Chương 14: Lần Đầu Ra Tay Giết Người

Kẻ Phán Quyết

Chương 14: Lần Đầu Ra Tay Giết Người

Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo tiếng gió dẫn lối, gã thanh niên cuối cùng cũng đuổi kịp đến bên thác nước, nơi Trần Ninh đã lạnh lùng đứng chờ sẵn.
Lúc này, nguồn sức mạnh trong cơ thể Trần Ninh càng lúc càng cuồng bạo, mây đen trên bầu trời cũng ùn ùn kéo đến, thỉnh thoảng những tia sấm chớp lóe sáng rạch ngang màn đêm.
“Ồ, ngươi đã bỏ người phụ nữ kia ở một nơi khác rồi à?” Gã thanh niên nhếch mép nói:
“Chỉ là, sau khi ngươi chết, ta vẫn có thể dựa vào Thanh Âm Của Gió để truy tìm ra nàng thôi.”
Lời nói này đã triệt để thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Trần Ninh. Trong nhận thức và suy nghĩ của hắn, trước nay chưa từng có khái niệm ra tay giết người.
Thế nhưng, sau tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm nay, sau khi tiếp nhận nguồn năng lượng táo bạo và cơ thể biến đổi nhờ Ma Tâm, đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác muốn giết người mãnh liệt đến thế.
Kẻ trước mặt này, không đáng được sống.
Thiểm Ma Dạ Hành.
Trần Ninh lao vút tới như một tia chớp vô hình, Lôi Điện bao phủ mười đầu ngón tay hắn tựa như một bộ móng vuốt sắc lạnh, lạnh lùng vồ lấy đầu gã thanh niên.
“Hừ, chỉ chiến đấu dựa vào bản năng, đúng là phế vật vô dụng.” Gã thanh niên khinh bỉ cười, gió xoáy bao quanh thân thể, cơ thể gã chậm rãi tiêu biến.
Gã lại xuất hiện phía sau lưng Trần Ninh, lưỡi Liêm Đao trong tay gã chém thẳng vào cổ.
Trần Ninh sắc mặt ngưng trọng, vội vàng lùi mấy bước né tránh, nhưng lưỡi đao vẫn kịp thời vươn tới, chém xuống một vết thương thật dài trên lưng hắn. Từng luồng gió xoáy bao quanh tiếp tục khuếch tán vết thương, khiến lưng Trần Ninh như một mớ thịt nát.
Gã thanh niên chưa kịp đắc ý, chợt nheo mắt nhìn thấy cơ thể Trần Ninh đang lành lại vết thương với tốc độ kinh người, khiến từng dấu vết trên lưng bắt đầu khép miệng.
“Tốc độ hồi phục này… sao có thể?” Gã thanh niên một lần nữa kinh ngạc đến tột độ.
Ma Tộc vốn dĩ vượt trội hơn nhân loại ở chỗ trời sinh thể chất hơn người, cơ thể của Ma Tộc kiên cố, cường tráng và khả năng hồi phục áp đảo tu sĩ nhân loại cùng cấp. Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là chỉ thoáng cái đã phục hồi gần như toàn bộ thương tật như kẻ trước mặt này.
Điều này hoàn toàn vượt ngoài khả năng lý giải của gã thanh niên.
“Để ta cắm đao vào tim và đầu ngươi, xem ngươi còn phục hồi được nữa không?”
Sát khí trong mắt gã thanh niên càng thêm nồng đậm, trong lòng gã quát lớn:
“Vũ Kỹ - Tam Ảnh Phong Sát!”
Vừa động ý niệm, thân thể gã đã đột ngột hóa thành ba người, vây Trần Ninh vào giữa. Ba thanh Liêm Đao mang theo sát khí kinh khủng từ ba hướng khác nhau đâm thẳng tới.
Trần Ninh biến sắc. Hắn biết rằng tu sĩ có một thủ đoạn chiến đấu cực kỳ lợi hại được gọi là vũ kỹ. Nếu thân pháp là thứ dùng để gia tăng tốc độ thì vũ kỹ lại là thứ để tiêu diệt đối thủ.
Vũ kỹ có rất nhiều loại, biến hóa khôn lường tùy vào từng lĩnh vực.
Vũ kỹ của Đấu Sĩ thì nặng nề, uy mãnh, cực kỳ táo bạo.
Vũ kỹ của Pháp Sư thì có phạm vi hủy diệt quy mô lớn, hơn nữa có thể thi triển ở khoảng cách cực xa.
Vũ kỹ của Sát Thủ lại biến hóa khôn lường, khó lòng phòng bị.
Quả thật, đối mặt với Tam Ảnh Phong Sát của đối phương, Trần Ninh có chút luống cuống, không biết đâu mới là người thật, đâu mới là ảnh ảo để phòng bị.
Thế nhưng, ngay khi nguy hiểm gần kề, chẳng hiểu vì sao… Trần Ninh đột nhiên cảm nhận được kẻ ở phía bên phải mới chính là hàng thật, còn hai kẻ bên tay trái và đối diện chỉ là ảo ảnh.
Có lẽ đây là một loại trực giác, một loại bản năng nào đó mà hắn chưa thể khai thác được.
Nhưng Trần Ninh vẫn lựa chọn tin tưởng. Một khi lựa chọn sai lầm, thanh đao kia sẽ cắm thẳng vào tim hắn.
“Chết đi!”
Trần Ninh gầm lên, vận dụng toàn bộ Lôi Điện vào đôi tay, hung hăng tung chưởng về phía bên phải.
RĂNG RẮNG...
Không để hắn thất vọng, Lôi Điện điên cuồng ma sát với lưỡi đao đang đâm tới, còn hai luồng ảo ảnh kia chỉ xuyên qua cơ thể Trần Ninh một cách vô hại.
“Sao ngươi có thể nhận ra được? May mắn ư?” Đồng tử gã thanh niên co rút lại, gã không ngờ Trần Ninh có thể đoán ra bản thể thật sự của mình. Phải biết rằng, ngay cả Đội Trưởng của gã cũng không thể nhận ra ngay từ lần đầu tiên đối mặt với Tam Ảnh Phong Sát.
ĐÙNG!
Lôi Điện nổ tung, gã thanh niên điên cuồng bị đẩy lùi. Sức mạnh cuồng bạo của Lôi Điện áp đảo từng luồng gió lốc, ống tay áo gã nát bấy, mà trên cánh tay cầm đao cũng xuất hiện những vết cháy khét và không ngừng giật giật.
Đúng lúc này, đầu Trần Ninh đau nhức dữ dội, vô vàn tin tức ồ ạt truyền vào đại não hắn.
Trần Ninh sắc mặt biến đổi, hắn nhận ra đây là thông tin về một môn Ma Kỹ, hơn nữa lại là Ma Kỹ phù hợp với Lôi Điện.
Như thể đã sớm tu luyện được từ lâu, Trần Ninh chậm rãi nhắm mắt lại.
Ở khoảnh khắc này, hắn cảm nhận được từng tia Lôi Điện như những lộ tuyến đang vận hành trong cơ thể mình, để hắn tùy tiện khống chế và sử dụng.
“Ma Kỹ - Lôi Điện Nhãn!”
Trần Ninh dồn nén lượng lớn Lôi Điện vào đôi mắt mình, sấm chớp màu trắng lóe lên, hai tia Lôi Điện từ tròng mắt hắn xé gió bắn ra, nhắm thẳng vào đầu đối thủ.
Tốc độ của môn Ma Kỹ này quá nhanh, ngay khi gã thanh niên vừa mới cảm nhận được nguy hiểm thì nó đã lao vút tới trước mặt gã.
Theo bản năng của một sát thủ, gã điên cuồng nhảy lên không trung né tránh, vẫn bị hai tia Lôi Điện bắn trúng bắp chân, đau đớn đến biến dạng.
“Không xong rồi, vậy mà Ma Kỹ cũng có thể sử dụng… Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?”
Gã thanh niên sắc mặt hãi hùng, vội vàng lấy ra bình dịch thủy uống vào. Đây là dịch thủy trị thương mà Y Sư trong Thiên Niên Đội phân phát cho gã, có tác dụng làm lành vết thương.
Nhưng sau đó gã lại hoảng hốt nhận ra, dù vết thương nơi bắp chân mình đã được làm lành, nhưng dòng điện kia vẫn đang chuyển động trong cơ thể gã, khiến gã tê liệt toàn thân, tốc độ chậm hơn một nửa.
“Kẻ như ngươi mới là quái vật!” Trần Ninh gầm lên một tiếng phẫn nộ, Lôi Điện bao trùm hai bàn tay, vỗ mạnh xuống đầu gã thanh niên.
“Muốn giết ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!” Gã thanh niên oán độc nghiến răng, đột ngột lấy ra một lá bùa bóp nát.
Ngay khi lá bùa hóa thành tro bụi, một quả cầu lửa từ trong đó bay ra, hung hăng bắn về phía Trần Ninh.
PHỐC!
Trần Ninh lần đầu đối mặt với đòn này, toàn thân ăn trọn một quả cầu lửa, đau thấu trời xanh, da thịt bỏng nặng, ngay cả xương cốt bên trong cũng dần lộ ra.
“Ha ha ha, đây chính là Hỏa Pháp Phù mà nữ Pháp Sư trong Thiên Niên Đội cho ta phòng thân. Một đứa con hoang như ngươi vĩnh viễn sẽ không biết được ta có bao nhiêu thủ đoạn.” Gã thanh niên ngửa đầu cười dài, cho rằng Trần Ninh chết chắc rồi.
CHIẾU!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, bên trong ngọn lửa cuồng bạo thiêu đốt, Trần Ninh vẫn cố gắng mở mắt, bắn ra hai luồng Điện Lôi.
Ma Kỹ - Lôi Điện Nhãn.
Đáng tiếc, ngọn lửa che mờ tầm mắt, hắn chỉ bắn trúng lồng ngực đối phương mà không bắn trúng đầu, không thể trực tiếp kết liễu.
“Hự… ngươi… ngươi phải chết… phải chết…” Gã thanh niên trọng thương ngã xuống, sắc mặt vặn vẹo không ngừng thì thào:
“Ta đã truyền tin cho đồng bọn, bọn họ rất nhanh sẽ…”
ĐÙNG!
Một hòn đá nhọn nện xuống đầu gã, máu me đầm đìa, da đầu rạn nứt.
“Ngươi dám…” Gã thanh niên hai mắt lồi ra, trừng trừng nhìn lên Mai tỷ đang tái mét mặt mày.
“Ngươi mới là ác ma thật sự, đi chết cho ta!” Mai Tỷ cắn chặt môi đến rướm máu, đôi tay yếu ớt của nàng lúc này đang cầm một khối đá nhọn liên tục đập xuống đầu gã thanh niên.
Tựa như một quả dưa hấu bị đập cho đến khi nát nhừ...
Gã thanh niên toàn thân run rẩy cho đến khi hơi thở hoàn toàn biến mất.
Mai Tỷ thở hổn hển, nhìn đôi tay nhuốm máu của mình, nàng nôn oẹ kịch liệt, hít thở không thông, sắc mặt hốt hoảng như muốn ngạt thở.
Một người phụ nữ yếu đuối bị dồn đến đường cùng, nàng đã vượt qua mọi sợ hãi, e ngại mà tự tay giết người, bất chấp thân phận của kẻ bị giết từng cao quý hơn nàng vô số lần.
“Tỷ.”
Lôi điện bùng lên, Trần Ninh cả người loang lổ máu, biến dạng không còn hình thù, thoát ra từ ngọn lửa.
Uy lực từ Hỏa Pháp Phù do Pháp Sư luyện ra quá mức lợi hại, dù với khả năng phục hồi vượt trội, hắn vẫn vô cùng thê thảm.
Cả hai còn chưa kịp nói lời nào, đã thấy một tòa Pháp Trận sắp hình thành ngay bên cạnh, xua tan bóng đêm trong khu rừng, thắp sáng rực rỡ.
“Không xong rồi!” Trần Ninh sắc mặt đại biến.
Không hề do dự, hắn như điên lao tới, ôm lấy Mai Tỷ rồi lao mình xuống dòng thác hùng vĩ.
“Tiểu Ninh…”
Nằm trong lòng thiếu niên, vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử mà nằm mơ cũng không dám tưởng tượng, Mai Tỷ lại không còn hoảng hốt, ngược lại cảm thấy an bình đến lạ kỳ, đôi mắt đẹp sáng ngời nhìn hắn.
Hắn nhìn ngắm nàng, cúi đầu hôn lên đôi môi thơm.
Đôi nam nữ chảy nước mắt, siết chặt lấy nhau, sẵn sàng nghênh đón tử vong sắp đến...