Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập
Chương 7: Gốc rễ (Phần 5)
Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Lan Sinh cảm thấy rõ rệt, nhưng anh không thể nói được, thắt lưng càng siết chặt hơn, những cơn ho dồn dập. Chỉ cảm thấy như có thứ gì đó đang trèo lên cổ họng, muốn tuôn ra ngoài, vừa há miệng thì đã phun ra một bãi máu. Tiếng ho của anh nghe thật thê lương, vừa đau đớn lại vừa xót xa.
Cằm Tân Dã căng thẳng, nói: “Đi bệnh viện.” Nói xong, anh khom người, một tay ôm lấy vai Tạ Lan Sinh, một tay nhấc khớp gối của anh lên, bế anh dậy. Ống quần của Tạ Lan Sinh bị kéo lên, lộ ra mắt cá chân trắng nhợt. Tân Dã nhìn thấy, môi Tạ Lan Sinh đỏ thắm, toàn bộ đều là máu. Một sợi máu chảy từ môi dưới xuống cằm, nhưng anh vẫn cười tươi, khiến lòng Tân Dã đập rộn.
Anh chưa từng thấy ai như vậy.
“Không, không cần đi… Ngủ một giấc sẽ không sao.” Tạ Lan Sinh nghĩ: đi bệnh viện tốn tiền quá.
“Ngủ cái quái gì.” Giọng Tân Dã không chút phân trần: “Đi bệnh viện.”
“…” Tạ Lan Sinh chỉ còn biết thở dài, “Thôi đi vậy.”
Tân Dã bế anh đi ra ngoài. Tạ Lan Sinh dựa vào vai anh, nhìn cổ và yết hầu của Tân Dã, cảm thấy thật đẹp, không nhịn được, đưa tay sờ nhẹ, nói: “Tân Dã, đường nét của cậu thật đẹp… Đặc biệt hợp để làm diễn viên đó.”
Anh không nghe thấy bất kỳ lời đáp nào, nhưng rõ ràng cảm nhận được cổ họng Tân Dã nuốt một cái.
Khi đến đầu làng, tầm mắt Tạ Lan Sinh phóng xa, phát hiện mặt trăng vừa mới sáng lại tròn, vô cùng đẹp. Ánh trăng trong vắt chiếu xuống thế gian, chiếu đến anh, cũng soi rọi cả những hoài niệm mơ hồ về tuổi trẻ trong lòng anh. Trong vòng tay ôm ấp của Tân Dã, anh không cần phải ngẩng đầu.
Anh khẽ cười, thuận miệng nói chuyện phiếm: “Tân Dã, cậu có nhận thấy không? Trăng đêm nay đẹp quá.”
“Hửm?”
“Đúng không?”
“Cũng được.” Anh từ chối ý kiến của anh.
Tạ Lan Sinh tiếp tục nói: “Đột nhiên nhớ đến câu thoại kinh điển của Natsume Soseki: ‘I Love You’, dịch ra là ‘Trăng đêm nay đẹp quá’. Tân Dã, cậu lớn lên ở Mỹ, liệu cậu có hiểu quan niệm nghệ thuật này không? Họ đều thẳng thắn nói ‘I Love You’ với người khác phải không?”
Tân Dã ngẩng đầu nhìn ánh trăng, không nói gì, ôm Tạ Lan Sinh tiếp tục đi. Nhưng ngón tay đỡ bên hông và khớp gối của Tạ Lan Sinh lại siết chặt bất giác.
Anh vốn không hiểu. Nhưng không biết tại sao, khi Tân Dã rũ mắt nhìn về phía Tạ Lan Sinh, anh đang nhìn ánh trăng. Cổ anh thon dài, da trắng nõn, môi vương máu, hàng mi dài chớp chớp, đôi mắt trong suốt dưới ánh trăng, vừa hữu tình lại vừa có bóng trăng, trong nháy mắt anh nhận ra. Anh cảm thấy ánh trăng đẹp, thì người yêu anh chắc cũng sẽ cảm nhận được.
Khoảng nửa đường, Tạ Lan Sinh sợ Tân Dã đi mệt, vươn tay ôm lấy cổ anh. Mười ngón tay đan xen, ôm lấy gáy Tân Dã, có thể cảm nhận được mạch máu ấm áp dưới da. Toàn thân Tân Dã thoáng cứng đờ, dưới chân khẽ dừng, mất tự nhiên nghiêng cổ, muốn gạt đi cảm giác quái dị.
Anh bước từng bước như vậy. Con đường rất dài, nhưng lại ngắn ngủi. Bóng hai người trong đêm tối dài dặc, mờ mịt không rõ, tất cả tựa như xa xôi, chỉ có một vầng trăng sáng nơi chân trời yếu ớt soi rọi họ.
Đến cổng làng, vào xe, Tân Dã lái thẳng đến bệnh viện trong thành.
Kết quả chẩn đoán là xuất huyết dạ dày, tổn thương niêm mạc dạ dày cấp tính. Bác sĩ bảo Tạ Lan Sinh ngậm cục đá, ôm túi chườm nước đá, sau đó truyền thuốc, vừa lấy ven vừa trách mắng: “Uống uống uống! Thành ra thế này rồi, mà chỉ biết uống! Uống nữa là dạ dày xong đời! Sợ chết hả?!” Tạ Lan Sinh chỉ cười: “Biết rồi ạ.”
Phòng truyền không đông, Tạ Lan Sinh có giường nằm. Tân Dã ngồi bên cạnh, nhìn anh một lúc, đột nhiên hỏi: “Gấu trúc của anh thế nào rồi?”
Tạ Lan Sinh: “? ? ?” Gấu trúc gì thế?
“Để quay phim, mà mạng cũng chẳng cần nữa à?”
Tạ Lan Sinh cười: “Nào có nghiêm trọng đến vậy đâu?”
“Anh cứ chà đạp bản thân mình như vậy. Không muốn khóc thì khóc đi, chứ làm gì không thể khóc được? Không làm đạo diễn thì không quay phim được à?”
Tạ Lan Sinh nói: “Không giống nhau đâu.” Bởi vì những con chữ hay hình ảnh kể nên những câu chuyện cảm động, chẳng hề giống nhau.
Động tác của Tân Dã rất thô bạo, chỉnh lại ống quần của Tạ Lan Sinh, không muốn anh bị lạnh: “Sau này đừng hành hạ bản thân nữa, rõ chưa. Lần tới tôi sẽ không nhìn nữa, mà sẽ nhúng tay vào.”
“Được được,” Tạ Lan Sinh chịu thua, “Tôi chỉ thấy đạo diễn quản diễn viên, chưa từng thấy diễn viên quản ngược lại đó.”
“Con người anh không quản không được.” Vừa nôn ra máu lại phải vào bệnh viện, cuối cùng cục diện hỗn loạn này chẳng phải lại đến lượt anh thu dọn ư, phiền phức.
“Được được được, ấy da.” Tạ Lan Sinh cũng không dám chọc anh, mơ mơ màng màng thiếp đi.
…
Khi tỉnh lại, Tạ Lan Sinh phát hiện mình đã trở về nhà khách trong thị trấn, trời đã sáng trưng rồi. Ngoài nhà khách có một thân cây, ánh nắng đầu hạ chiếu xuống, trên mặt đất loang lổ sặc sỡ, tựa như rất nhiều tiền vàng rơi rụng.
Điều kiện nhà khách không tốt. Tạ Lan Sinh ở chung một phòng với Tân Dã, La Đại Kinh thì cùng Trương Kế Tiên, tiểu Hồng thì cùng tiểu Lục. Lầu một có thể tắm rửa đơn giản —— chính là dùng chậu giội, dùng khăn mặt lau, phía sau có một nhà vệ sinh khô* khép kín.
*Nhà vệ sinh không dùng nước hoặc hố xí khô (Waterless toilets/ Dry sanitation) được hiểu là kiểu nhà vệ sinh mà sau khi sử dụng người ta không dùng nước để dội rửa, có thể chỉ dùng vôi, tro bếp, tro cây, tro trấu hoặc đất bột để phủ lên phân sau khi sử dụng.
Tạ Lan Sinh không vội vã ngồi dậy. Dạ dày anh còn đau, vì thế ngửa mặt nằm trên giường nghĩ về tình hình trước mắt.
Địa điểm cuối cùng cũng được xác nhận. Chờ quay xong toàn bộ 《 Gốc rễ 》, anh sẽ cắt hết những cảnh vật có phần đặc trưng của địa điểm quay, chỉ chừa lại một vài đặc điểm đại chúng —— anh sợ liên lụy đến thôn Hu Dị. Anh còn tính toán tự khắc con dấu làm ra một phong “Thư giới thiệu”, đưa cho trưởng thôn để phòng ngừa. Mặc dù anh với trưởng thôn Hu Dị biết mình không có thư giới thiệu, nhưng ngộ nhỡ bị người phát hiện, trưởng thôn Hu Dị còn có thể nói thôn Hu Dị bị đoàn phim lừa, phủi sạch quan hệ. Tạ Lan Sinh học đạo diễn, có nền tảng mỹ thuật tạo hình, tự khắc dấu rất dễ dàng. Đương nhiên, Tạ Lan Sinh cho rằng khả năng bị nhìn ra cực thấp —— toàn bộ Trung Quốc có 100 vạn thôn, chỉ dựa theo hình ảnh trong 《 Gốc rễ 》 Cục Điện ảnh không phân biệt ra được. Bản thân anh không nói, trưởng thôn không nói, nông dân Hu Dị lại không biết quy trình trong quay chụp.
Có điều hiện tại, một vấn đề khác xuất hiện.
Tiền.
“Phim chui” thật đúng là vấn đề tiếp nối vấn đề, đủ loại vấn đề hiện lên không dứt, không có lúc nào ngơi nghỉ. Anh làm đạo diễn lúc nào cũng ưu sầu, không phải sầu cái này thì là sầu cái kia.
25 vạn đầu tư kiếm được lúc trước vừa vặn đến mức tối thiểu, một xu cũng không thể thiếu, bằng không chẳng thể tráng rửa phim được. Nhưng trước đó thế nào cũng không ngờ rằng, mời La Đại Kinh liền phải tốn hơn 2000, kiếm được trường quay lại tốn hơn 800, lại thêm chuyến đi Lưỡng Hà mất công kia nữa, cộng gộp chi phí thì thành 2920. Nhanh như vậy đã thành một lỗ hổng lớn, mỗi một bước đều tốn nhiều tiền hơn.
Anh tìm đâu ra 2920 để trám vào đây?
Bên cha mẹ không vay được, cha mẹ anh đều phản đối chuyện này, mà tất cả bạn bè họ hàng đều đã bị hỏi qua một lượt.
Hơn nữa, hai năm gần đây giá cả tăng vùn vụt, so với năm trước tăng đến 40%, 25 vạn đồng có đủ để quay hay không còn chưa dám chắc.
Tạ Lan Sinh ôm chăn, thật sự sầu.
Đến chín giờ bụng đói, anh cuối cùng trở mình đứng dậy, bàn chân giẫm xuống mặt đất đau nhói, lúc này mới phát hiện bị nổi mụn nước. Anh nghĩ nghĩ, lê dép đến cửa trước, gọi bà chủ xin một cái kim, quay về đốt nóng kim, nâng bàn chân trắng lên, cẩn thận xem xét. Chọc vỡ bọt nước, nặn nặn, rồi chân điếu thuốc, viên tàn thuốc ấn lên mụn, bịt vết thương lại, phòng ngừa nhiễm trùng, chẳng hề hấn gì đi mua cơm.
Anh vừa ra phòng, liền gặp tiểu Hồng đờ đẫn hai mắt đi ngang qua, giống như đang hoài nghi nhân sinh.
“Tiểu Hồng!” Tạ Lan Sinh gọi một tiếng, nhìn cô, kỳ quái hỏi, “Làm sao vậy?”
Tiểu Hồng nói: “Kim cương của Ảnh đế rớt vào bồn cầu rồi.”
Tạ Lan Sinh: “. . . . . .”
Hả? ?
Tiểu Hồng bắt đầu cố gắng giải thích: “Khi Đại ảnh đế Tân vào nhà vệ sinh, cái măng sét bên tay áo trái… , cái đó gọi như vậy phải không ạ, thoáng cái liền rơi vào trong. Khi anh ta trở về em phát hiện ra, hỏi thì anh ta nói rơi bồn cầu rồi, bỏ đi, mặc kệ nó. Em mới hỏi là cái đó bao nhiêu, Ảnh đế nói, một đôi hình như là 10000 đôla.”
Tạ Lan Sinh hít ngược một hơi: hơn 5 vạn, nói không cần là không cần luôn.
Tạ Lan Sinh cũng hoài nghi nhân sinh, ngơ ngác mua bánh bao, lại ngơ ngác trở về phòng.
Hiện tại là năm 1991, có nhiều người kiếm được tiền —— trong nhà bọn họ để đến vài vạn đồng, thậm chí cất giữ cả vàng thỏi vàng miếng, nhưng một cái khuy măng sét vài vạn đồng rớt bồn cầu liền không cần nữa thì Tạ Lan Sinh vẫn là lần đầu nghe thấy.
Anh đẩy cửa ra, phát hiện Tân Dã đã trở về rồi. Trong đầu Tạ Lan Sinh nảy lên một ý tưởng, nhưng thật sự khó nói, thi thoảng liếc Tân Dã, chần chừ do dự.
Tân Dã đương nhiên cũng phát hiện, đợi một lát, thấy Tạ Lan Sinh không dám mở miệng, chuyển mắt, hỏi: “Làm gì đấy, cứ chần chừ mãi, có chuyện quái gì thì phun ra đi.”
“Ấy,” Bị Tân Dã ép hỏi như vậy, Tạ Lan Sinh gãi gãi cằm, nâng mắt, bất chấp hỏi, “Tân Dã à, tiểu Hồng nói, kim cương của cậu rớt bồn cầu, giá trị 10000 đôla, 50000 nhân dân tệ, cậu nói là không cần nữa.”
Giọng điệu của Tân Dã không tập trung: “Ờ.” Cufflinks của Jacob&Co, là thứ cha dượng anh tặng. Sau năm 1965, hôn nhân đa chủng tộc liên tục gia tăng, người Mỹ đối với “Huyết thống ruột thịt” không chú trọng như Châu Á, sống chung thì chính là người một nhà, huống hồ cha dượng anh cũng không có con cái nào khác.
Tạ Lan Sinh lại xác nhận hỏi: “50000 nhân dân tệ cũng rất nhiều, thật… Nói không cần là không cần thật hả?”
“Ừ.” Nói nhảm, rớt bồn cầu rồi, còn muốn thế nào nữa?
Tân Dã đoán Tạ Lan Sinh là muốn mượn chút tiền từ anh. Anh biết, bởi vì mua Hồng Tháp Sơn, rượu Mao Đài, dự toán hiện tại của đoàn phim không đủ, thế nào cũng phải gom thêm mấy ngàn.
Ngẫm lại cũng đúng, Tạ Lan Sinh trước mặt hai nhà đầu tư nói qua tổng ngạch là 25 vạn đồng, không thể gọi vốn thêm nhà đầu tư mới, bởi như thế nhất định sẽ làm giảm định mức nhà đầu tư cũ. Bởi vậy, Tạ Lan Sinh cũng chỉ có thể đi vay.
Anh không hé răng, muốn nghe xem Tạ Lan Sinh tính toán mở miệng vay như thế nào, cũng coi như một phần quan sát gấu trúc.
“Vậy… Vậy…” Tạ Lan Sinh rất ngượng ngùng, song vẫn cố gắng nói ra, “Tân Dã, nếu… tôi mò ra được kim cương, rồi rửa đi… Tôi sẽ dùng xà phòng chà, dùng bàn chải đánh răng đánh, dùng khăn mặt lau. Cậu nói rửa mấy lần tôi liền rửa ngần đấy luôn, một trăm lần cũng được, cam đoan cuối cùng sẽ sạch bong… Cậu có thể cho tôi 500 đồng làm thù lao không?”
Tạ Lan Sinh nghĩ: Một chiếc măng sét 25000, nhưng anh chỉ cần 500, là một phần 50, đối với Tân Dã cũng đáng giá chứ? Có 500 này, chỉ còn lại khoản lỗ 2420, thoáng cái giải quyết được một trong sáu phần.
Tân Dã: “. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”
Quả thực không biết trả lời như thế nào.
Anh cạn lời mất nửa phút, mới trừng mắt nhìn Tạ Lan Sinh, nói: “Tôi cho anh 500, đừng có đi mò đấy.”
“. . . . . . Ơ?”
“Tôi cho anh 500, anh đừng có đi mò.”
Lan Sinh biết đây là Tân Dã muốn “Tài trợ” không hoàn lại, im lặng một lát, lúng ta lúng túng nói, “Vậy thì thôi… Tôi là đạo diễn, cậu là diễn viên, tôi sao có thể vô duyên vô cớ lấy của cậu 500 đồng chứ.” Anh không muốn để cho Tân Dã biết đoàn phim《 Gốc rễ 》 thiếu tiền, lại vội bổ sung, “Tôi sợ sau này cần dùng tiền, lo trước tính sau, phòng ngừa tai họa.”
“Ừ.”
Nghĩ nghĩ, Tạ Lan Sinh lại trầm ngâm hỏi: “Khuy măng sét kia thật là không cần——”
Tân Dã tuyệt tình cắt ngang lời: “Không cho phép anh đến nhà vệ sinh tìm.”
“. . . . . .”
“Tôi không chịu được việc cùng ăn ngủ với người dính đầy một thân phân đâu.”
“. . . . . .” Tạ Lan Sinh nghĩ thứ này là của Tân Dã, người ta có quyền xử trí, liền không lên tiếng nữa. Hơn nữa cách thời điểm tráng phim ít nhất cũng phải hai ba tháng, không đến 3000 đồng hẳn là còn có biện pháp khác có thể giải quyết, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy tiếc. Dù rằng anh biết, chiếc khuy đó dẫu có vớt ra được cũng chẳng gánh nổi bao nhiêu tiền —— cái đó chỉ có nhãn hiệu là có giá trị.
Tân Dã nhìn anh, đột nhiên duỗi tay, ba ngón tay dùng sức giật trên tay áo còn lại, giật ra một cái gì đó, ném về phía Tạ Lan Sinh: “Còn có một cái cũng vô dụng, cho anh đấy.”
Tạ Lan Sinh theo bản năng đón lấy, mở bàn tay, phát hiện lòng bàn tay là một chiếc măng sét vuông màu vàng hồng, dưới ánh đèn tỏa sáng óng ánh dịu dàng, vô cùng xinh đẹp. Trên măng sét có sáu đường hoa văn giao nhau, cắt vuông góc, trong đó ba đường là từ trên bên phải xuống bên trái, ba đường còn lại là từ trên trái xuống dưới phải, trên chín điểm giao đều có một viên kim cương, rực rỡ phát sáng.
Tạ Lan Sinh đứng thẳng người, bỏ măng sét lên bàn, nói: “Tôi không cần, cậu cất đi. Đạo diễn không thể lấy đồ của diễn viên, đây là nguyên tắc cơ bản.” Anh sẽ không lấy đi một phân tiền nào từ diễn viên của mình.
Tân Dã chẳng để tâm nói: “Tôi không lấy lại đâu.”
“Vậy cũng được,” Tạ Lan Sinh là thiên tài logic, “Thứ này tôi nhận, nhưng trước cứ để bên chỗ cậu đã, đợi đến ngày nào đó tôi muốn thì sẽ lấy về. Vậy được chứ?”
Tân Dã không nói gì nữa —— anh cũng không vội tặng đồ.
Tạ Lan Sinh là mệnh lao tâm khổ tứ, thấy Tân Dã tiêu tiền phung phí, thực lo lắng anh sau sẽ bị lừa, vì thế tận tình khuyên bảo: “Tân Dã, Đại ảnh đế, chúng tôi biết anh rất có tiền… Nhưng, cũng đừng luôn tặng người ta kim cương như thế.”
Như thể bị cha già khuyên nhủ, Tân Dã quả thực không hiểu nổi: “Tôi không tặng kim cương cho người khác.”
Nếu chẳng phải thấy anh nghèo đến điên rồi, tôi sao lại muốn tặng anh kim cương chứ?
Tạ Lan Sinh ngồi bắt chéo chân, nghe đến cái này, phát hiện một lỗ hổng logic, lập tức phản bác, nói: “Đâu có, anh vừa mới tặng cho tôi đấy.” Mặc dù anh nói là để ở chỗ Tân Dã, nhưng trên lý thuyết thì đã tặng anh rồi.
Tân Dã gật đầu: “Đúng, có thể tính. Vậy là chỉ tặng anh.”
“Chỉ có tôi ư?” Nghe được đáp án đặc biệt đó Tạ Lan Sinh rất bất ngờ. Anh nghĩ nghĩ, nghĩ đến điều gì đó, chợt nở nụ cười, nói: “Sau này còn có vợ đó. Anh ngàn vạn lần đừng có nói với vợ rằng đã từng tặng một viên cho Tạ Lan Sinh —— hai chúng tôi đánh nhau mất đấy.”