Quyết Định Mới Và Thiên Niên Đội

Kẻ Phán Quyết

Quyết Định Mới Và Thiên Niên Đội

Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tiền bối xin dừng bước!”
Nghe thấy tiếng nói của hai người, Dương Chiêu và viện trưởng mỹ phụ đều dừng bước.
“Ta nguyện ý gia nhập Vận Thiên Cung!” Hàn Mai hít sâu một hơi.
“Ta muốn thi vào Khai Minh Y Viện!” Trần Ninh cũng nghiêm túc nói.
Trải qua thảm họa Ma Tộc tàn sát thôn làng, lại bị kẻ sát thủ loài người truy sát không ngừng, hai người hiểu rõ sức mạnh có ý nghĩa quan trọng đến nhường nào.
Quan trọng hơn, hai người muốn cống hiến tuổi trẻ cho đất nước này, nỗ lực học tập, rèn luyện và phát triển.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?” Dương Chiêu giọng trầm, ánh mắt nhìn thẳng vào bọn họ.
Từ trong ánh mắt này, một luồng uy thế tự nhiên tỏa ra.
Đây là ánh mắt của cường giả, có thể nhìn thấu lòng người, nếu lòng ngươi còn do dự, chắc chắn không dám đối diện với ánh mắt như thế.
Nhưng cả Trần Ninh và Hàn Mai đều nhìn thẳng vào mắt Dương Chiêu, nghiêm túc gật đầu:
“Chúng ta đã quyết!”
“Hahaha.” Dương Chiêu hài lòng cười lớn:
“Đây mới chính là thế hệ trẻ mà Định An Quốc đang cần, các ngươi không làm ta thất vọng.”
Viện trưởng mỹ phụ bên cạnh cũng mỉm cười, vốn muốn cho đôi tỷ đệ này thời gian suy nghĩ, không ngờ bọn họ có thể quyết tâm nhanh đến thế.
Trần Ninh và Hàn Mai nắm chặt tay nhau, khoảnh khắc quyết định tạm thời chia xa, lòng hai người thắt lại.
Nhận thấy biểu cảm của họ, viện trưởng mỹ phụ nhìn Trần Ninh nói:
“Tuy rằng vì lĩnh vực khác nhau nên tỷ đệ các ngươi phải xa nhau, nhưng nếu như ngươi thật sự cố gắng, sẽ sớm có thể đoàn tụ.”
“Ồ?” Trần Ninh nghe vậy vội vàng chắp tay, cung kính hỏi:
“Xin tiền bối chỉ điểm!”
“Nhân tộc chúng ta trời sinh thể chất, huyết mạch, thiên phú… mọi mặt đều yếu hơn Ma tộc.” Viện trưởng mỹ phụ nhẹ nhàng nói:
“Nhưng chúng ta có một thứ mà Ma tộc không có, chính điều này đã giúp Nhân tộc chống lại Ma Tộc qua bao thế hệ.”
“Chính là sự đoàn kết!” Dương Chiêu nói thêm vào.
“Đoàn kết…” Ánh mắt Trần Ninh và Hàn Mai sáng lên.
“Không sai, Ma tộc chú trọng mạnh được yếu thua, kẻ mạnh nắm giữ tất cả.” Viện trưởng mỹ phụ mỉm cười:
“Còn Nhân tộc chúng ta biết cách đoàn kết, hỗ trợ lẫn nhau, thành lập Săn Ma Đội để chiến đấu.”
“Săn Ma Đội.” Trần Ninh sáng bừng mặt, đã nắm bắt được mấu chốt của vấn đề.
“Tiểu tử ngươi thật thông minh.” Viện trưởng mỹ phụ khen ngợi:
“Trong cùng một thế hệ đệ tử của các Học Viện, sau khi trải qua giai đoạn học tập ở học viện, khi đến lúc chiến đấu với Ma tộc, mỗi người đều phải tham gia kỳ thi tuyển chọn để gia nhập Săn Ma Đội theo quy định.”
“Một Săn Ma Đội thường có ít nhất năm người, tối đa là bảy người, mỗi thành viên trong đội đều sở hữu chức nghiệp đa dạng như Kỵ Sĩ, Đấu Sĩ, Pháp Sư, Sát Thủ, Y Sư… sẽ hỗ trợ lẫn nhau, điểm mạnh của người này sẽ bù đắp cho điểm yếu của người khác, phát huy tác dụng rất lớn trong chiến đấu.”
“Tiểu tử ngươi chỉ cần nỗ lực, trở thành Y Sư trong Săn Ma Đội của tỷ tỷ ngươi là được.”
“Tuyệt vời quá.” Trần Ninh và Hàn Mai vui mừng nhìn nhau, vô cùng kích động.
Đúng vậy, nếu hai người vào chung một đội, chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao?
Sau này có thể cùng sống cùng chết trên chiến trường, mãi mãi không chia ly.
Nghĩ đến tương lai được gắn bó, một chút xa cách hiện tại hoàn toàn xứng đáng.
Thấy sự phấn khích của Trần Ninh, Dương Chiêu vỗ vỗ vai hắn, nói với giọng nặng nề:
“Chàng trai trẻ, lão phu không muốn làm ngươi nản lòng, nhưng tỷ tỷ ngươi đã thức tỉnh thiên phú Hồn Sư, nàng chắc chắn sẽ là nhân vật được vô số Săn Ma Đội hàng đầu săn đón.”
“Nếu ngươi muốn vào một đội với nàng, ngươi phải thật sự xuất sắc, bằng không sẽ bị đào thải một cách khắc nghiệt.”
Trần Ninh hiểu ra, cảm kích gật đầu: “Đa tạ thành chủ nhắc nhở, vãn bối không dám lơ là chút nào.”
Nếu như hắn không nỗ lực, vào chung đội với Mai Tỷ khác nào trở thành gánh nặng cho nàng, gánh nặng cho những người đồng đội khác?
Trần Ninh hạ quyết tâm, dù không thức tỉnh chức nghiệp đặc biệt, hắn cũng sẽ đủ điều kiện cùng Hàn Mai ở chung một Săn Ma Đội.
Hàn Mai không nói lời nào, nhưng ánh mắt tràn ngập tin tưởng của nàng nhìn hắn đã thay cho vạn lời muốn nói.
“Thưa các vị, có Thiên Niên Đội muốn gặp!” Bên ngoài vang lên tiếng nói của nam trợ lý.
“Thiên Niên Đội?” Dương Chiêu và viện trưởng hơi giật mình.
“Đây là Săn Ma Đội gồm các thiên tài đến từ các học viện, mỗi thành viên đều là cấp Tướng!” Viện trưởng mỹ phụ thốt lên:
“Bọn họ đến đây làm gì?”
Thiên Niên Đội mặc dù chưa chính thức ra chiến trường biên giới chiến đấu, nhưng cũng được giao trách nhiệm giải quyết các trường hợp Ma Tộc bất ngờ đột kích vào lãnh thổ quốc gia.
“Gần đây có một ngôi làng bị Ma Tộc đột kích, Thiên Niên Đội phụ trách giải quyết, truy tìm Ma Tộc bỏ trốn.” Dương Chiêu nói.
Trần Ninh và Hàn Mai nghe vậy run rẩy, thận trọng nhìn nhau.
Theo lời của thành chủ, Thiên Niên Đội rõ ràng chính là đội đã xuất hiện ở Làng Tiểu Viên, mà hai người đã tiễn một tên Sát Thủ trong đó đã bỏ mạng…
Chẳng lẽ bọn chúng đã đánh hơi được điều gì?
Hai người đều lo lắng, nếu chuyện Trần Ninh bị Ma Hóa bại lộ, thật không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao.
“Gọi họ vào đi!” Dương Chiêu nói.
Với thân phận của hắn, dù Thiên Niên Đội đều là thiên tài nhưng cũng chỉ là hậu bối mà thôi.
Rất nhanh, bốn vị thiên tài của Thiên Niên Đội cùng nhau bước vào.
Đội trưởng Kỵ Tướng - Dương Lâm cầm đầu, chức nghiệp Kỵ Sĩ.
Nữ Pháp Tướng - Bạch Nhu, chức nghiệp Pháp Sư.
Nam Đấu Tướng - Địa Chánh, chức nghiệp Đấu Sĩ.
Nữ Y Tướng - Thu Linh, chức nghiệp Y Sư.
Bọn họ chỉ mới hai mươi tuổi, lại có tu vi cấp Tướng, chính là đại diện cho thế hệ trẻ nổi bật ở các học viện, gia thế đằng sau cũng rất phi phàm.
Nhưng dù là vậy, nhìn thấy Dương Chiêu và viện trưởng mỹ phụ vẫn kính cẩn chắp tay, khiêm nhường hành lễ:
“Chúng ta xin ra mắt hai vị tiền bối!”
Mỹ phụ là Viện Trưởng của Khai Minh Y Viện, tu vi cấp Y Hoàng.
Còn Dương Chiêu thì không cần phải nói, là Thành Chủ của một trong những đại thành lớn nhất Định An Quốc, tu vi chẳng những khó lường, mà công lao, chiến tích đối với quốc gia phải vô cùng to lớn.
Nhân vật như Dương Chiêu ở bất cứ nơi nào cũng là hàng ngũ cao cấp, chỉ thua kém nhân vật trong Hoàng Gia mà thôi.
“Haha, tuổi trẻ tài cao, các ngươi không cần khách sáo.” Dương Chiêu thoải mái phất tay.
“Mời ngồi!” Viện trưởng mỹ phụ cũng ra dấu.
Bốn vị thiên tài ngồi xuống, nhưng ánh mắt lại lướt về phía Hàn Mai.
Về phần Trần Ninh, vô thức bị họ xem nhẹ…
Không cảm nhận thấy địch ý từ Thiên Niên Đội, Trần Ninh và Hàn Mai cũng có chút thư thái hơn.
“Thưa hai vị tiền bối, gần đây nghe tin Khai Minh Thành xuất hiện một vị Hồn Sư, đây là nguyên nhân chúng ta đến.” Đội trưởng Dương Lâm đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Hàn Mai:
“Chúng ta muốn trong tương lai, vị Hồn Sư này sẽ gia nhập Thiên Niên Đội.”
Trần Ninh cùng Hàn Mai đưa mắt nhìn nhau, giá trị của Hồn Sư quả thật đáng sợ.
Chỉ mới thức tỉnh, còn chưa bắt đầu tu luyện đã có một đội ngũ thiên tài đến chiêu mộ.
Dương Chiêu cùng viện trưởng mỹ phụ chẳng hề bất ngờ chút nào.
Mỗi Săn Ma Đội bình thường chỉ có năm thành viên, những đội gồm bảy thành viên phải đáp ứng những điều kiện nhất định.
Hai vị trí kia phải do những nhân vật sở hữu chức nghiệp đặc biệt đảm nhiệm.
Hồn Sư như Hàn Mai có thể khiến các đội tranh giành đến vỡ đầu, bởi vì nàng sẽ là lợi thế lớn cho Thiên Niên Đội so với các đội năm người khác.
Thiên Niên Đội vừa lúc ở gần Khai Minh Thành, nghe được tin tức về Hồn Sư, không sốt ruột tìm đến mới là chuyện lạ.
Nếu là bất cứ Săn Ma Đội nào, Hàn Mai có thể sẽ cân nhắc và suy nghĩ.
Nhưng nàng có ác cảm với Thiên Niên Đội vì tên Sát Thủ kia đã bất chấp đạo lý, truy cùng diệt tận… suýt nữa đã dồn nàng và Trần Ninh vào chỗ chết.
Nói nàng và Thiên Niên Đội là kẻ thù thì còn tạm được, muốn gia nhập vào bọn chúng thật sự lố bịch.
Hàn Mai che giấu cảm xúc của mình, bình tĩnh trả lời:
“Đa tạ các vị đã có lòng, nhưng ta đối với năng lực của mình còn chưa hiểu gì cả, cần phải trải qua quá trình học tập ở Vận Thiên Cung.”
“Không sao hết, Thiên Niên Đội luôn chờ đợi nàng trong lúc đó.” Dương Lâm thoải mái nói:
“Hơn nữa chúng ta sẽ cung cấp đãi ngộ cực kỳ cao, từ khi học tập cho đến lúc có thể thực chiến, hàng tháng Thiên Niên Đội sẽ gửi đến một lượng tài nguyên dồi dào.”
Những người khác trong đội cũng gật đầu đồng tình, cơ hội để có được một Hồn Sư, bọn họ không muốn bỏ qua.
Hàn Mai thấy mấy kẻ này cố chấp, thẳng thắn đáp lời:
“Ta muốn cân nhắc kỹ càng, bởi vì ngoài Thiên Niên Đội, sẽ có các đội khác cần ta!”
Lời này không khiến Dương Lâm và những người khác phật lòng, ngược lại cảm thấy hoàn toàn hợp lý.
Quả thật chức nghiệp đặc biệt như Hồn Sư sẽ khiến nhiều đội tranh giành, Hàn Mai muốn cẩn thận lựa chọn cũng không có gì sai.
“Nếu đã như thế, chúng ta xem như nhận thức lẫn nhau.” Dương Lâm thoải mái nói:
“Hy vọng Thiên Niên Đội sẽ được cân nhắc đầu tiên.”
“Chắc chắn rồi.” Hàn Mai gật đầu, trong lòng lạnh buốt như băng.
“Năm năm sau tại Toàn Viện Chi Tranh, chúng ta sẽ chứng minh Thiên Niên Đội xứng đáng với sự cống hiến của Hồn Sư.” Bạch Nhu kiêu hãnh nói.
“Toàn Viện Chi Tranh?” Trần Ninh và Hàn Mai chớp mắt, hiển nhiên chưa hiểu rõ.
“Chính là cuộc thi tuyển chọn mà ta đã nói với các ngươi trước đó.” Viện trưởng mỹ phụ mỉm cười giải thích:
“Đó sẽ là cuộc tranh tài giữa thế hệ đệ tử từ khắp các Học Viện trên toàn quốc, chính là thời điểm để tất cả thiên tài giao lưu, chọn ra những thành viên phù hợp để cùng nhau lập nên Săn Ma Đội.”
“Mỗi thế hệ, chỉ được phép lập ra mười Săn Ma Đội!”
“Nếu ngươi thể hiện xuất sắc, đương nhiên sẽ trở thành mục tiêu được các đội ngũ săn đón.”
“Ngược lại nếu thành tích của ngươi kém cỏi, tư cách gia nhập Săn Ma Đội sẽ mất đi, trở thành một phần của các đội quân số lượng lớn trên chiến trường.”
Dương Lâm nói thêm vào: “Ngoài ra những đội chưa đủ thành viên hoặc đã tổn thất thành viên như chúng ta, cũng có thể chiêu mộ thêm ở các kỳ Toàn Viện Chi Tranh.”
Trần Ninh xem như đã hiểu, những thanh niên trai tráng ở Làng Tiểu Viên từng ra chiến trận đều là binh lính, những binh sĩ bình thường… không phải thành viên thuộc bất cứ Săn Ma Đội nào cả.
Có thể nói Săn Ma Đội là lực lượng tinh nhuệ, được Định An Quốc trọng điểm bồi dưỡng.
Những người khác vẫn có thể ra trận đấu với Ma Tộc, nhưng với tư cách quân lính bình thường mà thôi.
Tuy nhiên, đây chưa phải là kết thúc, dù chỉ là một quân lính, một sĩ tốt bình thường… nhưng nếu ngươi ở trên chiến trường tiêu diệt được nhiều Ma Tộc, lập được nhiều chiến công, ngươi vẫn có thể thay đổi địa vị, thăng tiến lên cấp bậc cao hơn.
Bất quá con đường đó sẽ gian nan, khốc liệt hơn rất nhiều.
Bằng chứng rõ nhất là những hũ tro cốt khổng lồ mà tàn quân của Làng Tiểu Viên mang trở về…
“Nếu đã vậy, hẹn các vị ở Toàn Viện Chi Tranh.” Hàn Mai bình thản nói.
Nàng chỉ muốn kéo dài thời gian, năm năm sau ở Toàn Viện Chi Tranh, dù hoàn cảnh thế nào đi chăng nữa… nàng cũng phải gia nhập đội của Trần Ninh, trở thành Nữ Hồn Sư của hắn.
Nghĩ đến khi đó thiếu niên đã trưởng thành, có thể trở thành trượng phu của mình, gò má Hàn Mai vô thức ửng đỏ.
“Chuyện đó để sau, trước mắt có chuyện muốn nhờ tiểu thư.” Dương Lâm biểu lộ vẻ u ám, nghiêm nghị nói:
“Thiên Niên Đội lần này có một thành viên đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ.”
Ánh mắt Dương Chiêu lóe lên, chẳng trách Thiên Niên Đội chỉ có bốn người đến.
Dương Lâm phất tay, Nhẫn Trữ Vật phát sáng.
Thi thể thê thảm của Sát Tướng Mặc Nhai hiện ra.
Không khí trong phòng trở nên âm trầm, sắc mặt của bốn người Thiên Niên Đội cũng mất đi vẻ thân thiện ban đầu.
Tổn thất một thành viên trong nhiệm vụ đơn giản lần này đối với những thiên tài như bọn họ chính là một sự sỉ nhục.
Dù kẻ ra tay là Ma Tộc nào, cũng phải bắt hắn trả giá.
Trần Ninh cùng Hàn Mai lòng thắt lại…
Chỉ nghe Dương Lâm trầm giọng nói:
“Nhờ Hồn Sư thi triển Gọi Hồn để điều tra hung thủ!”
“Cũng nên làm vậy!” Viện trưởng mỹ phụ gật đầu:
“Mặc dù ta không làm được, nhưng ta biết phương pháp, có thể chỉ dẫn cho nàng thực hiện.”
Hàn Mai toàn thân run rẩy, vô thức nắm chặt tay Trần Ninh.
Hắn cảm giác được lòng bàn tay nàng lạnh buốt như băng…