Chương 19: Trước mặt mọi người, sư tôn đang làm gì vậy?

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 19: Trước mặt mọi người, sư tôn đang làm gì vậy?

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa to như trút nước, trời đất nhạt nhòa.
Bên tai Trì Ninh tất cả đều là tiếng những giọt mưa rả rích xuyên rừng đánh lá, không khí ẩm ướt nhớp nháp, mà cách đó không xa, Thích Dư Ca mặc một bộ hồng y đứng trong mưa, sống lưng thẳng tắp, đã lâu không nhúc nhích.
Trì Ninh nhìn Thích Dư Ca, tim đập thình thịch.
Vị sư huynh này của y là người xinh đẹp, gương mặt tươi tắn, thực lực mạnh mẽ, tính cách cởi mở, phóng khoáng, có thể ứng phó với mọi loại người.
Sư phụ thậm chí còn từng nói rằng Thích Dư Ca thích hợp vị trí phong chủ hơn Giải Cửu Trạch.
Dáng vẻ tiều tụy trước mặt không giống Thích Dư Ca, tiếng hét đến khản giọng vừa rồi cũng không phải Thích Dư Ca mà y biết.
Thích Dư Ca chưa bao giờ khiến người khác phải buồn lòng.
......
Cảm thấy vết thương trên cổ tay đã bớt đau, Thích Dư Ca xé một mảnh vải từ quần áo, băng bó mấy vòng quanh cổ tay.
Khi ngẩng đầu lên, những hạt mưa không ngừng táp vào mặt, một chiếc ô nghiêng hẳn về phía hắn, che đi hơn nửa thân thể Thích Dư Ca.
Trì Ninh ở một bên gọi hắn: "Sư huynh. ”
Thân Thích Dư Ca cứng đờ trong chốc lát, ngay sau đó, khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười khổ: "Đệ thấy hết rồi sao? ”
Trì Ninh không trả lời câu hỏi này, mà đưa một cái khăn khô ra: "Lau một cái đi. ”
Khăn tay bị Thích Dư Ca nắm trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng lau đi vết máu.
Máu làm ướt khăn trắng, giống như đậu đỏ rơi trên tuyết mới.
"Bị đệ nhìn thấy cũng tốt." Thích Dư Ca tự giễu cười, "Ta hận Giải Cửu Trạch, Giải Cửu Trạch cũng hận ta, tình nghĩa sư huynh đệ nhiều năm như vậy đều là giả vờ cho người khác thấy mà thôi. ”
Trì Ninh không nói thêm gì, chỉ khẽ khuyên: "Trở về thôi".
Y thấy Thích Dư Ca lúc này đang cố gắng chống đỡ, tinh thần yếu ớt đến mức như thể có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Hai người cùng cầm một chiếc ô trở về Tuế Hòa điện, nơi Thích Dư Ca ở.
Đến trước cửa, Thích Dư Ca nói với Trì Ninh: "Trên đường đi đệ có vẻ không được tự nhiên, hình như có chuyện muốn nói với ta. ”
Mưa đã nhỏ hơn một chút, rơi lộp bộp trên mặt ô.
Trì Ninh siết chặt cán ô, như muốn buột miệng hỏi: mâu thuẫn giữa huynh và đại sư huynh có phải là do huynh cấu kết với phái Thiên Diệp hãm hại Thốc Ngọc hay không?
Nhưng Trì Ninh không mở miệng được.
Ngực y nặng trĩu, tình nghĩa sư huynh đệ nhiều năm qua đè nén.
Thấy y không mở miệng, Thích Dư Ca nói: "Nếu đệ không có gì để nói, vậy ta hỏi đệ một chút. Nghe nói Tiêu Kính đã đến, y thuật của hắn tốt, thân thể đệ có khởi sắc hơn không?"
"Có chuyển biến tốt đẹp."
"Bệnh này của đệ kéo dài đã lâu, giấu giếm bên ngoài, tất cả tội lỗi đều tự mình chịu đựng." Thích Dư Ca ân cần nói, "Ta không giỏi y thuật, nhưng đồ đệ Thẩm Thu Đình của ta coi như có tiền đồ, đệ có thể để hắn hỗ trợ chẩn đoán thử xem.”
Thẩm Thu Đình hiện giờ là đệ tử đắc ý nhất của Thích Dư Ca, tu vi vượt qua sư huynh Dung Giới, ở luyện đan, y thuật đều có thành tựu.
Trì Ninh biết Thích Dư Ca thật tâm thật ý: "Ta sẽ bảo trọng, sư huynh cũng phải bảo trọng. ”
Thích Dư Ca mơ hồ "Ừ" một tiếng, lấy ra từ trong ngực một vật nhét vào tay Trì Ninh.
Trì Ninh cúi đầu nhìn, thấy là một chiếc nhẫn Càn Long, xám trắng bóng loáng, vừa nhìn đã biết là vật được người khác nắm trong lòng bàn tay vuốt ve rất nhiều lần, là một bảo bối được yêu thích.
Thích Dư Ca nói: "Xương cá voi, trừ tà tránh hung, đệ giữ lấy đi.”
Trì Ninh hoảng hốt cảm thấy Thích Dư Ca đang từ biệt y, đêm nay chia tay, ngày mai có thể sẽ không còn gặp lại.
Y gạt bỏ mọi nghi kỵ về Thích Dư Ca sang một bên, hướng về phía bóng lưng hắn nói: "Sư huynh, huynh đi đâu vậy? Đại sư huynh và huynh rốt cuộc..."
Thích Dư Ca đã đẩy cửa phòng ra, nhưng lúc này lại quay đầu lại, hỏi: "Muốn biết không?”
Trì Ninh gật đầu.
Thích Dư Ca cười cười, đứng dưới hành lang, cách một màn mưa: "Hôm nay muộn rồi, để hôm khác đi. Ta về uống một bình rượu nóng rồi phải ngủ thôi.”
***
Trì Ninh trở về, con đường đến cửa điện Tuế Hòa vốn chỉ vài bước, nhưng Trì Ninh lại đi rất chậm, trái tim y đột nhiên đập thình thịch.
Y giống như rơi vào trong cạm bẫy, giống như con thú bị vây khốn muốn liều mạng tìm một con đường sống.
Từ chuyện Cố Lăng Tiêu gặp phái Thiên Diệp trên đường, đến việc nghe lén người thần bí nói chuyện ở Noãn Yên Lâu, những chuyện này đều quá suôn sẻ, như thể đang ép Trì Ninh phải nghi ngờ Thích Dư Ca.
Đáp án đặt ở trước mắt, Trì Ninh lại không muốn chọn.
Trong đầu Trì Ninh nhanh chóng suy tư, trong những manh mối tưởng chừng như hợp lý này, liệu có phải có mắc xích nào đó đã bị bỏ sót hay không?
Người thần bí được gọi là Phần Cầm kia rốt cuộc là ai?
Là do người khác cố tình giả làm đệ tử Thốc Ngọc, hay là trên Thốc Ngọc Phong đã xuất hiện phản đồ?
Vừa mới bước ra khỏi cổng Tuế Hòa điện, Trì Ninh đột nhiên dừng lại.
Y nghe thấy tiếng lưỡi kiếm xé gió.
Trì Ninh lùi về phía sau vài bước, thân thể ngửa ra sau, một tiếng rít lên, mũi kiếm gần như lướt sát qua cổ Trì Ninh, kiếm khí lạnh thấu xương thổi bay tóc y.
Ban đêm ánh sáng tối tăm, người đó lại dùng thuật pháp ẩn thân, Trì Ninh không thể biết hắn ra tay từ hướng nào, chỉ biết hắn xuất chiêu tàn nhẫn, rõ ràng là muốn lấy mạng người.
Linh căn mất hiệu lực, Trì Ninh chỉ có thể dùng chiếc ô giấy trong tay để đối phó với hắn.
Cán ô gỗ chặn thân kiếm, dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, đẩy kiếm ra.
Sát thủ sững sờ một lát, chợt dùng sát chiêu hung dữ hơn nhào tới.
Một kiếm vung lên, chém ô giấy thành hai nửa.
Vũ khí duy nhất rơi trên mặt đất, Trì Ninh không còn cách nào khác, đành phải điều động một chút linh lực còn sót lại, bộc phát đánh một chưởng về phía người kia.
Linh lực dồi dào của đối phương chấn động khiến ngực y đau nhức, Trì Ninh không chống đỡ nổi lùi về phía sau, gần như muốn ngã quỵ.
Đột nhiên có một sức mạnh đỡ lấy vai Trì Ninh.
Trì Ninh đầu tiên ngửi thấy mùi thảo dược thoang thoảng, sau đó nghe người đó cất lời: "Trên Thốc Ngọc Phong, làm sao có thể để ngươi giương oai."
Đúng là Thẩm Thu Đình.
Thẩm Thu Đình đỡ Trì Ninh đứng vững, sau đó lao ra giao đấu với sát thủ.
Thẩm Thu Đình buộc tóc đuôi ngựa cao, trong đêm tối nhanh chóng ra tay như một con rắn, chiêu thức sắc bén.
Sát thủ kia rất nhanh không chống đỡ nổi, lúc hắn lắc mình muốn chạy thì bị Thẩm Thu Đình đánh một chưởng từ sau lưng. Tên sát nhân kêu thảm thiết một tiếng, ngã xuống đất.
Thẩm Thu Đình thu tay lại, hành lễ với Trì Ninh, cung kính nói: "Không có việc gì rồi, Trì sư thúc. ”
Nếu như không cầm kiếm, Thẩm Thu Đình đại khái sẽ được coi là một quý công tử học vấn uyên thâm.
Khí chất trong trẻo, thanh sạch, trong đôi mắt hẹp dài con ngươi cực đen, khi nhìn người ánh mắt chuyên chú lại ôn hòa.
"Để hắn sống, điều tra rõ thân phận của hắn." Trì Ninh nói.
Thẩm Thu Đình đi đến gần sát thủ, ngồi xổm xuống, kéo chiếc khăn đen che mặt hắn ra.
Lộ ra khuôn mặt người đó đầy máu tươi.
Thẩm Thu Đình nhíu mày: "Chết rồi sao?" Lập tức dùng đầu ngón tay chấm chút vết máu, đặt ở dưới mũi ngửi ngửi: "Hình như là trước đó đã trúng độc, độc tính khiến hắn phát cuồng, rồi bạo thể mà chết. ”
Trì Ninh nhìn thi thể chết thảm, im lặng một lát, hỏi Thẩm Thu Đình: "Thẩm sư điệt, muộn như vậy sao ngươi lại xuất hiện ở đây? ”
Thẩm Thu Đình đáp: "Hôm nay ta đến phòng luyện đan để luyện đan, quên mất giờ giấc, lúc trở về chỗ ở vừa vặn đi ngang qua nơi này. ”
Trì Ninh suy nghĩ một chút, nơi này quả thật nằm giữa phòng luyện đan và nơi ở của Thẩm Thu Đình, lời nói của Thẩm Thu Đình không hề có sơ hở.
Nhưng...
Trì Ninh không cho Thẩm Thu Đình cơ hội phản ứng, năm ngón tay nhanh chóng vươn tới cổ áo hắn.
Y phục mùa hè mỏng manh, ngón tay Trì Ninh nắm lấy vạt áo Thẩm Thu Đình, không tốn bao nhiêu sức lực đã kéo lỏng y bào hắn ra, lộ ra một mảng lớn da thịt trước ngực.
Động thái này thực sự bất ngờ.
Thẩm Thu Đình ngơ ngác tại chỗ, ngón tay nắm chặt vạt áo, không biết nên giữ chặt hay cứ vậy buông ra.
Trì Ninh cũng vô cùng xấu hổ.
Y gần như chắc chắn Thẩm Thu Đình chính là người đã tập kích y chín năm trước ở Tinh Ly Sơn, vì ngực người đó có Huyền Long Đồ Đằng của Cố gia.
Nhưng trên ngực Thẩm Thu Đình trơn bóng sạch sẽ, vết sẹo gì cũng không có.
Chẳng lẽ, Thẩm Thu Đình thật sự không liên quan đến tất cả những chuyện này?
"Khụ. Ta xin lỗi, đã mạo phạm rồi.”
Trì Ninh bối rối không thôi, đang chuẩn bị dời mắt đi, một thân thể ấm áp từ sau lưng phủ lên, ngay sau đó, Trì Ninh không còn nhìn thấy gì nữa.
Bàn tay rộng lớn che đi ánh mắt Trì Ninh, lông mi y khẽ run rẩy quét qua lòng bàn tay người đó.
Giọng Cố Lăng Tiêu vang lên từ phía trên, rất nghiêm túc, thậm chí còn mang theo vài phần giận dữ: "Ngươi làm gì vậy, trước mặt mọi người cởi quần áo người khác, còn nhìn chằm chằm lâu như vậy.”