Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Đọc Kịch Bản Từ Đầu
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
⭒°. ݁✮
【 Lát nữa về nhà, hễ thấy Ngu Sân Ngọc chạm vào máy giặt là cậu phải lập tức mắng hắn một trận ra trò! Phải xỉ vả cho thật đáng! Mắng hắn là đồ vô tâm, đến giặt tay quần áo cho cậu cũng không làm xong thì còn ra thể thống gì nữa?! 】
Sầm Úc: “.....”
“Đùa kiểu gì vậy trời, gã này tệ hại thật đấy!”
Cậu ngứa miệng muốn chửi lắm rồi.
Bỏ qua hết mấy chuyện xuyên không đột ngột, rồi bị hệ thống nào đó trói buộc, hay bị ném vào một cuốn truyện sến súa với motif vạn người mê đi.
Chỉ riêng cái vai cậu sắp phải đóng thôi đã đủ thấy nó nhảm nhí không chịu nổi!
《 d*c v*ng ngọt ngào! Đá bay thằng tồi, tôi thành người ai cũng mê! 》
– Đây chính là tên của cuốn tiểu thuyết này.
Nói tóm lại, truyện kể về một bé thụ hiền lành, đảm đang, vừa gặp phải một gã trai tệ bạc đã lao đầu vào yêu say đắm. Nào ngờ, gã kia lại xem mình không bằng cái giẻ lau.
Chưa hết, bé thụ ấy còn từ bỏ cả gia đình giàu có để ở bên “tình yêu đích thực” của đời mình, hòng tránh bị người nhà ép gả cho người khác.
Y cứ một mực đòi theo gã kia… sống trong cảnh nghèo khó qua ngày.
Mà khổ nỗi, gã trai tệ bạc còn là loại trưởng giả học làm sang, hễ có chút rảnh rỗi là lại bày trò hành hạ thụ chính.
May thay, cũng đúng lúc này, hàng loạt vệ tinh ưu tú lần lượt xuất hiện. Từ anh bạn thân A vốn đã ngứa mắt gã trai tệ từ lâu, cho đến ông sếp B, rồi cả cậu bạn C
(vị hôn phu được định sẵn)
– tất cả đều mê mẩn vẻ mỏng manh yếu đuối của thụ chính.
Họ cùng đem lòng yêu cậu công tử vừa ngây thơ vừa cứng cỏi
(lại vừa giàu)
ấy – một bé thụ chuẩn kiểu “hoa sen trắng” trong truyền thuyết.
Và rồi, giữa sự bao bọc của mọi người, cuối cùng bé thụ cũng chịu tỉnh ngộ, nhận ra gã kia chẳng ra gì. Thế là y dứt khoát chia tay, bỏ mặc gã kia với nỗi hối hận khôn nguôi.
Từ đó, câu chuyện đi vào cái motif hết sức quen thuộc: “ngược vợ sướng nhất thời, tán vợ mất cả đời”: bạn thụ một đi không ngoảnh lại, còn gã trai tệ thì khóc lóc vật vã, cuối cùng nhảy lầu kết liễu đời mình.
Nói tóm lại, dựa trên những thông tin mà hệ thống truyền cho Sầm Úc, thì lúc cậu xuyên vào đây, mấy người này đang còn diễn tuồng qua lại, màn níu kéo tình cảm lâm li bi đát vẫn chưa kết thúc.
Phải, chẳng sai chút nào, nhân vật mà Sầm Úc bị ép phải đóng vai, chính là cái gã “trai quê keo kiệt” tệ hại đến tận cùng trời cuối đất đó đây.
Dạo trước, hệ thống còn nể tình cậu chỉ vừa chân ướt chân ráo bước vào thế giới này nên chưa vội giao cho nhiệm vụ gì khó khăn, nào ngờ hôm nay, cái gì phải đến thì nó cũng đã đến.
Theo dõi tới đoạn cốt truyện hiện tại, Sầm Úc không khỏi nhíu chặt mày.
Dẫu chẳng thể nào lý giải nổi vì sao tên của gã trai tệ kia lại trùng khớp với mình đến thế, nhưng cái diễn biến truyện kiểu này thật sự khiến cậu chỉ muốn đứng giữa đường mà chửi đổng.
Gã trai tệ về đến nhà, thấy bạn thụ hiền lành Ngu Sân Ngọc đang cặm cụi giặt giũ quần áo và đồ lót cho mình, chẳng những không mảy may cảm động trước sự tận tụy của người thương…
Mà còn quay sang chì chiết Ngu Sân Ngọc vì lãng phí tiền điện!
Có mỗi từng này quần áo, giặt tay một loáng là xong chứ gì, bật máy làm gì cho tốn thời gian??
“Không chịu nổi, gã này đúng là ngu hết thuốc chữa.” Sầm Úc thật sự không kìm được, lại phải lẩm bẩm với hệ thống.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ rằng liệu tác giả có thù oán gì với mình không, chứ sao một tên thiểu năng như vậy lại có cái tên giống y đúc cậu cho được.
【 Ký chủ cố gắng chịu đựng một chút đi! Cậu chỉ cần khiến cho đám công chính kia nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn của Ngu Sân Ngọc là sẽ vượt qua được thôi. 】
Hệ thống là một chú mèo cam mũm mĩm. Chắc là thấy Sầm Úc có vẻ mất kiên nhẫn, nó liền dụi dụi mấy cái vào ống chân cậu, có vẻ an ủi vỗ về lắm.
Sầm Úc vừa định nói thêm gì đó, nhưng hệ thống lại tiếp tục lên tiếng:
【 Diễn đi! Mau diễn đi! 】
Thấy Sầm Úc mặc bộ vest đi làm về, chàng trai vốn đang cúi đầu định tắt máy giặt bỗng sáng rực cả mắt lên, rồi lập tức bước nhanh ra phía cửa.
“……”
Dù đã chứng kiến cảnh này không biết bao nhiêu lần, nhưng hễ cứ nhìn Ngu Sân Ngọc trong dáng vẻ e ấp, nép mình này là Sầm Úc lại thấy không tài nào quen cho được.
Ngu Sân Ngọc đang đeo tạp dề, mái tóc dài được buộc gọn sau gáy bằng một sợi dây chun, chừa lại vài lọn tóc mai rủ xuống hai bên má. Vừa bắt gặp Sầm Úc, đôi mắt y liền sáng bừng lên, hai gò má hây hây ửng sắc đỏ, dáng vẻ trông e ấp thẹn thùng hệt như một thiếu nữ đương độ xuân thì.
Rồi y từ tốn cất những bước chân nhỏ, líu ríu chạy đến trước mặt Sầm Úc.
Y hơi khuỵu gối xuống, áp má dụi dụi vào vai cậu: “Anh về rồi à ~ Chồng ơi, em nhớ anh nhiều lắm ~”
Sầm Úc đần mặt ra nhìn Ngu Sân Ngọc đang chùng thấp gối, bụng bảo dạ có khi nào lý do cậu trong nguyên tác ăn nói độc địa với người này đến vậy, là vì…
Thế quái nào mà Ngu Sân Ngọc lại còn cao hơn mình một chút?
Sầm Úc cao tầm một mét tám mươi, trong khi Ngu Sân Ngọc thì áng chừng phải một mét tám lăm. Có điều, dáng người y mảnh mai dong dỏng, lại thêm gương mặt phải nói là xinh đẹp tuyệt trần, nên cái vẻ nũng nịu này kể ra cũng không khiến người khác khó chịu lắm.
Khổ nỗi, Sầm Úc đây đang phải sắm vai gã nào cơ chứ!
Một gã trai tồi lạnh lùng độc ác, lại còn mắc bệnh gia trưởng nặng!
Cậu đột nhiên thẳng tay đẩy Ngu Sân Ngọc ra, rồi bắt đầu tuôn một tràng y như kịch bản:
“Bảo sao ngày nào em giặt đồ cũng nhanh thế.” Hôm nay Sầm Úc thấy trong người không khỏe nên đã tan làm sớm hơn thường lệ. “Hóa ra chỉ toàn làm cho có lệ cho xong chuyện! Không chịu giặt giũ tử tế gì cả!”
Cậu chỉ tay về phía cái máy giặt vừa ngừng chạy: “Anh đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi, giặt đồ là phải giặt bằng tay, không được làm biếng!”
“Nhất là đồ lót của anh, bắt buộc phải giặt tay!”
Sầm Úc điên cuồng gào thét trong lòng, miệng vẫn tiếp tục tuôn ra những lời lẽ không ngừng nghỉ:
“Đúng là không phải lo cơm ăn áo mặc nên không biết quý trọng đồng tiền! Em nghĩ xem một tháng tốn bao nhiêu tiền điện hả?”
Nghe vậy, Ngu Sân Ngọc liền ngẩng đầu lên: “…Em trả tiền điện cho anh cũng được mà.”
Sầm Úc thừa biết y giàu có cỡ nào, cậu thoáng nghĩ xem loại trai tệ nghèo kiết xác này sẽ có phản ứng ra sao, rồi lập tức nói tiếp: “Anh đã bảo đây không phải chuyện tiền nong.”
“Mà vấn đề nằm ở thái độ của em.”
Nói đoạn, cậu cởi phắt chiếc áo vest đang mặc ra, vứt lên ghế sô pha gần đó.
Rồi chuyển sang nới lỏng cà vạt, sau khi xoay nhẹ khớp vai và cổ, Sầm Úc mới lên tiếng nói với Ngu Sân Ngọc:
“Thôi được rồi, đừng lý sự nữa!”
“Mau đi giặt đồ bằng tay cho anh ngay.”
Dứt lời, cậu cũng chẳng buồn nhìn Ngu Sân Ngọc đang cúi gằm mặt vân vê ngón tay như thể phải chịu đựng nỗi ấm ức gì to lớn lắm, cứ thế gạt y sang một bên rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
⭒°. ݁✮
Vừa bước vào trong, Sầm Úc chỉ muốn đập đầu vào tường cho xong!
Quá tệ hại!! Tệ hại không chịu nổi!!!
Sao lại có những lời thoại rẻ tiền đến thế chứ!? Mà điều kinh khủng hơn là kẻ vừa thốt ra mấy câu nói đó lại chính là cậu!!!
Đúng lúc ấy, chú mèo hệ thống liền lò dò hiện ra, dụi đầu vào người Sầm Úc mấy cái: 【 Ký chủ đừng lo! Màn diễn vừa rồi cực kỳ hoàn hảo! 】
“…Haha.” Không hoàn hảo mới lạ.
Chính anh đây nghe xong còn muốn tự đấm mình nữa là.
Sầm Úc quả thực chẳng còn hơi sức đâu mà than vãn, cậu lục tìm được bộ đồ ngủ trong tủ quần áo rồi quyết định đi tắm rửa.
Theo cốt truyện gốc thì hôm nay cậu bị sốt nên xin về sớm. Thành ra giờ đầu óc cậu đúng là có hơi choáng váng một chút thật, nhưng cũng không đến nỗi nặng lắm, tắm rửa một lát chắc sẽ ổn thôi.
Sầm Úc bước vào phòng tắm, ngắm bóng dáng mình phản chiếu trong gương.
Người trong gương giống cậu ngoài đời y như đúc, cũng là khuôn mặt sáng sủa điển trai nhưng cực kỳ lạnh lùng, phảng phất vẻ thờ ơ khiến người khác không dám đến gần.
Dưới khóe mi cậu có hai nốt ruồi lệ, thật khéo lại cùng nằm ngay bên trái. Nhìn từ xa, chúng trông chẳng khác nào hai giọt nước mắt đang chực lăn dài xuống gò má.
Sầm Úc ngắm nghía bản thân trong gương thêm một lát, rồi thè lưỡi ra ——
Quan sát chiếc khuyên nhỏ đính trên đó.
Chiếc khuyên không lớn, kiểu cách cũng chẳng mấy nổi bật. Thêm nữa, thường ngày khi tiếp xúc với người khác, Sầm Úc luôn giữ vẻ mặt kiệm lời, ít nói, ít cười, thành thử đến tận bây giờ vẫn chẳng có đồng nghiệp nào hay biết cậu xỏ khuyên lưỡi.
Còn nếu hỏi vì sao cậu không tháo nó đi, thì hẳn là do chút tâm lý nổi loạn thầm kín nào đó thôi mà.
Không chỉ vậy, trên tai Sầm Úc còn có một chiếc khuyên ngang và vài lỗ xỏ khác.
Cánh tay và vùng bụng dưới cũng thấp thoáng mấy hình xăm...
Sầm Úc vừa lặng ngắm bóng mình trong gương, vừa chậm rãi cởi bỏ chiếc sơ mi màu xám tro đang mặc trên người.
Khi từng chiếc cúc lần lượt được mở bung ra, hình xăm lớn vắt ngang cả vùng bụng dưới của cậu cũng dần dần lộ diện.
Đó là một bộ xương rắn đang ngoạm chặt lấy quả táo thối rữa, tựa hồ muốn khắc họa lại khung cảnh vườn Địa Đàng đã không còn là chốn thiên đường.
Vị trí của hình xăm này khá đặc biệt: đuôi rắn nằm ngay trên xương hông Sầm Úc, phần thân thì uốn lượn ngang qua bụng dưới, còn bên phải là nơi quả táo mục nát ngự trị ——
“…Chồng ơi, em phơi khô bộ đồ ngủ mới giúp anh rồi này, em mang vào cho anh luôn nha?”