70. Chương 70

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mơ, máu nhuộm đỏ bất tận, lửa thiêu rụi cả núi rừng xanh tươi.
Mộc Cát Sinh ngồi bên cửa sổ một hồi lâu mới dám chắc mình thực sự đã tỉnh khỏi ảo giác.
Mọi chuyện trong ký ức cứ ngỡ đã cách biệt cả đời người –– y và Sài Thúc Tân đã ở trong thang Âm Dương rất lâu cho đến khi đám Tiểu Phong Tử trở thành những âm binh đầu tiên. Sau đó, Sài Thúc Tân lại mở thang Âm Dương lần nữa, lúc này hai người mới rời đi.
Y cứ nghĩ Sài Thúc Tân sẽ lập tức lên đường tới Côn Luân, gặp gỡ lão Nhị và lão Tam, nào ngờ hắn lại rẽ hướng sang Bồng Lai. Ban đầu, Mộc Cát Sinh tưởng hắn muốn đến dự lễ hỏa táng xác mình nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược.
Thứ bị hỏa táng không phải xác y mà là toàn bộ Bồng Lai.
Từ khoảnh khắc bước qua cổng núi, Sài Thúc Tân dường như đã mất hết lý trí, đánh đệ tử của phái trọng thương, châm lửa đốt núi, con đường núi dài dằng dặc loang lổ đầy máu, hệt như một thang Âm Dương thứ hai. Hắn ra tay tàn bạo nhưng lại vô cùng bình tĩnh, các đệ tử Bồng Lai giao đấu với hắn đều hốt hoảng bỏ chạy, mình đầy thương tích, nhưng lạ thay không một ai thiệt mạng.
Cho đến khi Họa Bất Thành ra tay.
Trường Sinh Tử đối đầu La Sát Tử, hai người giao chiến suốt một ngày một đêm, Bồng Lai hóa thành biển lửa, mây gió đổi màu, trời đất như bị lật úp.
“Đệ tỉnh rồi.”
Có người đẩy cửa bước vào, áo xanh cùng phất trần, chính là Lâm Quyến Sinh.
Mộc Cát Sinh nhìn người trước mặt, thoáng chốc vẫn chưa hoàn hồn.
Trong cảnh tượng cuối cùng của ảo giác, Họa Bất Thành rơi xuống biển sâu, Sài Thúc Tân giẫm lên những vết máu trên bậc thang dài đi xuống dưới núi, bên dưới chỉ có một người chặn hắn lại trước cổng.
Sài Thúc Tân nhìn Lâm Quyến Sinh cầm kiếm đứng đó, lắc đầu, bình thản nói: “Tôi không giết anh.”
Mà đáp lại hắn chỉ có tiếng gió rít qua lưỡi kiếm.
“Đệ tỉnh rồi.” Lâm Quyến Sinh bưng một bát thuốc, đưa cho Mộc Cát Sinh, “Đệ đã ngủ mê man mấy ngày liền.”
Mộc Cát Sinh vẫn đang thất thần, lâu sau mới hỏi: “… Hắn không giết huynh à?”
Động tác của Lâm Quyến Sinh khựng lại, anh cười khổ: “Xem ra đệ biết cả rồi.”
Lâm Quyến Sinh kể lại từng chuyện đã xảy ra những ngày qua. Ngày ấy Thận Lâu sụp đổ, trong lúc nguy cấp, anh chỉ có thể đưa vội Mộc Cát Sinh ra khỏi cõi Thủy Thiên trước, và vì Mộc Cát Sinh vẫn hôn mê chưa tỉnh, anh tạm thời sắp xếp cho y ở tại Bồng Lai.
“Đệ ngất đúng lúc quá, nên ta đoán trong giáp cốt Bàn Canh có thứ gì đó.” Lâm Quyến Sinh lấy ra một vật, giao cho Mộc Cát Sinh, chính là giáp cốt Bàn Canh lấy ra từ Thận Lâu hôm đó. “Ta đã thử vài cách, phát hiện trên đó có dấu vết của ảo giác còn sót lại.”
“Ta mơ thấy chút chuyện năm xưa.” Mộc Cát Sinh nói, “Đều là những chuyện xảy ra sau khi ta chết.”
Lâm Quyến Sinh thở dài: “Quả nhiên.”
“Vậy… Tam Cửu Thiên không giết huynh sao?”
“Không.” Lâm Quyến Sinh lắc đầu, “Nhưng lúc ấy, ta làm sao là đối thủ của La Sát Tử được. Sau khi bị thương nặng, ta phải nghỉ ngơi dưỡng thương nhiều năm. Trong thời gian đó, Bồng Lai cũng dần dần phục hồi. Đến khi vết thương lành hẳn, xuất quan liền thừa kế vị trí Trường Sinh Tử.”
“Ta vốn không định nói cho đệ biết.” Anh khẽ nói: “Toàn chuyện xưa đã qua rồi.”
Mộc Cát Sinh im lặng một lúc, chậm rãi nói: “Sự truyền lại của Linh Xu Tử bị mất đi là vì Tam Cửu Thiên mang trên mình lời nguyền trời phạt, và chính điều đó đã khiến Thất Gia Chư Tử sa sút.”
Lâm Quyến Sinh sửng sốt, “Đệ nghe ai nói?”
“Chuyện này không quan trọng.” Mộc Cát Sinh lắc đầu, nhìn Lâm Quyến Sinh, nói: “Sư huynh, huynh nói thật với ta.”
“Sở dĩ, Tam Cửu Thiên phải mang lời nguyền trời phạt là vì hắn đã làm một việc trái với lẽ trời –– việc đó chính là giết Trường Sinh Tử phải không?”
Lâm Quyến Sinh trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức câu trả lời đã rõ như ban ngày.
Mộc Cát Sinh thở dài: “Ta hiểu rồi.”
“Đệ có thể chất đặc biệt, lại vừa thoát khỏi ảo giác, cần được nghỉ ngơi dưỡng sức.” Lâm Quyến Sinh nói: “Tạm thời, đệ cứ ở lại Bồng Lai một thời gian đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.”
“Ta cũng muốn nghỉ ngơi chứ, chỉ là còn quá nhiều việc phải làm.” Mộc Cát Sinh vịn khung cửa sổ đứng dậy, “Thận Lâu sụp đổ, Thất Gia Chư Tử chắc chắn sẽ hỗn loạn. Lớp hậu bối còn quá trẻ, ta không thể vắng mặt được.”
“Băng dày ba thước không phải do cái lạnh một ngày, Thất Gia Chư Tử suy tàn cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai.” Lâm Quyến Sinh thở dài, “Đệ đã làm đủ nhiều rồi.”
Mộc Cát Sinh không đáp, y đẩy cửa ra, chỉ thấy núi non phủ đầy tuyết trắng trước mắt.
Lúc này y mới nhận ra đây là Kiếm Các.
“Đệ chưa từng tới đây, Kiếm Các tuy mang chữ kiếm trong tên nhưng ban đầu vốn chỉ cất giữ toàn là sách.” Lâm Quyến Sinh bước đến bên cạnh y, “Về sau Bồng Lai cháy lớn, sách bị thiêu rụi mất không ít, số còn lại đều được dời đến Tàng Kinh Các.”
“Sách trong Tàng Kinh Các mênh mông như biển, chắc hẳn là nơi đệ sẽ thích.” Lâm Quyến Sinh nói: “Đệ vẫn chưa thăm thú hết Bồng Lai đâu nhỉ, nay có dịp, ta dẫn đệ đi dạo một vòng.”
Mộc Cát Sinh lắc đầu, “Không cần đâu.”
Mặc dù y chưa từng đặt chân đến nhưng đã ngắm nhìn qua từng nơi.
“Sư huynh.” Mộc Cát Sinh quay người, nhìn Lâm Quyến Sinh, “Đánh với ta một ván cờ đi.”
Đã bao lâu rồi bọn họ không đánh cờ cùng nhau? Tám mươi năm? Hay chín mươi năm? Mộc Cát Sinh đặt một quân cờ xuống, nhớ lại năm xưa mình thay sư phụ gỡ ván cờ tàn, hôm ấy y thắng sát nút nửa mục, thế là Tùng Vấn Đồng buộc phải làm thịt con gà mình vất vả nuôi, còn Sài Thúc Tân xuống phụ bếp, làm một nồi canh gà hầm bao tử heo.
Đó là ván cờ cuối cùng của hai sư huynh đệ bọn họ.
Từ dạo ấy, trăm năm trôi qua, xa cách muôn dặm, thậm chí âm dương cách trở.
“Thực ra trước đây ta vẫn luôn không hiểu tại sao hai người các huynh lại bất hòa.” Mộc Cát Sinh nói: “Còn Tam Cửu Thiên thì chẳng nói năng gì.”
“La Sát Tử có lý do để hận Bồng Lai.” Lâm Quyến Sinh đặt xuống một quân cờ, “Sư đệ à, đệ cũng có lý do để hận ta.”
“Sư huynh, ta tưởng giữa chúng ta không cần nhắc đến điều này nữa.”
“Là ta lỡ lời.” Lâm Quyến Sinh cười nhẹ, “Vậy còn đệ, dự định sau này thế nào?”
Mộc Cát Sinh suy tư một lát, nói: “Ta không biết mình còn sống tiếp được bao lâu, số tuổi thọ còn lại sẽ quyết định ta làm được bao nhiêu việc.”
“Tuy đã đoán trước được cái lời nguyền trời phạt này sẽ rất rắc rối, nhưng ta không ngờ nó lại kinh khủng đến mức ấy, quả đúng là chuyện chỉ có Tam Cửu Thiên mới làm ra được.” Mộc Cát Sinh nói xong thở dài, “Sự truyền lại của Linh Xu Tử bị mất đi, Thất Gia Chư Tử sa sút. Những chuyện này ta sẽ cố nghĩ cách, xem có thể giải quyết được không.”
Lâm Quyến Sinh hơi ngạc nhiên, “Đệ muốn giúp La Sát Tử?”
“Không thì sao?” Mộc Cát Sinh bất đắc dĩ, “Theo quy củ của Thất Gia Chư Tử, những việc hắn gây ra đã bị coi là tội ác tày trời. Ta không giúp hắn thì còn ai làm được đây?”
Nói rồi y lại thở dài, “Bất luận thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
“Sư đệ.” Lâm Quyến Sinh nói: “Đệ phải hiểu, giải trừ lời nguyền trời phạt gần như là chuyện không thể thực hiện được.”
“Ta biết, nên ta sẽ làm hết khả năng của mình.” Mộc Cát Sinh nhìn bàn cờ, bỗng nói: “À phải rồi, nếu thực sự không làm được, ta chết cùng với hắn được không?”
Lâm Quyến Sinh khựng tay, quân cờ rơi “cạch” xuống bàn.
“Ta biết muốn La Sát Tử chết không dễ, nhưng kéo thêm một Thiên Toán Tử chết cùng thì biết đâu lại được. Người đã chết cả rồi, lời nguyền trời phạt sẽ biến mất nhỉ?”
Lâm Quyến Sinh dường như bị câu hỏi ấy làm cho nghẹn lời, hồi lâu sau mới đáp: “Sư đệ, nếu không phải vì tài đánh cờ của đệ vẫn như xưa, ta còn tưởng đệ bị hỏng não rồi đấy.”
Mộc Cát Sinh có chút kinh ngạc, “Vậy cũng không được sao?”
“Vấn đề không phải được hay không.” Lâm Quyến Sinh thoáng chốc không biết nên tìm lời thế nào, “Đệ là Thiên Toán Tử… cớ sao lại đến nông nỗi này chứ?”
“Dẫu rằng La Sát Tử đã từng cứu mạng đệ, nhưng đệ cũng từng giúp hắn rất nhiều, hai bên vốn chẳng còn nợ nần gì nhau.” Lâm Quyến Sinh nói: “Có lẽ đệ vẫn chưa hiểu lời nguyền trời phạt rốt cuộc có nghĩa là gì đâu. Chỉ riêng việc đệ sẵn lòng ra tay giúp hắn đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.”
“Tạm gác lập trường của Thất Gia Chư Tử sang một bên.” Anh hạ giọng, “Đệ là sư đệ của ta, so với người khác, điều ta quan tâm chỉ có tính mạng của đệ thôi.”
“Ta biết sư huynh luôn đứng về phía ta.” Mộc Cát Sinh nói, “Nhưng sau ngần ấy năm, Tam Cửu Thiên thực sự vô cùng quan trọng với ta.”
Lâm Quyến Sinh khẽ sững lại.
“Trừ lão Nhị và lão Tam, cả chặng đường này chỉ có hắn đồng hành cùng ta.”
“Giữa gió tuyết, dù là người dưng cũng có thể đồng hành một đoạn đường.” Lâm Quyến Sinh không đồng ý, “Chỉ mình hắn đơn phương làm mọi chuyện, đệ không thể vì thế mà tự trói buộc mình. Huống hồ giữa hai người cũng chẳng có lời hẹn ước gì.”
“Từng cùng sống cùng chết.” Mộc Cát Sinh chậm rãi đáp: “Còn cần gì phải thề thốt?”
Lâm Quyến Sinh hoàn toàn không còn gì để nói, nhìn Mộc Cát Sinh như nhìn đứa con trai ngốc nhà địa chủ, bó tay hết cách. “… Rốt cuộc La Sát Tử đã cho đệ uống thuốc mê hồn gì vậy?”
“Thuốc hắn sắc đắng ngắt, đến chó còn chê.” Mộc Cát Sinh đặt xuống một quân cờ, “Sư huynh, huynh đừng nhìn ta kiểu đó, biết đâu ta tìm được cách phá giải lời nguyền trời phạt thật thì sao, nãy ta nói chỉ là kế sách cuối cùng mà thôi.”
“… Thôi, ta không nói lại đệ. “Lâm Quyến Sinh nhìn bàn cờ, cuối cùng bỏ cờ nhận thua, “Chuyện lời nguyền trời phạt ta sẽ nghĩ cách, đệ đừng có vội đi chịu chết.”
“Ta biết ngay mà.” Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm chống cằm: “Sư huynh vẫn là tuyệt vời nhất.”
“Gần đây bên ngoài xảy ra nhiều vụ hỗn loạn lắm, lát ta sẽ sai người tổng hợp tin tức rồi gửi cho đệ, đệ tạm thời đừng đi lung tung.”
“Đã biết.” Mộc Cát Sinh vẫy tay, “Tiện thể mang theo chút đồ ăn nhé, ta đói rồi.”
“Ta sẽ xuống nhà bếp xem có món mặn nào không.” Lâm Quyến Sinh thở dài, “Đệ đừng tùy tiện bắt hạc trắng làm gì, thịt nó chẳng ngon đâu.”
Lâm Quyến Sinh dặn Mộc Cát Sinh phải nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng dĩ nhiên y nào chịu nghe lời. Đối phương vừa đi khỏi, y đã lập tức lên kế hoạch xuống núi.
Có điều đường trên Kiếm Các quá dài, từ đỉnh núi đi xuống phải mất ít nhất một ngày một đêm, Mộc Cát Sinh bèn tóm lấy một con hạc trắng, cưỡi hạc đạp gió bay đi.
Y cũng không rời Bồng Lai ngay mà đi khắp nơi thu gom một mớ trước đã. Bảo vật ở Dao Đài này, vàng bạc ở Quỳnh Lâu này, còn tiện tay vơ luôn một cây gậy gãi ngứa trong phòng vị trưởng lão nào đó không biết. Đồ lỉnh kỉnh chất đầy cả bao tải, nặng đến mức hạc trắng suýt không bay nổi.
Bồng Lai có phép cấm, ra thì dễ vào thì khó, dù y là Thiên Toán Tử cũng chẳng thể ra vào tự do, thế nên trước khi đi phải vét cho đủ vốn liếng.
Tuy rằng không rõ tình hình bên ngoài hiện tại ra sao, nhưng dù thời đại nào, tiền cũng là thứ càng nhiều càng tốt.
Chỉ là theo Mộc Cát Sinh nhớ, năm xưa phép cấm ở Bồng Lai còn khá lỏng lẻo, giờ lại nghiêm ngặt thế này chắc là vì vụ Sài Thúc Tân xông vào cổng núi ngày ấy đã để lại nỗi ám ảnh quá lớn cho mọi người.
Đến khi cảm thấy gom cũng kha khá rồi, Mộc Cát Sinh quyết định trước khi đi sẽ ghé qua nhà bếp tìm chút đồ ăn. Không thể đường đường chính chính đi cửa chính, y đành lại dùng chiêu cũ đã lâu không xài –– trộm gà bắt chó, ắt phải trèo tường.
Thế nhưng, có lẽ do quá lâu không luyện kỹ năng, tay chân cũng lóng ngóng hẳn. Mộc Cát Sinh vừa nhảy xuống tường đã đạp trúng một người, “Chết tiệt! Muốn chết à!”
Đối phương là một thiếu niên, mặc trang phục đệ tử Bồng Lai, giọng nói nghe sao thấy quen quen. Mộc Cát Sinh túm lấy cổ áo người đó –– hóa ra là Ô Tất Hữu.
“Thằng nhóc ngốc?”
“Lão già hết thời!”
Ô Tất Hữu vừa thấy y liền hô toáng lên: “Cuối cùng cũng tìm được ông rồi!”
“Sao con lại chạy đến Bồng Lai?” Mộc Cát Sinh buông đối phương ra, “Tìm cha con làm gì?”
Trong tay Ô Tất Hữu còn đang cầm một cái đùi gà, hiển nhiên cũng là đánh lẻ ăn vụng. Cậu ta vội giấu tay ra sau lưng, giả bộ như không ai thấy: “Chết tiệt, tôi tìm ông nửa tháng nay rồi đấy! Có chuyện lớn! Ông mau đi với tôi!”
“Bé mồm thôi, coi chừng người khác nghe thấy bây giờ.” Mộc Cát Sinh quăng bọc đồ ra sau lưng rồi kéo Ô Tất Hữu đi, “Chỗ này đông người, tai mắt khắp nơi, chúng ta đổi nơi khác nói chuyện.”
Hai người chạy đến một góc vắng, Mộc Cát Sinh tiện tay giật luôn cái đùi gà từ tay Ô Tất, vừa gặm vừa hỏi: “Nói đi, tìm ta việc gì?”
Ô Tất Hữu tìm y chắc chắn có chuyện quan trọng, lại còn là chuyện rất gấp, bằng không thằng nhóc này đời nào lại diễn màn lặn lội ngàn dặm tìm cha –– đoạn đường đi đi về về cũng đủ để nó lên cơn dỗi hờn mấy trăm lần rồi.
“Ông mất tích hơn nửa năm!” Ô Tất Hữu nói: “Chẳng thèm báo lấy một tiếng nào! Tôi không đi tìm ông thì tìm ai?” Thiếu niên tức sôi máu, “Ông tỉnh rồi thì sao không về đi?”
“Hôm nay ta mới tỉnh.” Mộc Cát Sinh chỉ vào cái bao to đùng sau lưng, “Đang gói ghém hành lý chuẩn bị về đây này. Nói nghe xem, con vào đây bằng cách nào?”
“An Bình có một tấm ngọc bài của Bồng Lai, có thể giải trừ phép cấm. Tôi tìm ông nửa tháng, đến cả nhà xí tôi cũng lật tung lên hết, rốt cuộc ông ở đâu chứ?”
“Chỗ ta ngủ khá cao, nhanh nhất cũng mất một ngày một đêm mới lên tới đó.” Mộc Cát Sinh chỉ về phía Kiếm Các xa xa, “Với chiều cao của con thì chắc sẽ tốn thời gian hơn nhiều.”
Ô Tất Hữu tức đến nghẹn lời, nắm lấy cổ tay Mộc Cát Sinh kéo y ra ngoài.
“Thằng nhóc à, đi chậm thôi, ăn xong không nên vận động mạnh.” Mộc Cát Sinh nói, “Chúng ta đi đâu đây?”
“Đến Trung học Phổ thông số 1.” Ô Tất Hữu đáp: “Ba tôi có để lại cho ông một thứ ở đó.”