Chương 100: Kẻ sợ ma và cuộc thám hiểm nửa đêm

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 100: Kẻ sợ ma và cuộc thám hiểm nửa đêm

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Ang Chem.
⭒°. ݁✮
Ma mà cũng sợ ma, đúng là chuyện lạ đời.
Nghe y nói vậy, Sầm Úc không khỏi thầm nghĩ.
Nhưng cậu cũng khá tò mò, rốt cuộc Bùi Hằng Quân là ai chứ?
Chẳng lẽ y chính là “Bé Ngọc” dưới ngôi mộ cổ mà Vu Thịnh đã kể sao?
Sầm Úc lặng lẽ quan sát Bùi Hằng Quân một hồi.
Nếu theo đúng kịch bản, kẻ này sẽ ra tay giết cậu vào đêm thứ tư. Thế nhưng, lạ thay, giờ cậu lại chẳng cảm nhận được chút ác ý nào từ đối phương.
Còn về cái kết truyện. Sau khi đội cứu hộ đến, rốt cuộc người mà Bùi Hằng Quân nhìn thấy là ai?
Sầm Úc trầm ngâm một lát.
Thôi thì cứ từ từ gỡ từng nút thắt vậy.
Tuy nhiên, có một điều cậu dám chắc như đinh đóng cột: “Sầm Úc” bản gốc chính là cựu học sinh trường Mỹ Mãn – người ngồi cùng bàn với Hạ Vĩnh Ninh, đồng thời cũng là bạn cũ của cả nhóm ngày xưa.
Bảo sao ông chủ quán ăn cứ thấy cậu quen quen.
Rồi cả thầy Nhạn nữa…
Làm sao Sầm Úc có thể không nhận ra ánh mắt sững sờ của thầy khi hai người vừa chạm mặt chứ?
Thầy biết rõ cậu là ai.
Thêm vào đó, cái vẻ run rẩy khi thầy nhắc đến “chuyện tâm linh” thì làm sao giấu nổi. Rõ ràng là thầy còn biết nhiều hơn thế nữa.
Nghĩ đến đây, Sầm Úc lại nhớ ra một mắt xích quan trọng khác trong câu chuyện: tên công tử nhà giàu sẽ mất mạng vào đêm nay.
Thế là cậu quay phắt sang Giang Thoan: “Cái tên công tử bột kia đâu rồi?”
“Hắn ta thích xem livestream lắm mà? Kêu hắn đi cùng luôn đi.”
⭒°. ݁✮
Phạm Kiệt không ngờ đã tám giờ tối rồi mà Giang Thoan còn gọi điện, rủ hắn đi khám phá dãy nhà học cũ.
Vừa định chửi “Thằng công tử chết tiệt!”, một ký ức chợt lóe lên trong đầu hắn…
Gần như ngay lập tức, Phạm Kiệt đổi ý, báo lại với Giang Thoan rằng mình sẽ đến đúng giờ.
Ai ngờ đâu, hắn vừa ra đến cửa thì đã bất ngờ chạm mặt Vu Thịnh.
Vì Phạm Kiệt không có nhà ở đây, nên dạo này vẫn đang ở nhờ chỗ anh ta.
Lẽ ra sáng mai hắn sẽ cuốn gói rời đi, thì giờ này phải yên vị trong phòng mới đúng.
Vu Thịnh ngạc nhiên nhìn Phạm Kiệt: “Cậu định ra ngoài à?”
Phạm Kiệt ậm ừ đáp: “Đi dạo một lát thôi mà.”
Vu Thịnh lại hướng mắt ra sân: “Ngay tối nay ư?”
“…” Phạm Kiệt câm nín, trong lòng rất muốn vặn lại:
Anh thừa biết mà còn cố tình hỏi sao? Không phải tối nay thì còn tối nào nữa?
Nhưng chẳng hiểu sao, dưới ánh nhìn điềm tĩnh đến lạ của Vu Thịnh, hắn bỗng thấy lạnh toát sống lưng. Cuối cùng, Phạm Kiệt đành lí nhí đáp: “Vâng, tôi ra ngoài đi dạo một lát.”
“Hội Giang Thoan gọi cậu đi à?” Vu Thịnh vẫn gặng hỏi thêm.
Phạm Kiệt chẳng lấy làm lạ khi anh ta biết chuyện này.
Anh ta vốn thân với đám Giang Thoan hơn mình, chắc chắn tên Giang Thoan kia đã bô bô hết cả rồi.
Thế nên, Phạm Kiệt nói thẳng: “Vâng, nghe nói Sầm Úc định livestream khám phá dãy nhà cũ.”
Hắn săm soi biểu cảm trên mặt cậu lớp trưởng: “Thầy Vu cũng đi cùng chứ?”
Vu Thịnh lẳng lặng gật đầu. Dưới ánh trăng, cái bóng của anh ta đổ dài trên nền đất.
Anh nhìn Phạm Kiệt, đáp lời: “Cậu chuẩn bị đi, rồi chúng ta cùng đi.”
⭒°. ݁✮
Mười một giờ đêm, Sầm Úc bắt đầu livestream.
Chưa đầy mấy giây, số lượng người xem đã nhảy vọt lên hơn chục nghìn.
Cậu cũng chẳng biết là nhờ mấy đoạn clip cắt từ buổi livestream cũ bỗng dưng lan truyền, hay còn bởi nguyên do nào khác nữa.
Nhưng nói cho cùng, với một streamer nhỏ bé như Sầm Úc thì đây đúng là chuyện xưa nay chưa từng có.
Hôm nay cậu mặc áo khoác gió, bên dưới là quần ngố, còn điện thoại thì lăm lăm cầm trên tay. Riêng cây búa vừa “chôm chỉa” từ nhà Giang Thoan thì đã được giắt gọn vào túi áo.
Sầm Úc quay lại hỏi Giang Thoan: “Cái tên công tử bột kia đến chưa?”
Cậu đang đợi tên công tử bột kia đến rồi cả nhóm sẽ vào thẳng khu trường cũ luôn một thể.
Ban nãy, Giang Thoan loay hoay trong nhà mãi mới tìm được hai cái đèn pin. Hắn đưa Sầm Úc một cái, giữ lại một cái cho mình.
Thành ra Hạ Vĩnh Ninh và Bùi Hằng Quân phải tạm bật đèn flash điện thoại.
“Suỵt! Nói nhỏ thôi!” Giang Thoan vội nói.
Lẽ ra cả bọn đã định lén trèo tường vào cho nhanh, nhưng may mà Giang Thoan quen bác bảo vệ.
Thế là hắn lựa lời nhờ vả, bảo rằng nhóm bạn cũ muốn khám phá dãy nhà cũ một vòng. Bác bảo vệ nghe xong thì gật đầu cho vào ngay lập tức.
Sầm Úc liền giơ tay lên, ra dấu xin lỗi.
Bùi Hằng Quân vẫn mặc nguyên bộ đồ từ ban chiều. Y đứng đó, lặng lẽ hướng mắt về dãy nhà học đang chìm dần trong bóng đêm, gương mặt lạnh tanh không chút biểu cảm.
Mãi cho đến khi có tiếng bước chân vọng lại từ phía xa, y mới quay đầu nhìn.
Phạm Kiệt đang hớt hải chạy tới, theo sau là Vu Thịnh.
Thấy cậu lớp trưởng vẫn ăn mặc y hệt buổi sáng, Hạ Vĩnh Ninh cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ đoán chừng lại bị Phạm Kiệt lôi kéo đi cùng.
Giang Thoan thì thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi cũng nhanh chóng suy nghĩ lại.
Vu Thịnh vốn là người trong làng, còn lạ lẫm gì nữa đâu.
Suy ngẫm một hồi, hắn bèn lên tiếng: “Cứ tưởng anh chẳng mặn mà mấy trò này chứ.”
“Lâu lắm rồi mới có dịp gặp lại mà.” Vu Thịnh đáp, vẫn giữ nguyên vẻ thư sinh mọt sách quen thuộc. Anh ta khẽ đẩy gọng kính: “Nên tôi đi cùng Phạm Kiệt.”
“À, phải.” Phạm Kiệt vội tiếp lời.
Hắn liếc về phía dãy nhà học tối om, trong lòng tự dưng cứ nao nao…
Thấy mọi người đã tập trung đông đủ, Sầm Úc bắt đầu màn “chém gió” với kênh livestream ——
“Mấy chú em không tin ở đây có ma à?” Sầm Úc cười khẩy: “Nói cho mà biết nhé, bữa trước đi tắm anh còn bị ma sàm sỡ đây này!”
Cậu nhìn khung chat đang nhảy chữ loạn xạ: “Bộ ma dê xồm thì không phải ma hả? Đã bảo là hàng thật một trăm phần trăm rồi cơ mà! Cái loại vô hình ấy, hiểu không!”
Nói rồi, Sầm Úc giơ điện thoại lên, hướng về phía bóng đêm mịt mùng: “Một dãy nhà học bỏ hoang…”
Một tay cầm đèn pin, một tay cầm điện thoại, cậu lia ống kính một vòng quanh tòa nhà: “Vào trong nha anh em.”
Theo kế hoạch đã bàn, vì Sầm Úc phải lo livestream nên không thể dìu Bùi Hằng Quân. Nếu y muốn đi theo, thì đành nhờ cậy Hạ Vĩnh Ninh và Giang Thoan giúp đỡ.
Nào ngờ, trước ánh mắt của cả nhóm, Bùi Hằng Quân lại khẽ xoay xoay cổ chân mình: “…Chân tớ cũng đỡ nhiều rồi.”
“Chỉ là đi hơi chậm một chút thôi.”
Hạ Vĩnh Ninh lập tức cau mày nhìn y.
Đáp lại anh ta, Bùi Hằng Quân chỉ khẽ cong môi cười mỉm.
Còn về phía Giang Thoan, dù trong lòng cứ thấy không ổn cho lắm, song hắn vẫn gật gù cho qua.
Sầm Úc chỉ chờ có vậy.
Cậu quay sang cả nhóm: “Rồi, vậy thân ai nấy lo nhé!”
⭒°. ݁✮
Thấy mấy người kia đã lục tục vào dãy nhà hoang, Phạm Kiệt bèn cất tiếng hỏi Vu Thịnh đang đứng cạnh: “Chúng ta cũng vào chứ?”
Ánh mắt Vu Thịnh vẫn dõi theo bóng lưng Sầm Úc đang mải mê livestream, rồi anh cũng rút điện thoại ra.
“Đi thôi.”
⭒°. ݁✮
Chiều nay cả nhóm đã đi qua dãy nhà cũ một vòng rồi.
Việc Sầm Úc nằng nặc đòi vào đây livestream thực ra chỉ là cái cớ, vì mục tiêu thật sự của cậu là dãy nhà học mới đằng kia.
Cậu nghi rằng bằng chứng về “sự tồn tại” của mình vẫn còn nằm đâu đó bên trong. Có khi là ở phòng giáo viên, cũng có thể là phòng lưu trữ hồ sơ, chắc chắn vẫn còn sót lại vài tấm ảnh cũ cho mà xem.
Chính vì thế, Sầm Úc rảo bước rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa cả nhóm đang lẹt đẹt phía sau.
Rồi cậu vội ngắt sóng livestream, đèn pin trên tay cũng tắt luôn, cả người hòa vào bóng đêm.
Cứ thế, Sầm Úc lần mò từng bước trong dãy nhà hoang đen kịt, chỉ dựa vào chút ánh sáng lờ mờ hắt vào từ bên ngoài. Cậu men theo một cầu thang khác ở cuối, sau đó lặng lẽ biến mất.