Chương 17: Vuốt ve chiếc đuôi nhỏ

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 17: Vuốt ve chiếc đuôi nhỏ

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đó Trì Ninh ngủ rất ngon, không còn nửa đêm bừng tỉnh vì lạnh cóng nữa.
Hắn sợ lạnh, dù đã cuối hè, nhưng đắp chăn dày vẫn lạnh đến không sao ngủ được.
Tối nay thì khác, bên cạnh Trì Ninh dường như có một bếp lò nhỏ đang cháy, cả người hắn được ôm ấp đến vô cùng ấm áp, nóng hừng hực.
Nguồn nhiệt ấy ôm lấy hắn, bao bọc hắn lại một chỗ.
Trì Ninh cảm thấy thật dễ chịu, không kìm được mà cuộn mình nhích lại gần hơn, trong cổ họng khẽ lẩm bẩm trong sự thoải mái.
Cánh tay đặt ngang hông hắn siết chặt hơn, nơi da thịt tiếp xúc càng thêm ấm áp, Trì Ninh mơ hồ nghe thấy có người hỏi: "Còn lạnh không?"
Trì Ninh có một đêm ngon giấc.
Ngày hôm sau Cố Lăng Tiêu đúng giờ tỉnh dậy, đầu óc sau một lúc mơ màng, hắn chậm rãi nhớ ra mình đang ở trong phòng ngủ của sư tôn, trên giường của sư tôn, và người đang nằm trong vòng tay mình... là Trì Ninh.
Cố Lăng Tiêu cúi đầu nhìn, chỉ thấy trước ngực mình, chăn gối cuộn tròn thành một cục. Là do tối hôm qua Trì Ninh ngủ lăn lộn, tự mình cuộn kín mít vào trong chăn.
"Đừng để chăn bị quấn hỏng." Cố Lăng Tiêu nói thầm, rồi nhấc góc chăn lên kéo xuống.
Chăn gấm được kéo xuống, người trong lòng lộ ra vành tai, còn có vài sợi tóc dính vào sau gáy... Tóc màu trắng?
Trong lòng Cố Lăng Tiêu giật mình, động tác trên tay cũng khựng lại.
Hắn cố gắng chớp mắt, xác nhận mình không nhìn lầm, sợi tóc đúng thật trắng như tuyết.
Đầu óc Cố Lăng Tiêu còn chưa kịp định thần, ngón tay đã vô thức quấn lấy vài sợi tóc, triền miên quấn quýt.
Cảm giác mềm mại vô cùng.
Khi còn nhỏ, Cố Lăng Tiêu từng nghe người già nói, tóc mềm thì lòng người cũng mềm.
"Mềm mại một chút cũng tốt, đừng lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, bị bệnh cũng không than vãn một tiếng." Cố Lăng Tiêu lo lắng thân thể Trì Ninh còn có vấn đề khác, "Để ta kiểm tra linh lực cho người, mái tóc này của người là sao vậy?"
Trì Ninh trong mộng cảm thấy cái bếp lò nhỏ trước mặt có chút phiền nhiễu, hắn kháng cự giơ tay đẩy nhẹ cái bếp lò nhỏ, lẩm bẩm: "Đừng làm ồn."
Cú đẩy này không dùng chút sức lực nào, đầu ngón tay lướt qua cằm dưới của Cố Lăng Tiêu, bị Cố Lăng Tiêu dễ dàng bắt lấy, nắm gọn trong tay.
Cố Lăng Tiêu nhân cơ hội truyền một luồng linh lực, từ đầu ngón tay Trì Ninh đi vào.
Quá trình kiểm tra linh mạch cũng không mấy dễ chịu, Trì Ninh khẽ giãy giụa.
Cố Lăng Tiêu rất nhanh đã kiểm tra xong, buông tay ra, dỗ dành hắn: "Xong rồi, không sao đâu."
Trì Ninh cảm giác được cái bếp lò nhỏ không nghe lời mình, bực bội ôm lấy chăn xoay người, quay lưng lại với Cố Lăng Tiêu.
Cố Lăng Tiêu cô đơn nằm sát mép giường, chăn trên người đều bị cuốn mất.
Hắn dở khóc dở cười ngồi dậy.
Trước đây thế mà không phát hiện, khi sư tôn ngủ lại có cái tính nóng nảy trẻ con như vậy.
Thật đáng yêu.
Sau khi Trì Ninh xoay người, hơi thở dần trở nên đều đặn, Cố Lăng Tiêu nghĩ sẽ để Trì Ninh ngủ thêm một lát, chuẩn bị lặng lẽ rời đi.
Nhưng đúng lúc này, hắn chú ý tới sau lưng Trì Ninh, có một cái đuôi lông xù xù lộ ra từ trong chăn.
Màu sắc trắng như tuyết giống như mái tóc, chỉ có phần chót lông đuôi nhiễm chút hồng.
Cố Lăng Tiêu trong lòng ngứa ngáy, nghĩ thầm: Mình chỉ sờ một chút thôi.
Ngón tay hắn vuốt theo chiều lông mọc, vuốt nhẹ, thổi nhẹ, nhúm lông nhỏ mượt mà nhất thời dựng đứng lên, Cố Lăng Tiêu lại nổi ý xấu mà vò loạn nó.
Giấc mộng đẹp của Trì Ninh bị quấy rầy, hắn nhíu mày, cái đuôi khẽ lắc qua lắc lại, giống như đang né tránh cái kẻ đáng ghét kia.
Lúc này Cố Lăng Tiêu đã hoàn toàn quên mất việc chỉ định sờ một lần, hắn vuốt ve phần chóp đuôi một cách thân mật.
"Ngươi đang làm cái gì?!" Trì Ninh không biết tỉnh từ lúc nào, quay đầu trừng mắt nhìn Cố Lăng Tiêu.
Tay Cố Lăng Tiêu còn chưa kịp dời khỏi cái đuôi, bị bắt quả tang, cả người lẫn tang vật.
Hắn thử giải thích: "Ta..." Trì Ninh không cho Cố Lăng Tiêu cơ hội, một cước đá hắn xuống giường.
Một lát sau, Trì Ninh ngồi trên mép giường, sắc mặt không vui: "Tại sao ngươi lại ở trong phòng ta?"
Cố Lăng Tiêu đứng trong phòng, ngầm chịu thẩm vấn, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, vẻ mặt ngoan ngoãn của một đồ đệ: "Ta lo lắng cho thân thể sư tôn, tối qua sư tôn đã ăn Tang Đô quả, hiện giờ chính là lúc suy yếu."
Trì Ninh lại hỏi: "Linh lực của ta lại xảy ra chuyện gì? Tại sao không thể vận chuyển được?"
"Sư tôn đừng lo lắng, đây là tác dụng của Tang Đô quả, chờ thêm một thời gian nữa, tự nhiên sẽ khôi phục bình thường."
Trì Ninh sau khi ngủ một giấc, cảm giác như trời đất đảo lộn: "Ngươi và Tiêu Kính hợp sức lừa ta."
"Không phải lừa dối," Cố Lăng Tiêu nói, "Sư tôn, người cũng sẽ không nghe lời chúng ta nói..."
"Cút." Trì Ninh ném chiếc gối gỗ trên giường.
***
Tiêu Kính đang trong bếp sắc thuốc, thấy Cố Lăng Tiêu bình yên vô sự đi ra từ phòng Trì Ninh, trông có vẻ tâm trạng khá tốt.
"Tiểu Cố," sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua, Tiêu Kính đối với tiểu đồ đệ này của Trì Ninh có ấn tượng không tồi, cách xưng hô với hắn đã từ "Lăng Tiêu" biến thành "Tiểu Cố", "Thế nào? Tang Đô quả có hiệu nghiệm không?"
"Ta đã kiểm tra linh lực của sư tôn, so với trước đây đã tốt hơn một chút, Tang Đô quả quả thực có hiệu quả," Cố Lăng Tiêu đáp.
"Tang Đô quả có tác dụng, có thể dùng thường xuyên thì còn gì bằng, chỉ là..." Tiêu Kính trầm ngâm, "Loại trái cây này không dễ kiếm, nếu một ngày kia, tính mạng của sư tôn ngươi gặp nguy hiểm, lại không có Tang Đô quả để ăn, vậy phải làm sao bây giờ?"
Cố Lăng Tiêu không biết phải trả lời như thế nào.
"Tiểu Cố à," Tiêu Kính vỗ vỗ vai Cố Lăng Tiêu, "Ta nói cho ngươi một cách."
.........
"Song tu?"
Tiêu Kính nói: "Này, nhỏ tiếng chút. Ngươi đã nhớ kỹ những gì ta nói chưa?"
"Nhớ kỹ," Cố Lăng Tiêu vẫn còn chút khó xử: "Sư tôn người như vậy, làm sao có thể đồng ý song tu với ta."
"Nếu ngươi không muốn," Tiêu Kính đứng dậy muốn đi, "Vậy ta đi tìm Tông Đại đây."
Cố Lăng Tiêu vội vàng giữ chặt người lại: "Con biết rồi, Tiêu tiền bối."
Tiêu Kính hiếm khi có vẻ nghiêm túc: "Sư tôn ngươi nhìn lạnh lùng, kỳ thật trong lòng vô cùng bướng bỉnh, ta sợ tính cách như vậy sẽ đẩy hắn vào chỗ chết, ngươi là đồ đệ hắn, ta hy vọng ngươi có thể chăm sóc hắn nhiều hơn một chút."
"Còn về điều ta vừa nói, đó là biện pháp khi vạn bất đắc dĩ."
Trì Ninh ở trong phòng ngủ một mình ngẩn người cả ngày, không dám ra ngoài gặp đồ đệ và bạn tốt.
Vốn dĩ hắn đã sớm tích cốc, ăn hay không ăn cơm đều không sao. Nhưng hiện tại không có linh lực, theo thời gian càng ngày càng trôi, bụng hắn thế mà lại réo lên.
"Sư tôn, ăn cơm chiều đi," Cố Lăng Tiêu xách theo hộp đồ ăn gõ vang cửa phòng Trì Ninh, "Nếu không ăn sẽ đói hỏng thân thể đấy."
Trong phòng không có tiếng đáp lại, Cố Lăng Tiêu rất kiên nhẫn đứng chờ, rồi quay đầu đi đến đứng trước mặt Thanh Diên.
Thanh Diên run rẩy bộ lông, cái đuôi dài phía sau đưa qua đưa lại.
Cố Lăng Tiêu lại nghĩ tới cái đuôi trắng lúc sáng, xõa tung mềm mại, khi được bao vào lòng bàn tay cũng khẽ run rẩy như vậy.
"Thanh Diên, chẳng lẽ sư tôn cùng ngươi giống nhau, cũng là linh điểu sao?"
Thanh Diên dùng đôi mắt màu bích ngọc nhìn hắn, nghiêng đầu, không nói lời nào.
Một người một chim giằng co một lát, cửa phòng mở ra, Trì Ninh bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu xanh nhạt, chiếc mũ rộng vành đội trên đầu, khiến khuôn mặt trông nhỏ nhắn chỉ bằng một bàn tay.
Cố Lăng Tiêu giật mình: "Sư, sư tôn."
Trì Ninh cầm hộp đồ ăn trong tay đồ đệ, xoay người đi vào phòng.
Cố Lăng Tiêu vội vàng theo sau.
"Không được vào." Trì Ninh nói nhỏ.
Ánh mắt Cố Lăng Tiêu nhìn từ vai Trì Ninh xuống dưới, như đang xác nhận điều gì đó. Cuối cùng, hắn phát hiện áo choàng bị nhô ra một khối nhỏ, vừa vặn nằm ngay cạnh xương cụt.
Cổ họng Cố Lăng Tiêu có chút khô khốc: "Sư tôn, cái đuôi của người, có phải là không thu vào được đúng không?"
@Tiểu Minh