Chương 99: Đóng Vai Streamer Lừa Đảo (23)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 99: Đóng Vai Streamer Lừa Đảo (23)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Ang Chem.
⭒°. ݁✮
“Có chuyện gì quan trọng lắm hay sao?”
Thấy Giang Thoan cứ chần chừ chưa trả lời, Bùi Hằng Quân lại hỏi thêm lần nữa.
Cả bọn đang ngồi quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Phía trên đỉnh đầu, ngọn đèn dây tóc leo lét tỏa thứ ánh sáng lờ mờ. Thỉnh thoảng, vài con thiêu thân lại lao vào bóng đèn, phát ra những tiếng lách tách.
Bùi Hằng Quân vẫn đang mỉm cười nhìn Giang Thoan.
Y có một vẻ ngoài trời phú, một nét đẹp dịu dàng đủ sức làm mềm lòng bất cứ ai, đủ để người ta tin rằng y là một chàng trai rất mực thân thiện.
Nhưng chẳng hiểu do ánh đèn vốn chập chờn, hay bởi chính mắt Giang Thoan đã hoa đi, mà hắn lại thấy rõ mồn một vẻ hung ác vừa thoáng qua trong đôi mắt đối phương.
Cứ như thể, lớp mặt nạ hoàn hảo mà y dày công che đậy bấy lâu sắp bị xé toạc.
Với cả…
Trí óc Giang Thoan vẫn còn vương vấn một mảnh ký ức mơ hồ từ thời cấp ba, rằng hình như hắn đã từng có tình cảm với Bùi Hằng Quân.
Có lẽ vì vậy mà dạo ấy hắn thường rủ y ra sân bóng rổ.
Hắn nhớ những buổi chiều hè oi ả, nhớ đám con trai hò reo chuyền bóng, và nhớ cả mấy lần len lén nhìn y mỗi khi nghỉ giải lao.
Nhưng mà…
Một nỗi hoang mang bắt đầu trỗi dậy trong lòng Giang Thoan.
Bóng hình mà hắn từng thầm thương trộm nhớ ngày đó… đâu phải như thế này.
Thậm chí, hôm gặp lại sau bao năm xa cách, Giang Thoan không hề cảm thấy chút vui mừng nào. Thay vào đó là cảm giác ghê sợ không thể gọi tên, một sự ác cảm trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng.
Lý trí hắn không ngừng nhắc nhở: đây là Bùi Hằng Quân, là cậu bạn học cũ, là người mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
Thế nhưng bản năng lại gào thét điều hoàn toàn trái ngược. Mỗi lần đến gần y, da gà da vịt trên người hắn lại thi nhau nổi lên, như muốn cảnh báo rằng: hãy tránh xa kẻ này.
Vì vậy, khi bị Bùi Hằng Quân gặng hỏi thêm lần nữa, Giang Thoan vội vàng lảng tránh.
“Không có gì đâu.”
Hắn giải thích: “…Vĩnh Ninh muốn xin lại bài tập làm văn ngày xưa thôi.”
“Tập làm văn á?” Sầm Úc thừa biết hắn ta đang bịa chuyện, nhưng vẫn tiếp tục hỏi: “Bài văn của Hạ Vĩnh Ninh sao lại ở chỗ anh được?”
“Vĩnh Ninh bảo muốn chép lại ấy mà.”
Chợt nhớ ra điều gì, Hạ Vĩnh Ninh khẽ bật cười rồi quay sang Giang Thoan: “Tôi nhớ hồi đó thầy Nhạn hay cho viết mấy đề tài xung quanh mình. Ra trường bao nhiêu năm, nhiều thứ cũng quên gần hết rồi, giờ tự dưng lại muốn lật mấy bài văn cũ ra đọc.”
Lúc này Giang Thoan mới sực nhớ.
Ừ, đúng là có cái đề văn như thế thật, tên là:《Bạn cùng bàn của mình》.
Hắn liếc mắt sang Bùi Hằng Quân, thấy y vẫn dửng dưng như không có chuyện gì, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Mình phải về nhà cũ một chuyến mới được.
Sầm Úc ngồi im xem mấy người họ đấu trí với nhau, thầm nghĩ Hạ Vĩnh Ninh hẳn đã nhận ra điều bất thường. Còn trông cái vẻ mặt của Giang Thoan kìa, có lẽ chính hắn cũng bắt đầu hoang mang về trí nhớ của mình rồi cũng nên.
Xâu chuỗi lại lời nói của tất cả mọi người, có thể khẳng định một điều rằng:
Trò chơi ngày đó, có đúng bốn người tham gia.
Nếu Bùi Hằng Quân là “con ma”… thì người còn lại trong tấm ảnh kia là ai?
Sầm Úc gõ từng nhịp ngón tay lên đầu gối. Câu trả lời vốn đã hiển hiện ngay trước mắt.
Người bạn học cũ của họ… chính là “tôi”.
Sầm Úc nghĩ thầm.
Nhưng hệ thống lại không hề báo nhiệm vụ hoàn thành.
Sầm Úc tin chắc mình không đoán sai. Vấn đề là cậu vẫn chưa có bất kỳ bằng chứng xác thực nào trong tay.
Cậu cần phải tìm ra thứ gì đó – hoặc tự nhớ lại, hoặc một vật chứng cụ thể để khẳng định cậu mới chính là người bạn cùng bàn năm đó.
Nhưng chỉ cần nhìn Bùi Hằng Quân bây giờ, rồi ngẫm đến căn nhà cũ bị sạt lở đất cuốn đi, Sầm Úc thừa biết y đã đi trước một bước. Mọi dấu vết chứng minh cậu từng tồn tại ở trường Mỹ Mãn hẳn đã bị xóa sạch từ lâu.
Bảo sao ký ức của mình ngay từ đầu đã mơ hồ đến vậy.
Mình cứ tưởng do là truyện ngắn nên hệ thống lười tải bối cảnh.
Ai ngờ, chính sự mơ hồ ấy cũng là một manh mối.
Không phải mình không nhớ ra, mà là vì toàn bộ quá khứ đã bị Bùi Hằng Quân xóa sổ rồi.
Giờ đây, Sầm Úc thật sự tò mò muốn biết:
Mười năm trước, rốt cuộc họ đã ước điều gì sau khi gọi Bùi Hằng Quân lên để mọi chuyện ra nông nỗi này?
Năm người ngồi quanh mâm cơm, mỗi người chìm vào những suy nghĩ riêng.
Sầm Úc chống cằm, đưa mắt nhìn một lượt rồi lên tiếng phá tan sự im lặng: “Tối nay tôi sẽ đến lớp học đó.”
Bùi Hằng Quân lập tức quay sang: “Tối nay á?”
“Ừa.” Cậu thản nhiên đáp: “Đâu thể bùng livestream mãi được.”
Sầm Úc nói ý tứ với Hạ Vĩnh Ninh: “Hay là… Sếp Hạ tính cho tôi ăn gì ngon ngon đấy à?”
“Cho cậu ‘ăn’ thì chịu.” Hạ Vĩnh Ninh vừa nói vừa gắp một đũa bỏ vào bát Sầm Úc: “Nhưng cho cậu ăn thì được.”
“Vẫn keo kiệt như ngày nào.” Sầm Úc lầm bầm, rồi liếc mắt sang Bùi Hằng Quân bỗng nhiên im lặng bên cạnh: “Tối nay Quân ở nhà nghỉ ngơi nhé?”
Bùi Hằng Quân vừa hé môi định đáp, Hạ Vĩnh Ninh đã tiếp tục chặn lời: “Được đấy, tôi cũng đang muốn xem bình thường cậu bày trò trên live thế nào.”
Anh ta buông một câu đầy ẩn ý: “Ở đây không có trợ lý dọn sẵn đồ nghề cho cậu đâu.”
Dù chẳng hiểu vì sao Sầm Úc lại đột nhiên đòi livestream, nhưng ngay khoảnh khắc cậu nghiêng đầu nói chuyện với Hạ Vĩnh Ninh, một cảm giác thân quen đến lạ bỗng ùa về trong lòng Giang Thoan…
Hình như từ rất lâu, rất lâu trước đây, cảnh tượng y hệt thế này cũng từng diễn ra.
Hắn vội cúi đầu húp canh, sợ người khác phát hiện hắn đang nhìn Sầm Úc.
Một lúc sau, Giang Thoan mới ngẩng đầu lên: “Thế à? Vậy mình cũng đi xem thử.”
Hắn nói với ba người: “Đường làng ban đêm rất khó đi. Mình sợ mọi người không về được.”
“Không về được?” Sầm Úc nổi tính hiếu kỳ: “Bộ còn bị ma dắt lối nữa hay sao?”
Nghe xong, Giang Thoan đăm chiêu một lát rồi đáp rất nghiêm túc: “Cái đó thì chưa nghe ai kể bao giờ.”
Giữa lúc câu chuyện đang rôm rả, không ai để ý Bùi Hằng Quân vẫn chưa hề đụng đũa từ đầu bữa đến giờ.
Y chỉ ngồi im đó, lặng lẽ, hệt như một pho tượng đất vô hồn.
Không chút cảm xúc, chẳng vướng bận muộn phiền, một sự tồn tại tĩnh lặng đến mức chẳng ai buồn để tâm.
Một pho tượng khiến người ta rợn người, chỉ muốn né tránh càng xa càng tốt. Đến nỗi nếu dời nó đi, hẳn sẽ phải trùm tấm vải đỏ kín đầu nó.
Vì sợ nó sẽ đột ngột sống dậy.
Đúng lúc này, Sầm Úc chợt quay sang hỏi: “Sao Quân không ăn gì hết vậy?”
Câu hỏi của cậu, hệt như vừa giật phăng tấm vải đỏ trùm trên đầu pho tượng im lìm kia xuống.
Bùi Hằng Quân bỗng nhiên “sống” dậy.
Ý cười lại lấp lánh trong mắt y, đôi mắt y chỉ thu trọn duy nhất hình bóng của Sầm Úc: “Anh… hơi sợ một chút thôi, bé à.”
Nói đoạn, Bùi Hằng Quân nhẹ nhàng tựa đầu lên vai người yêu, cảm nhận hơi ấm và mùi gỗ thoang thoảng từ cậu bao bọc lấy mình.
“Anh cũng muốn đi cùng mọi người.”