Kẻ Phán Quyết
Chương 4: Vận dụng kiến thức
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mai Tỷ, đệ làm phiền tỷ quá…” Trần Ninh ái ngại lên tiếng.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày phụ thân rời đi, Trần Ninh hôm nay tròn 15 tuổi, đủ điều kiện để khảo nghiệm thiên phú, từ đó trở thành một Y Sư thực thụ.
Quốc gia loài người mà Trần Ninh đang sống được gọi là Định Nam Quốc, nằm ở phía nam lãnh thổ toàn nhân loại, giáp với một phần biên giới Ma Tộc, trấn giữ ở phía Nam.
Ngoài Định Nam Quốc, lãnh thổ loài người vẫn còn bốn quốc gia khác, gọi chung là Liên Minh Ngũ Quốc.
Liên Minh Ngũ Quốc đã thành lập những căn cứ hùng mạnh như Y Thần Cung, Kỵ Sĩ Giáo Đình, Sát Ma Điện… để bồi dưỡng nhân tài trên mọi lĩnh vực, từ đó cống hiến cho loài người, chống lại Ma Tộc.
Y Viện là các bệnh viện trực thuộc Y Thần Cung, có đến hàng ngàn Y Viện tọa lạc khắp lãnh thổ Định Nam Quốc, mỗi một Y Viện ngoài vai trò trị thương, cứu mạng người, còn có nhiệm vụ thu nhận, đào tạo và bồi dưỡng những Y Sư ưu tú...
Cũng chỉ có Y Viện mới đủ điều kiện khảo nghiệm thiên phú của một người xem người đó có đủ tư cách trở thành Y Sư hay không mà thôi.
Chỉ có điều Làng Tiểu Viên của Trần Ninh quá nhỏ, các Y Viện thì chỉ ở tại những thị trấn, thành trì lớn, mà Trần Ninh lại bị liệt hai chân, không tiện đi lại... Y Viện ở phạm vi gần nhất cũng nằm tại Linh Lung Trấn cách Làng Tiểu Viên mấy trăm dặm đường, cho nên hắn mới nhờ Mai Tỷ hỗ trợ đưa mình đến đó.
Lúc này hai người đang ngồi trên xe ngựa, đã đi được hơn nửa ngày đường.
Nghe lời nói của Trần Ninh, Mai Tỷ dịu dàng mỉm cười:
“Phiền toái gì chứ? Ta xem đệ như đệ đệ ruột thịt trong nhà, huống hồ ta cũng hiếm có cơ hội rời làng, thỉnh thoảng nghỉ buôn bán một ngày, đi đó đi đây cũng tốt.”
“Tỷ, chờ đệ trở thành một Y Sư... lúc đó kiếm được Linh Thạch rồi, chắc chắn sẽ cho tỷ cuộc sống tốt, không cần thức khuya dậy sớm làm bánh bao vất vả nữa.” Trần Ninh nắm chặt tay nàng:
“Đệ cũng xem tỷ như tỷ tỷ của mình vậy.”
Mai Tỷ mỉm cười ôn nhu, kể từ khi nhận tin sét đánh ca ca đã hy sinh nơi tiền tuyến, nàng cũng đã không còn bất cứ người thân nào. Phụ mẫu của nàng chết trong loạn lạc vì Ma Tộc xâm lấn khi nàng còn rất nhỏ, nàng cũng là cô nhi, vì vậy vô cùng thông cảm cho hoàn cảnh của Trần Ninh.
Chỉ tiếc nàng thiên phú không đủ, đời này đã định trước chỉ có thể làm một người bình thường, hy vọng có thể nhìn thấy Trần Ninh trở thành một Y Sư ưu tú, hoàn thành tâm nguyện của phụ mẫu hắn.
“Tiểu tử, ngươi muốn trở thành một Y Sư sao?”
Có thanh âm ồm ồm bên ngoài vọng vào, thì ra là lão già đánh xe ngựa vừa mở miệng hỏi.
“Đúng vậy thưa cụ.” Trần Ninh đáp lời.
“Hừ, ngươi là nam nhi tuổi trẻ... tại sao không trở thành Kỵ Sĩ, Đấu Sĩ, Pháp Sư... đường đường chính chính chém giết Ma Tộc, lại muốn trở thành một Y Sư vậy hả?” Lão già đánh xe bất mãn nói:
“Dù chân ngươi có què, chỉ cần ngươi có thiên phú cao trong bất kỳ lĩnh vực nào... quốc gia đều sẽ cử Y Sư cao cấp chữa lành thương tật cho ngươi.”
Trần Ninh siết chặt bàn tay, lời của lão già tuy khó nghe nhưng lại là sự thật.
Tại Định Nam Quốc, đại đa số Y Sư hầu hết đều do nữ nhân đảm nhiệm, phần lớn nam nhân đều lựa chọn những chức nghiệp có thể xông pha chiến trường, cùng Ma Tộc chém giết, dùng máu tươi và nhiệt huyết bảo vệ lãnh thổ loài người.
Chỉ những nam nhân thật sự không có thiên phú trong các lĩnh vực khác mới phải trở thành Y Sư mà thôi.
Cho nên việc Trần Ninh là thanh niên nhưng muốn làm Y Sư khó tránh khỏi khiến lão già đánh xe khinh thường.
“Đại bá này, đó là chuyện riêng của chúng ta, không cần lão bận tâm.” Mai Tỷ giận dữ nói:
“Bất kỳ lĩnh vực nào cũng đều mang đến cống hiến to lớn, sao lại coi thường Y Sư như thế?”
“Haha, con trai của lão phu là một Đấu Sĩ, hắn chết trên chiến trường, trước khi bị chặt đầu vẫn cố giết vài chục tên Ma Tộc, tại sao không thấy đám Y Sư phát huy tác dụng cứu hắn?” Lão già cười cay đắng, lòng đầy oán niệm.
Trần Ninh và Mai Tỷ im lặng, Y Sư cũng không phải vạn năng... số lượng Y Sư lại quá ít so với người chết trên chiến trường, làm sao có thể lo liệu hết tất cả?
“Đại bá, người nhà của các anh hùng hy sinh sẽ được quốc gia hỗ trợ không ít tài sản, cuộc sống chắc chắn ấm no, tại sao ngươi vẫn đi làm phu xe vất vả vậy?” Trần Ninh không nhịn được hỏi.
“Mấy lão già gần đất xa trời như chúng ta cần gì tài sản?” Lão già cười ha hả:
“Đúng là được quốc gia hỗ trợ một mớ của cải đủ để lão phu an nhàn hết phần đời còn lại... nhưng nghĩ đến cảnh mỗi ngày nơi chiến trường có biết bao nhiêu người ngã xuống, lão phu liền quyên góp sạch sẽ vào trong quân hết rồi.”
“Một miếng thịt sẽ giúp một binh sĩ của chúng ta no bụng, một khối Linh Thạch có thể giúp một tu sĩ cầm cự lâu hơn một chút, giết thêm vài tên Ma Tộc.”
“Lão phu sống đến từng tuổi này đã quá may mắn so với bọn họ rồi.”
Trần Ninh và Mai Tỷ không khỏi kính nể, chút bất mãn ban đầu với lão già cũng tan thành mây khói...
Người già mà, phải trải qua cảnh kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, trong lòng khó tránh khỏi có chút oán niệm.
HÚ...
Vô cùng đột ngột, tiếng sói tru vang lên từ rừng cây ven đường.
“Không xong, có chó sói.” Lão già đánh xe biến sắc mặt.
Vội vàng vung roi thúc ngựa chạy bán sống bán chết.
Nhưng lão già cũng không phải người khá giả gì, hai con ngựa kéo xe thuộc loại già nua ốm yếu, tốc độ không thể nhanh bằng đám sói hoang được.
Chỉ trong vài phút, bốn con sói to lớn nặng hơn trăm cân từ trong rừng cây phóng ra, chúng nó hai trước hai sau chặn mọi đường lui của xe ngựa.
“HÍ...”
Hai con ngựa già sợ hãi ngửa đầu hí dài, đã bị hai con sói lao lên gặm cắn, máu tươi phun trào, chết thảm ngay tại chỗ.
“Dám giết ngựa của lão.” Lão già phẫn nộ gầm lên một tiếng, từ trong lồng ngực móc ra một con dao thủ sẵn để phòng thân, vậy mà không sợ hãi muốn liều mạng với bốn con sói.
Trần Ninh từ nhỏ đến lớn đều sống bên trong Làng Tiểu Viên, lần đầu rơi vào cảnh này, nhất thời toàn thân lạnh lẽo, vã mồ hôi đầm đìa.
Mai Tỷ bất lực cười thảm: “Chẳng lẽ chúng ta xui xẻo đến vậy sao? Phải bỏ mạng ở đây rồi...”
Thời đại loạn lạc, loài người khó khăn, ngày đêm phải chiến đấu và phòng thủ Ma Tộc cho nên đối với đám thú hoang trong nước cũng không có quá nhiều tâm sức để lưu ý.
Thỉnh thoảng lại có dân chúng bị dã thú xé xác ăn thịt là chuyện vô cùng bình thường.
Tuy nhiên trong thời đại chiến loạn này, mạng người như cỏ rác, cái cần quan tâm là cố thủ lãnh thổ loài người, bảo vệ biên cương bờ cõi quốc gia, nào ai quan tâm đến vài dân chúng bình thường chết trong miệng dã thú?
Trần Ninh trong đầu hiện ra khuôn mặt cương nghị và vết sẹo dữ tợn của phụ thân, hắn dù chết cũng phải chết dưới tay Ma Tộc, tuyệt không thể chết vào miệng đám súc sinh hoang dại này.
Cố gắng lấy lại bình tĩnh, Trần Ninh vén rèm cửa quan sát cảnh tượng bên ngoài, nhìn thấy bốn con sói đang ăn thịt hai con ngựa, lão già đã bị chúng vồ cho máu me đầm đìa nằm bên đường, không rõ sống chết.
Chợt ánh mắt hắn lóe lên, nắm chặt tay Mai Tỷ chỉ ra bên ngoài ra hiệu nói:
“Tỷ cố gắng chạy thật nhanh giúp đệ làm chuyện này...”
“Có... có ổn không?” Mai Tỷ hít sâu một hơi.
“Lúc này chỉ còn cách liều mạng, bằng không đợi hai con ngựa bị ăn sạch sẽ đến lượt chúng ta.” Trần Ninh kiên quyết nói.
“Tốt, tỷ tin đệ.” Mai Tỷ lấy hết can đảm, lén lút lao khỏi xe ngựa, chạy thật nhanh đến bìa rừng.
HÚ...
Hai con sói nhìn thấy nàng, lập tức truy đuổi.
Mai Tỷ cắm đầu chạy bán sống bán chết đến hai bụi cây trước đó Trần Ninh chỉ dẫn, từ trên bụi cây hái được hai loại quả dại có hình thù khác biệt, một quả màu đỏ rực, một quả màu trắng vô cùng lạ mắt.
Mắt thấy hai con sói đã đến ngay trước mặt mình, Mai Tỷ hai chân ngã quỵ xuống, vẫn cố gắng dùng sức đập hai loại quả dại vào nhau thật mạnh, sau đó ném về phía trước.
BÙM!
Hai loại quả dại vừa tiếp xúc lập tức phát nổ, từ trong đó bắn ra một đám lửa nóng đỏ rực khiến hai con sói hoảng sợ lùi bước.
Mai Tỷ thấy vậy càng thêm tự tin, tiếp tục hái hai loại quả dại và lặp lại nhiều lần, ném về phía đám sói.
Bốn con sói trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi, nhao nhao chạy vào rừng bỏ chạy.
“Phù... phù... phù...” Mai Tỷ thở hổn hển, toàn thân ướt đẫm, vừa có cảm giác như chết đi sống lại.
Chỉ với mấy con sói hoang đã khốn đốn đến vậy, gặp phải Ma Tộc chẳng biết sẽ là cảnh tượng gì.
“Tỷ... có sao không?” Trần Ninh đẩy xe lăn tiến tới.
“May mà có đệ...” Mai Tỷ chật vật phủi bụi trên y phục, hưng phấn chạy đến:
“Đây là loại quả gì? Vậy mà có thể phát nổ dọa lui đám sói?”
Trần Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may dọc theo bìa rừng có hai loại quả dại này, bằng không chuyện lành ít dữ nhiều.”
“Quả màu đỏ kia là Hỏa Tạp Quả, một loại quả dại cấp thấp nhất ẩn chứa một lượng nhỏ Hỏa Thuộc Tính, chứa đầy tạp chất, thậm chí không đủ để tu sĩ Hỏa Hệ bình thường hấp thụ.”
“Còn quả màu trắng là Linh Tạp Quả, cũng là quả cấp thấp nhất cung cấp một ít Linh Khí... ít hơn cả Linh Khí trong Linh Thạch sơ cấp.”
“Nhưng khi hai loại quả đập vào nhau, Linh Khí bên trong Linh Tạp Quả sẽ khiến Hỏa Thuộc Tính của Hỏa Tạp Quả tăng mạnh trong thời gian ngắn, tạo ra một đám lửa... nhờ vậy dọa được mấy con sói kia.”
Mai Tỷ hai mắt sáng rực lên, không khỏi xoa đầu hắn khen ngợi: “Đệ giỏi quá, vậy mà hiểu biết nhiều như thế.”
“Những kiến thức này ta đều đọc được trong sách.” Trần Ninh xoa xoa mũi:
“Đám sói kia cũng thật nhát gan, ngọn lửa vừa rồi căn bản không đủ nhiệt độ làm bị thương chúng, nếu như vẫn tiếp tục hung hãn, kẻ chết là chúng ta.”
“Thảo nào tỷ ở gần cũng không bị bỏng, thì ra chỉ là có tiếng mà không có miếng.” Mai Tỷ lắc đầu, chẳng trách hai loại quả này mọc lung tung mà chẳng ai thèm để ý.
HÚ!
Đúng lúc này, lại có tiếng sói vang lên.
Trần Ninh sắc mặt nghiêm trọng, đây không phải thanh âm săn mồi... mà là tiếng gầm thét đầy đau đớn.
ẦM ẦM ẦM ẦM.
Quả nhiên chỉ thấy bốn thi thể sói hoang vừa chạy đi bị đánh bật trở về, chết thảm rơi trên mặt đất, nát bấy từ đầu đến chân.
Một thân ảnh theo đó xuất hiện...