Kẻ Phán Quyết
Chương 8: Di Vật Từ Quá Khứ
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong căn nhà nhỏ, Trần Ninh như người mất hồn, cuộn mình trên giường.
Đã ba đêm rồi hắn chưa chợp mắt, trong đầu vẫn là vô vàn suy nghĩ tiêu cực hỗn độn.
Mai Tỷ an ủi hắn cả một ngày nhưng thấy hắn vẫn bất động, chỉ có thể thở dài rời đi, để lại không gian yên tĩnh cho hắn một mình.
Phụ thân hắn cố ý phế bỏ hai chân hắn, cốt là để hắn không còn ý định trở thành Kỵ Sĩ, Đấu Sĩ, Sát Thủ hay Pháp Sư... mà muốn hắn kế thừa mẫu thân, trở thành một vị Y Sư sống cuộc đời an bình, cưới vợ sinh con, trọn vẹn một kiếp.
Nhưng chắc có lẽ ngay cả phụ thân và mẫu thân hắn cũng không ngờ, đường đường là con trai của một Y Sư như mẫu thân, lại là một kẻ phế vật, ngay cả linh lực cơ bản thấp nhất cũng không thể đạt được.
Ở thế giới này, chỉ cần là một đứa trẻ có thể trạng và trí óc bình thường, đại đa số đều sẽ có được 7 điểm linh lực, đủ tư cách trở thành tu sĩ ở bất kỳ lĩnh vực nào.
Linh lực một phần được quyết định bởi dinh dưỡng và rèn luyện khi còn nhỏ, nhưng phần lớn lại phụ thuộc vào yếu tố di truyền.
Nếu phụ thân và mẫu thân là người bình thường, không có thương tật gì, thì con chắc chắn cũng sẽ có đủ điểm linh lực cơ bản.
Vậy mà Trần Ninh chỉ có 4 điểm linh lực, điều này rõ ràng kém hơn rất nhiều so với một đứa trẻ bình thường.
Nói giảm nhẹ thì là thiên phú kém, nói thẳng ra thì chính là một kẻ phế vật.
“Mình là một kẻ phế vật sao…” Trần Ninh siết chặt nắm tay.
Hắn không thể quên thái độ khi đó của Điềm Hoa Bà Bà, không chấp nhận tiêu hao linh lực để chữa trị cho một kẻ phế vật, mặc dù với cấp độ Đại Y Sư như bà ta... linh lực là thứ có thể hồi phục rất đơn giản.
Trần Ninh không trách Điềm Hoa Bà Bà, cũng không có tư cách gì để oán giận... nhưng rõ ràng hành động đó của bà đã thực sự khiến hắn tổn thương sâu sắc.
Cảm giác như một người rơi xuống vực sâu, cố gắng leo lên, dốc hết sức lực đến miệng vực, vậy mà không một ai nguyện ý đưa tay kéo hắn thêm một chút.
Mặc dù thất vọng và đau đớn, nhưng Trần Ninh vốn không phải người dễ dàng buông bỏ tất cả, hắn vẫn muốn sống thật có ích.
Hắn đã quen với cuộc sống tật nguyền từ nhỏ, bất cứ hành động nào cũng khó khăn hơn người bình thường nhưng chưa từng có ý nghĩ buông xuôi.
Lần này cũng giống như thế... hắn đã suy nghĩ thông suốt trong ba ngày qua.
Trước mặt Trần Ninh lúc này là một chiếc hộp gỗ.
Trước khi rời đi, phụ thân có nói chiếc hộp gỗ này là do mẫu thân để lại cho hắn, khi nào đạt đến cấp bậc Đại Y Sư mới được phép mở ra.
Tuy nhiên, hiện tại đã không thể trở thành Y Sư, hắn cũng quyết định không chờ đợi nữa.
Trần Ninh vẫn ôm hy vọng chiếc hộp gỗ mà mẫu thân để lại sẽ có thứ gì đó trợ giúp cho bản thân, dù sao thì bà cũng từng là một Y Sư mà.
Nếu như chiếc hộp gỗ này cũng chẳng có thứ gì giúp hắn, Trần Ninh đã sẵn sàng cho tương lai sắp tới.
Đó là trở thành một người dạy học, truyền đạt chữ viết và những kiến thức Y Học mà mình biết được cho những đứa trẻ có nguyện vọng trở thành Y Sư trong làng, đồng thời phụ giúp Mai Tỷ buôn bán bánh bao.
Hắn phải sống một cuộc đời có ích cho thế giới này.
Hai mắt Trần Ninh cháy lên sự quyết tâm, hắn đặt tay lên hộp gỗ, lẩm bẩm nói:
“Ta Trần Ninh, không nguyện làm phế vật.”
“Khụ khụ… Không sai, con chắc chắn không thể là phế vật được.” Một giọng nói trầm đục bỗng nhiên vang lên.
“Là ai?” Trần Ninh rùng mình, vô thức làm rơi cả hộp gỗ xuống đất.
Căn nhà của hắn rất nhỏ, chỉ có một chiếc giường ngủ cạnh phòng bếp, gốc tường chính là bàn thờ của mẫu thân, phía sau là nơi vệ sinh tắm rửa, hoàn toàn không có khái niệm phòng riêng.
Vậy nên chỉ cần đảo mắt là có thể thấy tất cả mọi thứ trong nhà, nhưng tại sao hắn lại không phát hiện ra ai vừa lên tiếng?
Đúng lúc này, một cảnh tượng khiến lồng ngực Trần Ninh đập mạnh, hai mắt mở lớn kinh ngạc.
Từ trong góc nhà, một cái bóng đen chậm rãi bước ra, hoàn toàn không có chút mặt mũi hay hơi thở nào cả.
“Ma Tộc…” Giọng Trần Ninh run rẩy.
“Ta không phải Ma Tộc, ta là Ảnh Phân Thân của một Sát Thủ.” Cái bóng đen trầm giọng đính chính.
“Sát Thủ?” Trần Ninh rùng mình, hắn từng nghe nói Sát Thủ là những tồn tại gắn liền với bóng đêm, bọn họ nhanh nhẹn, chuẩn xác và cực kỳ tàn bạo.
Nhưng tại sao sát thủ lại đến tìm mình?
Cái bóng đen mặc kệ vẻ nghi ngại của Trần Ninh, chỉ gọn gàng dứt khoát lên tiếng:
“Chân thân của ta đã chết, thời gian của ta không còn nhiều, rất nhanh cái bóng này sẽ tiêu tán, vậy nên con hãy im lặng và lắng nghe, tuyệt đối không được cắt lời.”
Trần Ninh mặc dù chưa hiểu ra sao, nhưng trong tình cảnh này hắn làm sao dám phản kháng? Hắn liền gật mạnh đầu.
Cái bóng lấy ra một khối đá, bên trên có những con số liên tục chuyển động.
Đồng tử Trần Ninh hơi co lại, hắn nhận ra khối đá này chính là Thiên Phú Thạch, loại nguyên liệu để làm thành Thiên Phú Bia, cũng chính là thứ dùng để kiểm tra Linh Lực của hắn ở Y Viện.
Thế nhưng khối Thiên Phú Bia ở Y Viện chỉ hiển thị con số dao động từ 1 – 9, trong khi khối Thiên Phú Thạch trong tay cái bóng lại hiển thị từ 1 – 100.
“Thế gian này có một số tồn tại có điểm linh lực bẩm sinh vượt xa người khác, mà đối với những kẻ như vậy, chỉ có Thiên Phú Thạch Cao Cấp mới đủ tiêu chuẩn đánh giá chính xác.” Cái bóng trầm giọng nói:
“Đặt tay của con lên!”
“Không lẽ mình…” Trần Ninh ngay cả thở mạnh cũng không dám, đặt bàn tay lên khối Thiên Phú Thạch.
Một dòng lực lượng truyền khắp toàn thân hắn, sau đó một lần nữa quay trở về bên trong Thiên Phú Thạch.
Những con số bên trên dao động kịch liệt, cuối cùng dừng lại.
Trần Ninh trợn mắt há hốc mồm, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
49 điểm Linh Lực.
“Quả nhiên… Con trai của chủ nhân ta làm sao có thể là phế vật, con chính là thiên tài vạn người có một.” Cái bóng lẩm bẩm, giọng nói chỉ có mình hắn nghe được.
Trần Ninh ngơ ngác chưa lấy lại tinh thần, hắn thật sự có 49 điểm Linh Lực bẩm sinh sao?
Vậy Thiên Phú Thạch ở Y Viện chỉ hiển thị con số 4 vì công năng hạn chế sao?
Trời ạ, thật hoang đường… Điều này vượt khỏi tầm hiểu biết của Trần Ninh rồi.
“Đây là do bị đánh tàn hai chân, bằng không Linh Lực của con chắc chắn còn cao hơn.” Cái bóng thì thào:
“Ta an tâm giao phó mọi thứ cho con rồi.”
Giọng nói vừa dứt, cái bóng lấy ra một chiếc nhẫn màu đen tuyền trơn bóng, nhìn qua không có gì đặc biệt nhưng lại lấp lóe u quang giữa bóng đêm.
“Vị Sát Thủ đại nhân à… đây là…” Trần Ninh không dám nhận đồ vật của kẻ lạ mặt.
“Yên tâm, những thứ này là do phụ thân con để lại.” Cái bóng nghiêm nghị nói:
“Vốn dĩ ngài ấy chỉ dặn ta để lại đồ vật lấy được từ vị Ma Tộc Thái Tử kia cho con làm kỷ vật, tất cả những thứ khác sẽ giao cho Kỵ Sĩ Giáo Đình.”
“Nhưng Kỵ Sĩ Giáo Đình không xứng, thật sự không xứng với sự cao thượng và vĩ đại của ngài… ta đành phải làm trái lời ngài ấy một lần duy nhất vậy.”
“Đây gọi là Nhẫn Trữ Vật, một loại Pháp Bảo cực hiếm, chỉ cần con nhỏ máu vào liền có thể lấy được đồ vật bên trong nó.”
Trần Ninh mơ mơ hồ hồ như lạc vào sương mù.
Vị sát thủ đại nhân này có bị nhầm lẫn gì không? Phụ thân của hắn chỉ là một bộ binh phụ trách khuân vác trong quân đội, từ khi nhập ngũ đến giờ cũng chẳng có đồng xu dính túi, ném hắn ở Làng Tiểu Viên cũng chẳng để lại chút phí sinh hoạt nào cả.
Tại sao qua lời vị sát thủ đại nhân này lại trở thành nhân vật thần bí khó lường như vậy?
“Nhớ kỹ, chuyện hôm nay như một giấc mộng, con phải tuyệt đối giữ bí mật nếu không muốn chuốc lấy họa sát thân.”
Cái bóng thì thào những lời cuối cùng: “Nhớ kỹ lời này của ta, kẻ địch của nhân loại… không chỉ có Ma Tộc.”
“Tại sao?” Trần Ninh toàn thân chấn động.
Hắn chưa kịp phản ứng, cái bóng đã hung hăng chụp lấy cổ tay hắn, một luồng lực lượng cuồng bạo hung tợn tiến vào cơ thể Trần Ninh.
Lực lượng tiến vào càng nhiều, màu đen của cái bóng ngày càng ảm đạm, có dấu hiệu tiêu tán.
“AAAAAAAAAAAAA” Trần Ninh đau đớn như bị vô số con kiến cắn xé trong cơ thể, xương cốt toàn thân như bị nát vụn ra.
Cơn đau khiến Trần Ninh hôn mê bất tỉnh, toàn thân co giật không ngừng.
“Vận dụng tất cả lực lượng còn sót lại này, ta giúp thiếu chủ tẩy rửa một lần đi!” Cái bóng thì thào tự nhủ:
“Cái giá phải trả là hồn phi phách tán, như vậy sẽ không sợ ngài ấy trách tội ta dưới suối vàng…”
“Thiếu chủ, con không thể sống một đời bình thường được, nhân loại cần có con…”
Giọng nói vừa dứt, cái bóng cũng như hư vô tan rã, mọi thứ chậm rãi biến mất...
Căn nhà nhỏ trở về tĩnh lặng.