Kẻ Phán Quyết
Chương 20: Gánh Vác Trách Nhiệm
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là đêm Trần Ninh ngủ ngon nhất từ trước đến nay, cũng là buổi sáng thức giấc đẹp nhất trong đời hắn. Bởi vì, đêm qua hắn được ôm người con gái mình yêu chìm vào giấc ngủ, và sáng nay, khi mở mắt, nàng vẫn ở ngay bên cạnh.
Vẻ đẹp lười biếng và phong tình của Mai Tỷ vào lúc sáng sớm, dù không có một chút trang điểm nào vẫn đẹp hơn cả ánh bình minh, khiến hắn nhìn đến ngẩn ngơ.
“Dậy đi.” Mai Tỷ khẽ cười:
“Đánh răng rửa mặt rồi tắm rửa đi, tỷ sẽ nấu bữa sáng.”
“Đệ đang mơ hay tỉnh?” Trần Ninh chớp mắt hỏi.
Chụt.
Mai Tỷ hôn nhẹ lên môi hắn, đỏ mặt nói: “Cảm giác chân thật thế này, đương nhiên là tỉnh rồi.”
“Ha ha, hôn lâu một chút mới cảm nhận rõ được.”
“Đồ xấu xa.”
Hai người trêu đùa nhau một lúc, rồi đi tắm rửa, vệ sinh cá nhân, sau đó ngồi vào bàn ăn, cảm nhận sự ngọt ngào mà tình yêu mang lại.
Vừa ăn sáng xong, bên ngoài vang lên giọng nói của nam tử trợ lý đêm qua:
“Hồn Sư đại nhân, có viện trưởng và thành chủ muốn gặp ngài được chứ?”
“Thành chủ?” Trần Ninh và Mai Tỷ giật mình, trong lòng thầm kinh ngạc.
Khai Minh Thành là một trong những đại thành lớn của Định Nam Quốc. Người có thể đảm nhiệm chức vị thành chủ của một đại thành như vậy không chỉ phải vô cùng cao cường về thực lực, mà những cống hiến cho quốc gia cũng phải cực kỳ to lớn.
Nhân vật như thế nếu là trước đây ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có, vậy mà giờ đây lại đích thân đến tìm gặp mình, thật sự vượt qua tưởng tượng.
Hai người không dám thất lễ, vội vàng chỉnh trang y phục rồi mở cửa nghênh đón.
Nam tử trợ lý đứng ở bên ngoài canh giữ, chỉ có mỹ phụ viện trưởng và một lão già cùng nhau bước vào.
Tuy nói là lão già, nhưng thân thể ông ta lại thẳng tắp như một cây cột vững chãi, toàn thân tỏa ra khí chất uy nghiêm, dũng mãnh. Chỉ có mái tóc bạc trắng và đôi mắt đục ngầu mới là minh chứng rõ ràng nhất cho tuổi tác của ông.
Nhìn dáng vẻ khi về già như vậy, không khó để mường tượng ra một quá khứ huy hoàng ẩn chứa đằng sau.
Định Nam Quốc từ khi thành lập đến nay chưa bao giờ ngừng chiến tranh với Ma Tộc. Các cường giả hàng đầu phải tung hoành sa trường, lập nên công trạng hiển hách, tích lũy đủ công huân, đến tuổi nghỉ hưu mới có thể quay về cố quốc để đảm nhiệm các chức vụ quan trọng.
Hiển nhiên, lão già này, chính là Khai Minh Thành Chủ, cũng là một nhân vật như thế.
Thế nên khi nhìn thấy ông ta, cả Mai Tỷ và Trần Ninh đều vô thức biểu lộ sự kính trọng.
Đây không phải vì kính trọng thực lực của ông ta, mà là kính trọng những cống hiến của ông ta cho nhân loại.
“Đêm qua ngủ ngon chứ?” Viện trưởng nhẹ nhàng hỏi.
“Ngủ rất ngon, đa tạ tiền bối quan tâm.” Trần Ninh lễ phép đáp.
Viện trưởng nhẹ gật đầu, hướng về lão già mở miệng giới thiệu:
“Đây là thành chủ của Khai Minh Thành - Dương Chiêu, các ngươi có thể gọi là Dương lão.”
“Tham kiến Dương lão.” Hai người không dám thất lễ, vội vàng chắp tay.
“Ha ha, ngồi đi!” Dương Chiêu vuốt râu cười, có vẻ rất hài lòng nói:
“Khai Minh Thành chúng ta xuất hiện một vị Hồn Sư, đây chính là chuyện đáng mừng. Tỷ đệ các ngươi không cần khách sáo.”
Viện trưởng đứng một bên không khỏi bật cười thầm, bà biết hiện tại dù có phải liều mạng, Dương Chiêu cũng đã khẳng định tỷ đệ hai người này là con dân của Khai Minh Thành.
Bởi vì Định Nam Quốc có một quy định cụ thể: địa bàn quản lý của ai xuất hiện hay đào tạo ra hạt giống thiên tài, có thiên phú phi phàm đều được xem là thành tích to lớn. Cứ mười năm một lần, thành tích này sẽ được tính vào bảng khen thưởng, mang lại nhiều lợi ích cho thành trì của mình, và thành chủ cũng được tiếng thơm.
Mà Hồn Sư chính là thiên tài trong số các thiên tài, không chỉ thế còn vô cùng quý hiếm.
Trong lịch sử Định Nam Quốc, phải đến vài trăm năm mới có một Hồn Sư ra đời.
Ngay khi nghe tin có trường hợp đặc biệt về việc Hồn Sư thức tỉnh ngay trong thành trì của mình, Dương Chiêu đã lập tức nhận định tỷ đệ Trần Ninh là người của Khai Minh Thành, lập hộ tịch ngay trong đêm, không ai có thể thay đổi.
Đương nhiên Trần Ninh chỉ là “phần đính kèm”, Mai Tỷ mới là bảo bối được xem trọng.
Trần Ninh và Mai Tỷ không biết cũng chính vì nguyên nhân này mà vấn đề về lý lịch, xuất thân của cả hai đã được giải quyết một cách nhanh chóng.
Bọn họ đã là nhân khẩu của Khai Minh Thành.
“Nha đầu, ngươi tên gì?” Dương Chiêu ôn hòa hỏi.
“Thưa thành chủ, tiểu nữ tên Trần Hàn Mai.” Mai Tỷ nhẹ nhàng đáp.
Trần Ninh thầm khen ngợi, thật ra tên của nàng chỉ là Hàn Mai mà thôi, nhưng vì hai người đang lấy danh nghĩa tỷ đệ nên nàng mới cố ý báo là họ Trần, suy nghĩ rất chu đáo.
Bởi lẽ những đãi ngộ của hắn là đến từ nàng, nếu để người khác biết được bọn họ không phải tỷ đệ ruột thịt, khó tránh khỏi những phiền phức nảy sinh.
“Trần Hàn Mai, rất tốt.” Dương Chiêu cười nói:
“Mặc dù ngươi thức tỉnh trễ, bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để tu luyện, nhưng Hồn Sư là trường hợp ưu tiên. Dù tận năm mươi tuổi mới thức tỉnh cũng sẽ được Vận Thiên Cung thu nhận và hết lòng bồi dưỡng.”
“Vận Thiên Cung?” Trần Ninh và Mai Tỷ đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ ngơ ngác trong mắt đối phương.
Bọn họ đã nghe qua Y Học Viện, Học Viện Quân Sự, Học Viện Pháp Sư, Giác Đấu Học Viện, Học Viện Sát Thủ... nhưng chưa từng nghe qua Vận Thiên Cung.
Như hiểu được thắc mắc của hai người, mỹ phụ viện trưởng lên tiếng giải thích:
“Vận Thiên Cung là nơi duy nhất tại Định Nam Quốc đủ trình độ để đào tạo những tu sĩ có thiên phú đặc biệt, sở hữu chức nghiệp đặc biệt mà vài trăm năm, hàng nghìn năm, thậm chí là cả vạn năm mới xuất hiện một người.”
“Ngoại trừ Hồn Sư, những loại thiên phú, năng lực quý hiếm khác cũng sẽ được tiến vào Vận Thiên Cung học tập và tu luyện.”
“Mỗi một đệ tử bên trong Vận Thiên Cung đều là trân bảo của quốc gia, thân phận và địa vị vượt xa tất cả đệ tử của những học viện khác.”
“Bất kể là đãi ngộ, tài nguyên mà đệ tử tại đây nhận được đều gấp nhiều lần, bởi vì bọn họ rất quan trọng đối với sự lớn mạnh của mỗi quốc gia, mỗi thế lực.”
“Nhìn khắp Định Nam Quốc, ở các tòa thành đều sẽ có Y Viện, có Học Viện Quân Sự... vân vân, nhưng Vận Thiên Cung lại là độc nhất vô nhị, tọa lạc tại trung tâm Trấn Thần Đô.”
Dương Chiêu gật đầu phụ họa: “Ngay cả cái tên Vận Thiên cũng đã nói lên rất nhiều điều. Vận Thiên chính là chỉ những người được thiên địa ưu ái, tập hợp khí vận nên mới có được thiên phú đặc biệt, đây là điều mà vô số người khát cầu, thèm muốn cũng không thể có được.”
Trần Ninh vô cùng kinh ngạc. Hồn Sư được ưu ái đến mức như vậy mà mẫu thân của hắn có thể để lại một viên Thức Hồn Đan, thật khó mà tưởng tượng bí mật của phụ mẫu mình lớn đến mức nào.
Hắn thầm siết chặt nắm tay, thân là nhi tử... hắn phải thật sự nỗ lực, cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn, như vậy mới có thể tìm hiểu về phụ thân và mẫu thân của mình.
“Ta có thể không vào Vận Thiên Cung không?” Hàn Mai lo lắng nắm chặt tay Trần Ninh:
“Ta không muốn xa đệ đệ của mình.”
Trần Ninh nhíu mày, nếu Mai Tỷ vào Vận Thiên Cung học tập, vậy chắc chắn hai người phải tạm thời xa nhau.
Bởi lẽ Vận Thiên Cung tọa lạc tại Trấn Thần Đô, đó chính là thủ đô của Định Nam Quốc, cách Khai Minh Thành rất xa xôi.
Nhưng nếu không vào Vận Thiên Cung, chẳng phải uổng phí thiên phú Hồn Sư, làm chậm trễ tiền đồ của nàng.
Nên biết rằng chỉ có những nơi như Vận Thiên Cung mới phù hợp với nàng, trước đó Trần Ninh cũng chẳng biết chỗ nào mới có thể giúp một Hồn Sư phát triển.
Lời của Hàn Mai khiến Dương Chiêu và viện trưởng nhìn nhau, viện trưởng lúc này mới nhìn Trần Ninh hỏi:
“Ngươi có dự định gì về tương lai?”
“Tiểu tử muốn thi vào Khai Minh Y Viện học tập.” Trần Ninh hồi đáp.
“Nếu là như thế, tỷ đệ hai ngươi dù ở cùng một thành trì cũng khó mà gặp nhau.” Viện trưởng nghiêm nghị nói:
“Bởi vì quá trình học tập, tu luyện luôn cực kỳ vất vả, hầu hết thời gian ngươi sẽ phải ở lại trong học viện. Sau khi đạt đến trình độ nhất định, ngươi sẽ tham gia các cuộc thi, các đại hội để tăng tốc độ trưởng thành của bản thân, sau đó chính thức bước vào chiến trường...”
“Đây không phải là một cuộc dạo chơi. Bất kể học tập hay tu luyện, mục tiêu cuối cùng là để chiến đấu với Ma Tộc hung tàn. Chỉ cần lơ là một chút, cái giá phải trả chính là cả tính mạng.”
“Khi ngươi quyết định tiến vào Y Viện hay bất cứ học viện nào, ngươi sẽ mặc định phải xa tỷ tỷ của ngươi ít nhất vài năm trong thời gian học tập và phát triển.”
Trần Ninh và Hàn Mai cúi thấp đầu.
Thành chủ Dương Chiêu nhìn tỷ đệ hai người, ánh mắt có chút buồn man mác, giọng trầm đục:
“Lão phu biết tỷ đệ các ngươi nương tựa lẫn nhau từ bé, tình cảm sâu đậm. Phải tách khỏi nhau, cảm thấy khó chịu trong lòng, đây là điều bình thường.”
“Nhưng thế giới này có một hiện thực tàn khốc. Nếu không đủ thực lực... tương lai sẽ có một ngày không chỉ đơn thuần là xa cách về địa lý, mà chính là âm dương cách biệt.”
Trần Ninh và Hàn Mai rùng mình, bọn họ đều nhớ đến khói lửa chiến tranh mà làng Tiểu Viên phải chịu.
Nếu bọn họ có thực lực, Làng Tiểu Viên đã được bảo vệ.
Nếu bọn họ có thực lực, Trần Ninh đã không phải sống như một đứa trẻ mồ côi, Hàn Mai sẽ không mất đi tất cả người thân trên chiến trường.
Và nếu bọn họ không đủ thực lực, tương lai lỡ như có Ma Tộc đột kích, ai sẽ bảo vệ bọn họ?
Bọn họ đều là người trẻ tuổi, có được thiên phú, có tiềm năng phát triển... lại phải trông chờ vào người khác bảo vệ mình sao? Lòng tự trọng ở đâu?
Yêu nhau, được ở bên nhau nghe qua thì rất tuyệt vời đấy, nhưng khi đó liệu hai người có thể phát triển, có được thực lực hay không?
Mà muốn có thực lực, phải nguyện ý đánh đổi.
Thế giới này chưa từng yên bình để hai người yêu nhau như uyên ương quấn quýt, để phu thê sống cùng nhau đến răng long đầu bạc, để những đứa trẻ có cả phụ thân và mẫu thân dắt tay đến trường.
“Trách nhiệm là điều mà mỗi con dân quốc gia phải mang trong lòng, khắc ghi sâu trong tâm khảm.” Dương Chiêu giọng khàn khàn nói:
“Người có thiên phú phải nỗ lực để bảo vệ những người không thể tu luyện, người mạnh phải bảo vệ người yếu hơn, bảo vệ từng tấc đất của quốc gia này. Nếu các ngươi lãng phí thiên phú của mình, các ngươi đang tự chối bỏ trách nhiệm.”
Nói đến đây, ông ta xoay người đứng lên, viện trưởng cũng chậm rãi bước theo.
Hiển nhiên là muốn chừa lại thời gian cho tỷ đệ suy nghĩ.
Định Nam Quốc tuy rằng rất cần Hồn Sư, nhưng phải là Hồn Sư có ý chí mạnh mẽ, có quyết tâm truy cầu sức mạnh.
Bởi trong đại chiến, Ma Tộc hay kẻ thù đều sẽ ưu tiên tiêu diệt những kẻ có thiên phú đặc biệt nhằm suy yếu nội lực của nhân loại.
Nếu chỉ vì không nỡ rời xa đệ đệ mà Hàn Mai từ bỏ cơ hội để bản thân mạnh mẽ hơn, một Hồn Sư như thế không xứng đáng được quốc gia mang tài nguyên ra bồi dưỡng.
Trong chiến tranh, đừng nói là tài nguyên tu luyện, ngay cả một bát cơm, một khối thịt cũng đều là tài sản đáng quý.
Quốc gia này sẽ không bỏ tài nguyên nuôi dưỡng một Hồn Sư có nội tâm yếu đuối.
Ánh mắt Trần Ninh và Hàn Mai trở nên mơ hồ.
Bọn họ nhớ đến từng hũ tro cốt khổng lồ được tàn binh mang về Làng Tiểu Viên, bọn họ nhớ đến từng tiếng khóc than của các lão nhân trong làng khi mất con, nhớ đến những người vợ góa, những đứa trẻ mồ côi khi mất chồng, mất cha, nhớ đến ngày Ma Tộc đột kích, thi thể, máu tanh, khói lửa...
Lão già đánh xe ngựa sẵn sàng đem khoản chu cấp của mình hiến cho quân đội, dù những khoản chu cấp đó là do con trai lão đã đánh đổi bằng mạng sống trên chiến trường mà có được.
Bóng lưng Trần Mãnh quyết đoán rời đi sau khi trở về nhìn nhi tử lần cuối, vì quốc gia đang cần hắn.
Những hình bóng, ký ức mơ hồ trong tâm trí của Hàn Mai về những thân nhân của nàng.
Tất cả những điều đó, chẳng phải đều xuất phát từ trách nhiệm thiêng liêng trong lòng mỗi người hay sao?
Trần Ninh và Hàn Mai có thể ngồi ở nơi này, chẳng phải là nhờ vô số tu sĩ, anh hùng đang ngã xuống ở tiền tuyến hay sao?
Thi thể của bọn họ không còn nguyên vẹn, máu của bọn họ nhuộm đỏ chiến trường.
Vậy hai người có tư cách gì để hạnh phúc bên nhau nếu không chấp nhận đánh đổi, không nỗ lực, không trả giá?
Nắm chặt tay nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt kiên định, kiên quyết đứng lên, đồng thanh nói:
“Tiền bối xin dừng bước!”
...