thu xếp ổn thỏa cho Sài Thúc Tân. Đối phương từng giúp y chống lại âm binh, ắt đã đắc tội với Dược gia. Với tính tình của người này, con đường phía sau e rằng sẽ gặp nhiều chông gai. Trong nước quá loạn lạc, đôi tay của người thầy thuốc không nên dính thêm máu nữa. Giờ đây, nửa thế giới ngoài kia cũng đang chìm trong chiến tranh, châu Âu thì rối ren khôn cùng, nơi tốt nhất để đi chính là nước Mỹ.
Lá thư giới thiệu ấy được y nhờ một bạn quen hồi du học viết giùm. Sau này người bạn nọ giảng dạy tại Đại học Duke, nơi có khoa y hàng đầu nước Mỹ, thậm chí cả thế giới, đó sẽ là một nơi rất thích hợp với Sài Thúc Tân.
“Chặng đường đời về sau mình lo liệu cũng khá chu đáo nhỉ.” Mộc Cát Sinh gật gù, tự thấy khá chu đáo. “Có lẽ Sài Thúc Tân sẽ không rải tro mình nữa đâu.”
Chỉ thấy Sài Thúc Tân chớp mắt thật chậm rồi bắt đầu ho khan, khiến Mộc Cát Sinh giật mình. Đây là âm thanh đầu tiên mà đối phương phát ra trong suốt cả tháng.
Tiếng ho khan xé lòng, một khi đã khởi phát thì không sao ngừng nổi. Mộc Cát Sinh vội vàng bước tới đỡ hắn, song thứ y chạm vào chỉ là một bóng hình mờ ảo. Cuối cùng Sài Thúc Tân đưa tay che miệng, ngồi sụp xuống nơi nền đất. Hắn khẽ nhắm nghiền mắt, hồi lâu sau vẫn chẳng chịu mở ra.
Hắn cuộn mình bên cạnh quan tài rất lâu. Trong quan tài, áo trắng tinh khôi như tuyết phủ, còn hắn tựa như tuyết đọng vừa tan, hóa thành một pho tượng đá bất động, lặng lẽ đứng sững ở đó.
Chập tối, Ô Tử Hư và Tùng Vấn Đồng đứng trước cửa núi Bồng Lai. Hai bên bậc thềm dài là những cây tùng già mọc sừng sững, san sát nhau. Xa xa có bóng người chậm rãi bước về phía họ.
Ô Tử Hư thở phào nhẹ nhõm: “Hắn tới rồi.”
Có lẽ vì cơ thể kiệt quệ mà sắc mặt của Sài Thúc Tân trông rất tái nhợt. Hắn hơi cúi người với Tùng Vấn Đồng, giọng nói khàn đặc: “Cảm ơn.”
“Khỏi khách sáo, đó vốn dĩ là thứ anh Tư để lại cho anh.”
“Từ Bồng Lai đến Côn Luân mất chừng mười ngày, anh chịu nổi không?” Ô Tử Hư lo lắng nhìn sắc mặt Sài Thúc Tân rồi quay sang nói với Tùng Vấn Đồng: “Hay là tôi cứ gọi một cỗ kiệu ma nhé, không được nữa thì dùng trận Thu Địa vậy.”
“Kiệu ma sẽ kinh động tới Phong Đô, còn trận Thu Địa đều do Bồng Lai quản lý.” Tùng Vấn Đồng đáp: “Dù rằng chuyện chúng ta đến tộc Chu sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, nhưng trước khi bị phát giác thì càng kín đáo càng tốt, kéo dài được chừng nào tốt chừng nấy.”
“Không cần lo cho tôi đâu.” Sài Thúc Tân xua tay, lấy ra một chuỗi hạt màu đỏ tươi và đưa nó cho Ô Tử Hư.
“Cái này là…?” Ô Tử Hư nhìn chuỗi hạt trong tay, xoa nhẹ một hồi rồi chợt sững lại.
Sài Thúc Tân ho khan một tràng: “Đây là di cốt của Thái Tuế.”
Ngày ấy khi Ô Nghiệt qua đời tại chùa Bạch Thủy, lửa dữ từ trời cao giáng xuống, thi thể cháy rụi, cuối cùng chỉ còn sót lại một chuỗi hạt máu đỏ tươi.
Sài Thúc Tân im lặng một lát, nhìn Tùng Vấn Đồng: “Tôi muốn nhờ anh giữ hộ tôi một thứ.”
Tùng Vấn Đồng đưa tay: “Đưa đây, nói nhiều quá.”
Nhưng vừa nhận lấy, hắn lại nhíu mày: “Anh chắc muốn giao nó cho tôi hả?”
Đó là cuốn sổ mà Mộc Cát Sinh để lại cho Sài Thúc Tân, Tùng Vấn Đồng đã từng thấy nó trong hộp.
Sài Thúc Tân gật đầu: “Nếu bốn mươi chín ngày sau không có tin tức gì của tôi thì hãy đốt nó đi.”
“Anh không đi cùng chúng tôi ư?”
“Tôi cần phải đến một nơi.” Sài Thúc Tân nói: “Nếu không đi ngay sẽ không kịp nữa.”
Tùng Vấn Đồng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Sài Thúc Tân, hàng mày nhíu chặt.
Ô Tử Hư lo lắng: “Nhưng thân thể anh…”
“Anh Ba, đừng nói nữa.” Tùng Vấn Đồng đột ngột cắt ngang lời anh, giơ cuốn sổ trong tay lên với Sài Thúc Tân: “Được, vậy tôi chờ. Bốn mươi chín ngày sau tại Thừa Tước Đài núi Côn Luân, nhớ tới lấy.”
Nói rồi quay người bỏ đi.
“Sao thế được?” Ô Tử Hư bất lực với cả hai, nắm chặt cổ tay Sài Thúc Tân, hét lên với Tùng Vấn Đồng: “Anh Hai, khuyên hắn đi chứ!” Nhưng rồi anh sững sờ ngay tại chỗ.
“Đừng lằng nhằng nữa!” Tùng Vấn Đồng quát lớn: “Đi thôi!”
Mộc Cát Sinh lặng người đi.
Đầu tiên là cái chết của Thái Tuế Ô Nghiệt.
Mộc Cát Sinh tỉnh lại sau vài thập kỷ chết đi sống lại, khi ấy Âm Dương gia đã lập bài vị cho Thái Tuế Ô Nghiệt trong nhà thờ tổ, nhưng không ai nói rõ Thái Tuế đã qua đời như thế nào. Hồi Ô Tử Hư còn sống cũng né tránh chẳng hề nhắc đến chuyện này.
Điều duy nhất Mộc Cát Sinh nắm chắc chính là việc Thái Tuế mất tích sau cuộc bạo động của âm binh. Hơn nữa, trong nhà thờ tổ Âm Dương gia cũng không thờ phụng chuỗi hạt máu của Ô Nghiệt mà chỉ tuyên bố ra ngoài rằng tro cốt đã tan biến.
Thực ra những năm gần đây, y vẫn ôm hy vọng mong manh, chỉ cần chưa thấy xác thì người đó vẫn có thể còn sống.
Bà lớn Thái Tuế, mỹ nhân gây nghiệp, tuy Ô Nghiệt đã hao tổn hết tu vi trong trận âm binh bạo động nhưng tuyệt đối sẽ không chỉ vì thế mà chết được.
Song giờ đây, trong ảo cảnh này, những chuyện cũ như từ không gian khác ùa về, để y tận mắt nhìn thấy Sài Thúc Tân giao chuỗi hạt máu cho Ô Tử Hư.
Cao tăng viên tịch kết xá lợi, Thái Tuế hồn tan, chỉ còn lại huyết hồng.
Ô Nghiệt đã chết thật rồi.
Dựa theo đoạn ký ức nơi ảo cảnh, có lẽ chính Sài Thúc Tân là người đã thu thập di cốt của Ô Nghiệt, thời điểm chắc là sau trận âm binh bạo động, trước khi đến Bồng Lai.
Tuy trấn áp âm binh là một việc cực kỳ nguy hiểm, nhưng Mộc Cát Sinh hoàn toàn không tin Ô Nghiệt sẽ chết vì chuyện đó. Ngược lại, sau khi thành bị thất thủ, Ô Nghiệt rất có thể vẫn còn sống.
Mộc Cát Sinh day day sống mũi, cố sức hồi tưởng cảnh tượng năm đó. Khi tường thành sụp đổ, y hình như đã che chắn cho Sài Thúc Tân… rồi sau đấy, chính là lúc y tỉnh lại ở Bồng Lai.
Hẳn là Sài Thúc Tân đã mang y đến Bồng Lai. Lần theo hướng suy luận này, suy ra sau khi thành bị thất thủ, Sài Thúc Tân và Ô Nghiệt chắc chắn đã gặp nhau, mà khi ấy Ô Nghiệt còn sống.
Họ gặp phải chuyện gì? Ô Nghiệt chết thế nào? Âm binh đã bị trấn áp, với sự thông minh của hai người họ chắc chắn sẽ không ngu ngốc đến mức quay sang phản công quân địch trong thành. Vậy còn thứ gì có thể giết chết Ô Nghiệt đây?
Mộc Cát Sinh dứt khoát ngồi xuống ngay tại chỗ, cẩn thận nghiền ngẫm từng chi tiết trước đó. Dĩ nhiên, cách đơn giản nhất là chờ đến lúc ra khỏi ảo cảnh thì hỏi thẳng Sài Thúc Tân là được, nhưng trực giác lại mách bảo rằng: chuyện này, y phải tự mình tìm ra câu trả lời.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Dù bao năm qua, từ Linh Xu Tử trở thành La Sát Tử, nhưng một khi hắn đã hạ quyết tâm giấu diếm chuyện gì thì có nghẹn chết cũng không hé răng nửa lời.
Cũng không biết những năm y vắng mặt, anh Hai và anh Ba đã sống cùng Sài Thúc Tân thế nào… Khoan đã, Mộc Cát Sinh đột nhiên nhận ra một điều.
Âm binh bạo loạn, các vị Chư Tử thương vong nặng nề. Để cứu Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư, y buộc phải gieo quẻ bói vận nước, nhờ đó mới xin được thuốc từ Bồng Lai.
Nhưng còn bản thân y thì sao? Ai đã cứu y? Anh Hai, anh Ba đều bị thương nặng, thế sao y lại bình an vô sự như vậy?
Khi tường thành sụp đổ, y liều mình che chắn cho Sài Thúc Tân, trong lòng đã ôm chí quyết tử. Tường thành đổ ập, tạo thành thương thế nặng đến mức khó lòng sống sót.
Ấy vậy mà y lại bình an tỉnh lại ở Bồng Lai.
Mộc Cát Sinh chợt nhớ đến lời Họa Bất Thành từng nói với y sau khi tỉnh dậy ——
“Trước đây ta đã nói, có đôi khi cái giá của sự ngông cuồng cũng không đơn giản chỉ là máu và nước mắt bên ngoài, muốn tranh mệnh với trời, vậy cậu phải chuẩn bị sẵn sàng đi.
Người trong cuộc thì thường u mê. Điều cậu biết còn ít lắm.”
Lúc ấy, y đã cảm thấy đối phương đang ám chỉ điều gì nhưng nghĩ mãi không ra. Khi đó bên cạnh y chỉ có một mình Sài Thúc Tân, hơn nữa sắc mặt của hắn vô cùng nhợt nhạt. Y vẫn luôn cho rằng chính Sài Thúc Tân đã làm gì đấy để cứu mình.
Nhưng Sài Thúc Tân một mực phủ nhận.
Về sau, khi y đánh cược cả mạng sống để tính vận nước, nên mới cho rằng cái giá mà Họa Bất Thành nói đến chính là sinh mệnh của y. Giờ nghĩ lại, hóa ra không chỉ có như vậy.
“Tiên sư nó, đáng lẽ ngay từ đầu mình không nên tin lời gã.” Mộc Cát Sinh thầm nghĩ.
Y biết trong truyền thừa của Dược gia có cấm thuật “lấy mạng đổi mạng”. Ngày trước, y vẫn tưởng Sài Thúc Tân đã dùng cách này để cứu mình sống lại sau khi chịu thiên phạt. Nhưng xem ra hoàn toàn không phải thế —— mẹ kiếp, hắn rất có thể đã đổi mạng cho mình trước cả khi mình bói vận nước.
Hoặc nói đúng hơn, y đã chết không chỉ một lần. Sau khi thành bị thất thủ, y đã bỏ mạng rồi và Sài Thúc Tân đã đổi mạng để kéo y về.
Thuật đổi mệnh của Dược gia vốn là bí thuật cấm kỵ. Thành lũy sụp đổ, bản thân Sài Thúc Tân cũng bị thương nặng, ắt sẽ không thể tự mình hoàn thành toàn bộ nghi thức ấy —— Không còn nghi ngờ gì nữa, Ô Nghiệt đã giúp hắn.
Và đây có lẽ chính là nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của Thái Tuế.
Cũng là lý do vì sao Sài Thúc Tân lại giữ hạt máu của Ô Nghiệt.
Mộc Cát Sinh đột nhiên không dám nghĩ tiếp nữa.
Y biết Sài Thúc Tân luôn giấu mình vài chuyện, nhưng y không biết đằng sau sự im lặng đó là quá khứ nặng nề đến vậy.
Song một khi dòng suy nghĩ đã được khơi thông, đủ loại ký ức như nước lũ tràn về. Nếu Sài Thúc Tân đã từng giúp y kéo dài mạng sống trước lúc bói vận nước, vậy những lần sớm hơn nữa thì sao?
Mộc Cát Sinh chợt nhớ tới giấc mơ mình từng gặp từ nhiều năm trước.
Trong mơ, tiền giấy bay tán loạn như tuyết, y nghe thấy tiếng ca tế.
Y vẫn luôn nghĩ đó là giấc mơ báo trước của Thiên Toán Tử, dự báo trận âm binh bạo động sắp tới, nhưng lời ca của người áo trắng trong mơ lại khác với người gõ mõ ở Thành Tây Quan.
Hồn ơi về đây ——
Thái Tuế Ô Nghiệt tiêu hao năm trăm năm tu vi mới chuyển dời được tai kiếp của âm binh. Đêm đó y gặp phải âm binh tại thang Âm Dương, vốn chết chắc rồi. Vậy mà chỉ sau bảy ngày ngắn ngủi, y đã tỉnh lại.
Khi tỉnh lại, Ô Nghiệt chèo thuyền đưa y về. Lúc đó bà nói: “Mấy ngày trước ngươi chiến đấu với âm binh, trong gang tấc hiểm trở đóng được thang Âm Dương lại, nhưng hai bên chênh lệch sức lực quá lớn, ngươi không biết lượng sức, cuối cùng trọng thương mà chết.
… thằng nhóc Dược gia kia tự mình trị thương cho ngươi, nên ngươi mới khỏe nhanh như vậy. Chứ nếu không e là mất nửa năm hoặc có khi lâu hơn ngươi cũng không thể xuống được giường đâu.”
Hồi ức tràn về như sóng núi, dĩ vãng cuộn tới tựa triều dâng.
Tuy Dược gia có truyền thừa là thuật đổi mệnh nhưng không phải ai cũng có thể thi triển, càng không thể dùng hết lần này đến lần khác. Sài Thúc Tân vì y mà đổi mệnh nhiều lần như vậy, e rằng tuổi thọ của chính bản thân hắn cũng không còn lại bao nhiêu.
“Mình thật chẳng ra gì.” Mộc Cát Sinh thầm trách.
Y không dám nghĩ, khi xưa Sài Thúc Tân đã nhìn y bói vận nước với tâm trạng thế nào. Đêm đó, lúc y nói lời từ biệt, Sài Thúc Tân hiếm thấy vẻ mất kiểm soát, dường như có điều gì đó sắp sửa tuôn ra nhưng rồi lại bị hắn ghìm xuống.
Sài Thúc Tân hiểu, dù có cho y biết chân tướng, Mộc Cát Sinh vẫn sẽ dùng mạng mình đổi lấy đường sống cho Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư. Nói nhiều chẳng có ích gì, chỉ khiến y chết không được yên lòng.
Khó có được một lần Mộc Cát Sinh để mình rơi vào cơn hoang mang như này, não bộ của y vẫn đang hoạt động hết tốc lực nhưng tâm trí thì đã hoàn toàn tê liệt.
“Khỉ thật, mình nợ hắn nhiều quá rồi, dù có tìm được hết bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ cũng không đủ mà trả.”
Thảo nào Sài Thúc Tân lại giao cuốn sổ cho Tùng Vấn Đồng giữ hộ, thảo nào Ô Tử Hư vừa nắm cổ tay Sài Thúc Tân liền biến sắc, thảo nào Tùng Vấn Đồng lại dứt khoát quay đầu bỏ đi.
Thì ra, hắn đang dặn dò hậu sự.
Mộc Cát Sinh hiếm khi gặp phải chuyện không thể nghĩ thông —— Nếu những hy sinh hết lòng hết dạ ấy xảy ra ở thời điểm hiện tại, y cũng chẳng lấy làm lạ. Dẫu sao mấy chục năm sát cánh bên nhau, tình nghĩa giữa hai người đã vượt xa danh xưng “anh em” hay “tình thân” để diễn tả hết. Nó giống như một mối duyên định mệnh, sống chết có nhau, cả hai đều là người duy nhất có thể gửi gắm tất cả cho đối phương.
Nhưng quay ngược về mấy chục năm trước, y và Sài Thúc Tân cũng chỉ là bạn bè, cùng lắm coi là một người bạn thân thiết. Cớ sao đối phương lại hy sinh đến mức vậy?
“Chờ chút.” Mộc Cát Sinh chợt nhận ra có gì đó không ổn, “Người này định đi đâu tiếp đây?”
Ngay bản thân Sài Thúc Tân cũng không chẳng sống được bao lâu, vậy hắn đã làm cách nào để kéo y từ cửa tử trở về lần nữa?
Cảnh tượng trong ảo cảnh xoay chuyển vùn vụt, chỉ thấy Sài Thúc Tân rời khỏi Bồng Lai, đi một mạch về phía Nam, cuối cùng trở lại thành cổ.
Thành cổ đã rơi vào tay giặc từ lâu, hắn về làm gì cơ chứ? Về nơi chôn rau cắt rốn sao?
Đêm khuya không sao không trăng, phố xá chìm trong bóng đêm mịt mù, Sài Thúc Tân lảo đảo từng bước, đi đến một ngã ba.
Khung cảnh xung quanh quá đỗi quen thuộc với Mộc Cát Sinh, y nhìn bóng lưng Sài Thúc Tân, bỗng nảy ra một suy đoán điên rồ đến cực độ.
Chỉ thấy đối phương lấy một viên châu đỏ như máu từ trong ngực áo ra, đó chính là hạt máu của Thái Tuế Ô Nghiệt. Hắn đã đưa cả chuỗi cho Ô Tử Hư nhưng vẫn tự mình giữ lại một hạt.
Hạt máu được đặt ở chính giữa ngã ba, Sài Thúc Tân cắn rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên hạt châu, sau đó vẽ một trận đồ vô cùng phức tạp xung quanh.
Chỉ trong chốc lát, gió thổi lên từ mặt đất, không gian bị xé toạc thành một khe nứt sâu không thấy đáy. Luồng gió tà rít gào dữ dội mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc tràn ra bốn phía.
Hắn lại dám mở thang Âm Dương thêm một lần nữa.
Mộc Cát Sinh sải bước lao nhanh về phía trước định túm lấy hắn, nhưng tay y chỉ chạm vào một bóng hình hư ảo.
Y trơ mắt nhìn Sài Thúc Tân nhảy xuống.