Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 111: Nhập vai streamer lừa đảo (35)
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【 Cậu có một người bạn trai yêu chiều hết mực, nhưng bản thân cậu lại là người theo chủ nghĩa duy vật khô khan. 】
【 Thỉnh thoảng, cậu cứ cảm thấy thế giới này có điều gì đó bất thường, ấy vậy mà không tài nào tìm ra manh mối. 】
【 Dịp nghỉ hè, bạn trai rủ cậu về quê họp lớp để xả stress, còn cậu thì chỉ chăm chăm tính xem liệu có livestream được không. 】
【 Vừa đến làng, cậu bỗng nhận ra những gương mặt nơi đây quen thuộc đến lạ lùng. Sự hoài nghi bắt đầu nảy mầm, nhưng cậu nào ngờ, sự thật đằng sau còn khốc liệt hơn cậu tưởng gấp bội. 】
Cuối cùng, Sầm Úc cũng đã nhận ra: đây chính là một trò chơi giải đố thể loại boylove, chơi dưới góc nhìn thứ nhất. Tùy thuộc vào mức độ hoàn thành, sẽ có những kết cục khác nhau.
Ví dụ, nếu kỹ năng “chạy trốn” của bạn quá kém, bạn sẽ bị ma giết chết vào đêm thứ tư.
Hoặc nếu lỡ táy máy phát hiện ra bí mật của “bạn trai” quá sớm, bạn sẽ phải nhận ngay kết cục
【 Kẻ bị thay thế 】
.
Còn muốn có một kết cục viên mãn (happy ending) và phá đảo trò chơi này, người chơi bắt buộc phải có mặt tại trường ngay đêm đầu tiên, vạch trần bộ mặt thật của
【 Lớp trưởng 】
.
Tiếp theo, phải xác định bằng được
【 Bạn trai 】
rốt cuộc là yêu ma quỷ quái nào.
Kế tiếp, phải phanh phui tội ác của
【 Cậu ấm 】
, đồng thời giành được manh mối cuối cùng ở phòng bảo vệ.
Phải nắm rõ dòng thời gian, tìm ra
【 Vị thần trong trường học 】
và thay đổi những mốc sự kiện dẫn đến bi kịch đó, mở khóa một kết cục mà mọi người đều sống sót.
Sau khi nhận ra mình vừa đâm đầu vào một màn chơi khó nhằn đến mức nào, Sầm Úc chỉ biết nói không nên lời.
Đúng lúc ấy, Giang Thoan ở giường bên lờ đờ tỉnh dậy.
Hắn đưa tay lên xoa đầu, mắt lim dim nhìn sang Sầm Úc và Hạ Vĩnh Ninh: “…Hình như mình vừa mơ hay sao.”
“Mơ gì thế?” Sầm Úc liền hỏi.
“…Mơ thấy bọn mình đều chết hết, trừ hai cậu ra thôi.” Giang Thoan kể, bất giác dừng lại một chút: “Có cả thằng lớp trưởng giả nào tên Vu Thịnh nữa.”
Hắn thở dài, quay sang nhìn Sầm Úc: “Mình còn mơ thấy cậu với Bùi Hằng Quân quen nhau.”
Vừa nói, hắn ta vừa lắc đầu nguầy nguậy: “Vô lý quá đi mất…”
“Cái hồi lớp mười một, Bùi Hằng Quân…”
“Năm lớp mười một tớ làm sao cơ?” Đúng lúc này, Bùi Hằng Quân bỗng nhiên xuất hiện ngay cửa phòng bệnh, tủm tỉm cười nhìn Giang Thoan.
Mặt Giang Thoan lập tức trắng bệch, sững sờ như vừa gặp ma!
Còn Bùi Hằng Quân vừa thấy cái chân bó bột của Sầm Úc là đã hoảng hốt vì xót xa. Y hấp tấp chạy lại giường người yêu ngay: “Đau không bé?”
Bùi Hằng Quân nhìn lớp thạch cao trắng toát, điệu bộ lúng túng thấy rõ: “Hay để anh thổi cho bé nhé?”
“…” Sầm Úc nhíu mày trừng mắt nhìn đối phương.
Bộ mình chưa thoát khỏi cái fanfic đó sao?
Cậu chỉ vào cái chân đang bó bột của mình, hỏi lại: “Quân chắc chứ?”
Mặt mày Bùi Hằng Quân vẫn cứ tỉnh bơ đến lạ: “Bé muốn đi vệ sinh ạ? Để anh dìu bé nhé.”
Sầm Úc thử cựa quậy, rồi ngước nhìn khoảng cách tới nhà vệ sinh gần đó: “Kiếm giúp tôi cái nạng là được.”
“Hết mất rồi bé ơi.” Bùi Hằng Quân đáp lời ngay: “Người ta mượn cả rồi.”
Trùng hợp thế sao?
Sầm Úc không thể nào tin được.
Nhưng lẽ nào giờ lại gọi người khác?
Cuối cùng, cậu đành đưa tay cho Bùi Hằng Quân dìu. Nửa người cậu tựa hẳn vào người đối phương, cảm nhận rõ hơi lạnh tỏa ra từ da thịt y ——
Vậy là vẫn chưa thành người rồi.
Sầm Úc nghĩ thầm trong bụng.
Cậu để Bùi Hằng Quân nhẹ nhàng đỡ mình, sau đó chập chững từng bước một về phía nhà vệ sinh.
“Để anh cõng bé.” Bất ngờ, Bùi Hằng Quân bỗng khuỵu gối xuống.
Y ngoái lại nhìn Sầm Úc: “Hôm trước ở trường, bé có cõng anh rồi mà…”
Cũng đúng nhỉ.
Sầm Úc liếc nhanh qua tấm lưng của Bùi Hằng Quân, ngần ngừ vài giây rồi cũng từ từ trèo lên ——
“Hay để mình kiếm xe lăn cho!” Không chịu nổi cảnh này nữa, Giang Thoan liền xen vào.
Hắn đã tạm quên đi nỗi sợ Bùi Hằng Quân vừa nãy. Giờ nhìn Sầm Úc sắp sửa áp sát người vào y, Giang Thoan tự dưng thấy vô cùng chướng mắt.
Nếu chân mình không què quặt thế này, mình đã hất Bùi Hằng Quân ra để tự nguyện làm nạng cho Sầm Úc từ lâu rồi…
Còn Hạ Vĩnh Ninh thì chỉ biết ngao ngán liếc xuống cẳng chân mình, thở dài thườn thượt.
Vừa yên vị trên lưng Bùi Hằng Quân, Sầm Úc còn chưa kịp nhờ y cõng vào nhà vệ sinh, một giọng nói lớn tiếng đã vọng đến ——
“Ối giời ơi, Trư Bát Giới cõng vợ đấy à?”
Thằng Nhạc nhanh mồm nhanh miệng, mới thấy cảnh đó đã buột miệng nói ra một câu.
Dính ngay ánh mắt lườm sắc lẻm từ “anh Sầm” và nụ cười tủm tỉm của Bùi Hằng Quân, nó lập tức chột dạ, vội nuốt nửa câu còn lại vào bụng ——
Thì ra anh Sầm nhà mình mới là “vợ”!
“…”
Sầm Úc vỗ vai Bùi Hằng Quân, ra hiệu cho y thả mình xuống.
Thế mà người kia vẫn cứ trơ ra, vờ như không hiểu ý bạn trai mình.
“Sao ngài Hạ không nằm phòng VIP riêng thế?” Bùi Hằng Quân thắc mắc: “Sợ ở đây ồn quá ngài không nghỉ ngơi được.”
“Người ngoài cuộc thì nên tự giác đi ra, đúng chứ?” Hạ Vĩnh Ninh quay sang Bùi Hằng Quân: “À, quên mất.”
“Cậu làm gì phải người đâu.”
“Nghe không hiểu tiếng người cũng là chuyện bình thường.”
Thấy Bùi Hằng Quân còn định cãi lại, Sầm Úc lập tức quát lên ——
“STOP!”
“Hai người có chịu dừng lại không?!”
Cậu lườm cả hai: “Làm ơn nghĩ cho người đang mắc kẹt ở đây đi!”
“Muốn cãi nhau thì để tôi giải quyết xong đã!”
Sầm Úc đang phải đứng một chân, một tay chống lên tường để giữ thăng bằng. Từ ngoài cửa, giọng Bùi Hằng Quân vẫn lo lắng vọng vào ——
“Bé chắc là không cần anh vào giúp thật chứ?”
“Không cần.” Sầm Úc vừa nhấn nút xả nước vừa trả lời. Rồi cậu lại vịn tường, nhảy cà nhắc về phía bồn rửa tay.
Ai dè, sàn nhà ngay bên cạnh vẫn còn ướt…
Đúng lúc Sầm Úc sắp trượt chân ngã sấp, chuẩn bị từ người tàn tật biến thành người phế nhân… thì một bàn tay lạnh buốt đã kịp thời giữ eo cậu lại.
Giúp cậu đứng vững xong, bàn tay ấy lập tức rút về, thái độ cực kỳ đúng mực.
“…” Sầm Úc đảo mắt nhìn quanh cái nhà vệ sinh vắng tanh.
“Cả mày nữa, cút ra ngoài ngay cho tao!”