Kẻ Phán Quyết
Chương 5: Nữ Kỵ Tướng Sư Khả Phụng
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Ninh đưa mắt nhìn, chỉ thấy người vừa xuất hiện là một thiếu nữ khoảng chừng đôi mươi, toàn thân khoác một bộ chiến giáp khắc hình sư tử, dưới ánh mặt trời chói lọi, trông vô cùng cao quý.
Nàng thiếu nữ này khí chất anh dũng ngời ngời, đôi mắt trong sáng như sao, bờ môi đỏ hồng tinh tế, nét mặt sắc sảo, lại thêm bộ giáp khoác trên người khiến nàng trông vô cùng oai vệ.
Trần Ninh có thể thề rằng, trừ Mai Tỷ ra thì đây là lần đầu tiên hắn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy, nhất thời ngẩn ngơ nhìn nàng.
“Tiểu đệ đệ, vừa rồi ta đã kịp nhìn thấy tất cả, tuổi còn nhỏ nhưng kiến thức không tệ, lại còn thông minh biết cách sử dụng Hỏa Tạp Quả kết hợp Linh Tạp Quả dọa lui đám sói, rất đáng khen.” Thiếu nữ nhìn Trần Ninh tán thưởng nói.
Không đợi Trần Ninh trả lời, thiếu nữ bước đến bên cạnh lão phu xe, lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng lão.
“Liệu Thương Đan Trung Cấp do Y Sư Nhập Môn luyện chế.” Trần Ninh vô thức thốt lên. “Có đan dược này, lão đầu được cứu rồi.”
Thiếu nữ ngoài ý muốn nhìn hắn, thông thường những người bình thường như Trần Ninh sẽ không đủ kiến thức để nhận biết lai lịch và công dụng của Liệu Thương Đan, chẳng ngờ hắn vừa liếc nhìn liền có thể nêu ra cả đẳng cấp của nó.
Liệu Thương Đan cũng có nhiều loại, như loại trong tay nàng là Trung Cấp do Y Sư Nhập Môn luyện chế, còn Liệu Thương Đan cao cấp thì Đại Y Sư mới có thể luyện thành.
Quả nhiên đúng như Trần Ninh dự đoán, khi Liệu Thương Đan Trung Cấp được cho vào miệng lão đầu, vết thương trên người ông ta dần dần khép lại, nhìn qua thậm chí còn trẻ lại vài tuổi.
“Quá thần kỳ...” Mai Tỷ lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng này, trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Lão già tỉnh dậy lơ mơ, nhìn thấy thiếu nữ mặc giáp liền kinh ngạc thốt lên:
“Đội ơn nữ hiệp đã cứu mạng.”
“Được rồi, coi như vì ta đến chậm một chút nên mới khiến hai con ngựa của lão chết đi, đây là bồi thường.” Thiếu nữ lấy một khối Linh Thạch đặt vào tay lão già.
Chỉ cần bán khối Linh Thạch này, lão già có đủ vốn liếng để mua lại hai con ngựa khỏe mạnh khác.
Linh Thạch là tài nguyên tu luyện cực kỳ khan hiếm và quý giá ở thế giới này, bất kể chức nghiệp hay lĩnh vực nào cũng cần đến Linh Thạch để tiến bộ.
Lão già lại kiên quyết chối từ, kết quả bị thiếu nữ dọa một phen mới chịu tiếp nhận, vừa vui vừa buồn quay trở về.
“Ngựa cũng đã chết rồi, hai người muốn đi đâu? Ta có thể hỗ trợ.” Thiếu nữ nhìn Trần Ninh và Mai Tỷ hỏi nhẹ.
“Đa tạ nữ hiệp đã cứu giúp, chúng ta muốn đến Linh Lung Trấn để Tiểu Ninh khảo hạch làm Y Sư.” Mai Tỷ vội vàng nói.
Nàng biết nếu có sự giúp đỡ của vị nữ hiệp này, đoạn đường vài trăm dặm đến Linh Lung Trấn sẽ thực sự an toàn.
“Thì ra là muốn làm Y Sư, chẳng trách kiến thức về lĩnh vực này cũng khá đấy...” Thiếu nữ nhìn Trần Ninh gật gù nói: “Nếu đã là nhân tài cần bồi dưỡng, ta đương nhiên sẽ không ngại giúp đỡ.”
Nói xong, chỉ thấy nàng niệm một loại chú ngữ đặc thù trong miệng. Theo sau đó, trước mặt liền xuất hiện một cánh cổng mở ra giữa không gian.
RỐNG!
Từ bên trong cổng, một con Hoàng Kim Sư Tử uy phong lẫm liệt đặt chân bước ra, cái bờm như mái tóc cuồng vũ tung bay, thân thể to lớn gấp mấy lần đám sói vừa rồi, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
“Trời ạ.” Mai Tỷ sợ hãi ngồi bệt xuống đất, mà Trần Ninh cũng vô thức run rẩy toàn thân, áp lực mà con sư tử này mang đến thực sự quá lớn.
“Nó là tọa kỵ đã ký khế ước với ta, không cần lo lắng.” Thiếu nữ mỉm cười, nhảy vọt lên lưng sư tử, đồng thời phất tay về phía hai người.
Trong khoảnh khắc, hai luồng hấp lực kéo cả Trần Ninh và Mai Tỷ lên lưng Hoàng Kim Sư Tử, kể cả chiếc xe lăn của Trần Ninh cũng được đặt lên lưng sư tử.
“Ực...” Trần Ninh khó khăn nuốt nước bọt hỏi:
“Nữ hiệp là một vị Kỵ Tướng sao?”
“Không sai, chỉ có Kỵ Tướng mới đủ tư cách thu phục tọa kỵ.” Thiếu nữ sảng khoái đáp: “Ta tên Sư Khả Phụng, vừa đột phá Kỵ Tướng cách đây không lâu.”
Trần Ninh không kìm được vẻ ước ao trên mặt.
Trong các lĩnh vực của tu sĩ, Kỵ Sĩ và Đấu Sĩ đều thuộc trường phái cận chiến, tuy nhiên lại có sự phân biệt rõ ràng.
Đấu Sĩ là tự dựa vào thực lực của bản thân, còn Kỵ Sĩ thì một nửa thực lực dựa vào Tọa Kỵ.
Chỉ có Kỵ Sĩ mới có khả năng biến Yêu Thú sau khi ký khế ước trở thành Tọa Kỵ của mình, từ đó bộ kỹ năng và phong cách chiến đấu sẽ dựa vào Tọa Kỵ đó, chủ và tớ cùng nhau phát triển, cùng nhau trở nên mạnh mẽ.
Trên chiến trường, Kỵ Sĩ sẽ phát huy sức mạnh lớn nhất khi ngồi trên lưng Tọa Kỵ trung thành, chính là đại tướng tung hoành ngang dọc.
Mà muốn thu phục tọa kỵ, điều kiện tối thiểu là phải đột phá đến cấp Kỵ Tướng.
“Nữ hiệp trông tuổi tác còn quá trẻ mà đã là Kỵ Tướng cường giả, thực sự là thiên tài hiếm có.” Mai Tỷ ngưỡng mộ nói.
“Haha, chút thành tựu nhỏ của ta đâu đáng là gì.” Sư Khả Phụng điềm nhiên cười nói: “Lần này tiện đường trở về bang hội nên mới giúp đỡ các ngươi đến Linh Lung Trấn một chuyến.”
“Bang hội?” Trần Ninh ánh mắt lóe lên:
“Nữ hiệp là người của bang hội à?”
“Không sai, ta là nữ Kỵ Sĩ của Chiến Kim Bang.” Sư Khả Phụng thản nhiên nói.
Trần Ninh và Mai Tỷ trầm mặc.
Cái gọi là bang hội, chính là những tổ chức bên trong lãnh thổ nhân loại do các tu sĩ ở nhiều lĩnh vực tụ tập lại với nhau mà thành.
Bang hội sẽ tự hoạt động trong việc chiến đấu với Ma Tộc mà không phụ thuộc vào chỉ thị của quốc gia, không thuộc về quân đội.
Một số bang hội hùng mạnh đến mức có được thực lực tổng thể không kém gì lực lượng của quốc gia, vì vậy dù quốc gia muốn quản lý bang hội cũng chẳng thể nào làm gì được.
Tuy nhiên bất kể là quốc gia hay bang hội đều có một mục tiêu chung đó là tiêu diệt Ma Tộc, cho nên quốc gia vẫn nhắm mắt làm ngơ để các bang hội tự do hoạt động trong lãnh thổ của mình.
Đương nhiên đó chỉ là những bang hội to lớn, còn các bang hội nhỏ lẻ thì vẫn phải tuân theo quy tắc của quốc gia mà hành sự...
Về phần Chiến Kim Bang của Sư Khả Phụng, Trần Ninh chưa từng nghe nói đến, bởi vì kiến thức của hắn còn rất hạn hẹp.
Trần Ninh muốn tiến vào Y Viện cống hiến, tức là cống hiến cho quốc gia, còn Sư Khả Phụng lại là người của bang hội, đôi bên không cùng chung chí hướng.
Tốc độ của Hoàng Kim Sư Tử vô cùng nhanh. Chỉ mất chốc lát, nó đã vượt qua hàng trăm dặm đường, một thị trấn liền xuất hiện trong tầm mắt của Trần Ninh và Mai Tỷ.
“Đến rồi, chúc tiểu đệ đệ ngươi thành công thông qua khảo hạch để trở thành Y Sư chân chính.” Sư Khả Phụng nói, thể hiện đúng phong thái phóng khoáng của một nữ Kỵ Sĩ.
“Đa tạ nữ hiệp, ngày sau nếu có cơ hội... ta nhất định sẽ báo đáp ân tình hôm nay.” Trần Ninh trịnh trọng nói.
Sư Khả Phụng mỉm cười lắc đầu, nàng đường đường là một Kỵ Tướng thiên tài, việc gì phải nhờ đến một thiếu niên trẻ tuổi?
Không nói thêm lời nào, Sư Khả Phụng cưỡi Hoàng Kim Sư Tử lao vút đi.
“Tiểu Ninh... đây chính là Linh Lung Trấn, thật náo nhiệt.” Mai Tỷ đẩy xe lăn cho Tiểu Ninh, ánh mắt rạng rỡ nhìn cảnh tượng phồn hoa hiếm gặp.
Ở trong các thị trấn như thế này của quốc gia đều có cường giả các lĩnh vực tọa trấn, Làng Tiểu Viên ở nơi hẻo lánh đương nhiên không sánh bằng rồi.
Trần Ninh cũng nhìn những tòa nhà cao sang, những kiến trúc lộng lẫy, quyết tâm nói:
“Ta nhất định sẽ mua một căn nhà ở nơi này để tỷ tỷ ở lại.”
“Haha, tỷ tin tưởng đệ.” Mai Tỷ bật cười.
Ngắm nhìn thị trấn sầm uất và dòng người ven đường, rốt cuộc cả hai cũng đến một tòa kiến trúc khổng lồ như cung điện màu trắng, giữa cửa lớn có điêu khắc biểu tượng hình chữ thập khổng lồ kèm dòng chữ Linh Lung Y Viện, ý là Y Viện ở Linh Lung Trấn.
Trần Ninh siết chặt nắm tay, kiên quyết nói: “Chúng ta vào thôi!”