Chương 20: Hắn muốn Trì Ninh vĩnh viễn nhớ rõ hắn

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 20: Hắn muốn Trì Ninh vĩnh viễn nhớ rõ hắn

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Lăng Tiêu từ phía sau che khuất tầm nhìn của Trì Ninh, trên người thoảng mùi rượu: "Sư tôn muộn thế này không về Dao Quang Điện, hóa ra là đang vui vẻ ở đây."
Trì Ninh: "???"
Ngươi không thấy người chết trên mặt đất sao? Ta vui vẻ chỗ nào chứ?
Trì Ninh đẩy tay đồ đệ ra, nhìn thấy Thẩm Thu Đình vẫn còn hở lồng ngực, vẻ mặt bối rối.
Nhìn đi nhìn lại, hóa ra lại giống như Trì Ninh đang làm trò lưu manh.
Hai má Trì Ninh nóng lên, thành thật nói với Thẩm Thu Đình: "Là ta đường đột, ngươi... Ngươi mặc quần áo vào đi."
Thẩm Thu Đình chỉnh lại y phục, trên mặt vẫn cung kính như trước, hoàn toàn không hỏi Trì Ninh vì sao lại kéo y phục của hắn.
Cố Lăng Tiêu vừa rồi tức giận đến choáng váng, giờ mới chú ý tới mùi máu tanh trong không khí. Hắn nắm bả vai Trì Ninh khiến y xoay người lại, đối mặt hỏi: "Người có bị thương không?"
"Ta không sao cả, vừa rồi cũng nhờ có Thu Đình."
Trong lòng Cố Lăng Tiêu chùng xuống, Trì Ninh mới ở cạnh Thẩm Thu Đình được bao lâu? Ngay cả hai chữ "Thu Đình" đã gọi rồi.
Lông mày hắn khẽ nhíu, nhìn về phía Thẩm Thu Đình, ánh mắt mang theo vẻ hung hăng dọa người.
Nói đi cũng phải nói lại, tuy rằng hắn và Thẩm Thu Đình có giao tình, nhưng có vài điểm mấu chốt Thẩm Thu Đình không thể chạm vào.
Ví dụ như Trì Ninh.
Thẩm Thu Đình thản nhiên nhìn Cố Lăng Tiêu, dường như không nhìn ra cảm xúc trong đáy mắt đối phương. Hắn cong môi cười nhẹ, nói với Trì Ninh: "Chỗ này của ta có chút đan dược, tuy rằng không phải là linh đan diệu dược gì, nhưng đối với bệnh đau đầu của sư thúc, chứng thể hàn vẫn có thể làm dịu đi phần nào."
Trì Ninh xoay người nhìn Thẩm Thu Đình, có chút kinh ngạc: "Sao ngươi biết được bệnh của ta?"
"Sư tôn ta đã từng kể với ta, ta tìm đọc rất nhiều sách cổ, phối chế ra vị thuốc này."
Trì Ninh nhận lấy bình sứ Thẩm Thu Đình đưa tới, nói một câu “Làm phiền rồi”.
Hai người kia nói chuyện qua lại, Cố Lăng Tiêu không biết từ lúc nào lại bị bỏ quên ở một bên.
Thẩm Thu Đình nói: "Nếu sư thúc không ghét bỏ, ta cứ bảy ngày lại đến Dao Quang điện khám mạch cho ngài."
Cố Lăng Tiêu đáp: "Ghét bỏ! Sư tôn lúc nào cũng có ta đi cùng, chẳng có việc gì phải lo. Ngươi mà đến thì bọn ta lại không có thời gian tiếp đãi."
Trì Ninh nghi hoặc nhìn đồ đệ nhà mình, đầu óc đồ đệ y đêm nay hình như có chút không ổn lắm?
"Ngươi..." Trì Ninh ngửi mùi rượu trên người Cố Lăng Tiêu, rất muốn hỏi hắn có phải đã uống say không.
"Trở về." Cố Lăng Tiêu kéo cổ tay sư tôn, xoay người bỏ đi.
Trên đường trở về Dao Quang Điện, Cố Lăng Tiêu vẫn đi trước Trì Ninh vài bước, im lặng không nói gì.
Cố Lăng Tiêu cảm thấy mình thể hiện sự tức giận đã quá rõ ràng, chỉ chờ Trì Ninh mở lời dỗ dành.
Nhưng đợi mãi không thấy, đã đến cửa phòng ngủ Trì Ninh, Trì Ninh cuối cùng mới lên tiếng: "Ngươi và Thẩm Thu Đình đều xuất thân từ Cố gia, trên người hắn có Huyền Long Ấn sao?"
Nói đi nói lại, vẫn không thể không nhắc đến Thẩm Thu Đình.
Cố Lăng Tiêu chẳng thèm để tâm: "Lúc đó hắn cùng Thẩm thúc làm gia phó, thân phận không đủ, theo lý mà nói thì không có."
Trì Ninh "Ừ" một tiếng, lại hỏi: "Vậy lúc trước hắn cùng ngươi đi lạc như thế nào?”
"Cố Lẫm phái người đuổi theo, Thẩm thúc mang theo hai đứa nhỏ hoảng loạn bỏ chạy, không để ý đến ta."
Trì Ninh: "Thẩm..."
Lại nghe thấy chữ này, Cố Lăng Tiêu không nhịn được nữa mà dừng bước.
Trì Ninh không kịp phòng bị, va vào vai Cố Lăng Tiêu.
Một lát sau, Cố Lăng Tiêu mạnh bạo xoay người, áp sát vào, đẩy y lên cột dưới mái hiên.
Cố Lăng Tiêu ghìm chặt sức lực, ngón tay bóp chặt đến mức cánh tay Trì Ninh đau nhói.
Trì Ninh cắn răng: "Ngươi phát điên cái gì vậy?"
Cố Lăng Tiêu vùi đầu vào hõm cổ Trì Ninh, nhìn mảnh da thịt trắng nõn kia, muốn cắn xuống.
Hắn cũng không biết mình bị làm sao, cảm thấy Trì Ninh thật lạ lùng, cảm thấy Trì Ninh thật quá phận.
Vừa tới gần, Trì Ninh lại ngửi thấy mùi rượu trên người đồ đệ, Trì Ninh thở dài: "Ngươi có phải say nên hồ đồ rồi không?"
"Không say." Cố Lăng Tiêu liếm răng, giọng khàn khàn.
Trì Ninh lại dựa vào hành vi bất thường của đồ đệ đêm nay, trong lòng kết luận rằng hắn say rượu.
Đây chẳng phải là do say rượu nên lời nói và hành động bất thường sao?
Người say rượu không thừa nhận mình say.
Trì Ninh dần dần dụ dỗ: "Ngươi đã uống với ai bao nhiêu rượu rồi?"
"Cùng Tiêu tiền bối, uống ba vò."
Trì Ninh kinh ngạc, Tiêu Kính ủ loại rượu mạnh nhất, người bình thường uống ba chén đã phải gục, vậy mà Cố Lăng Tiêu lại cùng Tiêu Kính uống ba vò!
Trì Ninh cảm thấy Cố Lăng Tiêu ngay sau đó sẽ đầu óc quay cuồng, ngã lăn ra đất.
"Ngươi mau trở về ngủ đi, còn biết đường về không?" Trì Ninh quan tâm hỏi người say rượu.
Cố Lăng Tiêu lúc này tâm trí tỉnh táo, không những tỉnh táo, còn từ một loạt phản ứng của Trì Ninh suy đoán ra tâm lý của Trì Ninh.
Hắn đánh hơi thấy cơ hội: "Biết mà."
Cố Lăng Tiêu buông Trì Ninh ra, lảo đảo lùi về phía sau vài bước, bước chân loạng choạng, chỉ vào cửa phòng ngủ Trì Ninh: "Chính là chỗ này."
Trì Ninh bất đắc dĩ: "Đây là phòng của ta."
"Của ta." Cố Lăng Tiêu bướng bỉnh nói.
Hắn giả vờ say rượu rất thuần thục, lảo đảo đi vào phòng ngủ Trì Ninh, ngồi lì trên ghế không chịu đi.
Đêm nay Trì Ninh rất mệt mỏi, lười tranh cãi với con ma men này: "Đi tắm trước đi."
Trì Ninh châm nước nóng vào thùng tắm, đẩy Cố Lăng Tiêu vào phòng tắm.
Cố Lăng Tiêu ở trong thùng tắm trong khoảng thời gian pha nửa chén trà, mãi sau mới cảm thấy ngại ngùng bước ra ngoài.
Mặt hắn hơi đỏ lên, yên lặng dìm hoàn toàn thân thể vào trong nước.
Nín thở dưới nước, tất cả những ồn ào bên tai biến mất.
Máu vẫn còn rất nóng, tim đập thình thịch như trống.
Hắn dường như mất kiểm soát.
Bắt đầu từ khi nhìn thấy Trì Ninh và Thẩm Thu Đình ở bên nhau.
Dục vọng độc chiếm như mãnh thú trào ra từ trong lòng, muốn đuổi người khác đi, muốn xé rách ngực Trì Ninh ra, để xem trong lòng y, ai là người quan trọng nhất.
Tại sao hắn lại quan tâm đến Trì Ninh như vậy?
Hết không khí, Cố Lăng Tiêu chui lên khỏi mặt nước, vuốt mái tóc ướt ra sau đầu.
Cố Lăng Tiêu thử trả lời mình.
Hắn để tâm đến Trì Ninh, là bởi vì Trì Ninh đời này không bạc đãi hắn.
Trì Ninh đã hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm của một sư tôn, thậm chí so với sư tôn bình thường còn tốt hơn.
Nhưng sang năm, sang năm chính là Dương Hi hội võ.
Kiếp trước khi đó, Trì Ninh dùng Đạp Hồng Kiếm nhuốm máu, cắt đứt tất cả tình cảm.
Đời này cũng sẽ như thế sao? Cố Lăng Tiêu không dám xác định tâm tư của Trì Ninh.
Hắn cả đời ghét nhất phải dính líu đến người khác, thù phải báo, ân phải trả.
Mười bảy năm đầu đời này, hắn được Thốc Ngọc Phong và Trì Ninh che chở. Cho nên Cố Lăng Tiêu vốn định tìm cách chữa khỏi thân thể Trì Ninh để báo đáp.
Cứ như vậy bọn họ coi như không ai nợ ai.
Mỗi người một ngả.
Không còn liên hệ nữa.
Không ai nợ ai... Không ai nợ ai... Trong lòng Cố Lăng Tiêu càng thêm phiền muộn, cảm xúc như nham thạch nóng chảy muốn phá vỡ lồng ngực mà trào ra.
Hắn không muốn không ai nợ ai, hắn muốn Trì Ninh vĩnh viễn nhớ mãi hắn.
Trì Ninh ở chỗ suối nước nóng khác tắm rửa xong, thay y phục sạch sẽ vừa bước vào phòng, chợt nghe thấy trong phòng tắm truyền đến tiếng "Bùm".
Tiếng động rất lớn, còn kèm theo tiếng nước bắn tung tóe.
Trong lòng Trì Ninh căng thẳng, sợ Cố Lăng Tiêu mơ mơ màng màng ngã trong phòng tắm, y vội vàng bước vào.
Cố Lăng Tiêu ngồi trong thùng tắm, thân hình cao lớn khiến thùng gỗ trông thật chật chội.
Hắn nghiêng về phía Trì Ninh, từ góc độ của Trì Ninh, y có thể nhìn thấy sống lưng rộng lớn của Cố Lăng Tiêu, cơ bắp phủ kín xương cốt, rắn chắc mà không hề khoa trương.
Có những giọt nước đọng trên đó, chậm rãi lăn xuống.
Trì Ninh vội vàng quay mặt đi chỗ khác: "Ngươi bị sao vậy?"
Cố Lăng Tiêu có chút sững sờ: "Vừa rồi ta đưa tay lấy quần áo, không đứng vững nên ngã trở lại."
Y phục vừa vặn theo mép thùng tắm mà rơi xuống đất, bị nước bắn tung tóe làm ướt sũng.
Giọng Cố Lăng Tiêu vô tội lại đầy mê hoặc: "Vậy ta không có quần áo để mặc nữa rồi, làm sao bây giờ?"