Chương 12: Sức mạnh Ma Tâm trỗi dậy

Kẻ Phán Quyết

Chương 12: Sức mạnh Ma Tâm trỗi dậy

Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

PHỐC!
Một bàn tay đen kịt, đầy móng vuốt từ phía sau đâm xuyên lồng ngực Trần Ninh.
“Không. .. ”
Mai Tỷ hoảng sợ thì thầm, nàng tận mắt chứng kiến một con Ma Tộc thân hình cao gầy, toàn thân đen kịt với bộ móng vuốt sắc nhọn như mười thanh đao, lúc này đã đâm xuyên lồng ngực Trần Ninh.
Hiển nhiên, tiếng động tại nơi này đã thu hút sự chú ý của những con Ma Tộc lân cận.
Trần Ninh nhìn xuống, quả nhiên phát hiện lồng ngực mình đã bị đâm xuyên.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, khoảnh khắc này hắn không hề cảm thấy đau đớn, ngược lại trong lòng dâng lên một cảm giác khoái ý.
Ma Tâm vừa tiến vào cơ thể, lập tức hóa thành vô vàn lực lượng lan tỏa khắp toàn thân, một luồng khí thế chậm rãi khuếch đại ra xung quanh.
Máu huyết, gân mạch, xương cốt, da thịt của hắn... toàn thân đều được cường hóa.
“Mau! Mau đánh nát đầu nó!” Tứ Thủ Ma lớn tiếng hạ lệnh, đã cảm thấy vô cùng bất an.
Con Ma Tộc cao gầy nhận lệnh, sử dụng bộ móng cứng như thép hung tợn bóp vào đầu Trần Ninh.
Nhưng cảnh tượng đầu vỡ vụn như một quả dưa hấu không hề xảy ra.
Ngược lại, tiếng “rắc rắc” vang lên, móng vuốt đã cong vẹo như bóp phải một thứ cứng rắn đến khó tả.
Mái tóc đen cắt ngắn của Trần Ninh bỗng nhiên dài ra, từ màu đen chuyển sang màu trắng xóa như dải ngân hà chiếu rọi.
Giữa màn đêm, vô số mây đen theo đó kéo về, hội tụ trên bầu trời, sấm chớp lóe lên những luồng ánh sáng chói mắt.
“Là ngươi vừa mới đâm lén ta sao?” Trần Ninh nghiêng đầu nhìn con Ma Tộc đứng sau lưng mình.
Nhìn vào đôi mắt của thanh niên trước đó vẫn còn vô hại, lúc này đã hóa thành một màu trắng yêu dị, bên trong từng tia lôi điện lấp lóe, một luồng khí tức uy nghiêm đến cực hạn nghiền ép tỏa ra.
“Không. .. tại sao ta lại hoảng sợ? Tại sao lòng ta lại run rẩy!”
Ma Tộc cao gầy toàn thân mềm nhũn, hai chân như mất hết sức lực, muốn ngã quỵ xuống.
Trần Ninh rút bàn tay với móng vuốt đang cắm giữa lồng ngực mình ra, hắn giơ bàn tay lên, năm ngón tay lóe lên lôi điện màu trắng trong suốt.
Theo bản năng, hắn vồ ra phía sau một trảo.
Động tác của Trần Ninh rất chậm nhưng con Ma Tộc lại không thể dâng lên lòng phản kháng, nó chỉ trơ mắt nhìn Lôi Trảo kia chạm vào đầu mình, dường như được chết bởi tay thiếu niên này là một vinh quang vô thượng vậy.
XOẸT!
Lôi Đình tàn phá dữ dội từ đỉnh đầu xuống chân, con Ma Tộc cao gầy tan xương nát thịt, ngay cả một chút tro bụi cũng không còn sót lại, chỉ có Ma Tâm của nó rơi xuống mặt đất.
Chiếc Nhẫn trong tay Trần Ninh lóe lên u quang, khối Ma Tâm kia liền biến mất khỏi chỗ đó.
Chẳng biết từ bao giờ, đôi chân tàn phế của Trần Ninh hoạt động hoàn hảo, hắn chậm rãi đứng lên, hờ hững nhìn về phía Tứ Thủ Ma.
“Không! Ngươi không được đến đây, bằng không ta sẽ bóp chết nó!” Tứ Thủ Ma trong lòng run rẩy, nâng Mai Tỷ lên uy hiếp, bàn tay lực lưỡng của nó nắm chặt cổ nàng, có thể bóp chết nàng bất cứ lúc nào.
Ở trước mặt thiếu niên này, hắn cảm giác như đang đối mặt với một vị Ma Tướng.
Điều này khiến hắn kinh hãi khiếp vía, phải biết rằng sau khi nuốt Ma Tâm, người ta chỉ kế thừa được một phần nhỏ lực lượng của chủ nhân Ma Tâm khi còn sống mà thôi.
Chỉ một phần nhỏ lực lượng đã khiến thiếu niên trước mặt có tu vi Ma Tướng, thử hỏi lai lịch của Ma Tâm kia khủng bố đến nhường nào?
Không để con Tứ Thủ Ma kịp phản ứng, Trần Ninh hành động theo bản năng, hắn biết tốc độ của mình lúc này vượt xa động tác của con mồi trước mặt, toàn thân hóa thành tàn ảnh.
Mai Tỷ chỉ kịp thấy một luồng sấm chớp lóe lên như thiểm điện, con Tứ Thủ Ma sau lưng nàng nổ tung đầu, bàn tay nó nới lỏng, khiến cả người nàng rơi xuống tự do.
Trần Ninh tiếp cận, khoảng cách Mai Tỷ từ trên cao chạm đất chỉ vài mét, nhưng lúc này nàng đã nằm gọn trong lòng hắn.
“Tiểu Ninh. .. đệ nuốt Ma Tâm, rất nhanh sẽ chết. .. sẽ chết. .. ” Mai Tỷ run rẩy hé môi, nước mắt đã lăn dài trên gò má.
Hiện tại Trần Ninh mang đến cảm giác thật sự vượt ngoài nhận thức của nàng, tóc trắng tung bay, đôi mắt cũng hóa thành màu bạc, bên trong lôi điện lấp lóe, ngay cả thân thể gầy gò cũng trở nên cao lớn và cường tráng hơn.
Vết thương nơi lồng ngực hắn chẳng biết từ bao giờ đã khép lại, mà đôi chân tật nguyền của hắn đã đi đứng vững vàng.
Khả năng hồi phục của Ma Tộc bình thường sao có thể kinh khủng đến mức này?
“Dù có chết. .. đệ cũng phải bảo vệ tỷ.” Trần Ninh ôn nhu nói, hắn với tay lấy một tấm chăn quấn quanh cơ thể nàng, che đậy da thịt đang lộ ra.
Không có thời gian suy nghĩ nhiều, chiếc Nhẫn lại lóe lên, thi thể của Tứ Thủ Ma liền bị thu vào trong đó.
“Cứu dân làng. .. nhân lúc còn thời gian. .. hãy cứu lấy những người còn sống.” Mai Tỷ thiện lương thì thầm, trong lòng đã hạ quyết định, nếu như Trần Ninh chết đi, nàng sẽ tự vẫn đi cùng với hắn.
Thiếu phụ và thiếu niên nương tựa vào nhau gần mười năm, lúc này mới nhận ra mình quan trọng với nhau đến nhường nào.
Nếu một người chết, người còn lại cũng không còn thiết tha sống tiếp. ..
Nhưng trước khi chết, nên làm một điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc đời này, dù sợ rằng dân làng đã chết hơn chín phần với số lượng Ma Tộc đông đảo bên ngoài, nhưng cứu được người nào thì cứ cố gắng cứu.
Trần Ninh nhẹ gật đầu, ôm lấy Mai Tỷ thật chặt. .. dưới chân lóe lên hai luồng điện màu trắng, hắn lao vọt ra ngoài.
Hắn dự định cứu dân làng theo lời Mai Tỷ.
ONG!
Đột ngột có ánh sáng chiếu rọi, bên ngoài cổng làng xuất hiện từng luồng văn tự lấp lánh như ánh sáng.
Những văn tự sáng rực này hòa vào nhau thành một cột sáng hình trụ có đường kính vài chục mét, từ bên trong đó loáng thoáng có những thân ảnh ngạo nghễ hiện ra.
“Đó là Pháp Trận Truyền Tống.” Trần Ninh nhận ra sự việc trước mắt.
Pháp Trận là thứ mà chỉ có Pháp Sư mới có thể thi triển, Pháp Trận Truyền Tống chính là loại Pháp Trận cho phép một nhóm người từ nơi khác trực tiếp truyền tống đến nơi được chỉ định thông qua đó.
Mặc dù lần đầu được nhìn thấy hiện tượng này, nhưng Trần Ninh đã không ít lần nghe dân làng truyền tai nhau về cái gọi là Pháp Trận, hắn không khó đoán ra rằng đã có cường giả thông qua Pháp Trận đến tiêu diệt Ma Tộc rồi.
“Mau chạy!” Mai Tỷ kéo áo hắn, nhắc nhở:
“Trong mắt đại đa số tu sĩ, việc nuốt Ma Tâm và mượn sức mạnh của Ma Tộc chính là điều sỉ nhục, bọn họ chắc chắn sẽ gây bất lợi cho đệ.”
“Huống hồ lúc này bọn họ đã xuất hiện cứu dân làng, đệ không cần mạo hiểm.”
“Nhưng ta dù sao cũng sắp chết.” Trần Ninh cười khổ thì thầm:
“Còn sợ gì rơi vào tay bọn họ nữa?”
“Còn nước còn tát, tỷ tuyệt đối không cho phép đệ chết.” Hai mắt Mai Tỷ đã đỏ ửng.
“Được rồi!” Trần Ninh hít sâu một hơi, không cam lòng nhìn xuống Làng Tiểu Viên gần như đã hóa thành phế tích, càng không cam lòng nhìn lên tòa Pháp Trận vừa hiện ra kia.
Nếu các ngươi đến sớm hơn một chút, làng của ta cũng sẽ không rơi vào thảm cảnh như vậy, mà ta cũng không cần sợ Mai Tỷ bị ô nhục mà nuốt Ma Tâm liều mạng.
Không dám dừng lại quá lâu, Trần Ninh điên cuồng chạy đi, những nơi đi qua đều để lại hai luồng lôi điện màu trắng lóe sáng.
Giữa màn đêm tối đen, những tia lôi điện màu trắng vô cùng chói mắt, hành tung của Trần Ninh cực kỳ thu hút sự chú ý.
“Hử? Đó là cái gì?”
Bên trong Pháp Trận bước ra năm người trẻ tuổi, có nam có nữ, diện mạo ai nấy đều cực kỳ bất phàm, ăn mặc quý giá.
Bọn họ được mệnh danh là Thiên Niên Đội, là một trong những đội ngũ thiên tài hàng đầu Định Nam Quốc, được thành lập từ các lĩnh vực khác nhau, mỗi người đều có tu vi Tướng Cấp, cực kỳ nổi danh, chuyên phụ trách săn giết những Ma Tộc xâm nhập cảnh nội, là thần tượng của vô số thanh niên, thiếu nữ.
Một nữ nhân tuyệt mỹ tuổi chừng đôi mươi, thân mặc váy công chúa màu trắng, mái tóc dài màu đỏ như lửa đang bùng cháy, tay cầm một thanh Pháp Trượng duy trì sự tồn tại của Pháp Trận, đứng ở giữa trung tâm năm người, hiển nhiên nàng chính là Pháp Sư trong đội.
Vừa mới từ Pháp Trận bước ra, năm người không hề để tâm đến Làng Tiểu Viên gần như đã bị hủy diệt, ngược lại hứng thú liếc nhìn hai luồng lôi đình màu trắng đang điên cuồng chạy trốn giữa bóng đêm.
“Mặc Nhai, tốc độ của ngươi nhanh nhất. .. đuổi theo xem đó là thứ gì!” Một nam tử thân khoác áo giáp màu xanh, ngũ quan sắc sảo, khí chất uy nghiêm mở miệng.
Hắn là một Kỹ Sĩ, tu vi Kỵ Tướng cấp cường giả - Dương Lâm, đồng thời cũng là Đội Trưởng của Thiên Niên Đội, là người tình trong mộng của vô số nữ nhân.
“Tuân mệnh đội trưởng!” Một thanh niên cao gầy đáp lời bằng một nụ cười tà, hắn là Sát Thủ trong đội, cũng là người có tốc độ nhanh nhất.
Không nói hai lời, dưới chân Mặc Nhai xuất hiện một luồng gió xoáy, nâng đỡ cơ thể hắn, lao vọt đi như tên bắn.
Hướng về phía Trần Ninh và Mai Tỷ đang bỏ chạy, hắn điên cuồng truy kích.