Kẻ Phán Quyết
Chương 13: Trốn chạy
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Ninh ôm Mai Tỷ chạy thục mạng về phía khu rừng cách Làng Tiểu Viên vài chục cây số.
Thế nhưng, hắn vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn nguồn sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong cơ thể. Trần Ninh chỉ cảm thấy Lôi Điện vẫn đang cuồng bạo lan khắp toàn thân, như muốn tàn phá, hủy diệt mọi thứ để tiêu hao bớt lực lượng.
“Chẳng lẽ ta sắp bạo thể mà chết rồi sao?” Trần Ninh âm thầm tuyệt vọng.
Trong nhân gian lưu truyền rằng, khi con người nuốt Ma Tâm, tuy sẽ có được sức mạnh nhất thời của Ma Tộc nhưng sau đó không thể thích ứng được do sự khác biệt giữa nhân loại và ma tộc. Cơ thể sẽ phát nổ, tạo thành một vụ nổ như bom, tàn phá mọi thứ xung quanh. Chính vì vậy, Trần Ninh mới cắm đầu chạy sâu vào rừng hoang, hy vọng không gây hại đến bất kỳ ai vô tội.
“Mai Tỷ, đệ sắp chết rồi... chúng ta chia tay ở đây.” Trần Ninh ôn nhu nhìn nữ nhân trong ngực lẩm bẩm.
“Không...” Mai Tỷ bật khóc nức nở: “Hãy mang tỷ theo, có chết thì chết cùng một chỗ.”
Trong lòng Trần Ninh cảm thấy ấm áp. Có một nữ nhân nguyện ý chết cùng mình đã là điều mà bất cứ nam nhân nào cũng sẽ tự hào và mãn nguyện.
Nhưng hắn không thể ích kỷ như vậy. Hắn không thể để nàng chết cùng mình. Nàng là nữ nhân xinh đẹp và thiện lương nhất cuộc đời này, nàng xứng đáng được sống, xứng đáng được trải qua một cuộc đời bình an và hạnh phúc.
Nghĩ đến đây, Trần Ninh cắn chặt hàm răng đến rỉ máu. Hắn định đặt Mai Tỷ ở bìa rừng, còn bản thân sẽ lao xuống thác nước tự bạo.
Thế nhưng, đúng lúc này, hắn đột ngột cảm giác có thứ gì đó đang bám đuôi phía sau.
Khi kế thừa khả năng của Ma Tộc, Trần Ninh đã có được giác quan vượt xa người thường.
Hướng mắt về phía sau, hắn chỉ thấy một tên thanh niên gầy gò, sắc mặt lạnh lùng đang đạp trên cuồng phong lao tới.
Trần Ninh lập tức nhận ra đối phương là một trong số những người thuộc đội ngũ săn ma. Hắn vui mừng lớn tiếng nói: “Vị đại ca này, nhờ huynh chăm sóc nàng giúp đệ!”
Hiển nhiên, nếu có người chiếu cố, Mai Tỷ sẽ an toàn hơn rất nhiều so với việc bị bỏ lại ở bìa rừng.
“Không được...” Mai Tỷ điên cuồng lắc đầu, lệ rơi đầy mặt.
Nào ngờ, trước lời nói của Trần Ninh, ánh mắt tên thanh niên trở nên lăng lệ, lạnh lẽo quát: “Ăn vào Ma Tâm, hành vi đáng hổ thẹn, chính là sự sỉ nhục của nhân loại, cần phải diệt trừ cả ngươi và đồng bọn.”
Tròng mắt Trần Ninh co rút lại, một cảm giác hoang đường và phẫn nộ dâng trào trong lòng.
Nghe giọng điệu của đối phương, hình như hắn muốn giết cả mình và Mai Tỷ?
XOẸT!
Không để hắn kịp phản ứng, trong tay tên thanh niên xuất hiện một thanh Liêm Đao bén nhọn. Xung quanh thân đao mang theo từng tia gió lốc sắc bén, như có thể nghiền nát tất cả, lao vọt tới.
“Ngươi muốn chết!” Trần Ninh ngửa đầu thét gào như một dã thú phẫn nộ, màu trắng trong đôi mắt hắn càng trở nên tinh khiết hơn.
Mình nuốt vào Ma Tâm, sớm muộn gì cũng phải chết... Đối phương muốn giết mình, Trần Ninh có thể lý giải và thông cảm.
Nhưng Mai Tỷ rõ ràng chỉ là nạn nhân, lại còn là một nhân loại yếu đuối, tại sao thế công của đối phương lại nhắm vào cả nàng?
Một đao này nếu đâm trúng, cả hắn và Mai Tỷ đều sẽ phải chết.
Tu sĩ nhân loại chẳng phải có chức trách cao cả là bảo vệ nhân loại sao? Vì sao tên thanh niên Sát Thủ này lại không nghĩ cách cứu Mai Tỷ về, ngược lại còn muốn giết cả nàng?
Trần Ninh nghĩ đến hơn một nghìn nam tử của Làng Tiểu Viên đã ngã xuống chiến trường; nghĩ đến toàn bộ Làng Tiểu Viên giờ chỉ còn những người già, trẻ nhỏ và quả phụ ngày đêm chờ người thân trở về trong vô vọng; nghĩ đến mẫu thân mình cũng đã hy sinh vì nhiệm vụ; nghĩ đến lão già đánh xe ngựa đã quyên góp tất cả đãi ngộ mình có được cho tiền tuyến; nghĩ đến phụ thân mình dù đã có thể nghỉ hưu vẫn kiên cường tiến tới; nghĩ đến số phận mồ côi của bản thân... Tất cả những điều đó, lẽ nào chỉ để chứng kiến Mai Tỷ bị chính tu sĩ do nhân loại bồi dưỡng ra tàn nhẫn giết chết hay sao?
Lôi điện dưới chân bùng nổ, Trần Ninh như một luồng thiểm địa, né tránh nhát đao dữ tợn, điên cuồng lao sâu vào rừng rậm.
Lúc này, lý trí của hắn tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn biết rằng, ngoài tên thanh niên đang truy sát mình, nhóm người của đối phương còn có bốn kẻ khác.
Một đấu một, Trần Ninh có thể liều mạng để bảo hộ Mai Tỷ. Nhưng nếu một đấu cả đội, cả hai người chắc chắn phải chết.
Vậy nên, hắn phải cố gắng kéo dài khoảng cách, ít nhất là tiến sâu vào rừng để bốn người kia không kịp đuổi tới.
Thế nhưng, ý đồ của Trần Ninh cũng bị tên thanh niên nhìn thấu. Hắn thân là thiên tài hàng đầu của Học Viện Sát Thủ, làm sao lại không nhìn ra Trần Ninh muốn tách mình ra khỏi đồng đội?
“Hừ, ngươi thật sự tự đánh giá quá cao chính mình.”
Tên thanh niên cười gằn. Đối với kẻ vừa nuốt Ma Tâm, thực lực không ổn định, lại còn phải mang theo một nữ nhân, nếu hắn không tự mình giải quyết được, chẳng phải sẽ bị mấy người kia chê cười hay sao?
“Ta ngược lại muốn xem, Ma Tâm ngươi nuốt vào là thứ gì mà lại khiến ngươi có được tu vi Ma Tướng.” Thanh niên gia tăng tốc độ, cũng hóa thành một mũi tên xé gió truy kích theo.
Giữa rừng rậm vô tận, hai thân ảnh điên cuồng rượt đuổi. Một người di chuyển để lại hai luồng điện quang màu trắng, một kẻ truy phía sau thì đạp trên gió lốc sắc bén như từng thanh đao uốn lượn.
Xét về tốc độ, lôi điện rõ ràng nhanh hơn cuồng phong một chút. Dù Trần Ninh bế theo Mai Tỷ, hắn vẫn có thể duy trì một khoảng cách nhất định với tên thanh niên phía sau.
“Tốc độ rất nhanh, đáng tiếc ngươi lại đụng phải ta.” Thanh niên cười nhạt:
“Thân Pháp - Thanh Ảnh Phong Bộ!”
Chỉ thấy gió xoáy dưới chân thanh niên trở nên cuồng bạo hơn gấp mấy lần. Cơ thể hắn hóa thành từng luồng tàn ảnh màu xanh, chỉ vài giây ngắn ngủi đã tiếp cận được Trần Ninh. Lưỡi đao xoay tròn dữ dội, mang theo từng tia gió xoáy trảm xuống.
Thân Pháp chính là một loại thủ đoạn để gia tăng tốc độ. Có rất nhiều loại Thân Pháp khác nhau, thuộc về các chức nghiệp khác nhau, đặc biệt Thân Pháp cũng có sự phân chia đẳng cấp.
Thế mà, Thanh Ảnh Phong Bộ do tên thanh niên thi triển hiển nhiên cực kỳ bất phàm. Vừa mới thi triển đã giúp hắn tăng tốc độ vốn có lên gấp mấy lần. Đây là một công pháp có giá trị liên thành, chỉ có những “con ông cháu cha” mới đủ khả năng sở hữu.
Nhưng chẳng biết vì sao, ngay khi tên thanh niên thi triển Thân Pháp, nhịp tim nơi lồng ngực Trần Ninh cũng theo đó đập nhanh. Một luồng tin tức như dòng chảy tiến vào não bộ của hắn.
Không hề do dự, Trần Ninh cũng âm thầm động ý niệm: “Thân Pháp – Thiểm Ma Dạ Hành!”
Hai chân của hắn thay đổi quỹ đạo di chuyển. Vốn đang cắm đầu chạy thẳng, hắn đột ngột chủ động bước theo hình dạng zíc zắc, xẹt qua xẹt lại. Chỉ hai bước đạp ra, hắn đã hòa lẫn vào màn đêm, ngay cả lôi đình đang chớp động cũng chậm rãi tan biến, lại một lần nữa né tránh được công kích trí mạng của địch nhân.
“Làm sao có thể?” Thanh niên không dám tin, kinh hô thành tiếng.
Phải biết rằng, từ trước đến nay, những kẻ nuốt Ma Tâm chỉ có thể tận dụng sức mạnh một cách thô bạo và thuần túy mà đạt được từ Ma Tộc, chứ chưa từng nghe nói lại có thể thi triển được thân pháp của Ma Tộc.
“Thật thú vị, ngươi càng khó lường như vậy ta lại càng muốn giết ngươi.” Thanh niên nở nụ cười lãnh khốc, bờ môi lẩm bẩm: “Sát Thuật – Thanh Âm Của Gió!”
Vào khoảnh khắc này, thanh niên có thể lắng nghe từng cơn gió trong phạm vi một ngàn dặm xung quanh, từ đó cảm ứng được mọi tình huống.
Quả nhiên, theo những làn gió nhẹ lướt qua rừng rậm, tên thanh niên lại một lần nữa khóa chặt được con mồi đang lẩn trốn, không hổ danh là thiên tài sát thủ của Thiên Niên Đội.
“Chạy đến thác nước à?”
Trong mắt thanh niên hiện lên sát khí nồng đậm, hắn đạp gió mà theo...