Chương 16: Tối nay không làm đồ ĐỆ NGOAN

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 16: Tối nay không làm đồ ĐỆ NGOAN

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Ninh đưa tiểu đồ đệ từ thanh lâu về Dao Quang điện, còn chưa vào đến sân, đã nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ bên trong.
Tiếng Tông Đại vọng tới: “Tiêu đại gia, quả đào này còn chưa chín đâu, không thể hái được.”
Một tiếng giòn tan vang lên, quả đào bị cắn dở rơi xuống đất: “Đúng thật, chua quá.”
Người bị gọi là Tiêu đại gia chẳng hề tự giác: “Nếu không, ta lại hái một quả nữa?”
Tông Đại mặt mày đau khổ: “Sư tôn sẽ mắng ta.”
Trì Ninh nghe không nổi nữa, bước vào trong: “Ngươi mà còn hái, ta sẽ san bằng toàn bộ cây mai trong Kính Mai trang.”
Tiêu Kính rụt tay đang hái đào lại, thấy Trì Ninh liền vui vẻ nói: “Ngươi rốt cuộc cũng đã trở lại, ta chờ ngươi đến phát chán rồi.”
Tiêu Kính còn chưa lớn tuổi, nhưng lại có tính cách như một lão gia.
Ẩn cư nơi thế ngoại, dáng vẻ phóng khoáng, không gò bó. Hắn sống trong một trang viên trồng đầy cây mai, vào đông ngắm hoa, mùa hè ủ rượu. Chỉ một vò rượu mai đã khiến rất nhiều người từ xa xôi vạn dặm tìm đến xin.
Danh tiếng của trang chủ Kính Mai trang quá lớn, đến nỗi người đời đều đã quên rằng, trước khi ẩn dật, Tiêu Kính nổi danh là một thần y.
Lúc này Tiêu thần y chưa nói hết hai câu đã kéo tay Trì Ninh, vươn hai ngón tay bắt mạch cho hắn.
Trì Ninh bệnh đã lâu, có chút e ngại đại phu, hắn rút tay về: “Ta cũng cho ngươi ăn đào rồi, ngươi tha cho ta đi.”
Tiêu Kính xem mạch xong, vẻ tươi cười trên mặt hoàn toàn biến mất, vung tay áo, bước vào trong phòng.
Trì Ninh dặn dò hai vị đồ đệ đi luyện công, rồi theo Tiêu Kính vào phòng.
Sau khi ngồi xuống, Trì Ninh rót trà cho Tiêu Kính, hỏi: “Tiêu thần y phát hiện ra điều gì?”
Tiêu Kính khoanh hai tay lại, xắn ống tay áo: “Dù sao cũng không phải là hỉ mạch.”
“Đâu chỉ không phải hỉ mạch,” Trì Ninh nói, “Nhìn vẻ mặt của ngươi, chắc là ta không sống được bao lâu nữa.”
“Phi phi phi, nói những lời xui xẻo gì thế.” Tiêu Kính đột nhiên kích động, đứng phắt dậy trách mắng Trì Ninh, “Lúc trước ta đã dặn dò ngươi cái gì? Bớt dùng công pháp, bớt tiêu hao linh lực. Ngươi thì hay thật, không hề quan tâm đến thân thể mình, một chút cũng không để tâm.”
Tiêu Kính cầm chén trà lên uống một ngụm: “Hiện giờ linh lực suy yếu đến mức không thể dò xét được gì, tựa như tấm giấy mỏng ngoài cửa sổ kia, chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể xé nát ngươi.”
Trì Ninh hơi cụp mắt xuống, không rõ biểu cảm: “Ta không muốn sống như một phế nhân.”
Hắn là trưởng lão của Thốc Ngọc, là đệ tử của sư tôn. Tính cách Trì Ninh không cho phép hắn sống dưới sự che chở của người khác, hắn phải là người bảo vệ người khác.
“Tốt, tốt, Trì Vân Thanh ngươi lòng mang đại nghĩa.”
“Ngươi lại kê thêm cho ta chút thuốc đi.” Trì Ninh xoa xoa góc áo, “Biết đâu có thể chuyển biến tốt hơn chút chứ.”
Tiêu Kính cả giận: “Thuốc chỉ trị ngọn không trị gốc, uống một trăm năm ngươi cũng không tốt lên được.”
Trong phòng chìm vào im lặng.
Tiêu Kính đành phải nói ra một biện pháp cuối cùng: “Ngươi vẫn nên nhanh chóng tìm đạo lữ song tu đi.”
Trì Ninh im lặng, hắn đã lừa Cố Lăng Tiêu rằng hắn tu đạo vô tình.
Bị đồ đệ phát hiện mình nói dối, thật mất mặt.
“Nếu ngươi quá kén chọn, tu sĩ nào cũng chướng mắt, chi bằng thử với đồ đệ của ngươi xem sao?” Tiêu Kính nói, “Công pháp của đồ đệ ngươi do một tay ngươi chỉ dạy, linh lực cũng giống nhau, tuy rằng hiệu quả kém hơn song tu, nhưng cũng là một lựa chọn không tệ.”
Nhìn đối phương không nói gì, Tiêu Kính cho rằng Trì Ninh đã động lòng, liền thừa thắng xông lên, nói tiếp: “Tu luyện cùng đồ đệ rất tiện nha, chờ ngươi khỏe rồi, lập tức đổi ý, trở mặt không nhận cũng được mà.”
Trì Ninh: “....... Hoang đường!”
Cố Lăng Tiêu chờ bên ngoài hành lang, bỗng nhiên cánh cửa mở ra, Tiêu Kính bị ném ra ngoài.
Sau khi bị ném ra, cánh cửa phía sau Tiêu Kính đóng sầm lại một tiếng, cửa đóng quá nhanh, còn kẹp cả một góc áo của Tiêu Kính.
Tiêu Kính kéo góc áo ra khỏi khe cửa, vừa thấy Cố Lăng Tiêu liền xấu hổ ho khan một tiếng: “Lăng Tiêu à, ngươi tới gặp sư tôn của ngươi sao?”
“Tiêu trang chủ, ta có một vật, muốn nhờ người xem giúp,” Cố Lăng Tiêu đến gần, từ trong ngực lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ.
Hộp mở ra, một quả đỏ tươi, căng mọng nước lộ ra.
Tiêu Kính mắt sáng lên: “Tang Đô quả, ngươi tìm được ở đâu?”
Tang Đô thụ cực kỳ kén chọn môi trường sống, chỉ mọc ở vách đá cheo leo, nơi linh lực dồi dào. Mười năm mới kết một quả, quả có công dụng phục hồi linh lực, tác dụng phụ là sau khi ăn xong không thể vận chuyển linh lực trong vòng nửa tháng.
Linh lực càng nhiều, tu sĩ càng mạnh. Từ xưa đến nay, ai tìm được Tang Đô quả, nhất định sẽ tìm một nơi vắng vẻ để độc chiếm.
Nhìn thấy thiếu niên trẻ tuổi trước mắt nguyện ý mang Tang Đô quả về, Tiêu Kính trong mắt mang theo vài phần tán thưởng.
Cố Lăng Tiêu giọng điệu khiêm tốn: “Xuống núi tu luyện may mắn tìm được, muốn mang về cho sư tôn. Nhưng ăn xong Tang Đô quả, trong vòng mười lăm ngày sẽ không khác gì người bình thường. Hiện giờ Thiên Diệp phái thế đang lên như vũ bão, sư tôn chắc chắn sẽ không chịu dùng.”
“Không thể chần chừ thêm nữa. Ngươi cứ làm........” Tiêu Kính nhiều mưu nhiều kế, bám vào tai Cố Lăng Tiêu thì thầm điều gì đó.
***
Lúc ăn cơm chiều, Trì Ninh chưa kịp động đũa, trước mặt đã xuất hiện một chén cháo.
Cố Lăng Tiêu đôi mắt mong chờ nhìn hắn: “Ta tự tay nấu cháo ngọt này, sư tôn nếm thử xem.”
Trì Ninh thấy lạ: “Sao đột nhiên lại xuống bếp?”
Tiêu Kính nhanh nhảu tiếp lời: “Lăng Tiêu cũng lớn rồi, về sau phải nấu cơm cho cô nương mình yêu mến, đây chỉ là tập làm quen trước thôi.”
Cố Lăng Tiêu gật đầu phối hợp: “Vâng vâng.”
Trì Ninh không nói gì, cầm lấy cái thìa chậm rãi uống hết chén cháo.
Ban đêm, Trì Ninh dựa vào giường đọc sách cổ, ngoài cửa sổ ve kêu không ngừng, trong lòng Trì Ninh cảm thấy bất an.
Hắn buông quyển sách, tâm trí không biết đã trôi dạt về đâu, nghĩ tới câu nói kia của Tiêu Kính lúc ăn cơm chiều.
Cố Lăng Tiêu trưởng thành, nên có cô nương mình yêu mến.
Trì Ninh nghĩ tới việc Cố Lăng Tiêu sẽ rời đi Dao Quang điện, đi trên con đường riêng của mình.
Nghĩ tới đây, hắn không thể kiềm chế mà nảy sinh một tia kháng cự.
Trì Ninh thậm chí còn nghĩ, hắn không kết đạo lữ, Cố Lăng Tiêu cũng không kết, cả đời ở lại Thốc Ngọc Phong, cũng khá tốt.
“Nghĩ thật là tốt đẹp.” Trì Ninh cười tự giễu, phủ định ý tưởng vớ vẩn của mình.
Sợ Trì Ninh sau khi ăn Tang Đô quả sẽ bị khó chịu, Cố Lăng Tiêu vẫn luôn canh giữ ngoài cửa phòng sư tôn.
Mặt trăng lên cao, ánh đèn trong phòng vẫn còn sáng, nhưng hồi lâu không nghe thấy âm thanh gì, Cố Lăng Tiêu nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trì Ninh dựa vào chiếc ghế dài bên cạnh cửa sổ, đã ngủ rồi.
Hắn được bao bọc trong vầng sáng dịu nhẹ, khuôn mặt đẹp như ngọc trắng, làn da và xiêm y trắng như tuyết trên người hòa vào nhau không rõ ranh giới.
Sau khi dùng Tang Đô quả, tạm thời không thể vận dụng linh lực, giác quan của Trì Ninh không còn nhạy bén như trước, đành phải mặc kệ đồ đệ xâm nhập.
Trì Ninh ngủ say không chút phòng bị, khi bị Cố Lăng Tiêu vòng tay qua đầu gối bế lên thậm chí còn tự nhiên nghiêng đầu sang, sườn mặt nhẹ nhàng cọ vào ngực Cố Lăng Tiêu.
Giống như một động vật nhỏ đang nũng nịu thân mật, làm cho trong lòng Cố Lăng Tiêu ngứa ngáy khó tả.
Đặt người lên giường, đắp chăn lên, Cố Lăng Tiêu tự biết với tư cách một đồ đệ, hắn đã làm mọi chuyện nên làm.
Hắn nên dừng lại, xoay người đi.
Nhưng tối nay Cố Lăng Tiêu không muốn làm một đồ đệ ngoan.
Hai tay Cố Lăng Tiêu chống ở mép giường, cúi người xuống, gần đến mức hơi thở của hắn hòa quyện cùng hơi thở Trì Ninh, gần đến mức sắp chạm vào đôi môi tái nhợt của Trì Ninh.
Rất muốn hôn lên, nuốt chửng hắn.
Nhưng dục vọng cuối cùng cũng bị đè nén, Cố Lăng Tiêu giơ tay chạm nhẹ vào vành tai Trì Ninh: “Quên đi, không nên lợi dụng lúc này.”
Hắn leo lên giường kéo Trì Ninh vào lòng, tắt ngọn nến, để ánh trăng tự do soi rọi.