Kẻ Phán Quyết
Chương 17: Hồn Sư Thức Tỉnh
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Ninh kích động đóng hộp gỗ lại.
Hắn quyết định đưa Thức Hồn Đan cho Mai Tỷ sử dụng.
Bản thân đã là thiên tài với 80 điểm Linh Lực cơ bản, Trần Ninh không còn lo lắng về tương lai của mình nữa.
Ngược lại, Mai Tỷ, người phụ nữ quan trọng nhất đời hắn, chỉ là một cô gái bình thường. Nếu nàng không có khả năng đặc biệt nào, hắn sợ rằng sau này nàng sẽ nảy sinh mặc cảm hoặc suy nghĩ vẩn vơ, cảm thấy bản thân không xứng với mình.
Thê tử của một thiên tài sở hữu 80 điểm Linh Lực cơ bản mà lại là một nữ Hồn Sư, nghe thật sự rất xứng đôi.
Huống hồ hiện tại tình cảnh của Mai Tỷ đang ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ cần nàng trở thành Hồn Sư, thì dù cơ thể của nàng không thể cứu được, nàng vẫn có thể tồn tại ở trạng thái Linh Hồn. Hắn sẽ không cần lo lắng mình sẽ đánh mất nàng.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Trần Ninh cất hộp gỗ vào Nhẫn Trữ Vật.
“Không được, đeo Nhẫn Trữ Vật trên tay quá nguy hiểm... chẳng may gặp người có kiến thức nhận ra được thì phiền phức.” Ánh mắt Trần Ninh lóe lên.
Hắn quyết định tháo Nhẫn ra, nhét vào trong ngực, giấu sau lớp áo. Đồng thời, hắn đặt tên cho nó là Dạ Nhẫn, bởi vì một cái bóng đến từ màn đêm đã trao nó cho hắn.
Hoàn tất mọi việc, Trần Ninh rời khỏi nhà vệ sinh... và trở về phòng bệnh của Mai Tỷ.
Đẩy cửa bước vào, hắn thấy Mai Tỷ đã được thay một bộ thường phục, sắc mặt trắng nhợt, hai mắt nhắm chặt nằm trên giường.
Kiểm tra kỹ lưỡng tình trạng của nàng một lượt, Trần Ninh siết chặt bàn tay.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, Mai Tỷ bị tổn thương nặng nề bên trong nội tạng do áp lực nước của dòng thác gây ra, toàn thân bầm dập. Hai nữ Y Sư Nhập Môn chỉ có thể giúp nàng cầm máu, vệ sinh và khâu vá các vết thương bên ngoài, hoàn toàn không giải quyết được vấn đề bên trong.
Nếu cứ kéo dài như thế này, Mai Tỷ cùng lắm chỉ sống được vài ngày nữa mà thôi.
Trần Ninh âm thầm cảm tạ mẫu thân đã để lại Thức Hồn Đan. Nếu không có viên đan dược vô giá này, hắn chỉ còn cách mạo hiểm tiết lộ việc bản thân sở hữu 80 điểm Linh Lực cơ bản.
Ngồi bên giường bệnh, nắm lấy tay nàng, Trần Ninh thì thào: “Rất nhanh thôi... cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi.”
Từng dòng ký ức ùa về...
Từ khi có nhận thức đến nay, đây là người phụ nữ quan tâm hắn nhiều nhất, chăm sóc hắn nhiều nhất.
Ngay cả ở thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời, nàng cũng nguyện ý chết cùng hắn.
Trần Ninh đã mất mẫu thân, phụ thân lại càng bặt vô âm tín. Hắn không muốn mình đánh mất cả người phụ nữ quan trọng nhất này.
Hít sâu một hơi, hắn cẩn thận lấy Thức Hồn Đan ra, đặt vào miệng nàng, rồi dùng đầu ngón tay đẩy sâu vào bên trong.
Vừa mới tiến vào, Thức Hồn Đan đã chậm rãi hòa tan.
Một luồng lực lượng trong suốt mơ hồ bao trùm toàn thân Mai Tỷ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trần Ninh khẩn trương siết chặt tay. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy quá trình thức tỉnh của một Hồn Sư, cũng chẳng biết có tỷ lệ thành công hay thất bại hay không, chỉ hy vọng mọi thứ vẫn ổn.
Ánh sáng quanh thân Mai Tỷ ngày càng sáng lên... Đây là một loại ánh sáng thần bí, một loại ánh sáng màu trắng trong suốt tinh khiết đến lạ kỳ. Trần Ninh chưa từng nhìn thấy ánh sáng nào như thế cả, ngay cả trăng rằm đêm ba mươi cũng không thể nào sánh bằng.
Ánh sáng bao phủ cả căn phòng khiến Trần Ninh toàn thân thư sướng, linh hồn và tâm trí hắn như được gột rửa, trở nên minh mẫn, thông suốt không gì sánh được.
Sau đó, trong ánh mắt trợn tròn của Trần Ninh, một hư ảnh Mai Tỷ từ cơ thể đầy rẫy vết thương của nàng hiện ra, trôi nổi trên không trung.
Tuy chỉ là hư ảnh, vậy mà vẫn quấn quanh y phục cũng mờ mờ ảo ảo...
Hư ảnh vẫn khép hờ đôi mắt...
“Đây là... thật sự là Linh Hồn Thể.” Trần Ninh hít sâu một hơi, quá đỗi thần kỳ.
“Mai Tỷ, Mai Tỷ...” Hắn lên tiếng gọi, đưa tay chạm vào hư ảnh của nàng nhưng lại phát hiện bàn tay mình xuyên thấu qua.
Như nghe được âm thanh của hắn, mí mắt của hư ảnh khẽ động đậy, sau đó mở ra để lộ một đôi đồng tử thâm thúy như sao đêm.
“Tiểu Ninh...” Hư ảnh Mai Tỷ lên tiếng, nhưng âm thanh của nàng lúc này lại như gần như xa, vang vọng đầy huyền diệu, trực tiếp chạm đến cõi lòng.
“Đây là... tỷ làm sao thế?” Mai Tỷ cũng nhận ra trạng thái của bản thân, nhất thời kinh hãi vô cùng.
Nàng phát hiện mình trôi nổi giữa căn phòng, rất lâu không thể nhập lại cơ thể.
“Đó là Linh Hồn Thể của tỷ.” Trần Ninh mỉm cười nói:
“Đệ đã dùng báu vật gia truyền mà mẫu thân để lại là Thức Hồn Đan giúp tỷ thức tỉnh linh hồn. Tỷ phải làm con dâu của Trần Gia đó.”
“Đáng ghét.” Mai Tỷ hạnh phúc cười e thẹn, đằm thắm như một đóa hoa.
Cảm thấy lơ lửng trên không cũng thật kỳ lạ, Mai Tỷ nhíu mày hỏi: “Làm thế nào để trở lại thân thể bây giờ?”
“Đệ không biết à... Tỷ thử dụng tâm suy nghĩ xem sao.” Trần Ninh đề nghị.
“Được rồi.” Mai Tỷ nhắm mắt, bắt đầu thử dùng tâm trí điều động Linh Hồn nhập thể.
Ngay lập tức, Linh Hồn đang bay bổng của nàng rơi thẳng vào cơ thể.
ẦM!
Khoảnh khắc đó, một làn sóng xung kích bộc phát, lan tràn khắp bốn phương tám hướng, khiến cả Y Viện kinh động.
“Chuyện gì xảy ra?”
Vô số người ngơ ngác.
Phần phật...
Ống tay áo tung bay, một mỹ phụ trung niên tư dung cao quý, phong thái xuất thần, chẳng biết từ nơi nào đột ngột hiện thân. Bà nhìn trạng thái của Mai Tỷ nằm trên giường bệnh, biểu lộ chấn kinh và lên tiếng:
“Đây là Thức Tỉnh Linh Hồn, trời ạ... Khai Minh Thành đã hơn vạn năm rồi chưa từng có Hồn Sư xuất hiện.”
Trong âm thanh không giấu được vẻ chấn động.
Người kéo đến ngày một đông, tất cả đều là Y Sư cao cấp. Tuy nhiên, khi chứng kiến vị mỹ phụ áo trắng, họ liền vội vàng hành lễ:
“Tham kiến Viện Trưởng!”
Mỹ phụ áo trắng không để tâm đến bọn họ, mà quét mắt nhìn thấy Trần Ninh vừa lồm cồm ngồi dậy, nghiêm túc hỏi:
“Tiểu tử, ngươi là gì của người phụ nữ này?”
Trần Ninh âm thầm kinh ngạc. Vị mỹ phụ này chính là Viện Trưởng của Khai Minh Y Viện, rõ ràng là một vị Y Hoàng.
Hắn âm thầm cẩn trọng, liền hồi đáp: “Ta là đệ đệ của nàng.”
“Tốt, tốt, tốt.” Mỹ phụ áo trắng kích động liên tục nói liền ba chữ tốt, vui vẻ không ngớt:
“Ngươi gặp vận may lớn, tỷ tỷ của ngươi tưởng chừng sẽ chết lại vô tình thức tỉnh linh hồn. Nàng bẩm sinh chính là một Hồn Sư, chẳng qua từ trước đến nay không ai phát hiện mà thôi.”
Một đám Y Sư rình xem bên ngoài cũng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nếu như hoàng thất của Định Nam Quốc biết được Khai Minh Thành có được Hồn Sư, chắc chắn sẽ trọng thưởng.
Bởi vì mỗi một vị Hồn Sư đều là báu vật quốc gia.
Trần Ninh âm thầm cười trộm, ngoài mặt thì gấp gáp nói: “Hồn Sư gì đó ta mặc kệ, nhờ viện trưởng trị thương cho tỷ tỷ của ta.”
Mỹ phụ áo trắng nhẹ gật đầu. Nàng vốn trăm công nghìn việc, đương nhiên sẽ không chú ý đến những bệnh nhân bình thường, nhưng ở trước mặt lại là một vị Hồn Sư vừa mới thức tỉnh, đây chính là phúc của toàn bộ Khai Minh Thành.
Không hề do dự, một luồng lực lượng màu xanh biếc vận chuyển trên bàn tay, nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể của Mai Tỷ.
Trong nháy mắt, tất cả thương tổn đều khép lại, tất cả vết bầm, vết máu đều được gột rửa biến mất. Ngoại trừ trên thân vẫn còn quấn vải lôi thôi, Mai Tỷ đã phục hồi sự xinh đẹp rạng rỡ, làn da hồng nhuận, bờ môi đỏ thắm.
“Tiểu Ninh.” Nàng mở mắt ra, vui mừng khôn xiết nắm chặt tay hắn.
“Đều không sao rồi...” Trần Ninh gật đầu trấn an, vỗ nhẹ lưng nàng.
Mỹ phụ áo trắng lúc này mới lên tiếng: “Ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho tỷ đệ các ngươi. Trước mắt cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chờ đợi phân công của cấp trên.”
Ngay cả nàng là một vị Y Hoàng cũng không có tư cách quyết định tương lai của Hồn Sư. Việc này phải báo lên Khai Minh Thành Chủ, sau đó Thành Chủ sẽ trình lên hoàng thất Định Nam Quốc, chờ đợi quyết định.
Mỹ phụ áo trắng rời đi. Không lâu sau, liền có một vị nam tử ăn mặc sang trọng tiến đến giới thiệu:
“Tại hạ là trợ lý của Viện Trưởng, mời hai vị đến trang viên tư nhân nghỉ ngơi chờ lệnh.”
Mai Tỷ lo lắng nắm chặt tay Trần Ninh, vì sao nàng cảm giác như tự do của mình đang bị hạn chế?
Bây giờ nàng cái gì cũng không muốn, chỉ muốn cùng Trần Ninh tự do tự tại mà thôi.
Trần Ninh nắm chặt tay nàng an ủi: “Đừng lo lắng, tỷ hiện tại đã là Hồn Sư, sẽ không ai dám gây bất lợi cho tỷ.”
Hắn hướng về vị nam tử gật đầu:
“Mời dẫn đường!”