Kẻ Phán Quyết
Khải Hoàn Đẫm Lệ
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“RENG RENG RENG...”
Tiếng đồng hồ báo thức còn chưa kịp reo xong, một bàn tay đã ấn tắt khiến nó rơi vào im lặng.
Bên giường, một thiếu niên tóc đen, gầy gò với làn da trắng bệch đã sớm mở mắt.
Nhìn qua cửa sổ, mặt trời dần nhô lên sau rặng mây, ngoài khung cửa có tiếng chim hót chào đón bình minh, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Thiếu niên tên Trần Ninh, năm nay vừa tròn 14 tuổi.
Với tính kỷ luật của mình, Trần Ninh thường ngày chưa bao giờ phải cài đặt báo thức, hắn vẫn luôn thức dậy vào đúng thời điểm sáng sớm.
Thế nhưng hôm nay là một ngày khiến Trần Ninh phải đặt báo thức từ tận hai ngày trước để chắc chắn mình không bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng này.
Sự nôn nao, chờ đợi khiến Trần Ninh thao thức suốt đêm không ngủ, hai mắt hắn không sao chợp được, đến mức chuông báo thức vừa reo đã bị hắn ấn tắt ngay lập tức.
Trần Ninh vội vàng xếp lại mấy cuốn sách đêm qua vừa đọc, sau đó trườn đến giá treo quần áo đầu giường, chọn bộ y phục tươm tất nhất của mình.
Hắn tiếp tục vươn tay kéo chiếc xe lăn đặt cạnh giường, tự mình dịch chuyển cơ thể từ giường sang, thành thạo ngồi vào xe lăn.
Rõ ràng hắn đã quá quen thuộc với những động tác này.
Từ lúc có trí nhớ, Trần Ninh đã bị liệt cả hai chân, không thể đi lại như người bình thường.
Tuy có chút bất tiện, Trần Ninh vẫn thành thạo tự lăn hai bánh xe đến nơi vệ sinh cá nhân, mất hàng giờ vật lộn với việc tắm rửa, đánh răng, rửa mặt. Cuối cùng, hắn cũng khoác lên mình bộ quần áo hơi bạc màu, cũ kỹ nhưng vô cùng sạch sẽ.
Là một đứa trẻ sống trong hoàn cảnh khó khăn, hay nói đúng hơn là thiếu thốn... bộ quần áo này đã là bộ tươm tất nhất hắn có.
Mở tủ lấy hai cái bánh bao tỷ tỷ hàng xóm cho hôm qua, cẩn thận hâm nóng, bày ra đĩa rồi đặt lên bàn thờ mẫu thân, cung kính thắp hương.
Nhìn vào di ảnh trên bàn thờ, đó là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, nàng có đôi mắt đen láy sáng ngời, khuôn mặt hiền hậu, dễ mến, mái tóc đen nhánh như mây. Trên đầu nàng đội chiếc mũ trắng có dấu chữ thập màu xanh lá cây ở chính giữa, trông rất đặc biệt.
Bên dưới di ảnh, dòng chữ “Y Sư – Tuệ Lan” được viết rõ ràng khiến Trần Ninh cảm thấy vô cùng tự hào.
“Kẽo kẹt...”
Cửa gỗ mở ra, một thiếu nữ mặc áo vải tuổi đôi mươi bước vào mỉm cười:
“Tiểu Ninh, bánh bao đêm qua tỷ cho muội ăn ngon không?”
“Đa tạ tỷ tỷ, ngon lắm.” Trần Ninh nở nụ cười ôn hòa.
Thiếu nữ này chính là Mai Tỷ, hàng xóm cạnh nhà của hắn, thường xuyên chăm sóc, hỗ trợ hắn trong cuộc sống.
Mai Tỷ là nữ nhân xinh đẹp nhất trong ngôi làng nhỏ Trần Ninh đang sống, được mệnh danh hoa khôi của làng, cũng là người thiện lương nhất mà Trần Ninh từng gặp.
Nàng có làn da trắng nõn như trứng gà bóc, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen láy to tròn ẩn chứa chút nỗi buồn sâu thẳm, chiếc mũi thanh tú cao thẳng, bờ môi trái tim hồng hào lúc nào cũng căng mọng như được tô son.
Dáng người nàng cao hơn đứa trẻ như Trần Ninh một chút, đôi chân dài và những đường cong nở nang, vòng eo nhỏ nhắn thon gọn, thanh thoát.
Nhưng điều khiến Trần Ninh thích nhất là mái tóc đen tuyền óng ả mượt mà buộc thành đuôi ngựa của nàng. Mỗi lần Mai Tỷ xõa tóc, Trần Ninh đều ngắm nhìn mê mẩn, mái tóc đen tuyền ấy như dòng thác chảy dài xuống tận bờ mông căng tròn vậy.
Mai Tỷ lại có khiếu làm bánh bao chay rất ngon, bánh bao của nàng bán rất chạy, nào là nhân đậu xanh, bánh bao chiên... ngày nào cũng hết sạch từ sớm, nhưng nàng vẫn luôn giữ lại hai cái cho Trần Ninh no bụng, vì thương xót hoàn cảnh cơ cực một mình của hắn.
Điều khiến Trần Ninh biết ơn nhất ở Mai Tỷ chính là nàng luôn đẩy xe lăn đưa hắn đến lớp học nhỏ trong làng mỗi ngày, để hắn không phải thất học.
Trong lòng Trần Ninh, Mai Tỷ có vị trí rất quan trọng.
“Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi!” Mai Tỷ với vẻ mặt rạng rỡ và đầy chờ mong lên tiếng đề nghị.
“Ừm.” Trần Ninh gật mạnh đầu:
“Nhờ tỷ tỷ rồi.”
“Đừng khách sáo, có gì đâu.” Mai Tỷ nở nụ cười:
“Chúng ta cùng đến cổng làng đón các anh hùng trở về.”
Nói xong, nàng đã phụ giúp Trần Ninh đẩy xe lăn.
Nhìn từ bên ngoài, nơi hắn ở chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ, vừa đủ cho một người sinh sống, hai người thì tạm được, ba người thì quá chật chội.
Hai người vừa rời khỏi nhà, đường làng hôm nay náo nhiệt lạ thường. Hàng nghìn người kéo nhau ra trước cổng làng, phần lớn là các ông lão, bà lão, hoặc trẻ nhỏ và thiếu phụ.
“Khà khà, Mai nha đầu và Tiểu Ninh cũng đi đón người nhà sao?” Một lão già vuốt râu dài, làn da già nua, đôi mắt đục ngầu khắc khổ nhưng lại tràn ngập hòa ái.
“Đinh lão đầu khỏe không ạ.” Mai Tỷ và Trần Ninh lễ phép chào hỏi.
Đinh lão đầu đắc ý gật gù, chống gậy đi rất chậm rãi, nhưng giọng nói tràn đầy tự hào:
“Đinh Tử nhà lão phu đã ra tiền tuyến trọn vẹn bảy năm hai tháng sáu mươi mốt ngày, chắc chắn đã lập không ít công lao. Bọn Ma Tộc chết dưới tay nó như rơm rạ, mà nó chắc chắn không sứt mẻ chút nào, lợi hại lắm phải không?”
“Lần này Đinh Tử trở về, lão phu đã dành dụm được chút lúa thóc, đủ để cưới cho nó một cô vợ hiền, yên bề gia thất.”
“Mai nha đầu, con đã có đối tượng chưa? Hay làm con dâu của lão có được không? Khà khà.”
Đinh lão đầu nói một tràng dài.
Mai Tỷ đỏ bừng mặt, bẽn lẽn đáp: “Chuyện hôn sự của ta cần có ca ca đứng ra chủ trì, lần này huynh ấy từ tiền tuyến trở về... ta sẽ để huynh ấy quyết định.”
Trần Ninh im lặng không nói, hắn có thể nghe ra trong giọng điệu tự hào của Đinh Lão ẩn chứa nỗi niềm vô hạn của người làm cha.
Nếu không phải vì chiến tranh, ai lại mong con trai mình xông pha trận mạc?
Trong niềm tự hào ẩn chứa nỗi lo...
Mà Trần Ninh và Mai Tỷ, làm sao không có cùng tâm trạng như vậy đây?
Trần Ninh còn nhớ rất rõ, ngày ca ca của Mai Tỷ lên chiến trường đối phó với Ma Tộc, góp chút sức mọn bảo vệ lãnh thổ nhân loại bình yên.
Toàn bộ thanh niên trai tráng, tu sĩ trong làng, dù cấp bậc thấp đến đâu cũng được triệu tập... vì quân tình khẩn cấp.
Ngày đưa quân, trưởng làng đã hào phóng giết trâu mổ lợn chiêu đãi mọi người. Đó là bữa ăn ngon nhất mà Trần Ninh từng được nếm, ăn đến căng bụng.
Bởi vì hoàn cảnh nơi tiền tuyến khó khăn, toàn bộ lương thực dồi dào năng lượng, có hàm lượng dinh dưỡng cao như thịt, cá đều được ưu tiên cho các anh hùng đang liều mình nơi chiến trường khốc liệt...
Những ngôi làng, thôn xóm, thị trấn nhỏ được hưởng sự yên bình như nơi Trần Ninh đang sống, cam nguyện dùng các loại ngũ cốc, rau dại, hoa quả trồng trọt làm thức ăn chính. Số lượng thịt và vật nuôi cực ít, giá cả lại cao, phải có dịp đặc biệt mới được mang ra chiêu đãi.
Ngày tiễn ca ca lên đường, Mai Tỷ đã khóc nức nở... khi đó nàng chỉ là một tiểu cô nương bé bỏng.
Còn Trần Ninh, hắn thậm chí đã quên mất dung mạo phụ thân của mình.
Theo lời người trong làng kể lại, phụ thân hắn đã rời đi chín năm... đồng nghĩa khi đó hắn chỉ mới năm tuổi.
Phụ mẫu hắn vốn không phải người của ngôi làng nhỏ này. Nghe nói vì quê nhà rơi vào chiến loạn, nên khi Trần Ninh vừa mới ra đời, phụ thân hắn đã mang hắn đến làng tá túc, mua một mảnh đất nhỏ xây nhà, lập bàn thờ cho thê tử. Đến khi hắn được năm tuổi cũng là lúc phụ thân rời đi, giao lại Trần Ninh cho xóm làng nuôi dưỡng, để hắn lăn lóc lớn lên.
Ngay cả chiếc xe lăn của hắn cũng là nhờ bác thợ mộc đầu làng thương tình mà làm cho...
Trong ký ức mơ hồ của Trần Ninh, thấp thoáng bóng dáng một nam tử cường tráng, cao lớn, vạm vỡ... đó là phụ thân hắn.
Dù không nhớ rõ diện mạo đối phương, Trần Ninh vẫn luôn tự hào về người phụ thân đang ngày đêm chiến đấu của mình.
Ngôi làng nhỏ này có thể yên bình đến ngày hôm nay, tất cả đều nhờ những đại anh hùng như phụ thân hắn...
Mà không chỉ hắn, Mai Tỷ, Đinh lão... hay toàn bộ người trong ngôi làng này đều ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, sẵn sàng chờ đón những chiến sĩ, thân nhân của họ trở về từ tiền tuyến.
Cách đây một tháng, chiến báo gửi về cho biết đội quân Ma Tộc chẳng rõ vì nguyên nhân gì đã tạm thời rút lui sau gần mười năm đại chiến không ngừng nghỉ. Chiến tranh tạm thời ngưng lại, cho phép một lượng lớn quân sĩ trở về thăm gia đình và họ đã trên đường xuất phát.
Đây không nghi ngờ gì là tin tức tốt nhất mà Trần Ninh từng nghe được trong đời.
Phụ thân hắn... sẽ trở về, phải không?
...
Bên ngoài Làng Tiểu Viên, Trần Ninh được Mai Tỷ đẩy xe lăn hòa vào đoàn người, xếp hàng ngay ngắn lặng lẽ chờ đợi.
ẦM ẦM ẦM ẦM...
Ngọn núi, mặt đất phía xa bỗng nhiên rung chuyển. Âm thanh bước chân hùng tráng như tiếng trống trận vang vọng, lay động lòng người.
Chiến kỳ tung bay, chiến mã uy phong lẫm liệt, bóng dáng một đội ngũ chỉnh tề dần hiện ra trong tầm mắt.
“Về rồi, khải hoàn rồi! Hahaha!” Trưởng làng khó nén kích động, ngửa đầu cười lớn:
“Các anh hùng đi ra từ Làng Tiểu Viên đã trở về rồi!”
Thế nhưng... bầu không khí lại trở nên yên lặng đến đáng sợ.
“Hức...!” Mai Tỷ che miệng, hai vai run rẩy, hốc mắt đã long lanh nước.
“Làm sao... làm sao...” Đinh lão đầu hai chân quỵ xuống, trong miệng thì thào từng tiếng đau đớn đến tận tâm can.
Làng Tiểu Viên tuy chỉ là một ngôi làng khá nhỏ, nhưng vì đại chiến cần quân, đã huy động hết thanh niên, nam nhân cũng có hơn một nghìn người.
Từ lần trước quân tình khẩn cấp, toàn bộ họ đều đã lên đường...
Nhưng đội quân ở phía trước, tuy chiến kỳ tung bay, tuy trang nghiêm oai vệ... số lượng lại lèo tèo chưa đến hai mươi người, hơn nữa trên thân mỗi người đều đầy rẫy vết thương tích.
Mỗi người bọn họ đều mang theo vẻ mặt phức tạp, đè nén đau đớn, trên vai cõng theo từng hũ tro cốt khổng lồ.
Tro cốt của một người không thể nào chứa đựng trong những hũ lớn đến như thế.
Điều này chứng tỏ, những người đã ngã xuống kia thật sự không còn nguyên vẹn để nhận biết đâu là thi thể của ai, đâu là mảnh vụn của người nào. Cuối cùng, chỉ có thể gom từng mảnh vụn thiêu thành tro cốt, để chung vào một hũ to như vậy.
Sắc mặt Trần Ninh trắng bệch không còn chút máu nào.
Mai Tỷ cố gắng tìm kiếm bóng hình ca ca quen thuộc, cuối cùng tuyệt vọng ngã quỵ xuống đất.
Đinh Lão như phát điên chạy ra đón đoàn quân: “Đinh Tử? Đinh Tử của lão già này đâu? Con trai ta đâu?”
Các bà lão không chịu nổi đã ngất lịm đi...
Trước tình cảnh như thế, các gia đình có người thân may mắn toàn mạng trở về cũng không thể vui mừng nổi, thậm chí là không nói nên lời...
Bầu không khí đè nén đến tột cùng.
Từng vị anh hùng trong đoàn biểu lộ nghiêm nghị, cắn chặt răng cố gắng không để cảm xúc lộ ra trên khuôn mặt.
Thân là quân tinh nhuệ, từng được huấn luyện bài bản, từng trải qua chiến đấu tàn khốc, từng lăn lộn chiến trường... tuyệt đối không thể để cảm xúc dao động.
Đến trước cổng làng, một nam tử thân mặc chiến giáp nứt vỡ, cụt mất một bên tay, bước xuống lưng ngựa.
Những con ngựa đen lúc này cũng đã kiệt quệ sức lực, theo chủ nhân quỳ rạp xuống đất.
“Nhi tử của ta...” Trưởng làng kích động khóc rống lên, chạy đến bên cạnh người nam tử, hai mắt đẫm lệ nhìn cánh tay cụt của hắn.
Nam tử lại mặt không biểu tình, đẩy trưởng làng sang một bên, trầm giọng quát lớn:
“Binh đoàn số 286 trở về, hy sinh 1013 người, sống sót 18 người!”
Nói đến đây, toàn quân đồng thanh gào thét:
“HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ!”
Toàn bộ dân làng bật khóc nức nở.
Trần Ninh siết chặt nắm tay, cố gắng trườn khỏi xe lăn, bò xuống đất đỡ lấy Mai Tỷ vừa ngất lịm đi.
Vào lúc này, một vị bộ binh có phần già nua, trên vai cõng hai hũ tro cốt lớn như hai ngọn núi nhỏ, bước đến trước mặt hắn, giọng nói khàn khàn:
“Tiểu Ninh phải không?”
...