Kẻ Phán Quyết
Chương 9: 80 Điểm Linh Lực
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chắc chắn không phải là mơ...”
Cơn đau thấu xương, khắp người mềm nhũn không còn chút sức lực nào khiến Trần Ninh dù vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê cũng khẳng định chắc chắn vừa rồi không phải là mơ.
Chưa kể, đặt bên cạnh hắn còn có một chiếc nhẫn đen tuyền bóng loáng, hộp gỗ do mẫu thân để lại thì đã rơi xuống đất.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã dần nhô lên, Trần Ninh khẽ thì thào:
“Vậy mà đã qua một đêm rồi.”
Hắn không biết cái bóng màu đen kia đã làm gì với cơ thể mình, nhưng sau khi cơn đau đi qua, hắn phát hiện toàn thân mình tràn đầy năng lượng, chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà gào thét một tiếng.
Trần Ninh có thói quen cởi trần khi ngủ, lúc này hắn lại phát hiện thân thể vốn gầy gò ốm yếu của mình lại có thêm chút cơ bắp.
“Tại sao lại như thế? Hắn ta là ai? Lời của hắn có đáng tin cậy?”
Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, Trần Ninh nhặt lấy khối Thiên Phú Thạch, đặt tay lên đó một lần nữa để kiểm tra.
Con số trên Thiên Phú Thạch bắt đầu nhảy nhót, sau đó dừng lại ở một con số khác hẳn lúc trước.
80.
“Trời ạ... 80 điểm Linh Lực cơ bản?” Trần Ninh vô thức rụt tay lại, dụi dụi hai mắt.
Trước đó rõ ràng chỉ là 49, tại sao lúc này lại lên tận 80? Khối đá này thật sự đáng tin cậy hay không?
Hắn hoài nghi khối đá này chỉ là đồ lừa bịp, liền đặt tay lên thêm vài lần nữa.
Kết quả chỉ số Linh Lực cơ bản của hắn đều đạt 80.
“Chẳng lẽ là do cơn đau mà kẻ kia mang đến?” Ánh mắt Trần Ninh lóe lên, hắn cũng là người nhanh trí và thông minh, bằng không cũng không thể đạt điểm tuyệt đối trong kỳ khảo hạch kiến thức Y Sư được.
Dù sao cũng không còn gì để mất, lại thêm Trần Ninh không muốn làm trái lời dặn dò của mẫu thân khi có một cơ hội khác.
Hắn cúi xuống nhặt hộp gỗ lên, cẩn thận đặt ở đầu giường. Lúc này mới tập trung vào chiếc nhẫn đen tuyền thần bí.
“Nhẫn Trữ Vật là cái gì?” Trần Ninh thì thầm, lời nói trước đó của người thần bí quá mức thần kỳ, chẳng lẽ một chiếc nhẫn nhỏ như thế này lại có thể chứa đựng bí ẩn?
Với tâm trạng nửa tin nửa ngờ, Trần Ninh cắn nhẹ đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên chiếc nhẫn.
Khoảnh khắc đó, chiếc nhẫn đen bỗng nhiên phát ra ánh sáng u tối, rồi tự động đeo vào ngón tay hắn.
Trong lòng Trần Ninh nảy sinh một cảm giác kỳ diệu, hắn phát hiện mình chỉ cần khẽ động ý niệm, liền có thể nhìn thấy một không gian lạ lẫm.
Không gian này chỉ rộng khoảng 30 mét vuông, bên trong đó có mấy món đồ vật kỳ lạ đang trôi nổi lơ lửng.
“Thật sự... hắn ta quả nhiên không lừa mình, đó chính là không gian chứa đồ bên trong nhẫn.”
Trần Ninh kích động đến mức toàn thân run rẩy.
Bên trong Nhẫn Trữ Vật có chứa 5 loại vật phẩm, Trần Ninh từ tốn quan sát chúng.
Thứ đầu tiên là một quả trứng kỳ lạ to hơn trái dưa hấu, vỏ trứng lấp lánh ánh kim, lại có từng lớp vảy giáp như đúc từ vàng khối. Với vốn kiến thức ít ỏi của mình, Trần Ninh không tài nào xác định được đây là trứng của loài động vật nào.
Vật phẩm thứ hai là một quyển sách cũ kỹ, bên ngoài bìa sách có ghi bốn chữ “Ngự Long Chân Kinh”, toát lên vẻ cổ kính, phong trần.
Vật phẩm thứ ba là một khối Lệnh Bài hình đầu rồng, toàn bộ được đúc từ Hoàng Kim chói lọi, mang đến cảm giác cực kỳ nặng nề. Trên Lệnh Bài khắc ba chữ: “Kim Long Đế”.
Vật phẩm thứ tư là một bức họa. Trần Ninh không kìm được ý nghĩ, Nhẫn Trữ Vật liền phóng thích bức họa đó ra bên ngoài cho hắn quan sát.
Bên trong vẽ một nam tử trung niên và một phụ nữ trung niên với vẻ mặt hạnh phúc. Người phụ nữ trung niên còn ôm một đứa trẻ sơ sinh bụ bẫm và kháu khỉnh trong lòng.
Mặc dù nhìn vào y phục cũ nát trên người, có thể thấy cuộc sống của gia đình này không hề dư dả gì, nhưng đôi mắt của họ lại sáng ngời như sao trời, tràn đầy niềm tin vào tương lai.
“Phụ thân... mẫu thân...”
Nước mắt khẽ lăn xuống, Trần Ninh nghẹn ngào ôm chặt bức họa vào lòng.
Đôi nam nữ trong ảnh rõ ràng chính là phụ thân Trần Mãnh và mẫu thân Tuệ Lan của hắn, đứa nhỏ mà mẫu thân ôm trong lòng chẳng phải là hắn thì còn ai vào đây nữa?
Không cần phải nói, đối với Trần Ninh, bức họa này chính là vật có giá trị nhất trong số năm vật phẩm.
Hắn tỉ mỉ lau đi vài vết bụi trên bức họa, vuốt thẳng thớm rồi cẩn thận đặt trở lại Nhẫn Trữ Vật.
Cuối cùng, ánh mắt của Trần Ninh mới nhìn đến vật phẩm thứ năm, cũng là thứ duy nhất còn sót lại.
Một quả tim.
Đúng vậy, một quả tim màu đen hết sức sống động, thậm chí từng thớ cơ trên đó vẫn còn nhúc nhích.
Đây cũng là thứ duy nhất mà Trần Ninh đoán ra là gì, bởi vì trong những kiến thức Y Sư mà hắn từng đọc qua có đề cập đến.
Tim của nhân loại có màu đỏ, còn tim của Ma Tộc có màu đen.
Quả tim màu đen này chắc chắn là trái tim của một Ma Tộc, hay còn được gọi là Ma Tâm.
Trần Ninh không kìm được mỉm cười, xem ra phụ thân hắn muốn khoe khoang chiến tích nên mới gửi một quả Ma Tâm về cho hắn.
Mặc dù có chút quái đản và ghê rợn, nhưng so với việc gửi một cái đầu của Ma Tộc, một bộ phận nào khác trên cơ thể của chúng... thì việc gửi một trái tim về cũng không hề tệ chút nào.
“Bất quá Ma Tâm này sẽ là của một tên Ma Tộc vô danh tiểu tốt hay là một tên Đại Ma, Ma Tướng?” Trần Ninh tự ngẫm.
Nếu chỉ là đám Ma Tộc vô danh tiểu tốt được dùng làm pháo hôi trên chiến trường, vậy thì bất kỳ tu sĩ nhân loại nào cũng có thể giết chết, chẳng có gì gọi là thành tựu cả.
Tạm gác Ma Tâm sang một bên, Trần Ninh thử lấy mấy món đồ khác ra nghiên cứu.
Thứ dễ dàng tiếp cận nhất không nghi ngờ gì chính là quyển sách mục nát mang tên Ngự Long Chân Kinh rồi.
Khẽ động ý niệm, Ngự Long Chân Kinh liền hiện ra trước mặt hắn.
Trần Ninh chăm chú quan sát, chỉ thấy ngay ở trang đầu tiên, Ngự Long Chân Kinh có viết rằng:
“Đây là công pháp độc môn của Kỵ Sĩ, phải đạt đến cấp độ Đại Kỵ Sĩ mới đủ tư cách tu luyện, từ đó làm nền tảng thu phục Yêu Long làm tọa kỵ khi bước vào Kỵ Tướng.”
“Đại Kỵ Sĩ?” Vẻ mặt Trần Ninh trở nên cực kỳ đặc sắc.
Phải biết rằng Kỵ Sĩ cũng được chia thành chín cấp bậc lớn tương tự như Y Sư.
Kỵ Sĩ Học Đồ, Tiểu Kỵ Sĩ, Đại Kỵ Sĩ, Kỵ Tướng, Kỵ Vương, Kỵ Hoàng, Kỵ Đế, Kỵ Thánh và Kỵ Thần.
Trong đó Kỵ Sĩ Học Đồ là những đứa trẻ có Linh Lực cơ bản đạt từ 7 điểm trở lên, có nguyện vọng trở thành Kỵ Sĩ. Khi đó, chúng sẽ được gia nhập các Học Viện Quân Sự hoặc những Bang Hội trải rộng khắp ngũ đại quốc gia, rèn luyện và học tập những nền tảng cơ bản và phẩm chất của một Kỵ Sĩ. Sau một thời gian học tập, chúng sẽ phải thông qua bài kiểm tra để được thăng cấp lên Tiểu Kỵ Sĩ.
Tiểu Kỵ Sĩ sẽ được Học Viện Quân Sự hoặc Bang Hội cấp cho một con Hắc Mã nhằm làm quen với việc học tập và tu luyện cùng tọa kỵ.
Loại Hắc Mã này chỉ là Tọa Kỵ bình thường và phổ biến nhất, được nuôi dưỡng với quy mô lớn vì chi phí thấp và dễ dàng thuần phục.
Đại Kỵ Sĩ là cấp bậc mà một người một ngựa có thể gia nhập chiến trường. Sau khi thành công giết được mười Ma Tộc cùng cấp, họ sẽ đủ thực lực tấn thăng lên Kỵ Tướng.
Đạt đến Kỵ Tướng, ngươi mới được quyền lựa chọn và thu phục tọa kỵ của riêng mình. Những tọa kỵ này đẳng cấp cao hơn Hắc Mã rất nhiều, giống như vị Sư Khả Phụng và tọa kỵ Hoàng Kim Sư Tử của nàng ta vậy.
Đối với một kẻ bị liệt cả hai chân như Trần Ninh hiện tại, đừng nói là trở thành Đại Kỵ Sĩ để đủ điều kiện tu luyện Ngự Long Chân Kinh, ngay cả tư cách trở thành Kỵ Sĩ Học Đồ cũng không có.
Nếu Y Sư cần khảo hạch kiến thức và thiên phú, thì khảo hạch Kỵ Sĩ còn hà khắc hơn, đó là bắt buộc phải khảo hạch về kiến thức, thể lực và thiên phú.
Với một kẻ bị liệt cả hai chân và đã bỏ qua giai đoạn rèn luyện tốt nhất để trở thành Kỵ Sĩ như Trần Ninh, e rằng vừa đến cửa đã bị các Bang Hội hoặc Học Viện Quân Sự đuổi ra ngoài vì không đủ thể lực.
Chưa kể ngay cả kiến thức cơ bản của một Kỵ Sĩ hắn cũng chẳng có, bởi vì phần lớn thời gian hắn đều dành cho lĩnh vực Y Sư cả rồi.
Sắc mặt Trần Ninh trở nên tái nhợt... Chẳng lẽ... Ngự Long Chân Kinh cũng vô dụng sao?