Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mà Cũng Yêu Đương Trong Sáng À?
Kiêu Ngạo Trả Giá
Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mà Cũng Yêu Đương Trong Sáng À? thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Thâm từng nhắc nhở gã: "Lỗ Bác, anh phải hiểu rõ, cậu ấy hoàn toàn có thể trở thành đối thủ của anh."
Câu nói đó khiến sắc mặt Lỗ Bác trở nên căng thẳng. Hai chữ "đối thủ" đã khẳng định năng lực của Omega kia, đồng thời cũng khiến gã cảm thấy bị đả kích.
Tần Thâm cho rằng gã không mạnh hơn cậu ta sao?
Không thể nào—
"Điều đó thì tôi không đồng tình. Cậu ta chỉ có chút sức lực, nhưng nếu nói về cận chiến..." Lỗ Bác tỏ vẻ thờ ơ, khóe môi nhếch lên, lớn tiếng nói: "Tôi tuyệt đối không thể thua một Omega!"
Tần Thâm nhìn gã một cái đầy nghiêm túc, rồi lại khẽ cười. Y không bác bỏ lời gã, chỉ đáp: "Khi anh khinh thường cậu ấy, thì đã thua rồi."
Lỗ Bác chưa bao giờ nghi ngờ Tần Thâm, nhưng gã có lòng kiêu hãnh riêng. Kể từ khi chính thức gia nhập hạm đội Hải Hồng, gã đã theo Tần Thâm rèn luyện cận chiến suốt bảy năm.
Thua sao?
Gã không cho là mình sẽ thua. Bất cứ Alpha nào cũng không dễ gì chịu thua!
Lỗ Bác tức tối nghĩ—việc nhận lời đấu với Hoắc Thừa Tinh thực ra không phải là một lựa chọn khôn ngoan, nhưng lời của Tần Thâm đã ảnh hưởng đến gã. Một trận đối kháng này đủ để chứng minh, có lẽ Tần Thâm đã đánh giá Omega kia quá cao.
Đám Alpha ngoài sân cũng không nghĩ rằng huấn luyện viên của họ sẽ thua. Khác với các trận đấu một chọi một trước đây, lần này họ không hò reo cổ vũ, chỉ im lặng theo dõi. Đánh bại một Omega không phải điều vinh dự, huống hồ huấn luyện viên của họ là một Alpha lạnh lùng, nghiêm khắc, có lẽ sẽ khiến Omega kia phải chịu một trận thảm hại.
Lỗ Bác không phải người lịch thiệp, nên gã chẳng nói những lời kiểu "tôi nhường cậu ba chiêu" gì cả. Khi ra tay, gã ra tay cực nhanh.
Khi nắm đấm của Lỗ Bác xé gió, sắc bén như lưỡi dao có thể xé toạc mặt người.
Hoắc Thừa Tinh không phủ nhận đối phương có thân thủ lão luyện. Khác với những Alpha ngoài sân, những Alpha từng thực chiến ra tay luôn tàn độc và chuẩn xác. Người mới thường ngập ngừng, nhưng những kẻ từng trải qua sinh tử lại có khả năng phán đoán dứt khoát.
Cú đấm của Lỗ Bác nhanh chóng tiếp cận Hoắc Thừa Tinh. Gã mở to mắt khóa chặt mục tiêu, mà Omega kia chỉ đứng yên, khiến người khác kinh ngạc. Nghĩ tích cực thì có thể cậu ta đã hoảng sợ đến mức cứng đờ, không thể cử động.
Không ai nhìn thấy gót chân phải của Hoắc Thừa Tinh hơi lùi lại, cùng lúc thân thể anh khẽ nghiêng.
Anh không cử động—lý do rất đơn giản: không cần phải động.
Khi Lỗ Bác ra đòn, cú đấm ấy trong mắt Hoắc Thừa Tinh chẳng khác nào một đoạn phim quay chậm. Cánh tay gã nâng lên, tư thế dồn sức, tất cả như từng khung hình dừng lại trước mắt anh.
Khả năng cảm nhận cấp S giúp anh nhìn rõ cả từng sợi lông tơ trên cánh tay đang vung tới, và cả ý đồ tấn công của đối thủ.
Cú đấm của Lỗ Bác giáng xuống—nhưng trượt.
Gã có cảm giác khác thường, sự ngạc nhiên hiện rõ trong ánh mắt. Khi ngẩng đầu lên, thứ gã thấy là gương mặt đang cười cợt như xem trò vui—đúng là khuôn mặt đắc ý mà gã vừa nhắm vào lúc nãy, nhưng đến gò má cũng chẳng chạm tới được.
Một cú đấm trượt không có nghĩa là tấn công dừng lại. Khuỷu tay gã thúc thẳng vào ngực Hoắc Thừa Tinh, gót chân nhằm vào đầu gối anh.
"Anh nghĩ rằng ngoài Tần Thâm ra, không ai có thể đè bẹp anh sao?"
Bên tai Lỗ Bác vang lên giọng nói, gã lập tức trừng mắt.
Hoắc Thừa Tinh vậy mà còn dư thời gian để nói chuyện.
Chỉ có làn gió lướt qua làm tóc gã bay tán loạn, trong chớp mắt, Hoắc Thừa Tinh đã lướt qua vai gã.
Lỗ Bác chỉ bắt được một cái bóng—như một cánh bướm vàng nhẹ nhàng lướt qua khe hở giữa năm ngón tay gã, làm nhòe cả tầm nhìn của gã.
Anh nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng.
Lỗ Bác lập tức tung cú đấm như búa bổ vào lưng anh, nhưng lại bị một bàn tay ấm nóng tóm gọn.
Nắm đấm của gã bị giữ chặt.
Hoắc Thừa Tinh siết chặt tay gã, khi cả hai cùng dồn sức, dù bắp tay gã nổi gân guốc cứng như đá, vẫn không thể nhúc nhích.
Đám Alpha ngoài sân cuối cùng cũng thấy rõ động tác đầu tiên của cả hai—và đã đủ khiến người ta chết lặng.
Lỗ Bác dần lấy lại bình tĩnh. Gã vốn dĩ đã vượt trội hơn nhiều Alpha về thể lực. Gã dự định thắng bằng kỹ năng, nhưng rõ ràng, mấy chiêu đầu đều thất bại.
"Tôi đã cho anh ba cơ hội ra tay." Hoắc Thừa Tinh nói khi đẩy Lỗ Bác sang một bên, anh giơ ba ngón tay lên, rồi từ từ cụp xuống: "Giờ đến lượt tôi."
Lời vừa dứt, nắm đấm của anh nhắm thẳng vào mặt Lỗ Bác, luồng gió lướt tới tưởng như muốn xuyên thủng nhãn cầu. Theo bản năng, Lỗ Bác từ thế công buộc phải chuyển sang thế thủ.
Hoắc Thừa Tinh không hề định dùng tinh thần lực để áp chế. Anh nhìn ra được Lỗ Bác rất tự tin với kỹ năng cận chiến của mình—nên quyết định sẽ dùng nắm đấm để khiến đối phương tâm phục khẩu phục.
Trong khoảnh khắc, cánh tay hai người lướt qua nhau tạo thành từng vệt mờ ảo, thân thể va chạm dữ dội, tiếng cọ xát vang lên. Hai người thực lực ngang nhau đối đầu, cảnh tượng mãn nhãn đến mức khiến người xem không thể rời mắt.
Nhưng mà...
Thực lực ngang nhau?
Nghĩa là một học viên Omega mới đến có thể ngang tài ngang sức với huấn luyện viên 'ác quỷ' của họ sao?
Đáng sợ hơn là—họ còn đánh giá thấp Omega kia.
Qua vài cú ra đòn, họ cũng nhìn ra manh mối.
Lỗ Bác vẫn giữ phong độ như trước, cú đấm mạnh và chính xác, nhưng vấn đề là—dù có nhanh đến mấy, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay Hoắc Thừa Tinh.
Mỗi đòn đánh đều bị hóa giải. Dù Lỗ Bác có thay đổi chiêu thức khéo léo, trông có vẻ hai bên giằng co, nhưng gã không hề khiến Hoắc Thừa Tinh bị thương, còn thể lực của gã thì như cát trong đồng hồ cát—trôi đi từng giây.
Lỗ Bác càng nhận ra tình thế của mình tệ hại đến mức nào. Gã bắt đầu sốt ruột, nhưng chẳng có cách nào. Động tác của Hoắc Thừa Tinh không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho Lỗ Bác.
Dần dần, tốc độ của Hoắc Thừa Tinh cũng chậm lại, nhưng trán anh không hề có một giọt mồ hôi, hơi thở ổn định, lực ra đòn vẫn mạnh mẽ.
Điều đó có nghĩa là—anh cố ý làm chậm lại.
Có vẻ anh rất kiên nhẫn, không có ý định kết thúc sớm, vẫn tiếp tục tiêu hao thể lực của Lỗ Bác.
Cảnh này khiến đám Alpha nhớ lại lần Hoắc Thừa Tinh đấu vật tay với Giang An Thuận.
Anh cười nhẹ nhàng, nhưng mùi hương pheromone của Omega ấy lại lạnh như băng, đâm thẳng vào phổi người ta.
Đến khi đối thủ bị trêu chọc đến cạn kiệt sức lực—đó là lúc...
Nụ cười trên mặt Omega kia trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của họ.
Hoắc Thừa Tinh tung cú đấm phá vỡ thế giằng co. Anh mạnh mẽ giáng xuống cẳng tay Lỗ Bác, khiến gã không phân biệt được cảm giác đau hay áp lực từ cú đánh. Ngay khoảnh khắc tay bị tê dại, Hoắc Thừa Tinh đã áp sát, nhấc chân đạp thẳng đế giày quân vào chân trái của gã.
Dưới lực va đập mãnh liệt, Lỗ Bác khuỵu gối xuống.
Khoảnh khắc đó, gã biết mình đã thua. Nhưng bản năng Alpha không cho phép gã chịu thua. Đau đớn chỉ ảnh hưởng đến các dây thần kinh thể xác, gã vẫn muốn vùng dậy phản công—nhưng Hoắc Thừa Tinh không để lộ sơ hở.
Một cú đá nữa—anh xoay chân đá ngang vào ngực gã, thân thể Lỗ Bác bay xa hai mét, đập vào trụ đỡ võ đài, đầu óc choáng váng, trước mắt mờ mịt, chỉ còn thấy đôi chân dài và đế giày của Omega.
Đám Alpha căng thẳng nhìn theo, nhưng Lỗ Bác không xin dừng trận đấu—nghĩa là đối kháng vẫn tiếp tục.
Hoắc Thừa Tinh thấy gã tạm thời mất khả năng chống trả, liền chậm rãi bước đến gần, nói: "Nếu lúc nãy tôi đá vào đầu anh, anh đã chết rồi."
"Anh muốn tự nhận thua, hay để tôi đá anh xuống sàn?"
"Nhận thua?" Lỗ Bác ôm ngực đau nhói, ngẩng đầu, nhổ bãi bụi nuốt vào miệng: "Không đời nào."
Hoắc Thừa Tinh ngồi xuống: "Việc thừa nhận hay không không quan trọng. Tôi cũng không định kết thúc sớm đến thế."
Anh khẽ thở ra một hơi, trông có vẻ tâm trạng đặc biệt vui vẻ, tiếp tục nói: "Nắm đấm của anh cũng tạm được—bộc phát mạnh mẽ, nhưng không bền bỉ. Cú đấm thứ ba của anh rõ ràng đã chậm lại."
"Dù đã nhận ra sự chênh lệch về sức mạnh, anh vẫn cứng đầu tấn công tôi." Anh chỉ vào gương mặt không chút thương tích của mình: "Hành vi đó rất ngu ngốc."
"Nếu là tôi, khi gặp đối thủ mạnh hơn mình, cho dù phải hy sinh mọi thứ, tôi cũng sẽ dồn hết sức vào cú đấm vào tim hắn, giành lấy cơ hội kết thúc trận đấu ngay lập tức."
"Nhưng đối phó với tôi, anh cũng chẳng cần bận tâm." Dưới ánh mắt của Lỗ Bác, Hoắc Thừa Tinh chậm rãi giơ một ngón tay lên: "Tất cả chỉ có vậy thôi."
"Chỉ như muỗi đốt."
Hoắc Thừa Tinh bật cười thành tiếng—chính nụ cười ấy đã khiến mắt Lỗ Bác đau nhói.
Ngoài nỗi đau về thể xác, trong lòng gã còn bừng bừng lửa giận—gã đã thua một Omega. Điều đó không khác nào nghiền nát lòng tự tôn của một Alpha như gã.
Gã ở đây, chỉ từng thua dưới tay Tần Thâm, vì thế gã tâm phục khẩu phục mà đi theo y.
Bây giờ gã lại thua rồi.
Tần Thâm đã đúng.
Nhưng cơ thể gã lại không chịu khuất phục, Lỗ Bác nghiến chặt răng trong uất ức, lại ngửi thấy mùi hương kích thích thần kinh mình, gã đột ngột quay đầu nhìn về phía nguồn phát ra, sợi dây lý trí lập tức đứt phựt.
Hoắc Thừa Tinh cố ý phóng thích pheromone của mình, trong hoàn cảnh bình thường, có lẽ đây là một cử chỉ thân thiện, nhưng ở nơi này, không nghi ngờ gì chính là một sự khiêu khích hung hăng.
Cảm xúc hiếu chiến của một Alpha lập tức bị kích động, Lỗ Bác đỏ bừng mặt, gầm lên: "Tôi vẫn chưa thua!"
Gã vẫn chưa dốc hết toàn lực, cộng thêm ưu thế của một Alpha khi áp chế Omega, đó mới là một trận quyết đấu thực sự!
"Huấn luyện viên! Mau dừng lại!" Giữa bầu không khí im lặng, một Alpha cuối cùng cũng lên tiếng.
Lời nhắc này khiến Lỗ Bác giữ lại được chút lý trí trong cơn giận, nhưng đã quá muộn, pheromone của gã đã bao trùm khắp võ đài, mùi bạc hà nồng nặc khiến tất cả các Alpha có mặt đều nhíu mày.
Ở nơi công cộng, việc dùng pheromone để áp chế sinh lý của Omega là hành vi vi phạm pháp luật! Điều này có thể dẫn đến việc Omega động dục, thậm chí khiến tinh thần họ rối loạn!
Lỗ Bác cảm thấy đầu óc mình đúng là mụ mị rồi, gã thế mà lại dùng pheromone của Alpha để áp chế một Omega – hành vi khốn nạn đến mức chẳng khác nào tự tát vào mặt mình, hơn nữa là một cú tát rất mạnh!
Phải lập tức báo cho phòng y tế! Lỗ Bác nghĩ, trước khi sự việc trở nên tệ hơn, gã còn muốn cứu vãn chút gì đó, nhưng pheromone của gã đã không thể thu lại được nữa rồi.
"Cậu, cậu..." Lỗ Bác căng thẳng nhìn Hoắc Thừa Tinh, cơ thể không thể cử động, giọng nói cũng lắp bắp.
Hoắc Thừa Tinh đúng là không thích mùi bạc hà lắm, nhưng anh lại rất thích những biểu cảm biến hóa trên khuôn mặt của Alpha kia – từ phẫn nộ đến hoang mang, rồi sợ hãi – gương mặt này còn có thể hiện ra bao nhiêu biểu cảm đặc sắc nữa?
Ngay khoảnh khắc đó, hiện thực lại như đổ thêm dầu vào lửa, từ phía sau vọng đến âm vang như tiếng rền của chum rượu cất trong hầm.
"Lỗ Bác, nói cho tôi biết, vừa rồi anh đã làm gì?"
Ngay sau đó, cửa phòng huấn luyện bị đẩy mạnh ra, một luồng pheromone khác của Alpha ập đến như sóng trào, mùi rượu brandy đậm đà tràn ngập chỉ trong khoảnh khắc đã hoàn toàn đè bẹp hương bạc hà đang lan tỏa, bá đạo chiếm lấy toàn bộ không gian.
Điều khiến người ta chú ý hơn cả chính là ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt bao trùm trong luồng pheromone ấy.
Tần Thâm đã bước vào.