Sức Mạnh Khó Lường Của Omega

Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mà Cũng Yêu Đương Trong Sáng À? thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lỗ Bác đập trán mạnh xuống sàn võ đài, tin tức tố bạc hà của gã như bị dồn ép vào góc tường, gã cảm thấy nghẹt thở. Áp lực từ một Alpha cấp cao khiến không khí trong toàn bộ sân huấn luyện đặc quánh lại như keo, yết hầu gã khó khăn lắm mới nuốt xuống được: "Tôi sai rồi."
Gã vô cùng hối hận, gã biết mình đã làm hỏng chuyện, đến mức không thể ngẩng đầu lên được.
"Liên hệ phòng y tế, mang thuốc ức chế đến trước cửa phòng tôi, ít nhất hai liều." Tần Thâm nói, tin tức tố của y được phóng thích hoàn toàn. Đôi giày quân đội dẫm mạnh xuống đất, y đi thẳng tới trước mặt Hoắc Thừa Tinh, bóng y đổ xuống, đủ để che khuất nửa khuôn mặt anh.
Mùi rượu brandy nồng nàn bỗng trở nên dịu lại, như tuyết lông bao phủ lấy đống lửa trại trong đêm đông.
Hoắc Thừa Tinh chậm rãi ngẩng đầu nhìn y, xung quanh, những ánh mắt như kim châm dán chặt vào người anh, mọi người đều nín thở chờ phản ứng của anh.
Nhưng anh không phải là một Omega thông thường. Tin tức tố bạc hà của Lỗ Bác chẳng khác nào tiếng sủa gắt gỏng của một con chó nhỏ, thậm chí còn chưa đủ để khiến anh cảm thấy khó chịu nhẹ, càng không thể ảnh hưởng đến anh.
Tần Thâm phóng thích tin tức tố, vốn là để hết lòng an ủi một Omega đã từng thiết lập liên kết tinh thần với mình, đồng thời theo bản năng muốn xóa đi dấu vết tin tức tố của Alpha khác trên người Omega. Y không mở miệng, vì không biết nên nói gì.
Người dưới trướng y đã xâm phạm quyền lợi và danh dự của một Omega, đó là điều đáng xấu hổ. Huống hồ y còn là người chồng trên danh nghĩa của Omega đó, chuyện như vậy lại càng không thể dung thứ.
Nhưng Omega không hề tỏ ra yếu đuối, anh vẫn đứng thẳng người. Tin tức tố của Alpha thông thường sẽ khiến các Omega cảm thấy khó chịu, vậy mà anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh rất kiêu hãnh, nên Tần Thâm không định dùng những lời quan tâm giả tạo để làm tổn thương lòng tự tôn của anh.
Nhưng trong mắt Hoắc Thừa Tinh, người gây rối lại chính là Tần Thâm lúc này. Anh từng bị Tần Thâm dẫn dắt vào kỳ phát tình, mỗi khi ngửi thấy tin tức tố nồng đậm của một Alpha, cơ thể anh sẽ như bó củi khô bị châm lửa, chỉ còn biết nóng rực và bốc hỏa.
Mùi rượu brandy sắc lạnh hòa lẫn với cảm giác khô cháy, âm thầm giằng co với tin tức tố của chính anh trong không khí. Những đầu dây thần kinh mơ hồ quanh tuyến thể bắt đầu rung động, liên kết tinh thần từng có cũng bắt đầu phản ứng.
Vừa rồi có va chạm, lại mặc bộ đồng phục thể thao kín bưng, bí bách, anh đã toát mồ hôi. Những sợi tóc con sau gáy bị mồ hôi làm ướt, dính chặt vào tuyến thể đỏ ửng, khiến anh nhớ lại cảm giác đau rát khi bị đánh dấu lần đó.
Hoắc Thừa Tinh nhìn thẳng vào vị chỉ huy Alpha vẫn luôn thong dong tự tại kia.
Cơ thể Tần Thâm căng cứng lại, trong tin tức tố mang tính an ủi mà y đang phóng thích, rõ ràng có lẫn vài tia lửa nóng nảy.
Hoắc Thừa Tinh trở nên bực bội.
Ngay sau đó, Tần Thâm liền thấy Hoắc Thừa Tinh hai tay kéo mạnh chiếc áo ba lỗ trên người, chỉ trong một cái giật, chiếc áo đen bị anh cởi xuống. Lúc rơi xuống còn vô tình hất tung mái tóc của anh. Một giọt mồ hôi trong suốt từ cằm anh chậm rãi lăn xuống, rơi trên lồng ngực săn chắc.
Chết tiệt, hình như anh còn có cả cơ bụng sáu múi?
Đám Alpha trợn tròn mắt, há hốc mồm.
"Đây là muốn Alpha không còn đất sống nữa hả?!" Có người không nhịn được khẽ thốt lên.
"Tất cả nhắm mắt lại cho tôi!" Tần Thâm quát lớn, giọng nói như tiếng sét đánh ngang tai, đồng thời y lập tức cởi áo khoác quân phục định phủ lên người Omega, nhằm che chắn tất cả những ánh mắt soi mói.
Tần Thâm đoán Omega có thể đã phát tình, việc cởi bỏ y phục khi phát tình cũng là chuyện thường. May mà anh chưa cởi quần, tình hình vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn được.
Omega này sở hữu ít nhất tinh lực cấp A trở lên. Tần Thâm rất chắc chắn rằng Hoắc Thừa Tinh sẽ không vì một Alpha cấp A mà rơi vào trạng thái rối loạn tinh thần.
Nhưng khi áo khoác được đưa đến, Hoắc Thừa Tinh lại chẳng thèm nhận. Chiếc áo của Tần Thâm rơi trơ trọi dưới chân anh, còn chiếc áo ba lỗ đen thì bị anh tiện tay khoác hờ lên vai.
Thật đáng tiếc, Hoắc Thừa Tinh còn muốn nhìn thêm chút nữa ánh mắt tự ti của đám Alpha đó. Ánh mắt anh khinh miệt, như đang nhìn một đống rác, chậm rãi lướt khỏi người họ.
Cùng với nhịp thở phập phồng của mình, giọt mồ hôi trên cơ bụng anh trượt dọc theo đường nhân ngư, ẩn sâu vào thắt lưng. Anh nghe thấy những tiếng hít khí vang lên liên tiếp. Dù có cúi đầu xuống, anh vẫn nhìn thấy đồng tử của đám Alpha đang co rút dữ dội.
Xem ra, là do anh đã phóng thích tin tức tố hơi quá mức.
Hoắc Thừa Tinh quyết định thu bớt lại.
"Tôi phải đi tắm trước đã." Hoắc Thừa Tinh chậm rãi nói, "Cho tôi nghỉ phép buổi chiều."
Cán cân đạo đức giờ đây đã nghiêng hẳn về phía anh, tâm trạng Hoắc Thừa Tinh cũng tốt lên đôi chút. Anh cất bước rời đi, lúc lướt qua Lỗ Bác còn nhẹ giọng nói vọng lại một câu: "Anh nhớ nghỉ ngơi cho tốt, tôi đoán anh sẽ vui lắm khi làm việc với Hiệp hội Bảo vệ Omega đấy. Bọn họ không dễ đối phó đâu."
Lỗ Bác im thin thít, không dám hó hé lời nào. Lúc này, cho dù Hoắc Thừa Tinh có ngồi lên đầu gã cũng chẳng dám có lời oán trách nào.
Tần Thâm lặng lẽ tiễn Hoắc Thừa Tinh về phòng. Bước chân của Omega rất vững vàng, chẳng hề giống một người đang bị cơn phát tình thiêu đốt trí óc.
Hoắc Thừa Tinh bước vào phòng trước, Tần Thâm thì đứng chờ ngoài cửa cho đến khi Beta mang thuốc ức chế đến.
"Sếp, nếu đây là kỳ phát tình đầu tiên sau khi thiết lập liên kết tinh thần, tôi không khuyên dùng thuốc ức chế đâu, điều này rất có hại cho cơ thể Omega." Bác sĩ Beta có phần không tình nguyện lắm khi trao thuốc cho Tần Thâm.
"Tôi biết." Tần Thâm đáp, "Tôi không phải rác rưởi."
Thuốc ức chế là lựa chọn mà y dành cho Omega, trong trường hợp anh không muốn y giúp đỡ.
Tần Thâm tiếp đó mở cửa phòng, bước vào và khép lại.
Trong phòng chưa bật đèn, y chỉ có thể ngửi thấy mùi tin tức tố nhàn nhạt đang lơ lửng trong không khí.
Tần Thâm từng may mắn chứng kiến Omega phát tình. Khi tin tức tố dày đặc đến mức chen cả vào không khí, từng hơi thở đều ngọt ngấy đến phát sợ, giống như kim chỉ khâu chọc thẳng vào phổi Alpha. Không giao hợp thì chẳng khác nào đau đến thủng nội tạng.
Hiển nhiên, Hoắc Thừa Tinh rất khác biệt.
Có thể là vì anh là một Omega có cấp bậc tinh thần cao hơn bình thường, nên khả năng kiềm chế cũng vượt trội hơn người.
"Cần giúp không?" Tần Thâm chủ động lên tiếng. Y cho rằng, giúp Omega vượt qua kỳ phát tình cũng là một nghĩa vụ của một Alpha.
"Cậu vào phòng tôi à?" Giọng Hoắc Thừa Tinh mang theo vẻ ngạc nhiên rõ rệt. "Nhưng cậu đến đây vừa đúng lúc, tôi có chuyện cần nhờ."
"Muốn tôi làm gì?" Tần Thâm lập tức bước vào phòng ngủ riêng tư của Omega. Y nghe thấy tiếng nước chảy xối xả rơi xuống sàn nhà.
Omega đang ở trong phòng tắm, dòng nước để lại những vệt ngoằn ngoèo trên thảm chống trượt.
Lúc y bước vào, hệ thống trí tuệ nhân tạo phản ứng, ánh đèn ấm áp liền lan tỏa khắp căn phòng.
Y nhìn thấy, tấm kính trong bị hơi nước che phủ, in rõ bóng dáng của Omega. Hơi nước loang ra trên mặt kính, làm mờ viền ảnh phản chiếu. Động tác Hoắc Thừa Tinh giơ tay điều chỉnh nhiệt độ nước khiến phần cơ lưng của anh khẽ động, để lộ ra đường nét trơn tru, mạnh mẽ.
Tần Thâm lập tức quay người, nhanh chóng dời ánh mắt đi.
Y không phải kẻ thích rình mò.
Thiết kế vật liệu của phòng tắm này là do ai quyết định vậy? Não hắn bị quái thú đập vào rồi chắc?
Tần Thâm thầm quyết định cần phải thay đổi vật liệu kính trong phòng Omega để đảm bảo tính riêng tư theo đúng hợp đồng.
Tiếng nước trong phòng tắm dội thẳng vào mạch máu đang giật liên hồi ở thái dương y, Tần Thâm chỉ có thể kiên nhẫn đợi.
"Tôi không có quần áo để thay, giúp tôi lấy một bộ." Giọng Omega vang lên rõ ràng, xuyên qua tấm kính và tiếng nước ào ào.
"Trong tủ của cậu chắc chắn có." Tần Thâm đáp, "Trước khi cậu dọn vào đã có người chuẩn bị sẵn rồi."
Vừa nói, y vừa đứng dậy đi đến bên cạnh tủ quần áo, "Giờ tôi sẽ mở tủ của cậu."
"Tùy cậu."
Cánh cửa tủ vang lên một tiếng "khe khẽ". Tần Thâm hít sâu một hơi, sau đó liền nhắm mắt lại.
Trong tủ có ít nhất sáu bộ nội y gợi cảm, kiểu dáng không khác mấy so với những tấm poster trong ký túc xá của đám Alpha chưa trưởng thành.
Đây là do Omega tự chọn? Hay do hậu cần quá nhiệt tình?
Vừa rồi Omega đang ngầm ám chỉ y sao? Tần Thâm có chút không chắc chắn về điều đó, dù sao với biểu hiện hiện tại của Hoắc Thừa Tinh, anh chẳng giống một Omega kín đáo, dè dặt chút nào cả.
Tần Thâm quay đầu hỏi: "Cậu muốn cái nào?"
Y liếc nhìn. Người phía sau lớp kính cũng dừng lại động tác.
Hoắc Thừa Tinh hỏi ngược lại: "Làm sao tôi biết được?"
Omega đã giao quyền lựa chọn vào tay y.
Tần Thâm lại nhìn vào tủ quần áo, y lặng lẽ thở ra một hơi. Không nhìn kỹ vào những món đồ bên trong, y chỉ tiện tay rút ra một bộ. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào lớp vải, y khẽ sững người. Y chưa từng chạm vào quần áo của Omega bao giờ, và giờ đây mới cảm nhận được chất liệu này mỏng đến mức như cánh ve sầu, tựa như chỉ cần khẽ kéo là sẽ rách toạc, thậm chí không thể ráp nổi một chiếc tay áo hoàn chỉnh của một bộ đồ thông thường.
Tần Thâm không biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ treo bộ quần áo đó lên tay nắm cửa phòng tắm.
"Tôi để ở đây nhé." Nói xong, y lại ngồi trở lại chiếc ghế sofa trong phòng ngủ, xoay lưng về phía phòng tắm. Căn phòng chỉ còn tiếng nước chảy lách tách dội lên thân thể của Omega.
Y vẫn còn nhớ rõ đường nét thân thể trần trụi của Omega. Hoắc Thừa Tinh không hề gầy yếu, thân hình anh còn vượt trội hơn cả đa số Alpha.
Tần Thâm nhíu chặt đôi mày, trong đầu y đang hiện lên những hình ảnh Hoắc Thừa Tinh vừa ra tay xử lý cấp phó đắc lực của y.
Tư thế lấy đà khi anh hất văng cấp phó, y chỉ từng thấy ở trên võ đài.
Cú đấm của anh, sức mạnh của anh.
Anh có kỹ thuật chiến đấu phong phú, kinh nghiệm vững vàng trước thử thách, mỗi đòn đánh đều vô cùng đặc sắc. Anh nhất định là một người có thể phát huy đến cùng cái gọi là "mỹ học bạo lực".
Quá kỳ lạ rồi, phải diễn tả thế nào đây? Một Omega. Tần Thâm thầm nhắc lại: Anh là một Omega.
Chính vì anh là một Omega, nên chuyện này càng thêm thú vị.
Đoạn video ghi lại từ camera giám sát đó mà, nếu phát tán ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến đám người ở Hiệp hội Bảo vệ Omega phát điên.
Bọn họ vẫn luôn coi Omega là những bình pha lê tinh xảo, là những món đồ dễ vỡ.
Tần Thâm nhớ lại biểu cảm của Hoắc Thừa Tinh khi chiến đấu, không khỏi âm thầm thán phục.
Omega này giống như một lão tướng từng chinh chiến trăm trận trên chiến trường!
Tần Thâm cảm thấy sương mù vây quanh người này càng lúc càng dày đặc.
Một người xuất sắc như thế, sẽ phục vụ ai? Ai có thể điều khiển được anh?
Nhưng ít nhất y đã xác nhận được một điều.
"Sai rồi." Tần Thâm trầm ngâm, đầu ngón tay gõ nhẹ lên trán. Đôi mày đang cau chặt lại, nhưng khóe môi y lại đang nhếch lên.
Phán đoán trước đó của y đã sai rồi.
Sai ở chỗ đã xếp Omega và Lỗ Bác vào cùng một cấp bậc.
Đó không phải là đối thủ mà Lỗ Bác có thể đối phó được.
Mà là người thuộc về y.
Tần Thâm đã có được câu trả lời chắc chắn trong lòng mình.