Chương 2: Tiếp tục vai diễn keo kiệt (2)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 2: Tiếp tục vai diễn keo kiệt (2)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Úc cũng chẳng buồn cài lại cúc áo, nghe giọng Ngu Sân Ngọc đầy e dè vọng vào, trong lòng cậu vừa dấy lên chút áy náy, nhưng rồi lại tự nhủ...
Phải giữ vững vai diễn, phải làm một gã keo kiệt lạnh lùng, vô tình!
Nghĩ vậy, cậu liền mở mạnh cửa phòng tắm ra, liếc nhìn Ngu Sân Ngọc với vẻ mặt đầy sốt ruột.
“Đệ nói gì mà ồn ào thế?” Cậu cố tình gây sự: “Bộ này đệ giặt tay đúng không? Không giặt tay thì huynh không mặc đâu, cứ mặc đồ giặt máy là huynh bị dị ứng khắp người ngay.”
Mấy lời này rõ ràng là cố tình làm khó người khác.
Vừa nói xong, Sầm Úc đã chỉ muốn tát cho mình mười cái!
Đúng là một tên khốn nạn mà!
Chờ mãi không thấy Ngu Sân Ngọc đáp lời, Sầm Úc cứ tưởng y bị mắng đến phát khóc... Đang phân vân không biết có nên xuống nước xin lỗi trước không, thì thấy y cầm bộ đồ ngủ lụa tơ tằm trong tay, mặt đỏ bừng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cậu.
“...?” Sầm Úc ngẩn người ra vài giây.
Rồi theo ánh mắt của y, cậu mới thấy hàng cúc áo sơ mi đã bung mở bên dưới, lập tức hiểu ra lý do vì sao Ngu Sân Ngọc lại đỏ mặt như vậy...
Trời ạ, thế này mà cũng ngại ngùng được sao, huynh đệ? Chẳng lẽ đi bơi cũng thấy ngại?
Cậu hoàn toàn không nói nên lời. Thấy đối phương còn chẳng dám nhìn thẳng vào mình, đôi má ửng hồng giờ đã đỏ bừng, trong đầu Sầm Úc chỉ vang vọng mấy chữ thật to:
Y MÊ MỆT ĐẾN CHẾT.
Cậu bèn giật phắt bộ đồ ngủ từ tay Ngu Sân Ngọc: “Liệu mà giặt đồ đấy!”
Sầm Úc vẫn chưa quên màn gây sự ban nãy: “Tất cả phải giặt bằng tay.”
Thấy Sầm Úc cuối cùng cũng chịu cầm lấy bộ đồ ngủ, Ngu Sân Ngọc lại có vẻ hơi ngượng ngùng, vân vê các ngón tay mãi, dáng vẻ ngần ngừ, như muốn nói rồi lại thôi.
“...Đệ muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi.”
“Phu quân ơi...” Ngu Sân Ngọc liền cất tiếng: “Dạo gần đây... Tang Thiên Sơn còn tìm huynh không ạ?”
Đây rồi, đây rồi! Tình tiết quan trọng đã đến!
Nghe Ngu Sân Ngọc hỏi câu đó, chiếc ăng-ten trong đầu Sầm Úc dựng đứng ngay tức khắc.
“Dạo này cũng ít liên lạc...” Cậu liếc nhìn y từ đầu đến chân một lượt: “Sao nào? Đã để ý đến Tang Thiên Sơn rồi sao?”
“Huynh nói cho mà biết, ngoài huynh ra thì chẳng có ai thèm ngó tới đệ đâu.”
Ối!
Cái giọng điệu nghe kinh tởm chết đi được, thật sự buồn nôn.
Sầm Úc thầm nghĩ, sau khi trải qua thế giới này, thể nào cậu cũng phải đi khai báo tai nạn nghề nghiệp mất thôi. Mấy lời thoại sến sẩm, ngu ngốc kiểu này sao mà nhiều không kể xiết.
“Không phải mà phu quân ơi~” Dường như sợ Sầm Úc hiểu lầm ý mình, Ngu Sân Ngọc lập tức luống cuống cả lên.
“Sao đệ lại thích hắn được chứ, huynh biết mà, người đệ thích nhất là huynh.” Vừa dứt lời, y liền nhào vào lòng Sầm Úc.
Rồi vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, má dụi dụi lên xương quai xanh Sầm Úc mấy cái: “Huynh còn nhớ không, đệ yêu huynh từ cái nhìn đầu tiên đó.”
“...” Cậu đúng là có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với chi tiết ấy.
Trong cuốn truyện này, lý do mà một cậu ấm nhà giàu ngây ngô như Ngu Sân Ngọc lại đem lòng yêu Sầm Úc thực ra khá đơn giản: đó là vì trước đây, có lần y tan học về bị kẻ xấu chặn đường cướp của, đúng lúc Sầm Úc ra tay “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Kể từ đó, Ngu Sân Ngọc liền rơi vào lưới tình với Sầm Úc, coi cậu là vị anh hùng vĩ đại của đời mình.
Nhưng theo những gì Sầm Úc nhớ lại được từ ký ức của mình, cậu chỉ muốn chửi thầm trong lòng.
Như đã đề cập lúc trước, Ngu Sân Ngọc tuy trông mỏng manh yếu đuối, nhưng dáng người lại cao ráo chẳng thấp chút nào. Ít nhất cũng phải một mét tám lăm, mà hồi còn đi học cũng đã cao tới một mét tám rồi.
Mấy tên du côn chặn đường hôm đó còn chưa cao bằng y nữa là.
Còn về Sầm Úc, cũng chẳng phải cậu ta bỗng dưng tốt bụng mà hóa thành anh hùng cứu mỹ nhân gì cho cam. Chỉ đơn giản là vì lúc ấy cậu đang bị viêm màng túi giai đoạn cuối, phải chạy đôn chạy đáo làm thêm khắp nơi, rồi tình cờ nghe được cậu ấm Ngu Sân Ngọc thốt lên một câu ——
“Ai đến cứu tôi với, tôi sẽ cho tiền.”
Thế là Sầm Úc lập tức xông ra, đánh đuổi hai tên du côn kia chạy mất dép.
Lúc ấy, tay Sầm Úc còn đang xách cái túi ni lông, định bụng tranh thủ buổi chiều trống tiết để sang quán trà sữa làm thêm. Vừa đuổi xong hai tên côn đồ, cậu đi đôi giày thể thao, ngồi xổm xuống, liếc nhìn Ngu Sân Ngọc đang ngồi bệt dưới đất.
Cậu chọc nhẹ vào đầu y một cái: “Tiền.”
Mắt Ngu Sân Ngọc đỏ hoe, rơm rớm nước nhìn Sầm Úc: “Tôi... tôi không mang tiền mặt trong người.”
“Thì chuyển khoản đi, tôi có mã QR đây.”
Sầm Úc lôi điện thoại ra.
“Điện thoại... vừa bị hai người kia lấy mất rồi...” Ngu Sân Ngọc ngước nhìn Sầm Úc ngồi chồm hổm ngay trước mặt, như thể đang chiêm ngưỡng một vị anh hùng cái thế: “Huynh về nhà với đệ đi, đệ hứa sẽ bảo quản gia đưa tiền cho huynh đầy đủ.”
“Xì, quản gia.”
Nghe câu ấy, Sầm Úc lập tức đứng phắt dậy, cũng chẳng buồn để tâm xem liệu đầu óc kẻ này có vấn đề hay đúng thật là một cậu công tử bột không hơn không kém.
Tay vẫn lủng lẳng cái túi ni lông, cậu phóng tầm mắt từ trên cao nhìn xuống Ngu Sân Ngọc: “Cút đi cho khuất mắt ta. Ta không lấy tiền của tên đần.”
Vừa dứt lời, cậu xách túi ni lông lên, định đi làm thêm... thì bất ngờ bị Ngu Sân Ngọc túm cổ chân giữ lại.
“?” Vì đang là mùa hè nên Sầm Úc chỉ mặc độc chiếc quần short đi biển rẻ tiền dài quá gối.
Cậu cúi đầu nhìn bàn tay Ngu Sân Ngọc đang siết chặt cổ chân mình: “Buông ra.”
Nói rồi, Sầm Úc lại định nhấc chân lên.
“Huynh cho đệ được báo đáp huynh đi mà!”
Ngu Sân Ngọc vẫn ngồi yên tại chỗ, đôi mắt sáng long lanh ngước nhìn Sầm Úc.
Y vốn sở hữu một gương mặt vô cùng xinh đẹp; có lẽ vì bên ngoại là người nước ngoài nên tóc có màu khá sáng, các đường nét cũng rất sắc sảo. Cặp đồng tử màu nâu nhạt trong veo, ẩn hiện đâu đó chút ánh xanh lục thấp thoáng. Cả gương mặt toát lên vẻ thơ ngây chưa từng va vấp cuộc đời, đồng thời phảng phất đôi chút vô tư của kẻ được cưng chiều từ thuở tấm bé.
Nhưng Sầm Úc thì hơi sức đâu mà chơi trò cậu ấm cô chiêu với y.
“Cút sang một bên.”
Dứt lời, cậu giằng ra khỏi y rồi đi thẳng một mạch đến chỗ làm thêm.
Và theo dòng hồi tưởng của Sầm Úc, kể từ lúc dò la được chỗ cậu làm thêm, ngày nào Ngu Sân Ngọc cũng đều đặn đến xếp hàng mua trà sữa, chẳng quản mưa gió hay bão bùng.
Cứ nhằm đúng hôm cậu đứng quầy pha chế là y như rằng cửa hàng sẽ nhận được một đơn hàng cực khủng ——
Không thể chịu nổi nữa, Sầm Úc liền ngoắc ngoắc ngón tay gọi Ngu Sân Ngọc đang đứng xếp hàng tít đằng xa lại:
“Lại đây.”
Ngu Sân Ngọc mừng rỡ đến cong cả mắt, líu ríu chạy lại.
Để rồi nhận ngay một cú đấm vào bụng dưới từ Sầm Úc: “... Ta đã bảo ngươi cút đi chỗ khác chơi rồi mà, điếc sao?”
Cậu túm cổ áo Ngu Sân Ngọc lên: “Sau này ngươi cứ vác mặt đến lần nào là ta đánh lần đó.”
Bị ăn đòn thế mà y cũng chẳng hề tức giận, chỉ tủi thân ôm bụng xoa xoa: “...Nhưng... nhưng đệ muốn theo đuổi huynh mà.”
"Hả?"
“Huynh giỏi thật đấy, lúc ấy huynh đã cứu đệ!” Mắt Ngu Sân Ngọc sáng lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao: “Đệ đã phải lòng huynh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.”
Lục lại những tình tiết trong ký ức, Sầm Úc quả thực chẳng biết nên bắt đầu than trời từ đâu cho xuể...
Đầu óc chỉ để yêu đương loại xịn sò nó thế này sao?!
Ngươi mà không đi cạp đất vì tình thì còn ai vào đây nữa?!
Thật sự không thể chịu đựng nổi cái đồ trong đầu chỉ toàn trái tim bay bay này, Sầm Úc đẩy Ngu Sân Ngọc đang nũng nịu ôm mình ra: “Vậy à? Huynh thấy đệ vẫn để ý đến Tang Thiên Sơn lắm kia mà.”
Tang Thiên Sơn chính là nhân vật công thứ ba trong bộ truyện!
Đồng thời cũng là bạn thân của Sầm Úc
(à thì, ít nhất là trước khi cả hai tranh giành “vợ yêu”)
.
Khác hẳn một kẻ làm công ăn lương quèn như Sầm Úc, Tang Thiên Sơn được trời phú cho vẻ ngoài hơn người, vừa mới chân ướt chân ráo ra trường đã lọt vào mắt xanh của giới làm phim ảnh. Ban đầu hắn cũng chỉ định đóng phim chơi kiếm thêm chút đỉnh thôi, ai dè lại phất lên như diều gặp gió chỉ sau một vai diễn!
Lên đời, gia nhập thẳng vào hàng ngũ sao hạng A của giới showbiz!
Hơn thế nữa, sau 5 năm lăn lộn, hắn còn giành được một giải thưởng cực kỳ danh giá, thành công vang dội cả về doanh số bán vé lẫn tiếng tăm trong giới làm nghề.
Trong truyện gốc, trước giờ Tang Thiên Sơn vẫn luôn không thích cách Sầm Úc đối xử với Ngu Sân Ngọc. Thế nhưng, chỉ cần hắn góp ý đôi lời là y như rằng Sầm Úc lại giở giọng xỉa xói khó nghe ra: “Huynh thương đệ ấy thế sao, hay là thích đệ ấy mất rồi?”
Một mặt, hắn thấy Sầm Úc đúng là đồ lì lợm cứng đầu, nói mãi không nghe. Thế nhưng mặt khác... hắn lại không sao dứt mắt khỏi con người tựa đóa sen trắng kia — một cậu trai tuy nhỏ bé nhưng cực kỳ kiên cường
(chưa kể gia thế đúng là không phải dạng vừa)
.
Để rồi chính những điều ấy đã âm thầm châm ngòi cho màn yêu đương giằng co đầy sóng gió về sau.
Thấy Ngu Sân Ngọc có vẻ vẫn muốn thanh minh thêm, Sầm Úc lập tức cắt ngang ngay: “Đừng có nhắc đến bất cứ người đàn ông nào khác trước mặt huynh.”
“Huynh mệt rồi, muốn đi tắm.”
Dứt lời, cậu đóng sầm cửa phòng tắm lại ngay trước mặt Ngu Sân Ngọc.