Chương 12

Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm ở Bắc Kinh lung linh nhưng tĩnh lặng. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống hàng cây hòe, bóng cây lốm đốm, vụn vỡ. Trên đường, xe cộ tấp nập như mắc cửi, người đi bộ vội vã. Nhắc đến Bắc Kinh, luôn có vô số hình ảnh, chi tiết từ trong sách, trong phim, trong lời bài hát chậm rãi xếp chồng lên nhau.
Có người nói: “Câu chuyện trên đại lộ Trường An, năm này nối tiếp năm kia, chẳng bao giờ dứt.”
Cũng có người nói: “Bắc Kinh là một bữa tiệc lưu động.”
Thành phố này đã nuôi dưỡng lý tưởng của bao người, viên mãn cho bao giấc mộng đẹp, và cũng đã xảy ra bao nhiêu câu chuyện tình yêu khiến người ta thổn thức.
Hạ Trúc tì hai tay lên cửa sổ xe, nghiêng đầu tựa vào tay, khép mắt, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió luồn qua những khoảng trống giữa các dãy nhà. Làn gió mát ùa vào màng tai, xộc thẳng một đường đến lồng ngực. Tựa như bầy nhạn sà xuống khiến mặt hồ giật mình, từng lớp sóng dâng lên, để lại trong lòng người nghe một nỗi bất an khôn tả.
Mười phút trước, cô bị ma xui quỷ khiến thế nào lại nói ra điều mình thầm nghĩ. Vừa buột miệng nói ra liền hối hận, nhưng bát nước đã đổ đi thì khó hốt lại, rất khó tìm một lý do thích hợp để lấp liếm cho qua. Cô đành phải đâm lao theo lao, cố ý chớp chớp đôi mắt hạnh ươn ướt, giả vờ như “say rồi”, nói với anh rằng, những lời hôm nay đều là lời nói lúc say, không tính.
Hứa Mặc lái xe im lặng không đáp. Nửa khuôn mặt anh phản chiếu trên gương chiếu hậu, đường nét rõ ràng, điềm tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt.
Hạ Trúc tưởng rằng tiếng gió quá lớn đã át mất giọng nói của cô, trong lòng vừa mong đợi lại vừa le lói một tia may mắn rằng mình vẫn còn đường lui. Nào ngờ khi đi qua ngã tư đèn đỏ tiếp theo, Hứa Mặc lại vững vàng dừng xe ở lề đường, quay người sang nhìn cô với ánh mắt khó đoán, giọng điệu bình thản giải thích với cô: “Anh với mẹ chỉ đùa thôi, chưa đến mức đó.”
“Hai năm nay anh cũng chẳng có ý định kết hôn.”
Lời từ chối vô cùng hàm súc, lịch sự, khiến người ta không thể tìm ra dù chỉ nửa điểm sai sót. Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt hạnh của Hạ Trúc dần tan vỡ thành từng mảnh vụn. Trong tình huống mà lòng tự trọng tan nát, cô thế mà vẫn có thể bình tĩnh nhếch mép, đáp lại đầy thờ ơ: “Em cũng chỉ đùa thôi. Anh yên tâm, em có gả cho ai cũng chẳng gả cho anh.”
“Dù sao, người muốn cưới em ở Bắc Kinh này đâu có ít.”
Cô cười khẩy một cách bất cần, lòng bàn tay nắm chặt một góc chăn mỏng, vươn chiếc cổ thiên nga thon dài, kiêu hãnh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Vừa hay đi ngang qua bệnh viện 301, Hạ Trúc nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Em thấy hôm nay anh đi xem mắt bị từ chối, nên mới định an ủi anh một câu.”
Nói xong, cô ngoan ngoãn nói: “Dừng ở đây đi, em vào thăm bà ngoại. Hôm nay làm phiền anh rồi.”
Không cho Hứa Mặc cơ hội đáp lời, Hạ Trúc nói xong liền quẳng chiếc chăn mỏng sang một bên, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, để lại cho anh bóng lưng tuyệt tình, từ chối mọi giao tiếp tiếp theo.
Giới tài chính có nhiều thuật ngữ, đối diện tình hình lúc này, trong đầu Hứa Mặc chỉ hiện lên hai chữ long/short. Long và short chỉ việc dự đoán một sự tăng hoặc giảm, đồng thời cũng biểu đạt cảm giác tốt hoặc rất tệ về một việc gì đó.
Nhất thời anh không biết nên định nghĩa cuộc đối thoại này giữa anh và Hạ Trúc như thế nào, nhưng lại mơ hồ cảm thấy nếu tương lai có xuất hiện bước ngoặt, anh hoặc là lỗ nặng, hoặc là lãi lớn. Từ khi anh bước vào ngành tài chính, anh chưa từng thua lỗ. Đây là một khoản đầu tư mà anh không thể nắm phần thắng.
__
Ba phút sau, chiếc Hồng Kỳ H7 dừng lại trước cổng Bắc của Bệnh viện 301.
Hạ Trúc dùng camera điện thoại dặm lại son, sau khi chắc chắn khóe môi không còn vương chút son nào thừa, bèn quẳng thỏi son Givenchy da cừu vào túi, mở cửa xe chui ra ngoài, xách túi, không ngoảnh đầu lại, thẳng đường vào khu nội trú của bệnh viện.
Hứa Mặc vẫn ngồi yên trong xe. Kính xe hạ xuống khoảng hai phần ba, anh ngoảnh lại nhìn bóng lưng kiêu hãnh, phóng túng của Hạ Trúc, trơ mắt nhìn cô khuất dần vào quầng đèn vàng.
Trong khoảnh khắc ấy, có một thôi thúc muốn giữ cô lại nhưng lý trí lại đè nén ý nghĩ đó. Người không nên động vào, thì đừng động.
Vừa định rời đi, điện thoại reo. Là Chu Tứ gọi.
Anh nhấn nghe máy, giọng đầu bên kia hớn hở: “Cậu đang ở đâu đấy? Nếu không bận thì ra ngoài uống một ly? Tôi có tin nội bộ này muốn thông báo cho cậu.”
Hứa Mặc day day giữa trán, giọng mệt mỏi: “Tin gì?”
Chu Tứ cố tình úp mở, không chịu nói rõ: “Cậu đến thì chẳng phải sẽ biết sao. Dù sao thì tin này đủ gây sốc, tuyệt đối là thông tin gốc, đảm bảo thật.”
Sợ không khơi gợi được hứng thú của Hứa Mặc, Chu Tứ còn không quên bổ sung một câu: “Về Hứa Lâm.”
Trước cổng bệnh viện không được đỗ lâu, Hứa Mặc bật loa ngoài, quăng điện thoại lên bảng điều khiển, đạp ga phóng đi một đoạn. Đầu dây bên kia Chu Tứ còn đang lải nhải, Hứa Mặc nghe đến phát nhức đầu, bèn hỏi địa chỉ. Chu Tứ lập tức cúp máy, gửi định vị qua WeChat.
Hứa Mặc nhìn qua, bẻ lái, hướng về Nhị Hoàn.
Đêm hôm ấy, nỗi lòng dậy sóng, ngang nhiên thách thức lý trí để rồi nhận lấy một kết cục cay đắng.
Hạ Trúc bước vào thang máy, mới phát hiện tay mình trống không, chẳng mang theo gì cả. Cô định xuống mua bát canh xương cho bà, nhưng lại nhớ lời bác sĩ Phùng dặn là bệnh nhân không nên uống. Thế nên thôi.
Bệnh viện về đêm vẫn sáng trưng. Bác sĩ, y tá đi lại liên tục; người nhà nằm tạm la liệt hành lang. Trong thang máy có bảy tám người, mỗi tầng dừng lại đều mở ra một mảnh đời khác nhau.
Mãi đến khi lên đến tầng 15, trong thang máy chỉ còn lại mình cô. Cô bất lực dựa vào vách thang máy, nghĩ về cuộc đối thoại mấy phút trước, chìm vào nỗi sầu muộn khôn tả.
Đôi khi cô tự hỏi, kết cục giữa cô và Hứa Mặc rốt cuộc sẽ ra sao, sẽ đi đến đâu? Theo lý thì nên là nước sông không phạm nước giếng, nhưng vòng bạn bè quen biết của họ đâu đâu cũng là bạn chung, chỉ cần tùy tiện hỏi một người cũng có thể nhắc đến tên hai người họ cùng lúc.
Ngay cả khi chuyện xảy ra ba năm trước, người quen nhắc đến hai người họ, cũng chỉ tiếc nuối thở dài, rồi lại thản nhiên cảm thán một câu: “Hai đứa nó vốn không hợp, chia tay thì chia tay thôi, chẳng lẽ thằng nhóc nhà họ Hứa thật sự vì một người không quan trọng mà oán hận con bé nhà họ Hạ cả đời?”
“Đừng đùa nữa, chút chuyện này thì đáng là gì trong cái giới này.”
Hứa Mặc cũng không hề tuyệt giao với cô. Thậm chí khi gặp lại, anh vẫn có thể hòa nhã nói cười, như thể những chuyện ngày xưa chưa từng xảy đến.
Nếu không phải tối nay cô lỡ lời, suýt nữa cô đã quên mất năm ấy, chính cô là người đã phá vỡ hạnh phúc của anh.
Cũng khó trách tối nay anh lại khéo léo từ chối cô. Nếu chuyện này xảy ra với cô, cô cũng không chắc mình có thể làm được lịch sự như anh. Chỉ là sự lịch sự này dùng trên người cô, lại vô cùng tổn thương người khác. Ngay lúc cửa thang máy sắp đóng lại, Hạ Trúc vội vàng nhấn nút mở cửa, kịp thời bước ra khỏi thang máy, tránh được việc phải chịu đựng thêm quãng đường đó.
Đi vòng qua những chiếc giường bệnh mới kê thêm ngoài hành lang, lướt qua từng gương mặt mệt mỏi, vàng vọt, Hạ Trúc dựa vào trí nhớ tìm đúng phòng bệnh của bà ngoại.
Đứng ở cửa vài phút, vẫy tay xua bớt mùi rượu trên người, Hạ Trúc lúc này mới đẩy cửa bước vào. Giường bệnh ở giữa đã có bệnh nhân mới, ông lão nằm sát tường không biết đã xuất viện hay chuyển phòng, hiện giờ là một cô bé bó thạch cao, cô bé chắc chỉ khoảng bảy, tám tuổi, lúc này bị gãy một tay, chỉ có thể nằm nghiêng.
Hạ Trúc rời mắt khỏi cô bé đang say ngủ, chậm rãi đi về phía giường bệnh số chín. Bà ngoại đang nằm ngủ trên giường, chân bị ngã gãy vẫn chưa tháo bột, Đinh Thư Đồng đang ngồi cạnh giường dựa vào tủ đầu giường ngủ gật, bên cạnh tủ đặt một bát canh cá đã nguội lạnh, bề mặt canh cá đóng một lớp váng trắng, chắc là đã để khá lâu rồi.
Hạ Trúc thấy dì mấy lần ngủ gật suýt ngã đầu, bèn đặt túi xuống cuối giường, rón rén lại gần, cúi xuống, vỗ nhẹ lên vai dì. Người phụ nữ bị đánh thức, mơ màng mở mắt, bắt gặp gương mặt của Hạ Trúc, bà lộ vẻ vui mừng, vừa định cất tiếng gọi thì bị Hạ Trúc ra hiệu bằng cách lắc đầu ngăn lại.
Hạ Trúc ngồi xuống mép giường, cúi người nói nhỏ: “Dì út, mấy hôm nay vất vả cho dì rồi. Dì về nghỉ đi, tối nay cháu sẽ trông bà cho.”
“Không phải bố cháu thuê hộ lý rồi à, sao không thấy người?”
“Hộ lý sao bằng người nhà được. Giường bệnh chật chội, dì bảo cô ta về rồi.”
Đinh Thư Đồng nãy giờ cứ giữ nguyên một tư thế, lúc tỉnh dậy lưng và eo đau mỏi, bà vòng tay ra sau xoa xoa cái cổ nhức mỏi. Xoa được một nửa, động tác trên tay bà bỗng khựng lại, giây tiếp theo, Đinh Thư Đồng ghé sát lại, ngửi thấy mùi rượu trên người Hạ Trúc, cảnh giác hỏi: “Uống rượu à? Còn là rượu trắng? Lái xe đến? Uống với ai?”
Hạ Trúc chột dạ xua tay, nói nhỏ: “Uống một chút thôi, không đáng kể. Cháu đã uống thế này rồi, làm sao dám lái xe được chứ. Có người tiện đường đưa cháu về một đoạn, dì đừng lo lắng nữa.”
Đinh Thư Đồng thấy vẻ mặt rụt rè, giữa hai hàng lông mày còn ẩn chứa một nét ưu sầu khó tan, không nhịn được mà cằn nhằn: “Bà ngoại cháu từng nói tính cháu giống dì, nhưng dì thấy không hẳn đâu.”
“Hồi dì còn trẻ không sợ trời không sợ đất, ai ở trước mặt dì cũng đừng hòng chiếm được lợi lộc gì. Cháu mà thật sự giống dì, dì cũng không đến nỗi phải lo lắng thế này.”
Hạ Trúc “a” một tiếng, ngơ ngác nhìn Đinh Thư Đồng, không hiểu sao bà lại đột nhiên nói như vậy. Đinh Thư Đồng là em gái ruột của mẹ Hạ Trúc, là Đinh Lăng.
Hồi hai mươi mấy tuổi, bà là người khiến các bậc trưởng bối phải đau đầu. Tính tình bà cứng cỏi, làm việc tùy hứng, náo loạn, từng bất chấp gia đình phản đối, kiên quyết gả cho một họa sĩ nhỏ không có danh tiếng, không đáng tin cậy, cũng chẳng ổn định. Hai vợ chồng hai năm đầu mới cưới quanh năm đi du lịch, đi lấy tư liệu bên ngoài, sống cuộc sống bữa đói bữa no, màn trời chiếu đất. Dù người nhà ép Đinh Thư Đồng về nhà thế nào, bà cũng không chịu nhượng bộ dù chỉ nửa bước, thậm chí còn buông lời tàn nhẫn, nói dù có chết đói cũng không về.
Bà ngoại của Hạ Trúc là Ôn Thư Nghi, tức giận đến mức đòi cắt đứt quan hệ mẹ con, Đinh Thư Đồng khi đó tuổi trẻ bồng bột, trong cơn nóng giận bèn nói bà là Tôn Ngộ Không, chui ra từ kẽ đá, không có mẹ.
Khiến bà cụ tức đến nỗi nằm liệt giường ròng rã nửa tháng, mỗi khi nhắc đến bà lại thở dài, nói Đinh Thư Đồng lòng dạ sắt đá, giống hệt ông nội nó.
Sau này Đinh Thư Đồng theo chồng đến miền Tây Tứ Xuyên để tìm tư liệu, kết quả lần đó gặp phải thời tiết khắc nghiệt, xảy ra tai nạn xe hơi, chiếc xe lăn xuống vách núi, hai vợ chồng suýt chút nữa mất mạng.
May mắn là trời thương, đội cứu hộ kịp thời phát hiện, đưa họ vào viện. Đinh Thư Đồng và chồng ở bệnh viện hơn nửa năm thì đột nhiên thay đổi tính nết, rầm rộ trở về Bắc Kinh để định cư.
Ngày trở về Bắc Kinh, Đinh Thư Đồng kéo người chồng họa sĩ quỳ trước mặt mẹ suốt bốn tiếng đồng hồ, nói rằng sau này tuyệt đối không để mẹ lo lắng nữa. Bà ngoại Hạ Trúc vốn dĩ mềm lòng, thấy mặt mũi con gái vẫn còn vết bầm, liên tưởng đến vụ tai nạn kinh hoàng kia, nghĩ rằng người còn sống là tốt rồi, bà không còn cầu mong gì khác.
Sau này nữa, mẹ của Hạ Trúc là Đinh Lăng lâm bệnh rồi qua đời, bà Ôn Thư Nghi tóc bạc tiễn tóc xanh, chỉ sau một đêm đã già đi trông thấy không chỉ mười tuổi, Đinh Thư Đồng cũng là lần đầu tiên nếm trải nỗi đau mất mẹ, quyết định ở lại bên cạnh chăm sóc bà.
Người hoạ sĩ vô danh thuở nào, nay một bức tranh đã có giá trị bảy, tám con số, thành đại gia đúng nghĩa, tranh có hạn, khó mà mua được. Ấy vậy mà về nhà vẫn lo toan mọi việc, chăm sóc vợ từng li từng tí, đủ thấy ánh mắt nhìn người của dì năm ấy không hề sai.
Bà cụ thấy con gái con rể tình cảm hòa thuận, mọi oán hận bao nhiêu năm qua cũng tan thành mây khói.
Thuở bé, Hạ Trúc nghe mẹ kể đôi ba lần, bảo cô có một người dì út ngỗ nghịch, tính cách hoang dại, khiến bà ngoại phải muộn phiền; dặn cô sau này nghìn vạn lần đừng học theo. Chẳng vì gì khác, vì khi làm bố mẹ, ai chẳng mong con cái thuận lợi, bình yên trải qua quãng đời dài.
Mỗi dịp Tết theo bố mẹ đi chúc Tết, cô lại gặp Đinh Thư Đồng, luôn ăn mặc theo cách riêng, phong thái vừa phóng khoáng vừa duyên dáng, khác hẳn những người phụ nữ mà cô từng thấy, Đinh Thư Đồng cứ kéo cô lén lút đi xin lì xì của dượng, cô bé thường sợ sệt. Mà dượng chẳng hề “không đáng tin” như lời đồn, mà trái lại hiền hậu, luôn chuẩn bị sẵn phong bao lì xì dày dặn, bế cô, bảo: “Bé cưng ngoan lắm.”
Lúc dượng bế cô nói chuyện, ánh mắt luôn liếc nhìn về phía vợ mình, dỗ dành đứa nhỏ xong, ông còn không quên dỗ dành cả người lớn. Ông lục trong ngăn kéo ra một chiếc túi nhung mỏng hơn bao lì xì, nhưng lại quý giá hơn bao lì xì, vô cùng trân trọng đưa cho vợ, nói một câu đầy tính hình thức: “Hôm nay anh yêu em hơn hôm qua.”
Sau khi mẹ qua đời, bố một mình gà trống nuôi con, nuôi Hạ Trúc khôn lớn, dù vừa làm bố vừa làm mẹ, làm tròn bổn phận của mình, nhưng suy cho cùng vẫn là đàn ông, vẫn thiếu đi sự dịu dàng của người mẹ. Mà phần dịu dàng này, Đinh Thư Đồng những năm qua đã không hề keo kiệt mà dành cho cô.
Đinh Thư Đồng năm nay đã gần bốn mươi lăm, nhưng giữ gìn tốt như mới ba mươi, những năm này bà tu thân dưỡng tính, những tật xấu năm xưa đã sớm sửa đổi sạch sẽ, nhưng sự cứng cỏi trong xương cốt thì làm thế nào cũng không thể mài mòn đi được.
Bấy lâu Đinh Thư Đồng không có con cái, gần như xem Hạ Trúc như con gái ruột mà cưng chiều.
Ba năm trước cô ngông cuồng gây ra đại họa, cũng chính Đinh Thư Đồng là người chắn gió che mưa mà giữ cô bình yên. Nói “ân nhân tái sinh” chẳng quá lời.
Trong mắt Hạ Trúc, Đinh Thư Đồng là hình mẫu mà cô từng ước ao trở thành.
Giờ phút này, Đinh Thư Đồng nắm lấy những ngón tay lạnh buốt của cô, giận nhưng thương, nghiêm khắc nhưng mềm mỏng: “Tuyệt đối đừng học mẹ cháu. Bà ấy tính tình mềm yếu, suy nghĩ nặng nề, làm việc do dự, lại uất ức trong lòng mà mất mạng. Cuối cùng bỏ lại cháu và bố cháu, sống qua ngày đoạn tháng tạm bợ.”
“Còn cháu bây giờ, nhân lúc còn trẻ, cứ làm thêm chút chuyện hoang đường đi.”
“Có chuyện gì xảy ra, dì gánh cho cháu, cháu cứ việc xông pha đi.”
Hạ Trúc: “…”
Đây chính là cái gọi là nhà dột từ nóc?