Bước Chân Vào Kinh Thành

Hỷ Xuân Lai

Bước Chân Vào Kinh Thành

Hỷ Xuân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta đành lau nước mắt, nhưng càng lau lại càng rơi, chỉ cảm thấy mắt mình như suối nguồn, cứ thế chảy mãi không ngừng.
Nói xong, tổ mẫu quay sang phu nhân đang lau nước mắt bên cạnh, khẩn khoản nói:
“Muội muội, ta giao Hỷ nhi cho muội. Con bé vẫn còn trẻ dại, làm việc khó tránh khỏi sai sót. Nếu có một ngày khiến muội không vui, xin muội rộng lòng tha thứ, bao dung, chăm sóc cho nó…”
“Mộ tỷ nói lời khách sáo làm gì, về sau ta nhất định coi Hỷ nhi như con gái ruột.” Phu nhân nắm lấy tay ta.
Trên trời, mưa nhẹ rơi lất phất, dai dẳng không dứt.
Thì ra, chia ly thường đi kèm với mưa, như thầm khóc, như thầm kể.
Dưới ánh mắt dõi theo của tổ mẫu, ta cùng phu nhân lên thuyền rời khỏi Dương Châu.
Rời xa Dương Châu – nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng ta suốt mười lăm năm.
Và tổ mẫu ta, vẫn đứng đó, trên bờ sông, trong nỗi lưu luyến và luyến tiếc không nỡ rời, đưa mắt nhìn ta xuôi về Kinh thành, vì tương lai của ta mà dốc lòng lo toan lần cuối.
Kinh thành phồn hoa, hưng thịnh, so với vùng sông nước Dương Châu trù phú, lại càng thêm phần uy nghi và trang trọng hơn nhiều.
Giữa cảnh xe ngựa như mắc cửi, người người tấp nập, các bậc quyền quý ngồi trên ngựa cao đầu, thong dong trên đường. Lúc thì là những tân quý nhân vừa được sủng ái, lúc lại là những dòng dõi công thần lâu đời.
Trình phu nhân thấy ta có vẻ dè dặt, liền nhẹ giọng nói với ta:
“Hỷ nhi còn nhớ những con đường này không? Khi còn nhỏ con từng đến đây.”
Ta lắc đầu, trong ký ức không hề có chút ấn tượng nào.
Trình phu nhân thở dài:
“Cũng phải thôi, năm ấy con mới chỉ hai tuổi.”
“Phùng gia từng có chỗ đứng trong kinh thành, đáng tiếc phụ thân con vì giữ thái độ trung lập trong tranh giành ngôi vị, khiến tân hoàng thất vọng, dần dần mất thế lực, bị giáng chức xuống Dương Châu. Tuy giữ được tính mạng, nhưng khổ cho Mộ tỷ tỷ, phải rời xa quê hương mười mấy năm trời...”
Bà vừa nói vừa thở dài, như là đang tâm sự với ta, lại như là lẩm bẩm với ký ức của chính mình.
Xe ngựa chạy rất nhanh. Trình phu nhân thấy ta có vẻ say xe, liền ôm ta vào lòng, đưa lát gừng cho vào miệng ta.
May mà đường không xa, chẳng bao lâu đã đến Trần phủ.
Khí phái của công tước phủ vượt xa điều ta có thể tưởng tượng.
Trong phủ, cột trụ chạm rồng, hành lang chạm trổ, lầu các tao nhã, cây cỏ, cá, chim tất cả đều đẹp như tranh vẽ.
Gia nhân nối gót nhau ra tận cửa nghênh đón, chuẩn bị trà nước để tẩy trần cho ta và Trình phu nhân.
Viện của ta được sắp xếp ở phía tây, thanh nhã yên tĩnh.
Ban đầu Trình phu nhân định chọn ba thị nữ thân cận hầu hạ ta, nhưng ta cảm thấy không quen, cuối cùng chỉ giữ lại một người lanh lợi, còn những người còn lại đều làm việc bên ngoài viện.
Nha hoàn kia tên là Thủ Vận, dung mạo đoan trang, hành xử đâu ra đấy, chăm sóc ta như một tỷ tỷ.
Chỉ là tính tình nàng có phần lạnh lùng.
Mới đến kinh thành, ta vừa nhớ nhà vừa nhớ tổ mẫu, thường lén lút rơi lệ vào ban đêm.
Thủ Vận đưa khăn tay cho ta lau nước mắt, ta cảm ơn, nàng chỉ đứng yên, không lại gần, thờ ơ đáp:
“Cô nương nói quá lời, đó là bổn phận của nô tỳ.”
Thủ Vận và ta, dường như luôn tồn tại một khoảng cách.
Chắc hẳn đó là quy củ của các gia đình quyền quý, ta chẳng mấy chốc cũng quen.
Có gì ngon ta đều chia nàng một phần, cũng như lúc ở nhà, tổ mẫu từng dạy: Làm người phải rộng lòng, lòng thiện sẽ sinh ra quả lành, không cần mong cầu mà tự khắc sẽ đến.
Ta vốn không mong gieo được gì với Thủ Vận, chỉ là đã quen san sẻ, muốn nàng cũng được nếm thử đôi phần.
Sau nửa tháng vào Trần phủ, Trần Lý mới từ xa trở về.
Nghe nói mấy hôm nữa chàng sẽ về phủ.
Trong lòng ta không khỏi lo lắng, đó là phu quân tương lai của ta, là người sẽ cùng ta đi hết một đời.
Ta hỏi Thủ Vận:
“Thiếu gia thích những thứ gì?”
Những thứ hắn thích, ta chuẩn bị một ít, có lẽ sẽ để lại chút ấn tượng tốt.
Động tác thu dọn của Thủ Vận khựng lại một chút:
“Nô tỳ cũng không rõ.”
Ta có phần thất vọng.
Ngày Trần Lý về phủ càng lúc càng gần, Trình phu nhân cho người đưa đến vài bộ y phục từ tiệm thêu Chưởng Thường Các. Kiểu dáng diễm lệ, xinh đẹp khiến dáng người bình thường của ta cũng trở nên nổi bật và sắc sảo hơn vài phần.
Ta cẩn thận cảm ơn phu nhân, sau khi thử xong liền cất kỹ, chẳng dám làm vấy bẩn dù chỉ một vết nhỏ.
Nào ngờ, ngay ngày trước lúc thiếu gia trở về, y phục bị chuột cắn thủng một lỗ, còn mặt ta thì vô tình dị ứng vì tiếp xúc với nước ép đào, nổi mẩn đỏ.
Quả là mọi việc đều không thuận.
Phu nhân biết chuyện, liền đến tận phòng an ủi ta.
Ta nghẹn ngào nhận lỗi:
“Phu nhân, thật xin lỗi người, con chẳng làm được việc gì ra hồn, không những làm hỏng y phục người ban tặng, lại còn khiến người phải vất vả mời đại phu cho con...”
Trình phu nhân bật cười:
“Ngốc tử, không sao cả. Con là con dâu tương lai của ta, chỉ là mấy bộ xiêm y thôi, sau này còn nhiều lắm.”
Nói rồi, bà dịu dàng xoa đầu ta, ánh mắt đầy ân cần:
“Trần phủ là nhà của con, con đừng mang nặng trong lòng.”
Được bà vỗ về như thế, tâm trạng ta mới phần nào nguôi ngoai.
Chỉ là, đến chạng vạng hôm đó, Thủ Vận đang hầu hạ trong phòng ta lại bị điều sang viện của phu nhân.
Phu nhân nói sẽ chọn cho ta một nha hoàn thích hợp hơn.
Ta tuy rất quý Thủ Vận, nhưng cũng không thể nhiều lời.
Lúc gặp Thiếu gia Trần Lý, mặt ta vẫn còn vết mẩn đỏ, chỉ đành dùng khăn lụa mỏng che mặt.
Chàng vừa tròn hai mươi. Ta đứng từ ngoài cửa nhìn vào, thấy chàng một thân áo lam, phong thái như cây tùng, cây bách nơi sơn cốc—dáng vẻ thẳng thắn, tuấn tú, mang phong thái thư sinh phong lưu, lại thêm vài phần thân thiện, gần gũi của người chốn thị thành.
Trần Lý hành lễ với Trình phu nhân xong, ánh mắt đảo qua ta, khẽ sững lại:
“Mẫu thân, vị này là...?”
Ta vội vàng đứng dậy hành lễ, lại bị Trình phu nhân nhẹ nhàng kéo lại:
“Đây là con gái Phùng gia ở Dương Châu, ta và tổ mẫu của con bé là bạn khuê phòng thuở xưa, nên cùng nhau bàn bạc, định hôn sự cho con và con bé.”
Sắc mặt Trần Lý lập tức trở nên khó coi.