Kẻ Phán Quyết
Chương 15: Sự sống sót kỳ diệu
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mặc Nhai vậy mà đã chết...”
Năm người bước ra từ Pháp Trận, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Thiên Niên Đội của bọn họ trước nay vẫn luôn càn quét khắp cảnh nội Định Nam Quốc mà không gặp phải địch thủ Ma Tộc nào đáng gờm. Mặc dù nguyên nhân chính là do những Ma Tộc lén lút xâm nhập thường khá yếu, nhưng không thể phủ nhận họ đều là những thiên tài trẻ tuổi... Vậy mà hôm nay, một thành viên lại bỏ mạng.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một nỗi sỉ nhục lớn đối với cả đội.
Đặc biệt, Dương Lâm thân là đội trưởng, càng phải gánh vác trách nhiệm về cái chết của Mặc Nhai trước Phong Ảnh Học Viện, một trong những Sát Thủ Học Viện lớn nhất Định Nam Quốc.
Mặc Nhai là thiên tài do Phong Ảnh Học Viện cất công bồi dưỡng, cái chết của hắn chắc chắn sẽ khiến Phong Ảnh Học Viện nổi trận lôi đình.
Dương Lâm phẫn nộ đấm mạnh xuống đất, lập tức khiến mặt đất rung chuyển cả trăm dặm, vô số vết nứt nhanh chóng lan ra. Dù trong cơn giận dữ, hắn vẫn thể hiện được bản lĩnh của một đội trưởng, trầm giọng nói:
“Ta sẽ chịu trách nhiệm vì đã quá chủ quan khi phân công Mặc Nhai đuổi theo hiện tượng lạ một mình. Nếu tất cả chúng ta cùng truy đuổi, có lẽ kết cục đã khác.”
Nữ Pháp Sư trong đội cau mày, giọng trầm lắng nói: “Theo thông tin chúng ta nhận được, lần này có hơn trăm Ma Tộc đã lẻn vào ngôi làng nhỏ này thông qua một khe nứt lớn dưới lòng đất. Tuy nhiên, kẻ mạnh nhất trong số chúng chỉ là một con Tứ Thủ Ma đạt đẳng cấp Đại Ma Viên Mãn, vậy làm sao có thể giết chết Mặc Nhai, một Sát Tướng?”
“Tứ Thủ Ma ư? Tại sao ta đã kiểm tra khắp ngôi làng mà không thấy bóng dáng con Tứ Thủ Ma nào?” Vị Đấu Sĩ trầm giọng hỏi.
“Thật sự không có Tứ Thủ Ma nào sao?” Dương Lâm hỏi lại.
“Đúng vậy, kỹ năng Ưng Nhãn của ta đã quan sát toàn bộ ngôi làng, không hề phát hiện bất kỳ bóng dáng Tứ Thủ Ma nào.” Đấu Sĩ nghiêm túc khẳng định.
“Chẳng lẽ thông tin tình báo có sai sót?” Dương Lâm nhíu chặt chân mày.
Lúc này, Nữ Y Sư trong đội đã lặng lẽ đến kiểm tra thi thể. Nàng khẽ gật đầu đáp:
“Đúng là thông tin tình báo đã sai. Bởi vì Mặc Nhai đã chết do bị một Ma Tướng tấn công bằng Lôi Điện.”
Từ thi thể của Mặc Nhai, nàng phát hiện không ít vết thương do Lôi Điện gây ra. Đây không phải Lôi Điện bình thường, mà là Lôi Điện được tạo ra từ Ma Lực.
Nhân loại sử dụng Linh Lực, Ma Tộc sử dụng Ma Lực... không khó để kết luận kẻ giao chiến với Mặc Nhai là một Ma Tộc.
Bên trong cơ thể Mặc Nhai vẫn còn dòng điện tồn đọng. Dựa vào cường độ của Lôi Điện, nàng có thể khẳng định tu vi của hung thủ là Ma Tướng, không hề thua kém Mặc Nhai.
“Lôi Điện là một trong những nguyên tố có sức sát thương cực mạnh, hơn nữa lại không bị ngũ hành tương khắc. Tốc độ và sức mạnh của nó đều vượt xa cuồng phong của Mặc Nhai, chẳng trách hắn lại bại trận.” Nữ Pháp Sư cau mày nói:
“Ma Tộc có quá nhiều chủng tộc, trong đó không ít tộc sử dụng thuộc tính Lôi. Chúng ta rất khó xác định thủ phạm đến từ tộc nào.”
“Là Bạch Ma Lôi... loại Lôi Điện có đẳng cấp yếu nhất.” Nữ Y Sư sau khi tại chỗ giải phẫu thi thể Mặc Nhai để kiểm tra, liền đưa ra kết luận:
“Nếu gặp phải Lôi Điện đẳng cấp cao hơn, thi thể của Mặc Nhai đã sớm tan thành tro bụi, bởi vì hắn là một sát thủ không tu luyện nhục thân.”
“Thế còn cái đầu bị đá nện nát bét của hắn thì sao?” Dương Lâm nhấc hòn đá vẫn còn kẹt trong mớ tóc bết máu và óc của Mặc Nhai lên hỏi.
“Có khả năng là Mặc Nhai đã liều chết một phen với tên Ma Tướng sử dụng Lôi Điện, sau đó bị một Ma Tộc cấp thấp đánh lén, dùng đá nện nát đầu.” Nữ Pháp Sư vuốt tóc nhẹ nói:
“Ta ngửi thấy mùi Hoả Pháp Phù của mình đã được sử dụng. Nếu không rơi vào đường cùng... với sự kiêu ngạo của Mặc Nhai, hắn chắc chắn sẽ không dùng đến thủ đoạn phòng thân mà ta đã đưa cho hắn.”
Ánh mắt Dương Lâm lóe lên. Hắn thử tưởng tượng ra trận chiến giữa Mặc Nhai và Ma Tướng: sau khi bị Ma Tướng dồn vào đường cùng và trọng thương nặng nề, Mặc Nhai đã sử dụng Hoả Pháp Phù tấn công Ma Tướng. Nào ngờ, vẫn còn một Ma Tộc cấp thấp nhân cơ hội nhảy ra, nện nát đầu hắn.
“Các ngươi hãy nhanh chóng khoanh vùng những Ma Tộc sử dụng Bạch Ma Lôi, thu hẹp phạm vi điều tra.” Dương Lâm phân phó.
“Haizz, đáng tiếc đội ngũ chúng ta không có Hồn Sư. Bằng không, có thể tạm thời Gọi Hồn của Mặc Nhai để hỏi thăm về hung thủ.” Nữ Pháp Sư tiếc nuối nói.
“Hồn Sư là một chức nghiệp hi hữu, trong hàng triệu người mới có một người thành công thức tỉnh linh hồn và trở thành Hồn Sư. Thiên Niên Đội vẫn chưa chiêu mộ được ai.” Nữ Y Sư cũng thở dài.
“Vừa rồi khi chúng ta mới đến, Ưng Nhãn của ta cảm giác được có hai cái bóng đã nhảy xuống thác nước.” Tên Đấu Sĩ nói:
“Có khả năng là con Ma Tộc cấp thấp kia đã mang theo Ma Tướng trọng thương bỏ trốn.”
“Dòng thác này dẫn đến đâu?” Dương Lâm trầm giọng hỏi.
“Hạ nguồn của con thác sẽ dẫn đến một con sông lớn bên ngoài Khai Minh Thành, một trong 36 thành trì lớn nhất Định Nam Quốc.” Nữ Pháp Sư trả lời.
“Điều động ba nghìn quân tìm kiếm dọc theo dòng chảy cho đến tận đại giang ở Khai Minh Thành. Ta muốn tìm kiếm hai Ma Tộc kia, có chết cũng phải thấy xác.” Dương Lâm quyết đoán phân phó.
Ma Tướng có thân thể cực kỳ cứng rắn, dù là sóng thần bình thường cũng không thể hủy hoại cơ thể nó. Loài cá bình thường cũng không thể ăn nổi thịt của Ma Tướng, vậy nên Dương Lâm hoàn toàn có thể hy vọng tìm thấy tên Ma Tướng kia.
Hắn muốn đưa ra một lời giải thích cho Phong Ảnh Học Viện.
“Rõ!” Mấy người còn lại nghiêm túc gật đầu.
...
Những tia nắng chiếu rọi vào mắt khiến Trần Ninh mơ màng.
Mây trắng bồng bềnh, bầu trời trong xanh... từng cơn gió nhẹ lướt qua da mặt.
“Đây là thiên đường hay địa ngục?” Một suy nghĩ lướt qua đầu Trần Ninh:
“Ta đã giết người, chắc hẳn phải xuống địa ngục rồi.”
“Chàng trai trẻ sống rồi... đáng tiếc vợ của hắn...” Một giọng nói già nua thở dài vang lên.
Trần Ninh giật mình, cố gắng đè nén cảm giác toàn thân đau nhức, vội vàng mở mắt ra. Hắn không dám tin mà kinh hô thành tiếng:
“Ta vậy mà không chết!”
Thật hoang đường, quá đỗi hoang đường... Chẳng phải những kẻ nuốt Ma Tâm đều sẽ bạo thể sao? Mình vậy mà vẫn còn sống?
Tuy nhiên, tâm trạng kinh ngạc, vui sướng không kéo dài được bao lâu. Hắn rất nhanh biến sắc và kinh hãi khi nhìn thấy một nữ nhân nằm bên cạnh mình, toàn thân bầm tím, đầy rẫy những vết máu loang lổ, da dẻ trắng bệch.
“Mai Tỷ... nàng ấy...” Trần Ninh cuống cuồng.
“Nàng ấy rất yếu rồi, có thể chết bất cứ lúc nào... Không biết vì sao ý chí lại kiên định đến vậy mà nàng ấy vẫn còn sống sót.” Lại là giọng nói già nua ấy vang lên:
“Tình cảm phu thê của các ngươi thật tốt, gặp nạn vẫn vô thức ôm chặt lấy nhau không rời!”
Trần Ninh giật mình, lúc này mới phát hiện ra mình và Mai Tỷ đang nằm trên một bè gỗ, may mắn được một bà cụ giăng lưới đánh cá vớt lên.
“Đa tạ bà bà...” Trần Ninh khô khốc nói.
Ngoài việc vớt hắn và Mai Tỷ lên, bà bà còn dùng vải cũ quấn quanh cơ thể hai người để che đậy những nơi riêng tư. Trước đó, quần áo của cả hai đều đã bị nghiền nát.
Lúc này, Trần Ninh đã trở về trạng thái nhân loại bình thường, với tóc đen và mắt đen. Chỉ là cơ thể vẫn giữ nguyên sự cường tráng, đôi chân cũng không còn tật nguyền.
Nếu lúc này có người trong làng gặp lại hắn, chắc chắn sẽ khó lòng nhận ra Trần Ninh tật nguyền, ốm yếu như ngày thường.
Tuy nhiên, Trần Ninh không có tâm trạng để ý đến điều đó. Hắn gấp gáp kiểm tra tình trạng của Mai Tỷ. Căn cứ vào kiến thức học được từ một Y Sư, dựa vào mức độ tổn thương trên da thịt, sắc mặt Trần Ninh như mếu, hai mắt đỏ ửng.
Bởi vì va đập quá mạnh khi rơi xuống dòng thác lớn, và uống phải quá nhiều nước, nội tạng bên trong cơ thể Mai Tỷ đã gần như nát hết rồi.
May mắn là nàng ấy vẫn còn thở.
Còn nước còn tát, Trần Ninh vốn dĩ không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc.
Hắn dùng biện pháp sơ cứu cho người bị đuối nước, dùng tay ấn vào vị trí tim nàng ấy, đồng thời kết hợp hô hấp nhân tạo.
Phát hiện Mai Tỷ có dấu hiệu nôn, Trần Ninh liền đặt nàng ấy nằm nghiêng sang một bên để nước bên trong trào ra sạch sẽ.
Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Trần Ninh vội vàng nhờ vả bà cụ:
“Bà bà, làm ơn giúp ta vào bờ, ta cần đến Y Viện...”
Với tình trạng thương thế của Mai Tỷ, e rằng chỉ có Đại Y Sư mới có thể kéo nàng ấy từ quỷ môn quan trở về.
“Biết rồi, bà bà đang chèo đây.” Bà cụ cố gắng chèo chiếc bè gỗ, sự quan tâm thể hiện rõ trên khuôn mặt.
“Để ta làm cho, nhờ bà giữ ấm cho nàng ấy.” Trần Ninh vội vã tiếp nhận công việc nặng nhọc.
Cũng may, thể chất của hắn đã trở nên khỏe khoắn sau khi xảy ra biến dị. Tốc độ chèo bè cực kỳ nhanh chóng, chỉ vài phút đã từ giữa lòng sông tiến vào bờ.
Tuy nhiên, lúc này, Trần Ninh liền chứng kiến bên bờ có không ít quân nhân đang ra sức tìm kiếm.
Vừa thấy bè của Trần Ninh đến gần, một kẻ có vẻ là chỉ huy liền quát lên ra lệnh:
“Người dưới bè, mau tiến lên kiểm tra!”