Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 107: Hóa thân thành streamer lừa đảo (31)
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
⭒°. ݁✮
“Ý tên đó là sao?” Phạm Kiệt vừa thở hồng hộc vừa cố lết theo.
Sầm Úc buông Bùi Hằng Quân ra, đáp gọn lỏn: “Tên đó muốn chơi đùa mình thêm chút nữa ấy mà.”
Thấy đám Hạ Vĩnh Ninh đang ở tít phía bên kia sân, cậu suy tư một lúc rồi quyết định: “Đến chỗ bác bảo vệ trước.”
“Phòng bảo vệ á?” Bùi Hằng Quân quay sang nhìn Sầm Úc: “Ra đấy làm gì em?”
“Cứ qua xem thử đi đã.”
Nếu mình đúng là con trai của bác Sầm, thì cái danh này phải có tác dụng gì đó chứ…
Tiếc là bác ấy không còn, mà giờ mình cũng chẳng nhớ được tí gì về hồi đó.
Sầm Úc rảo bước, lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Ban nãy, chỉ cần Bùi Hằng Quân vừa nhắc nhẹ là ký ức về cuộc gặp gỡ năm xưa đã ùa về trong đầu cậu.
Vậy mà giờ đây, dù đã biết tường tận thân phận mình – “Sầm Úc” của trường Mỹ Mãn, bạn học cũ của Hạ Vĩnh Ninh – nhưng những ký ức về khoảng thời gian đó vẫn trống rỗng.
Hay là do chưa đủ “trình độ” để mở khóa?
Sầm Úc miên man nghĩ ngợi, chân vẫn thoăn thoắt dẫn cả nhóm hướng về phía phòng bảo vệ.
Hạ Vĩnh Ninh và Giang Thoan thấy vậy, nhanh chóng bám theo họ ngay.
Vừa chạy tới nơi, cả bọn nhận ra cổng trường đã khóa chặt, còn phòng bảo vệ thì trống rỗng.
“…” Sầm Úc cau mày ngó vào trong: “Ban nãy có người mà?”
Cậu nhớ như in chính tay bác bảo vệ đã mở cổng cho bọn họ vào. Ấy thế mà giờ, đèn đóm chẳng những tắt ngúm mà đến một cái bóng cũng chả thấy đâu.
Bác bảo vệ trường này kiêm đủ thứ việc lặt vặt trong trường nên thường ăn ngủ luôn tại đây.
Sầm Úc ghé mắt qua lớp kính, quan sát kỹ một lượt.
Bên trong trống hoác. Cửa lại không khóa.
Không chút do dự, cậu đẩy cửa dẫn cả bọn bước vào.
Vừa vào đến nơi, Phạm Kiệt đã đứng sững lại ngay tại chỗ.
Hắn run rẩy bần bật, tay chân cuống quýt tìm công tắc mở cổng. Nhưng dù có nhấn đi nhấn lại thế nào, cánh cổng vẫn bất động, chẳng hề nhúc nhích.
Phạm Kiệt lại vội vàng chạy ra ngoài, định trèo qua thoát thân. Để rồi, hắn bất chợt nhận ra có một bức tường vô hình đang chặn đứng ngay trước mặt mình…
Sầm Úc chỉ lẳng lặng đứng nhìn tên công tử bột đang loay hoay như gà mắc tóc.
Ngay từ lúc Vu Thịnh vừa lật bài ngửa, cậu đã đoán chắc được một điều: chưa xử lý được gã ta thì cả bọn đừng hòng thoát khỏi đây.
Giờ thì mọi chuyện đã rõ rành rành như ban ngày.
Lúc Phạm Kiệt lết trở vào phòng bảo vệ, mặt mũi hắn đã xám ngoét lại. Hẳn là hắn vừa tưởng tượng ra cảnh mình sắp phải chết tại chốn này.
Mất hết hy vọng, Phạm Kiệt uể oải đổ sụp xuống ghế.
Hạ Vĩnh Ninh liếc nhìn lớp bụi trên mặt bàn, bất giác tự hỏi:
Đang là hè thật, nhưng đáng lẽ vẫn phải có người trực chứ?
Cơ mà mình cũng chẳng quen biết bác bảo vệ hiện tại, biết đâu nội quy trường đã thay đổi thì sao…
Đúng lúc đó, ánh mắt Sầm Úc chợt dừng lại ở một cánh cửa nhỏ ẩn sau phòng.
Cậu nhanh chóng bước tới, đẩy cửa xem thử.
Hoá ra đây là nơi sinh hoạt của bác bảo vệ.
Căn phòng được bài trí khá đơn giản, đồ đạc chỉ vỏn vẹn một chiếc giường tầng, một cái bàn con và vài giá sách cũ. Góc phòng đặt mấy món đồ điện đơn giản như quạt máy và ấm siêu tốc.
Ngay bên ngoài là một bể nước nhỏ để tắm rửa tiện lợi, còn nhà vệ sinh thì có lẽ phải dùng chung với khu phòng học.
Vừa bước vào, điều đầu tiên Sầm Úc nhận ra là một lớp bụi mỏng đã phủ kín mọi vật.
Trông như thể nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
Giường trên chất đầy đủ loại đồ đạc linh tinh, còn giá sách bên cạnh chỉ lèo tèo vài quyển.
Sầm Úc tiện tay lật một cuốn ra xem thử. Ngay góc dưới cùng bên phải, cậu chợt trông thấy một cái tên nhỏ xíu ——
Sầm Úc.
Vậy ra mình đúng là con trai của bác bảo vệ thật.
Nghĩ đoạn, Sầm Úc lặng lẽ đặt cuốn sách về lại chỗ cũ.
Đúng lúc này, một suy nghĩ khác bỗng xuất hiện trong đầu cậu:
lẽ ra sau khi bác Sầm mất, phải có người mới đến thay thế chứ…
Ánh mắt Sầm Úc bâng quơ lướt qua những cuốn sách còn lại trên kệ, rồi bất giác lẩm bẩm: “Sao không vứt quách mấy giá sách này đi nhỉ.”
Bùi Hằng Quân cũng bước vào theo, tò mò ngắm nghía khắp căn phòng nhỏ.
Sầm Úc quay sang hỏi y: “Quân có nhớ gì về nơi này không?”
Bùi Hằng Quân khẽ lắc đầu: “Anh không nhớ là mình từng đến đây.”
Sầm Úc nhìn y, đáp: “Tôi cũng thế.”
Đây mới là điều kỳ lạ nhất.
Tại sao trong đầu cậu lại không có bất kỳ ký ức nào về chỗ này cơ chứ?
Nghĩ đoạn, Sầm Úc hướng mắt về phía Hạ Vĩnh Ninh đang từ từ bước tới: “Năm mười một bọn mình có chụp ảnh lớp, đúng không? Vậy sao tốt nghiệp lại không chụp?”
Câu hỏi của cậu chàng khiến Hạ Vĩnh Ninh phải suy tư giây lát. Nhưng rồi, anh ta cũng chỉ chậm rãi lắc đầu: “…Tôi quên mất rồi.”
Thật kỳ lạ.
Nếu bảo là do trường thiếu kinh phí, thì đáng lẽ phải không chụp tấm nào luôn chứ. Tại sao lớp mười một có mà năm cuối lại không?
Nghĩ vậy, Sầm Úc bắt đầu chuyển sang tìm kiếm trên kệ sách, thầm nghĩ biết đâu lại tìm được manh mối nào khác.
Và rồi, cậu bất ngờ tìm thấy một tấm ảnh cũ kẹt trong góc.
Đó là ảnh chụp chung của cậu và Hạ Vĩnh Ninh.
Khung cảnh phía sau hai người chính là thành phố cậu đang sống bây giờ.
“…Tụi mình từng tới đây chung với nhau á?” Sầm Úc giơ tấm ảnh lên, quay sang hỏi Hạ Vĩnh Ninh.
Giang Thoan cũng tò mò ghé mắt qua, rồi như chợt nhớ ra điều gì, hắn lên tiếng: “Hình như hồi đó cậu đi thi đúng không, Vĩnh Ninh?”
“Vậy còn tôi?” Nghe thế, Sầm Úc hỏi ngay.
Hạ Vĩnh Ninh đi thi thì mình đi theo làm gì?
Cậu liếc xuống dòng chữ ở góc ảnh, là ngày 11 tháng 3 năm 2012.
Đúng vào khoảng thời gian ngay sau khi cả bọn tìm Vu Thịnh để cầu nguyện.
Hạ Vĩnh Ninh dán mắt vào tấm ảnh, đôi mày nhăn lại, cố gắng vắt óc suy nghĩ một hồi lâu. Nhưng sau cùng, anh ta cũng chỉ khẽ lắc đầu: “Tôi thật sự không nhớ nổi.”
Sầm Úc chẳng mấy ngạc nhiên trước câu trả lời đó.
Cậu chỉ thấy mớ bòng bong trong thế giới này ngày càng thêm rối rắm.
Tại sao năm cuối cấp mình lại lẽo đẽo lên thành phố cùng Hạ Vĩnh Ninh? Chẳng lẽ cũng được mời đi đâu sao?
Nhìn mình trong ảnh cười tươi roi rói thế kia, chắc hẳn là đã gửi ngay một tấm về cho bác Sầm. Giá mà tìm được lá thư đi kèm thì hay biết mấy, chắc chắn cũng lần ra được cả đống manh mối.
Nhưng giờ thì đành chịu…
Sầm Úc suy tư một lát, quyết định rời khỏi đây trước đã. Chứ cứ chần chừ mãi, lỡ Vu Thịnh mò tới thì cả lũ chỉ có nước bỏ mạng.
Nghĩ vậy, cậu bèn quay người bước ra ngoài.
Sầm Úc ngó Phạm Kiệt vẫn đang ngồi lì trên ghế, ánh mắt vô tình lướt qua chồng báo cũ và mấy phong bì đã phủ một lớp bụi mờ nằm gần đó.
Thấy cả nhóm đã đi hết
(trừ tên công tử bột nào đó)
, cậu cũng chẳng muốn nán lại thêm.
Sầm Úc liền bước nhanh tới, liếc nhanh sang mấy phong bì. Vừa thoáng thấy tên mình, cậu liền vơ lấy rồi nhét gọn vào túi.
Ai ngờ lại tình cờ bắt gặp một lá thư khác đề tên người nhận là Phạm Kiệt.
Sầm Úc bất giác liếc về phía gã đang ngồi như trời trồng sau lưng mình. Do dự một thoáng, cậu thầm nói lời xin lỗi trong lòng, rồi mở luôn ra đọc.
Nhìn là biết thư của người nhà hắn gửi, lời lẽ bên trong thì thẳng thừng và phũ phàng vô cùng:
Một, bỏ ngay cái ý định bỏ học về nhà quậy phá đi, tốt nghiệp cấp 3 xong hãy tính.
Hai, đừng có làm mình làm mẩy dọa chết, trên đời này làm gì có ma?
Chốt lại một câu: trừ khi cái trường này biến mất, còn không thì cứ liệu hồn mà học cho hết cấp ba!
Nhìn ngày tháng, đây là thư từ tháng 3 năm 2012.
Nhưng ban nãy Phạm Kiệt lại khăng khăng nói hắn gọi điện về nhà…
Nếu hắn không nói dối, vậy thì chỉ có một lời giải thích duy nhất.
Hắn đã đòi về không chỉ một lần. Và sau cái đêm gọi hồn định mệnh đó, hắn đã thực sự nhìn thấy “ma”.
Sầm Úc vẫn chưa hiểu lắm.
Cậu nhìn bóng lưng Phạm Kiệt, thấy thế giới này rối như tơ vò. Cứ mỗi lần tìm ra một manh mối, là y như rằng nó lại sinh ra thêm cả tá bí ẩn khác.
Sầm Úc vứt toẹt lá thư của nhà Phạm Kiệt sang một bên, định bụng rời khỏi đây trước rồi hãy tính tiếp.
Thế là cậu tiện tay xếp lại mấy lá thư trên bàn cho ngay ngắn, chuẩn bị rời đi.
Chính vào lúc đó, ánh mắt cậu bỗng rơi xuống một tờ báo cũ được gấp lại nằm ngay bên cạnh.
Và rồi, dòng tít lớn trên trang nhất cứ thế đập thẳng vào mắt Sầm Úc ——
《 NÓNG: Lũ bùn đá vùi lấp toàn bộ trường Mỹ Mãn, công tác cứu hộ đang chạy đua với thời gian! 》
Tờ báo ghi ngày 13 tháng 3 năm 2012.
Chân Sầm Úc lập tức đứng sững tại chỗ.
Cậu vội vã lật giở những trang tiếp theo. Tờ nào cũng đưa tin về mức độ khủng khiếp của trận lũ quét: không chỉ riêng trường Mỹ Mãn, mà cả thị trấn đều chịu thiệt hại vô cùng nặng nề.
Nhưng chính tờ báo cuối cùng mới là thứ khiến Sầm Úc chết lặng người…
Trên đó chỉ có đúng một dòng chữ ngắn gọn:
Trường trung học Mỹ Mãn, không một ai sống sót
.