Chương 2: Sự ích kỷ duy nhất

Kẻ Phán Quyết

Chương 2: Sự ích kỷ duy nhất

Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Ninh tỉnh lại từ trong giấc ngủ, căn nhà nhỏ của hắn hôm nay lại ngập tràn mùi hương.
“Đây là... mùi thịt...”
Trần Ninh hưng phấn suýt chút nữa ngã khỏi giường, cũng may có một bàn tay to lớn đỡ lấy, đặt hắn lên xe lăn.
Mơ màng mở mắt, đập vào mắt Trần Ninh là một thân hình cao lớn, oai vệ...
Hình ảnh người nam tử này dần dần hòa quyện với bóng dáng mơ hồ trong ký ức của hắn.
“Phụ thân...” Trần Ninh gọi, vẫn thấy thật khó tin.
Hơn một nghìn người rời Làng Tiểu Viên, chỉ chưa đến hai mươi người sống sót... vậy mà phụ thân lại là một trong số đó.
Chỉ là lúc này đây, tóc phụ thân đã bạc trắng nửa đầu, trên khuôn mặt kiên nghị ngày nào giờ có thêm một vết sẹo vô cùng dữ tợn.
“Cẩn thận một chút.” Trần Mãnh khẽ cười.
Ông đẩy xe lăn đưa Trần Ninh đến bàn ăn, nơi đó đã có hai đĩa cơm sườn bày sẵn.
Trần Ninh vô thức nuốt nước bọt.
“Ăn đi, đây là thịt lợn rừng ta và chiến hữu săn giết được, cũng đừng khách khí.” Trần Mãnh cười haha, gắp miếng thịt từ đĩa của mình đặt sang đĩa Trần Ninh.
Đã bao năm rồi hắn không được ăn thịt, ngay cả bánh bao thơm ngon Mai Tỷ thường cho cũng chỉ có nhân đậu, nhân ngũ cốc... Trần Ninh lập tức ngấu nghiến như quỷ đói đầu thai.
Nhìn hắn ăn ngấu nghiến, Trần Mãnh đến bàn thờ thắp nén hương cho vợ, rồi mới trầm giọng hỏi:
“Tiểu Ninh, những quyển sách mẫu thân để lại cho ngươi... ngươi đọc đến đâu rồi?”
“Thưa phụ thân, con đã đọc hết rồi.” Trần Ninh tự tin đáp:
“Hơn nữa, tất cả tri thức bên trong con đều đã thuộc lòng.”
Trần Mãnh vuốt cằm hỏi: “Y Sư có tất cả mấy cấp bậc?”
Trần Ninh như đã chờ đợi cơ hội này từ lâu, không hề do dự đáp:
“Y Sư Học Đồ, Y Sư Nhập Môn, Đại Y Sư, Y Sư Tướng Cấp, Y Sư Vương Cấp, Y Sư Hoàng Cấp, Y Sư Đế Cấp, Y Sư Thánh Cấp, Y Sư Thần Cấp.”
“Tổng cộng có chín cấp bậc lớn, mỗi cấp bậc lại chia thành các giai đoạn nhỏ là Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Viên Mãn.”
“Không tệ.” Trần Mãnh hỏi tiếp:
“Y Sư có thể làm gì?”
Trần Ninh thành thạo mở miệng: “Y Sư chính là yếu tố sinh mệnh của một đoàn đội, Y Sư có thể trị liệu cho tất cả các thành viên khác trong chiến đấu, Y Sư có thể luyện đan gia tăng sức mạnh cho mọi người... tuy nhiên vì sức chiến đấu của Y Sư không cao nên luôn cần có đồng đội bảo vệ, trong chiến đấu, kẻ địch cũng sẽ ưu tiên tiêu diệt Y Sư của đối phương.”
“Quỳnh Linh Thảo có tác dụng gì?” Trần Mãnh lại hỏi.
“Quỳnh Linh Thảo có hai tác dụng, sử dụng trực tiếp sẽ hồi phục một phần mười Linh Lực cho tu sĩ từ cấp ba trở xuống, nếu luyện chế thành Phục Linh Đan sẽ có thể phục hồi ba phần Linh Lực cho tu sĩ từ cấp bốn trở xuống.” Trần Ninh nhanh nhẹn đáp mà không cần suy nghĩ.
Trần Mãnh hài lòng, liên tục hỏi thêm các vấn đề liên quan. Trần Ninh hỏi gì đáp nấy, thậm chí còn có những kiến giải của riêng mình.
“Tốt lắm, không khiến chúng ta thất vọng.” Trần Mãnh không kìm được khen ngợi:
“Ngươi đã nắm vững tất cả kiến thức cần thiết của một Đại Y Sư.”
“Đại Y Sư?” Trần Ninh hít sâu một hơi:
“Thật vậy sao, phụ thân?”
Nhiều năm qua, trong nhà chẳng có gì, thể chất yếu kém, lại bị liệt hai chân nên không thể vận động hay rèn luyện như những người khác. Vì vậy, phần lớn thời gian Trần Ninh dành để học tập, nghiên cứu những quyển sách mẫu thân để lại.
Nhưng hắn không ngờ những kiến thức mình học được lại bao hàm cả cấp bậc Đại Y Sư.
Phải biết rằng, trong phạm vi vài chục ngôi làng, thị trấn lân cận Làng Tiểu Viên, Y Sư có đẳng cấp cao nhất cũng chỉ là Y Sư Nhập Môn mà thôi.
Trần Mãnh gật đầu: “Ngươi chờ ta một chút.”
Nói xong, ông tiến về phía sau nhà tìm kiếm, một lát sau đã mang đến trước mặt Trần Ninh một chiếc hộp gỗ đóng chặt.
Trần Ninh thầm thấy kỳ lạ, vì sao hắn thường xuyên dọn dẹp trong nhà mà lại không phát hiện chiếc hộp này?
Nhìn con trai, Trần Mãnh lên tiếng: “Kiến thức tuy rất quan trọng... nhưng ngoài kiến thức còn cần phải có thực hành đi kèm.”
“Một năm sau ngươi hãy đến Y Viện gần nhất tham gia khảo hạch, đăng ký trở thành Y Sư... Sau khi trở thành một Đại Y Sư chân chính, có thể trị thương cho tu sĩ Cấp Ba, đến lúc đó hãy mở chiếc hộp này ra.”
Trần Ninh nghiêm nghị gật đầu nhận lấy chiếc hộp, không kìm được hỏi:
“Phụ thân, ngay từ đầu... người và mẫu thân vẫn muốn con trở thành Y Sư phải không?”
Để lại những quyển sách với kiến thức Y Thuật cho hắn học từ nhỏ, rõ ràng không khó đoán ra ý đồ của phụ thân và mẫu thân.
Những đứa trẻ ở đại lục này, sau khi đủ 15 tuổi sẽ đủ tiêu chuẩn kiểm tra thiên phú, lựa chọn chức nghiệp cho mình.
Kỵ Sĩ, Đấu Sĩ, Sát Thủ, Pháp Sư, Hồn Sư, Y Sư...
Mà tất cả những lĩnh vực này được gọi chung là Tu Sĩ.
Thiên phú cao ở mảng nào thường sẽ theo đuổi và tu luyện ở lĩnh vực đó.
Giống như mẫu thân Tuệ Lan của hắn là một Y Sư, phụ thân Trần Mãnh lại là một Kỵ Sĩ.
Trần Ninh thắc mắc, tại sao mình lại được định hướng trở thành Y Sư mà không phải những lĩnh vực khác?
Trần Mãnh trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nhìn ra cửa sổ, thở dài: “Đây là sự ích kỷ duy nhất trong đời của ta và mẫu thân ngươi, chúng ta muốn ngươi sống một cuộc đời có ích cho thế giới này, mà không cần phải thấy máu nơi chiến trường, không phải trải qua sự tàn khốc đến tận linh hồn đó...”
“Sau khi trở thành Y Sư chân chính, ngươi hãy xin vào một Y Viện bất kỳ nào đó công tác, cần cù chữa thương cho những người cần ngươi, cưới một thê tử, sinh con... sống một cuộc đời bình an, yên ổn.”
“Phụ thân...” Giọng Trần Ninh run rẩy, ngón tay run run chỉ lên di ảnh mẫu thân trên bàn thờ, thất thần hỏi:
“Mẫu thân cũng là Y Sư, người cũng tử trận trên chiến trường rồi đó thôi?”
Trần Mãnh nhắm hai mắt lại, giọng khàn khàn dạy bảo hắn:
“Mẫu thân ngươi khác biệt, nàng chính là Y Sư thiên tài, 10 tuổi đã đủ tiêu chuẩn khảo hạch trở thành Đại Y Sư, sau đó một đường phát triển vượt bậc, thừa tư cách tham chiến trực diện tại chiến trường.”
“Mà ngươi... 15 tuổi mới chập chững nhập môn, thiên phú bình thường, khi đó sẽ không ai gọi ngươi lên chiến trường chịu chết, lặng lẽ cống hiến ở các Y Viện là đủ rồi.”
Trần Ninh nghe đến đây lặng người một lúc lâu, thì ra mẫu thân là một người tuyệt vời đến nhường ấy.
“Mẫu thân lợi hại như thế, vì sao chân con...” Trần Ninh nắm chặt lấy đôi chân tàn phế của mình.
Với Y Thuật của mẫu thân, lẽ nào lại không thể chữa trị đôi chân của hắn.
“Chân ngươi là do ta đánh phế.” Trần Mãnh dứt khoát nói.
XOẢNG.
Trần Ninh chấn động toàn thân, làm rơi cả đĩa cơm xuống bàn, nghi ngờ mình nghe lầm.
“Đó là cách duy nhất để hạn chế thiên phú, tiềm lực, trói buộc tư chất của ngươi, để ngươi có thể sống một cuộc đời bình thường.” Trần Mãnh nhìn nhi tử, giọng dứt khoát kiên định nhưng vẫn ẩn chứa vài phần hổ thẹn:
“Chờ ngươi đạt đến Đại Y Sư, ngươi sẽ có khả năng tự chữa lành đôi chân của mình.”
“Đến thời điểm đó, ngươi đã quá độ tuổi để làm quen với chiến trường rồi...”
“Mà chỉ cần không ra chiến trường... ngươi sẽ không trải qua những thống khổ mà ta và mẫu thân ngươi đã từng chịu.”
Trần Ninh nghe xong, chỉ cảm thấy lồng ngực mình bị đè nén hơn bao giờ hết.
“Đây là sự ích kỷ duy nhất trong đời Trần Mãnh ta.” Phụ thân hắn thở dài.
PHỐC!
Trần Ninh phun ra một ngụm máu tươi, bất tỉnh nhân sự.